Tàn Tích Đêm Mưa
Mưa Giang Nam rả rích không dứt, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời cuối thu trút xuống vùng ngoại vi thành Dương Châu. Nước mưa gột rửa những mái ngói vỡ vụn, len lỏi qua những cột kèo cháy sém đen kịt, tạo nên một thứ âm thanh lộp độp trầm đục, như tiếng gõ nhịp của âm ty địa phủ vang lên giữa đêm tối tịch mịch.
Tại phế tích hoang tàn của Nhà cũ Khúc gia, cỏ dại đã mọc cao quá đầu gối, chen chúc giữa những mảng tường đổ nát hoang phế sau đêm hỏa hoạn diệt môn năm xưa. Khói bếp của một gia tộc nhạc sư danh tiếng Giang Nam giờ đây chỉ còn là đống tro tàn ẩm ướt, tỏa ra mùi mốc thếch và mùi mục nát của gỗ ngô đồng bị thiêu rụi.
Một bóng người cô độc chậm rãi bước đi trong màn mưa giông. Chàng mặc bộ trường bào vải thô màu xám tro cũ sờn gấu, mái tóc đen buộc hờ bằng một dải lụa trắng thêu hoa mai nhỏ ở góc – chiếc khăn lụa thấm máu khô kỷ vật của mẫu thân Tạ Hoài Nương, nay được dùng làm dải băng che đi đôi mắt nhắm nghiền mù lòa. Trên tay chàng cầm một cây gậy trúc xanh bóng loáng, khẽ khàng gõ nhịp xuống nền đất đá trơn trượt để dò đường.
Mỗi bước đi của Khúc Vô Thính đều nhẹ nhàng đến kỳ lạ, nương theo tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng mưa rơi để định vị vạn vật xung quanh. Đôi tai chàng khẽ động, lọc đi tiếng sấm sét rền vang tầm xa, tập trung lắng nghe hơi thở quen thuộc của người đồng hành duy nhất.
Phía sau chàng, lão gia bộc câm A Phúc lặng lẽ bước đi. Lão già gầy gò nua, lưng còng rạp xuống đất, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp xám xịt, bước đi khập khiễng nhưng không hề phát ra tiếng động lớn. A Phúc cầm một chiếc ô giấy dầu rách nát, cố gắng che chắn cho Vô Thính khỏi những hạt mưa nặng trĩu, đôi mắt già nua đục ngầu không ngừng cảnh giác nhìn quanh quất vào bóng tối của phế tích.
Vô Thính dừng bước trước thềm đá dẫn vào đại sảnh cũ. Chàng khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo như sương đêm:
"Thưa thúc, chính là nơi này. Con ngửi thấy mùi tro tàn của tàng thư lâu... và cả mùi máu của đại ca vẫn còn vương đâu đó dưới lớp đất ẩm này."
A Phúc nghe vậy, lồng ngực khẽ phập phồng, lão khẽ vỗ nhẹ lên vai Vô Thính ba nhịp – ký hiệu ám chỉ lão sẽ canh gác ở bên ngoài đại môn, thúc giục chàng nhanh chóng hành động trước khi quan binh tuần tra hoặc sát thủ của Huyền Âm Lâu phát hiện.
Vô Thính khẽ gật đầu, bước chân dứt khoát lướt qua cánh cửa gỗ mục nát đổ sụp, tiến sâu vào bên trong phế tích tối tăm. Chàng không cần ánh sáng, bởi trong tâm trí của một kẻ manh cầm sư, bóng tối chính là lãnh địa quen thuộc nhất. Chàng di chuyển đến góc phía đông của đại sảnh, nơi đặt chiếc bàn thờ tổ tiên đã bị sập một nửa. Chàng quỳ xuống, dùng những ngón tay thon dài gầy guộc mò mẫm trên nền gạch hoa văn rêu phong.
Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp... Ngón tay chàng chạm trúng một khe hở nhỏ ẩn dưới lớp gạch bị vỡ. Vô Thính khẽ vận chân khí đan điền, nhấn mạnh ngón trỏ xuống. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, phiến gạch đá khổng lồ khẽ dịch chuyển, lộ ra một lối đi tối tăm dẫn thẳng xuống hầm ngầm chứa đàn bí mật của Khúc gia Nhạc phái.
Hầm ngầm khô ráo và lạnh lẽo, hoàn toàn cách biệt với cơn mưa giông bão bùng bên ngoài. Vô Thính đi xuống từng bậc đá rêu phong, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi hương gỗ ngô đồng nghìn năm quen thuộc pha lẫn mùi dầu thông bảo quản đàn. Chàng bước đến giữa căn hầm đá, nơi đặt một chiếc bục đá cẩm thạch trắng. Trên bục đá, một chiếc hộp gỗ dài khảm xà cừ rỉ sét đang nằm tĩnh lặng.
Trái tim Vô Thính khẽ thắt lại. Chàng run rẩy đưa tay mở nắp hộp gỗ. Bên trong, cổ cầm "Huyết Lệ" rèn từ gỗ ngô đồng nghìn năm bị cháy sém một phần sau đêm diệt môn đang nằm im lìm. Sau lưng đàn, những vết khắc sâu rỉ máu khô của gia tộc vẫn còn thô ráp dưới lòng bàn tay chàng. Đặc biệt, dây đàn thứ bảy – sợi dây tết từ tóc ngâm máu của phụ thân Khúc Diệp – tỏa ra một luồng sát khí oán hận buốt giá lạnh lùng.
Chàng khẽ vuốt ve những sợi dây tơ ngâm máu ban đầu của đàn, lòng dâng trào nỗi căm hận tột cùng tột đỉnh. Đêm diệt môn đẫm máu năm xưa hiện về trong ký ức chàng như một cơn ác mộng không lối thoát: tiếng thét xé lòng của muội muội Tiểu Nguyệt, thanh kiếm gãy của đại ca Vô Song tử chiến trước đại môn, và thân ảnh phụ thân Khúc Diệp gục ngã bên vũng máu để bảo vệ cây cổ cầm này.
"Phụ thân, mẫu thân... Con đã trở về. Thất Sát Cầm Ý của Khúc gia sẽ không bao giờ tuyệt diệt."
Vô Thính lầm lũi ôm lấy cổ cầm Huyết Lệ bọc trong lớp vải rách, đeo lên sau lưng, rồi dùng gậy trúc dò đường nhanh chóng bước lên khỏi hầm ngầm. Chàng vừa bước ra khỏi lối đi bí mật, chưa kịp khép phiến gạch đá lại, đôi tai nhạy bén bỗng giật mạnh liên tục.
Tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài bỗng bị xé rách bởi những tiếng bước chân hỗn loạn, cố ý di chuyển nhẹ nhàng nhưng vẫn lộ ra nhịp điệu dồn dập bất thường từ bốn phía xung quanh phế tích. Có tổng cộng năm kẻ đang khép chặt vòng vây, hướng thẳng về phía đại sảnh đổ nát này.
"Tam lưu đao thủ của Huyền Âm Lâu... Chúng cải trang thành du đãng địa phương, nhưng nhịp thở dồn dập và bước chân nặng nề kia không thể qua mắt được ta."
Vô Thính lập tức lùi sâu vào góc tối sau bức tường đổ, nín thở tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đôi tai để cảm nhận dao động không khí xung quanh. Chàng khẽ gõ nhẹ gậy trúc xuống đất đất ẩm để cảm nhận sự rung động vật lý truyền qua lòng bàn chân đi đất.
Bên ngoài đại sảnh, tiếng thét câm lặng của A Phúc vang lên trầm đục trong mưa giông, kèm theo tiếng xập xình của xích sắt và tiếng rút đao sắc bén xé gió. Toán sát thủ tạp dịch đã phát hiện ra lão bộc trung thành.
"Có kẻ đột nhập! Mau bao vây đại sảnh!"
Một giọng nói thô bạo vang lên rền rĩ trong màn mưa. Ngay sau đó, lưỡi đao thép thường đầu tiên xé rách màn mưa, chém dọc nhắm thẳng vào vị trí đầu của Vô Thính từ phía sau cánh cửa mục nát.
Vô Thính đứng yên lặng không gợn sóng, dùng gậy trúc xanh bóng loáng vung lên chớp nhoáng, nương theo tiếng gió rít để gạt phăng lưỡi đao thép hướng sang bên vách đá đổ nát phát ra tia lửa sáng rực. Lực chấn động từ đao thép làm gậy trúc rung nhẹ, nhưng Vô Thính đã nhanh nhẹn lướt khinh công Mộc Diệp Bộ lùi ba bước sâu vào trong sảnh để né đòn phản công tiếp theo của đối thủ.
Ba tên đao thủ mặc áo mưa tơi lá đen kịt đồng loạt lướt vào đại sảnh đổ nát, vung đao chém ngang xéo tạo thế trận bao vây cự ly gần nguy hiểm. Tiếng bước chân hỗn loạn của chúng giẫm lên đống gạch ngói vỡ vụn dội âm liên tục làm nhiễu loạn thính giác một tai của chàng.
Vô Thính không hề hoảng loạn. Chàng đặt nhanh cổ cầm Huyết Lệ lên đùi, mười đầu ngón tay thon dài gầy guộc chạm mạnh lên các dây đàn tơ ngâm máu. Chàng vận hành chân khí từ đan điền lướt qua các kinh mạch tay, gảy mạnh liên hoàn phát ra sát kình sơ cấp (Thất Sát Cầm Ý tầng 1).
Một tiếng "boong" đanh thép chói tai vang lên rền rĩ, xé rách màn mưa giông lạnh lẽo. Tiếng đàn khuếch đại nội lực ám kình phát ra ba luồng kiếm khí vô hình rít gào trong không khí rạch đứt lá cây xung quanh theo nhịp đàn dồn dập. Ba luồng kiếm khí hình bán nguyệt sắc bén lao đi vun vút tầm xa, xé toạc tay áo của ba tên đao thủ và chém đứt đôi thanh đao thép thường của chúng phát ra tiếng keng keng gãy nứt dứt khoát.
"Kiếm khí âm luật! Hắn chính là tên manh cầm sư tàn phế của Khúc gia!"
Tên thủ lĩnh toán đao thủ hoảng sợ hét lớn. Nhận thấy tiếng đàn nguy hiểm tầm xa, hắn lập tức dùng thủ đoạn hèn hạ: vục tay xuống đất hốt một nắm cát bụi tro tàn ném mạnh thẳng về phía mắt Vô Thính hòng che mắt (dù biết chàng mù), đồng thời tay kia rút nhanh đoản đao giấu trong tay áo phóng liên hoàn ám khí tầm gần nhắm thẳng tim chàng cự ly hẹp.
Vô Thính khẽ hừ lạnh. Nắm cát bụi tro bay vô dụng trước đôi mắt nhắm nghiền của chàng, nhưng làn sóng bụi bay làm thay đổi áp lực gió rít. Chàng gảy một nốt trầm dứt khoát từ Huyết Lệ cầm, phát ra vòng sóng âm xoáy tròn mạnh mẽ đẩy lùi toàn bộ cát bụi bay ngược lại phía đối thủ. Đồng thời, chàng nghiêng người né tránh mũi đoản đao phóng tới sượt qua bả vai trái rỉ máu nhẹ.
Để kết liễu nhanh chóng trận chiến tránh hao sức, Vô Thính quyết định cưỡng ép vận hành chân khí đan điền gảy nốt nhạc liên hoàn diện rộng của Thất Sát Cầm Phổ. Tuy nhiên, vết thương cũ ở tai bị nhiễm độc tố từ dây đàn huyết lệ bắt đầu bộc phát dữ dội làm kinh mạch tay phải chưa thông suốt hoàn toàn.
Tiếng đàn gảy ra bị lệch hướng nhịp điệu nhạc lý, luồng kiếm khí đỏ rực rỉ máu phát ra bay sạt sang bên chém sụp một mảng tường đá khổng lồ đổ rầm rầm đè bẹp một tên đao thủ thay vì trúng tên thủ lĩnh.
"Hự..."
Vô Thính khẽ rên rỉ đau đớn, mười đầu ngón tay bị dây đàn tơ ngâm máu chém rách da rỉ máu đỏ tươi nhuộm đỏ mặt gỗ đàn cháy sém. Tai trái của chàng bắt đầu xuất hiện tiếng ù nhẹ nhức nhối do nội lực phản phệ kinh mạch phổi ho rỉ máu nhẹ.
Nhận thấy Vô Thính bị phản phệ suy kiệt, hai tên đao thủ còn sống sót điên cuồng vung đao chém dọc nhắm thẳng đầu chàng hòng lập danh vọng. Vô Thính cắn chặt răng chịu đựng đau đớn buốt óc, dùng lòng bàn chân cảm nhận rung động của chúng giẫm trên nền gạch hoa vỡ.
Chàng gảy mạnh dây đàn thứ bảy Huyết Tơ bằng ngón tay đẫm máu tươi của bản thân. Một tiếng đàn gào thét u uất vang rền rĩ khắp phế tích. Luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ khổng lồ hình bán nguyệt bùng phát mạnh mẽ chém đứt đôi cả giáp lẫn người của hai tên đao thủ tầm xa gục ngã xuống vũng máu mưa lạnh.
Tên thủ lĩnh toán đao thủ bị thương nặng cụt tay trái ngã quỵ trên đống gạch đổ nát, rên rỉ đau đớn tột cùng. Vô Thính ôm cổ cầm chậm rãi bước đến gần gã, dùng gậy trúc chỉ thẳng yết hầu gã, giọng nói lạnh lùng như sương đêm:
"Nói! Ai đã bôi kịch độc lên dây đàn Khúc gia? Kẻ chỉ điểm phản bội Khúc Hoài đang lẩn trốn ở đâu tại Giang Nam?"
Tên thủ lĩnh run rẩy nhìn dải khăn bịt mắt đẫm máu của Vô Thính, khóe miệng gã rỉ ra dòng máu đen tà độc hèn nhát. Gã cười điên cuồng oán hận:
"Huyền Âm Lâu... sẽ truy sát ngươi... đến tận cùng địa ngục..."
Gã dứt lời liền cắn vỡ mật dược tự sát giấu trong răng, cơ thể co giật dữ dội rồi gục chết ngay tại chỗ ngồi tiệc gạch đá hoang phế.
Vô Thính khẽ thở dài thu gậy trúc, cơ thể mệt mỏi rã rời ho ra ngụm máu tươi do kinh mạch phản phệ. Chàng tịch thu được tấm Huyền Âm Sát Lệnh bài bằng sắt đen từ thi thể gã để làm vật chứng truy tìm dấu vết cao tầng tiếp theo.
Chưa kịp định thần để băng bó vết thương ngón tay rỉ máu, tai phải nhạy bén còn lại của Vô Thính bỗng giật mạnh dữ dội. Chàng cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực rỡ và mùi khói thuốc súng nồng nặc bộc phát mạnh mẽ từ phía ngoài cửa đại môn đại sảnh.
"Nguy rồi! A Phúc!"
Tên thủ lĩnh sát thủ trước khi trút hơi thở cuối cùng, bàn tay co quắp của hắn đã kịp thời giật chốt một quả lựu độc khói đen kịch độc Huyết Lệ Độc Thảo ném thẳng về phía bục đá ngoài cửa – nơi lão bộc câm A Phúc đang đứng bảo vệ lối thoát.
Làn khói đen xám độc hại tỏa ra cuồn cuộn rùng rợn nhanh chóng bao trùm lấy bóng dáng gầy gò của lão bộc A Phúc đang ho sặc sụa rỉ máu mũi đen kịt nguy kịch tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!