Huyết Thư Quy Lai
Cánh cửa sắt đen ngầm dưới lòng đất rít lên một tiếng nặng nề, âm u rồi sập mạnh lại phía sau lưng Khúc Vô Thính. Bóng tối lập tức nuốt chửng lấy khoảng không gian chật hẹp, nhưng đối với một kẻ mù lòa như chàng, bóng tối vốn dĩ là người bạn đồng hành quen thuộc nhất suốt mười năm qua.
Vô Thính chầm chậm bước xuống những bậc đá ẩm ướt. Lòng bàn chân đất của chàng chạm vào bề mặt đá lạnh ngắt, nhạy cảm cảm nhận từng đợt rung động nhỏ nhất truyền lên từ sâu dưới lòng đất. Nơi đây là Mật thất phân đà Giang Nam, sào huyệt ngầm của Trấn Thiên Hổ, nằm khuất dưới xưởng nhuộm tơ lụa Dương Châu vừa bị thiêu rụi một nửa. Mùi khói lửa khét lẹt của lụa cháy trộn lẫn với mùi giấm chua, mùi thuốc nhuộm chàm và đặc biệt là mùi chu sa sát độc nhẹ đặc trưng tỏa ra từ những góc tối. Mùi hương độc tính ấy xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của chàng, giống hệt thứ mùi trên xác của Hồ Thiết Đao ngoài kia, một thứ ký hiệu chết chóc của Huyền Âm Lâu.
Chàng khẽ nghiêng đầu. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn không thể lấp đầy sau tiếng nổ của tháp chuông cổ. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve như vạn con ong vẫn âm ỉ hành hạ màng nhĩ, chỉ còn nghe được khoảng bốn mươi đến năm mươi phần trăm âm thanh của thế gian. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó ấy, một chuỗi tiếng động nặng nề, dồn dập dội ngược lên từ đáy hầm.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Đó là tiếng thiết côn đập mạnh vào đá, mỗi nhịp đập đều khiến nền gạch đá dưới chân Vô Thính rung lên bần bật. Chàng biết, kẻ thù đang ở ngay phía trước, và thời gian của chàng không còn nhiều. Kinh mạch phổi bị rách từ trận chiến trước vẫn âm ỉ đau nhức, mỗi nhịp thở sâu đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi. Luồng hàn khí thấu xương từ Hàn Đàm Linh Thuỷ vẫn chưa tan hết trong phế phủ, khiến lồng ngực chàng thắt lại đau đớn.
"Cộc... cộc... cộc..."
Vô Thính gõ nhẹ cây gậy trúc xanh xuống nền đá ẩm, chầm chậm tiến vào đại điện mật thất. Dải khăn lụa xám thô rẻ tiền bịt kín đôi mắt nhắm nghiền của chàng khẽ lay động theo luồng khí nóng hầm hập dội ra từ những lò than rực lửa tự hoại xung quanh vách đá.
"Khặc khặc khặc! Khúc Vô Thính! Ngươi quả nhiên đã mò xuống tận đây!"
Một giọng nói ồm ồm, thô bạo rít qua kẽ răng vang lên từ phía cuối phòng đá. Trấn Thiên Hổ, phân đà chủ Huyền Âm Lâu Giang Nam, đứng sừng sững bên cạnh một chiếc rương sắt lớn. Gã là một gã đàn ông lực lưỡng, cao hơn tám thước, cơ bắp cuồn cuộn như những thớ gỗ lim già, gương mặt đầy những vết sẹo rỗ chằng chịt dữ tợn. Trên hai bả vai hộ pháp của gã gác đôi Thiết Côn Trấn Thiên nặng ngàn cân, xích sắt đen quấn quanh cánh tay gân guốc rít lên những tiếng lách cách lạnh lẽo.
"Hồ Thiết Đao đã chết dưới tay ngươi..." Trấn Thiên Hổ bước lên một bước, đôi côn sắt kéo lê trên mặt đá tạo ra những tia lửa xẹt đỏ rực. "Nhưng gã chỉ là một con chó săn mạng rách. Còn ta, Trấn Thiên Hổ này, sẽ dùng đôi côn này đập nát hộp sọ của ngươi, và chẻ đôi cây cầm Huyết Lệ rách nát kia làm củi đốt!"
Vô Thính không đáp lời. Chàng chầm chậm tháo cổ cầm Huyết Lệ cháy sém khỏi vai, đặt lên một tảng đá phẳng giữa phòng. Mười đầu ngón tay của chàng, tuy vẫn còn run rẩy do cái lạnh buốt giá của hàn khí bám sâu trong xương, nhưng nhờ có cao thuốc mỡ Băng Phách Cao xoa dịu, đã tìm lại được độ dẻo dai cần thiết. Chàng đứng yên lặng, bare feet áp chặt vào nền gạch đá nứt nẻ, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào tai phải còn lại.
"Chết đi!"
Trấn Thiên Hổ gầm lên một tiếng như sấm sét, vung đôi Thiết Côn Trấn Thiên bổ mạnh xuống mặt đất.
"Uỳnh!"
Một luồng kình lực cuồng bạo từ đôi côn sắt đánh xuống, chấn vỡ nát ba phiến đá hoa cương khổng lồ trước mặt gã. Những mảnh đá vụn bắn ra rầm rầm như mưa đá, kèm theo luồng sóng chấn động mạnh mẽ quét thẳng về phía Vô Thính.
Vô Thính không lùi mà tiến, chàng lướt nhẹ cơ thể mờ ảo như một chiếc lá rụng nhờ Mộc Diệp Bộ Pháp. Chàng né tránh luồng kình lực trong gang tấc nương theo tiếng rít gió cực nặng của côn sắt chém sượt qua mặt. Luồng gió mạnh xé rách một góc dải khăn bịt mắt xám thô, để lộ vết xước rỉ huyết lệ khô trên mí mắt nhắm nghiền của chàng.
Trấn Thiên Hổ thấy đòn đánh hụt, càng thêm điên cuồng. Gã xoay tròn đôi côn sắt nặng ngàn cân, tạo thành một vòng xoáy kình lực đen kịt càn quét diện rộng. Tiếng côn sắt xé gió rít gào liên tục dội vào vách đá mật thất hẹp, tạo ra những bước sóng âm hỗn loạn dội ngược lại tai phải của Vô Thính, khiến tai chàng nhức nhối như bị kim châm.
"Tùng! Tùng! Tùng!"
Vô Thính ngồi xếp bằng ngay giữa trận bão côn, mười ngón tay lướt nhanh trên bảy sợi dây đàn sắt hàn băng mới rèn. Chàng bộc phát chiêu thức diện rộng **Thính Vũ Kiếm Khí**. Hàng ngàn luồng ám kình vô hình li ti xé gió lao đi vun vút, đập liên tiếp vào tấm khiên giáp sắt dày ba lớp che chắn trên ngực Trấn Thiên Hổ.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang rền khắp mật thất. Nhưng lớp giáp sắt của Trấn Thiên Hổ quá dày, lực ám kình thường của Thính Vũ Kiếm Khí không thể xuyên thấu qua được phòng thủ của gã, chỉ để lại những vết xước mờ trên mặt giáp.
"Hahaha! Tiếng đàn gãi ngứa của ngươi chỉ có thế thôi sao?" Trấn Thiên Hổ cười ngạo nghễ, bước chân dẫm nát đá tảng áp sát cự ly một trượng. Gã vung chiếc côn sắt bên phải, bổ thẳng một nhát cực mạnh nhắm vào mặt gỗ của cổ cầm Huyết Lệ.
Nhìn thấy binh khí tối thượng của gia tộc sắp bị hủy hoại, lồng ngực Vô Thính dâng lên một nỗi căm hận tột cùng. Chàng biết mình không thể né tránh mãi do bả vai trái bị cứng đờ do độc tố chưa tan hết cản trở khinh công. Chàng quyết định dùng bài tẩy cận chiến quyết định.
Chân khí đan điền của Khúc Gia Thần Âm Tâm Pháp được nén chặt vào một thời điểm cực ngắn. Vô Thính không gảy đàn diện rộng nữa, chàng tập trung toàn bộ nội lực vào ngón tay trỏ phải, gảy mạnh một nốt nhạc đanh thép duy nhất từ sợi dây đàn sắt thứ bảy.
Chiêu thức cận chiến **Thốn Kình Chấn Thiết** bùng nổ!
Một vòng sóng chấn động màu xám bạc, mang theo tần số dao động cực cao, bộc phát mạnh mẽ từ dây đàn sắt truyền thẳng vào đầu đôi Thiết Côn Trấn Thiên đang bổ xuống.
"Rắc... rắc... uỳnh!"
Nội kình thấu thiết truyền sâu vào cấu trúc sắt nguội của đôi côn nặng ngàn cân. Chỉ trong chớp mắt, đôi Thiết Côn Trấn Thiên bỗng xuất hiện hàng vạn vết nứt li ti, rồi nổ tung thành trăm mảnh sắt vụn bắn ra tứ phía rầm rầm.
Trấn Thiên Hổ kinh hoàng tột cùng nhìn đôi tay trống rỗng bị chấn động rách da rỉ máu xối xả. Đôi côn sắt gia bảo đúc từ quặng sắt đen cực nặng phía Bắc đã bị phá hủy hoàn toàn từ bên trong chỉ bằng một nốt nhạc.
"Ngươi... tà thuật gì thế này!"
Trong cơn hoảng loạn và tức giận tột độ, Trấn Thiên Hổ không màng đến vết thương tay, gã rút nhanh thanh đoản đao tẩm kịch độc giấu bên hông, vung đao đâm thẳng vào tim Vô Thính cự ly cực gần.
"Sát nghiệp này... hãy dùng máu của ngươi để kết thúc!" Vô Thính thì thầm lạnh lẽo.
Chàng không lùi bước trước lưỡi đao sắc bén. Chàng đưa ngón tay trỏ phải đẫm máu tươi của bản thân, cố ý để dây đàn sắt sắc bén chém rách sâu thêm da thịt, lấy dòng máu nóng ngấm sâu vào sợi dây đàn thứ bảy **Huyết Tơ**. Sợi dây tết từ tóc phụ thân ngâm máu người thân đêm thảm sát bỗng phát ra luồng hào quang đỏ rực rỡ đầy oán khí.
Sát chiêu tối thượng **Huyết Thư Quy Lai** bùng nổ!
"Vút... oàng!"
Một luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ hình bán nguyệt khổng lồ xé toạc không khí, mang theo sát kình oán hận tột cùng đêm diệt môn phóng đi cự ly cực nhanh. Luồng kiếm khí đỏ rực chém đôi cả lưỡi đoản đao lẫn cơ thể lực lưỡng của Trấn Thiên Hổ từ bả vai xuống thắt lưng.
"Phộc..."
Máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ mặt đất mật thất. Xác của phân đà chủ Trấn Thiên Hổ đứt đôi người gục xuống đất, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng bất tin.
Vô Thính ngã quỵ xuống bên cạnh tảng đá phẳng, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Chàng ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực dính đầy mặt gỗ cổ cầm Huyết Lệ. Kinh mạch phổi bị rách nghiêm trọng do phản phệ của Thất Sát Cầm Ý tầng 3 gieo rắc những cơn đau thắt thấu xương tủy. Mười đầu ngón tay của chàng rách sâu rỉ máu đầm đìa hoại tử móng rát bỏng, đặc biệt là tai trái rỉ máu đen liên tục, tai phải ù đặc hoàn toàn, thính lực tạm thời bị mất đi thêm mười lăm phần trăm.
Chàng cố gượng dậy, dùng tay mò mẫm trên thi thể đứt đôi của Trấn Thiên Hổ. Chàng tịch thu được chiếc **Huyền Âm Sát Lệnh** bằng sắt đen đà chủ chứa mùi chu sa sát độc đặc trưng, cùng một mảnh da dê cổ rách nát - chính là **Tàn trang Thiên Lữ Thần Phổ** ẩn giấu trong rương sắt mật thất.
Nhưng đúng lúc chàng vừa cất giấu bảo vật vào tay áo, những lò than rực lửa xung quanh vách đá mật thất đột ngột phát nổ dữ dội. Hệ thống cơ quan tự hoại mật thất khi có kẻ xâm nhập trái phép đã được kích hoạt. Lửa đỏ bùng cháy ngùn ngụt, đá tảng trên trần nhà nứt nẻ sụp đổ rầm rầm, bịt kín lối thoát duy nhất bằng cánh cửa sắt đen phía sau.
Trong làn khói lửa mịt mù và cõi tĩnh lặng ù đặc của thính giác, lòng bàn chân đất của Vô Thính bỗng cảm nhận được một luồng dao động cực nhẹ, lạnh lẽo vô hình đang lướt đi trên nền đá nóng bỏng.
Một chiếc bóng đen thon thả, đeo mặt nạ bạc che nửa mặt lấp lánh ánh lửa, lặng lẽ lướt ra từ trong bóng tối của khói bụi rực lửa tự hoại. Gã lướt khinh công Tật Phong Ảnh hoàn toàn câm lặng không tiếng bước chân, hướng thẳng bàn tay gầy guốc nhắm vào chiếc cổ cầm Huyết Lệ và tàn trang thần phổ trong tay áo của Vô Thính đang kiệt sức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!