Nhạc nềnWuxia3

Miếu Hoang Sát Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đêm mùa thu ở ngoại vi thành Dương Châu dày đặc như một tấm lụa liệm khổng lồ, nuốt chửng cả những rặng tre xơ xác dọc theo sườn núi hoang vắng. Gió núi rít qua các kẽ đá rỗng, tạo nên những tiếng hú dài lạnh lẽo dội vào lòng ngôi miếu cổ thờ Sơn Thần hoang tàn từ trăm năm trước.


Bên trong miếu, tượng thần bằng đất sét đã vỡ nát nửa thân dưới, trơ ra những thớ rơm mục nát và mạng nhện giăng đầy. Ánh sáng duy nhất phát ra từ đống củi khô đang cháy âm ỉ trong góc tối, tỏa ra những làn khói mỏng thơm mùi nhựa thông ẩm ướt.


Khúc Vô Thính ngồi xếp bằng trên một tấm chiếu rách bên cạnh bệ thờ đá nứt nẻ. Đôi mắt chàng nhắm nghiền phía sau dải khăn lụa xám thô sờn rách – kỷ vật duy nhất còn lại từ mẫu thân Tạ Hoài Nương. Dải lụa bịt mắt ấy đã bị chém rách một góc trong trận chiến trước, để lộ một vệt sẹo đỏ mảnh kéo dài từ mí mắt trái xuống bả má gầy gò phong trần.


Lúc này, bả vai trái của Vô Thính đang run lên nhè nhẹ dưới lớp áo vải thô màu tro sờn rách. Vết thương sượt qua do châm độc của Dạ Vô Ảnh từ đêm hỏa hoạn mật thất vẫn chưa thể khép miệng, xung quanh vành da thịt rỉ ra những vệt nước vàng nhạt xen lẫn máu loãng. Độc tính chu sa sát độc đang âm thầm lây lan, gieo rắc một cảm giác bỏng rát và tê dại như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm kinh mạch của chàng.


"Vô Thính đại hiệp, xin cố chịu đựng một chút. Thuốc này có tính hàn cực mạnh, sẽ giúp chế ngự độc tính hỏa nhiệt của chu sa."


Tiếng thì thầm dịu dàng của Thẩm Doanh Doanh vang lên bên tai phải của chàng. Giọng nói của nàng thánh thót nhưng đượm vẻ lo âu tột cùng. Nàng mặc một bộ y phục lụa xanh nhạt dính đầy sương đêm, tỏa ra hương thơm thanh khiết của ngải cứu thảo dược. Đôi bàn tay thon thả của nàng khẽ khàng bôi một lớp cao thảo dược Băng Phách Cao màu xanh ngọc mát lạnh lên bả vai trái đẫm máu của Vô Thính.


Ngay khi chất cao bôi chạm vào vết thương hở, một cơn buốt giá thấu xương tủy bộc phát khiến Vô Thính siết chặt nắm tay phải. Khớp xương ngón tay chàng kêu lên răng rắc. Móng ngón tay trỏ phải – nơi đã bị hoại tử nhẹ xám xịt do độc tính ngấm từ dây đàn huyết lệ lâu ngày – khẽ rỉ ra một giọt máu đen kịt dính trên thớ vải thô quấn quanh lòng bàn tay.


Chàng không hề rên rỉ lấy một tiếng. Gương mặt chàng tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ dưới ánh lửa lập lòe.


Bên tai trái của Vô Thính lúc này là một cõi câm lặng vĩnh hằng. Kể từ sau vụ nổ của tháp chuông cổ Dương Châu, màng nhĩ tai trái của chàng đã rách nứt hoàn toàn, rỉ ra những vệt máu đen khô cứng bám chặt vào vành tai. Mọi âm thanh của thế gian bên phía trái đã biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống không lạnh lẽo đến rợn người.


Trong khi đó, tai phải còn lại của chàng bỗng vang lên những tiếng ù ù dồn dập như tiếng vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh. Sóng chấn động từ tiếng nổ chuông đồng và độc tố tích tụ khiến thính lực tai phải của chàng suy giảm nghiêm trọng, lúc này chỉ còn nghe được chưa đầy ba mươi phần trăm âm thanh xung quanh. Tiếng sương đêm rơi sột soạt trên mái ngói dột, tiếng củi cháy lách tách... tất cả đều trở nên xa xăm, mờ mịt như vọng lại từ dưới đáy một hồ nước đóng băng sâu thẳm.


"Doanh Doanh cô nương..." Vô Thính khẽ mở miệng, giọng nói khản đặc và lạnh lẽo như gió sương. "Tiêu Phong và A Thất... đã đi bao lâu rồi?"


Thẩm Doanh Doanh khẽ thở dài, tay nàng vừa quấn băng vải thô quanh vai chàng vừa nói: "Họ đã đi được gần nửa canh giờ. Tiêu Phong đại hiệp nói cần phải liên lạc với thuyền cô Liễu Tam Nương tại Bến đò Tà Dương để chuẩn bị thuyền gỗ vượt sông, tránh sự phong tỏa cổng thành của quan binh Ty Binh Phủ. A Thất lanh lợi đi theo để dò đường tránh tai mắt của sát thủ. Họ bảo chúng ta cứ tạm thời lánh nạn tại miếu hoang Sơn Thần này."


Vô Thính không đáp. Chàng chậm rãi đưa bàn tay phải gầy guộc chạm vào mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ đang đặt nằm ngang trên đùi. Sợi dây đàn thứ bảy – Huyết Tơ tết bằng tóc ngâm máu của phụ thân – vẫn lạnh ngắt, mang theo một luồng oán khí vô hình bốc lên như sương mỏng.


Trong lòng chàng dâng lên một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Mỗi lần chàng gảy đàn sát nhân để truy quét kẻ đồ sát nhạc gia Khúc phái, tiếng đàn chứa sát kình tàn khốc lại phản phệ ngược vào cơ thể chàng, phá hủy màng nhĩ và kinh mạch phổi. Nhưng nếu chàng dừng lại, nếu chàng chấp nhận buông bỏ con đường sát nghiệp này để dưỡng thương, thì mối thù diệt môn của cha mẹ, muội muội Tiểu Nguyệt và hàng trăm sinh mạng Khúc gia sẽ mãi mãi chìm vào quên lãng.


"Két... sột..."


Một tiếng động cực kỳ mỏng manh, mỏng như cánh ve sầu lướt qua lớp lá trúc ẩm ướt ngoài miếu, đột ngột dội vào tai phải còn lại của Vô Thính.


Đôi tai chàng khẽ giật mạnh. Dù thính lực đã suy giảm nghiêm trọng, nhưng bản năng sinh tồn được rèn luyện qua mười năm trong bóng tối của một manh cầm sư đã lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.


Tiếng gió rít ngoài miếu bỗng dưng ngừng bặt. Tiếng dế mèn rỉ rả dưới bệ thờ đá cũng đột ngột im tiếng. Sự yên lặng bao trùm lấy miếu hoang Sơn Thần, một thứ yên lặng không tự nhiên, mang theo một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết đang từ từ áp sát.


"Doanh Doanh, lùi lại sau bệ thờ đá! Mau!"


Vô Thính thầm thì ra lệnh, giọng nói trầm xuống đầy uy lực. Chàng không dùng tai để nghe nữa, bởi chàng biết kẻ thù lần này di chuyển hoàn toàn câm lặng. Chàng áp chặt lòng bàn chân đất xuống nền gạch đá ẩm ướt của ngôi miếu cổ, vận hành chân khí đan điền mỏng manh truyền xuống đất.


Thông qua sự rung động cực nhẹ của những hạt bụi tro bay và sỏi đá dưới đất, chàng cảm nhận được một luồng khí lưu đang di chuyển lướt nhẹ nhàng như một chiếc bóng vô hình từ phía sau bức tượng thần đổ nát.


Thẩm Doanh Doanh biến sắc mặt, nàng hiểu ý lập tức ngậm chặt miệng, ôm lấy hộp gỗ đựng cao thuốc mỡ Băng Phách Cao, nhanh nhẹn lướt người ẩn nấp sau bệ thờ đá kiên cố.


"Vút!"


Một đường kiếm mỏng như lá lúa, lạnh ngắt và không hề phát ra một tiếng rít gió nhỏ nhất, đột ngột đâm xuyên qua khoảng tối phía sau tượng thần đổ nát, nhắm thẳng vào tim của Khúc Vô Thính.


Đó là Bạch Vô Hồn, đệ nhất sát thủ song kiếm câm của Huyền Âm Lâu. Y mặc một bộ tang phục trắng toát rộng thùng thình, gương mặt che kín sau chiếc mặt nạ quỷ bằng gỗ trắng câm lặng vô cảm. Khinh công Vô Thanh Bộ của y đã đạt đến cảnh giới vô thanh tuyệt đỉnh, di chuyển trên cỏ ẩm không hề tạo ra tiếng động bước chân, hoàn toàn đánh lừa thính giác đang bị tổn thương của Vô Thính.


Nhưng nhát kiếm đâm tới dù vô thanh, vẫn tạo ra một luồng khí lạnh cực mỏng làm dịch chuyển những hạt bụi tro bay trong không khí trước mặt Vô Thính.


Nhờ vào sự cảm nhận dao động khí lưu nhạy bén của làn da mặt gầy gò, Vô Thính nghiêng người tránh đòn trong gang tấc. Lưỡi kiếm mỏng "Bạch Ảnh" của Bạch Vô Hồn sượt qua mép áo xám tro của chàng, chém đứt đôi dải lụa thắt lưng vải sờn rách.


Ngay khi vừa tránh được đòn hiểm, Vô Thính không hề chạm tay vào cổ cầm Huyết Lệ. Trong không gian hẹp của miếu hoang đổ nát, việc gảy đàn sát nhân diện rộng sẽ dễ dàng làm sập đổ toàn bộ trần gỗ mục nát đè bẹp cả chàng và Doanh Doanh. Hơn nữa, tiếng đàn dội lại từ bốn bức tường đá hẹp sẽ phá hủy hoàn toàn chút thính lực tai phải mỏng manh còn sót lại của chàng.


Chàng thò tay phải ra sau hông thắt lưng vải sờn, rút nhanh chiếc Thiết Phiến Ám Khí – chiếc quạt xếp bằng sắt đen bóng loáng giấu mười mốt cây kim châm cứu nung đỏ ở đầu xương quạt.


"Keng!"


Vô Thính vung quạt sắt xòe rộng, vận dụng kỹ năng Thính Phong Đoạn Phiến để đỡ gạt đường kiếm chém xéo tiếp theo của Bạch Vô Hồn. Lưỡi kiếm mỏng va chạm mạnh vào nan quạt bằng sắt đen, phát ra một tiếng động chói tai cùng hàng loạt tia lửa sáng rực chiếu tỏ gương mặt quỷ gỗ trắng xám lạnh lùng của tên sát thủ trong bóng tối.


Lực phản chấn từ thanh kiếm mỏng cực mạnh khiến lòng bàn tay phải của Vô Thính rách da, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ nan quạt sắt. Kinh mạch phổi bị rách từ trận chiến trước lại bị chấn động mạnh, khiến chàng dâng lên một ngụm máu tanh ngọt nơi cổ họng.


Bạch Vô Hồn không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Y xoay người lướt nhẹ nhàng như chiếc bóng vô hình, đôi đoản kiếm Bạch Ảnh chém liên hoàn ba đường kiếm sắc bén tạo thành một trận hình kiếm vô thanh vây hãm bốn phía cơ thể Vô Thính.


Vô Thính nhẫn nhịn đau đớn tột cùng ở bả vai trái đang bị tê liệt do độc tố, dùng bộ pháp di chuyển Mộc Diệp Bộ Pháp lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng cuốn theo chiều gió. Chàng liên tục né tránh những đường kiếm hiểm hóc nhắm vào tử huyệt, lòng bàn chân đất cảm nhận chính xác từng nhịp di chuyển của đối thủ truyền qua nền gạch ẩm ướt.


Tuy nhiên, vết thương vai trái bị cứng đờ do độc châm của Dạ Vô Ảnh khiến tốc độ khinh công của Vô Thính bị chậm đi nửa nhịp. Chàng cố gắng lướt vòng ra sau lưng đối thủ, nhưng bả vai trái đột ngột co rút đau đớn làm chàng mất thăng bằng nhẹ.


"Xoẹt!"


Lưỡi đoản kiếm thứ hai của Bạch Vô Hồn chém ngang qua bả vai trái của Vô Thính, rạch rách lớp băng gạc vải thô mà Thẩm Doanh Doanh vừa quấn chặt. Vết chém cực sâu làm rách da thịt vai trái của chàng, máu tươi rỉ ra xối xả.


Nhưng dòng máu chảy ra từ vết thương mới không có màu đỏ rực rỡ, mà là một màu đen kịt, tỏa ra mùi hôi thối kịch độc thần kinh rùng rợn.


Nhát chém của Bạch Vô Hồn đã bộc phát một loại độc tính nguy hiểm mới tẩm trên đôi kiếm Bạch Ảnh. Độc tính tàn khốc lập tức ngấm sâu vào máu thịt vai trái của Vô Thính, khiến toàn bộ bả vai trái của chàng tê liệt hoàn toàn, cánh tay trái rủ xuống mất đi cảm giác.


"Vô Thính đại hiệp!" Thẩm Doanh Doanh từ sau bệ thờ đá nhìn thấy máu đen rỉ ra, kinh hoàng hét lớn.


Vô Thính cắn chặt răng đến rỉ máu môi để ngăn mình không gục ngã trước cơn đau buốt giá thấu xương tủy đang lây lan nhanh chóng. Chàng biết, nếu không kết liễu tên sát thủ này ngay lập tức, độc tính lây lan sẽ làm đông cứng toàn bộ cơ thể chàng, biến chàng thành một phế nhân chờ chết.


Trong cõi tĩnh lặng ù đặc của tai phải, Vô Thính đứng yên lặng giữa miếu hoang. Chàng tự đóng chặt thính giác tai phải bằng chân khí ấm áp đan điền, đưa cơ thể vào trạng thái Vô Thanh chi đạo sơ ngộ hoàn toàn câm lặng.


Chân đất của chàng cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ lưỡi kiếm sát thủ đang lướt tới nhắm thẳng vào cổ họng mình. Bạch Vô Hồn tự tin nhát chém tẩm độc đã làm tê liệt Vô Thính, y lướt song kiếm đâm tới cự ly cực gần với tốc độ chớp nhoáng.


Chính trong khoảnh khắc lưỡi kiếm chỉ còn cách yết hầu nửa tấc, Vô Thính lướt nhẹ Mộc Diệp Bộ Pháp nghiêng người tránh đòn, xoay vòng ra phía sau lưng Bạch Vô Hồn như một chiếc lá rụng không trọng lượng.


Tay phải chàng cầm quạt sắt xếp lại chớp nhoáng, ấn mạnh vào nút cơ quan giấu ở chuôi quạt xếp.


"Hưu! Hưu! Hưu!"


Mười một cây kim châm cứu bằng bạc ròng nung đỏ giấu trong nan quạt sắt phóng liên hoàn cự ly cực gần, xuyên thấu hoàn toàn qua huyệt yết hầu phía sau gáy của Bạch Vô Hồn.


Thân hình mặc tang phục trắng của Bạch Vô Hồn khựng lại cứng đờ giữa không trung. Chiếc mặt nạ quỷ bằng gỗ trắng của y nứt vỡ làm đôi dưới sức nóng của kim châm nung đỏ, để lộ gương mặt trắng bệch không giọt máu của một tên sát thủ câm lặng.


Y không thể phát ra một tiếng kêu la thảm thiết nào. Đôi đoản kiếm Bạch Ảnh rơi xuống nền gạch đá ẩm ướt phát ra tiếng động chói tai vang rền khắp miếu hoang hoen rỉ. Cơ thể của Bạch Vô Hồn đổ sụp xuống đất tuyết, máu tươi đỏ rực phun ra xối xả từ vết thương yết hầu bị nung cháy rụi, nhuộm đỏ một mảng đất đá hoang tàn trước bệ thờ Sơn Thần.


Vô Thính lảo đảo lùi lại ba bước, tựa lưng vào bức tường gạch đổ nát của miếu hoang để giữ thăng bằng. Chàng rút kim bạc tự khóa thính giác ra khỏi đầu tai phải, hơi thở dốc dồn dập mang theo vị tanh ngọt của máu tươi phổi rách ho ra liên tục.


"Vô Thính đại hiệp!"


Thẩm Doanh Doanh vội vã chạy lại đỡ lấy thân hình đang đổ sụp của chàng. Nàng dùng khăn lụa xanh lau đi những vệt máu tươi đỏ rực đang rỉ ra từ khóe môi chàng, đôi mắt trong veo ngập tràn nước mắt hoảng sợ khi nhìn xuống bả vai trái của Vô Thính.


Vết thương vai trái bị chém sâu thêm rỉ máu đen kịt xối xả, bộc phát độc tính nhẹ làm bả vai trái hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt như đá cổ. Độc tính tàn tạ đang lây lan nhanh chóng dọc theo kinh mạch cánh tay trái, khiến các ngón tay trái của chàng mất dần khả năng cầm nắm cảm giác.


Vô Thính đưa bàn tay phải run rẩy chạm vào vết chém vai trái, sờ vào dòng máu đen kịt rỉ ra dính dớp móng tay hoại tử xám nhẹ.


Độc tính từ vết chém vai trái bắt đầu lây lan nhanh chóng khiến cơ vai trái cứng đờ không thể vác hòm đàn nặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!