Bóng Ma Trong Ga Tàu
Bóng tối của Ga tàu điện ngầm bỏ hoang District 9 ôm trọn lấy Hà Uy Vũ ngay khi anh lết thân xác rã rời qua nắp cống ngầm của Hẻm Xương Cụt. Mùi rác thải công nghệ ẩm mốc, mùi rỉ sét của những đường ray cũ kỹ bị bỏ hoang suốt mười năm qua xộc thẳng vào mũi, lạnh lẽo và quen thuộc như một hầm mộ dành riêng cho anh. Trên tay trái của Vũ, chiếc hộp gỗ chứa ba ký Tinh thể Neodymium phế thải nặng trịch, mỗi bước đi của anh đều khiến những mảnh nam châm đất hiếm bên trong va vào nhau lách cách.
Lồng ngực trái của Vũ rít lên một tiếng cơ học khô khốc. Ánh sáng xanh lam từ chiếc máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu dưới da thịt anh đã chuyển sang sắc đỏ nhạt nhấp nháy dồn dập—mức pin dự phòng khẩn cấp năm phần trăm đang cạn kiệt từng giây. Vết thương đạn bắn ở bả vai phải bị rách rộng sau chuyến đột kích kho container ranh giới quận, rỉ ra thứ máu đỏ tươi pha lẫn dịch sinh học màu xanh lam phát quang mờ ảo dưới ánh hồng ngoại. Mỗi nhịp đập cưỡng bách của trái tim tàn phế là một cơn co thắt tàn nhẫn giật phăng cơ ngực của anh, ép anh phải tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt để thở dốc.
"Chú Vũ... Chú về rồi..."
Từ bóng tối sâu thẳm dưới lòng sân ga cũ, một bóng người nhỏ bé lết ra. Bé An, đứa con nuôi mười tuổi của anh, đang ôm chặt chiếc áo khoác rộng thùng thình của Vũ quanh cơ thể gầy gò. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy vệt máu xanh lam đậm loang lổ trên ngực áo măng-tô đen rách gấu của cha nuôi. Phía sau em, Bé Cường cũng lầm lũi bước ra từ góc hầm mộ cổ, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn bấu chặt lấy một thanh sắt đặc rỉ sét làm vũ khí tự vệ.
"Chú không sao," Vũ khàn giọng, giọng nói trầm uất cố giữ vẻ điềm tĩnh để không làm lũ trẻ hoảng loạn. Anh đặt chiếc hộp gỗ chứa Neodymium xuống đất, khẽ xoa đầu Bé An bằng bàn tay trái run rẩy. "Trận chiến ngoài kia kết thúc rồi. Chú mang tinh thể về để gia cố căn nhà của chúng ta."
Không phí một giây, Vũ cắn răng chịu đựng cơn co thắt ngực dữ dội, bắt tay vào việc lắp đặt màng chắn cách từ. Anh biết rõ, Đặc vụ Huy của Cục An Ninh vừa hụt mất dấu vết của anh tại ga ngầm nhờ phương pháp bóp nghẹt nhịp tim, nhưng gã thợ săn nhạy bén đó sẽ sớm quay lại với hạm đội Drone Mắt Quỷ quét nhiệt diện rộng. Lõi nứt của Vortex-7 liên tục rò rỉ bức xạ từ trường ra môi trường xung quanh, biến Vũ thành một ngọn hải đăng vô hình giữa lòng khu ổ chuột. Cách duy nhất để che giấu hoàn toàn nơi trú ẩn này là dùng ba ký Tinh thể Neodymium phế thải chế tạo tấm chắn cách từ nghịch đảo dọc theo cửa sắt ngoài cùng của Nhà kho ngầm số 4.
Vũ dùng tay trái quấn những cuộn dây đồng bọc nhựa cách điện xung quanh các thanh nam châm đất hiếm cực mạnh, rồi dùng lực từ trường cấp D yếu ớt để đồng bộ hóa cực tính của chúng dọc theo mép cửa sắt.
*Uỳnh... oanh...*
Một luồng từ lực vô hình, đậm đặc bùng lên, bẻ cong các tia sáng và luồng sóng quét vô tuyến xung quanh cửa kho ngầm, tạo ra một màng chắn cách từ tuyệt đối. Nhưng ngay trong khoảnh khắc màng chắn Neodymium kích hoạt, sự cộng hưởng từ tính cực mạnh của đất hiếm lập tức phản hồi ngược vào lồng ngực Vũ. Chiếc máy trợ tim Vortex-7 bị kích thích quá tải nhiệt, phát ra tiếng kêu *tít tít* dồn dập, giật mạnh cơ tim anh như muốn xé rách màng ngoài tim.
"Hự..."
Vũ quỳ sụp xuống sàn đất lạnh, một ngụm máu xanh lam nhạt trào ra khóe môi, phát quang mờ ảo dưới bóng tối hầm tàu. Bé An hét lên một tiếng nghẹn ngào, vội lao đến ôm chặt lấy bả vai trái của anh, trong khi Bé Cường nhanh trí dùng một chai nước lọc vô trùng đóng chai đổ nhẹ lên vùng da ngực hở để xả nhiệt khẩn cấp cho bộ tản nhiệt cơ khí.
"Chú Vũ! Đừng dùng năng lực nữa! Tim chú sẽ vỡ mất!" Bé An khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ nhắn áp chặt vào ngực anh, cố gắng truyền đi chút hơi ấm nhỏ nhoi.
Phải mất gần mười phút thiền định điều hòa hơi thở sâu theo nhịp đập cơ học của máy trợ tim, Vũ mới khống chế được cơn co thắt cơ tim hoại tử năm phần trăm của mình. Anh lết thân xác suy kiệt vào sâu trong hầm mộ cổ—gian phòng gạch sâu dưới lòng ga tàu được lót các tấm nhựa cách điện để tạo môi trường vô trùng tương đối cho Bé An.
Đặt chiếc cặp titan bọc da sờn rách xuống cạnh nệm của Bé An, Vũ lật giở những trang giấy da rách góc của cuốn Nhật ký kỹ thuật của Hà Chí Hùng vừa cướp được từ container quân dụng. Ánh sáng xanh lam mờ nhạt từ lồng ngực anh rọi lên những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã phai màu của cha mình.
*"Dự án Trường Sinh... sự tương thích từ trường sinh học... tủy dị nhân trẻ tuổi chứa tế bào gốc tương thích cực cao... Thống đốc Trịnh Thiên Hùng phê duyệt..."*
Nỗi dằn vặt tột cùng dâng trào trong lòng cựu đặc vụ. Người cha mà anh từng kính trọng, người đã đặt nền móng cho công nghệ máy trợ tim sinh học để cứu mạng anh, lại chính là kẻ đồng lõa đã tiếp tay cho hệ thống bóc lột sinh mệnh tàn bạo của Thống đốc, kẻ đã gián tiếp đẩy em gái Linh của anh vào phòng thí nghiệm vô trùng mười lăm năm trước để thu hoạch tủy từ tính cho đến chết.
Nhìn sang Bé An đang nằm ngủ thiếp đi vì mệt mỏi trên chiếc nệm rách, mái tóc tơ mỏng manh của em được cài chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ—di vật duy nhất của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai, Vũ siết chặt nắm tay trái đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
*Cha... cha đã thỏa hiệp với ác quỷ để cứu mạng con. Nhưng con sẽ dùng chính trái tim tàn phế này để bẻ gãy xiềng xích của chúng, bảo vệ đứa trẻ này đến hơi thở cuối cùng.*
Vũ tắt chiếc đèn pin hồng ngoại, nhắm mắt lại để tiết kiệm từng chút năng lượng sinh học còn sót lại của máy trợ tim. Sự tĩnh lặng của ga tàu ngầm bỏ hoang sâu 20 mét dưới lòng đất bao trùm lấy không gian. Chỉ còn tiếng vo ve cực nhỏ của bộ tản nhiệt cơ khí hoạt động thụ động trên vai anh và nhịp thở đều đặn của hai đứa trẻ.
Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài được lâu.
Khoảng một giờ sau, khi đêm đã về khuya, từ trường sinh học nhạy bén của Vũ chợt dao động mạnh. Do màng chắn Neodymium vừa được lắp đặt xung quanh cửa kho ngầm, mọi biến đổi từ tính nhỏ nhất trong phạm vi mười lăm mét của ga tàu đều phản hồi trực tiếp vào hệ thần kinh cảm nhận của anh.
Không có tiếng bước chân dẫm lên sỏi đá. Không có nhiệt lượng cơ thể phát ra (máy quét nhiệt của ga ngầm hoàn toàn im lặng). Kẻ đột nhập sở hữu một chiếc áo choàng tàng hình bẻ cong ánh sáng bọc sợi carbon cách từ và ngụy trang nhiệt tuyệt đối.
Nhưng kẻ đó đã phạm phải một sai lầm chí mạng: gã di chuyển trong một ga tàu điện ngầm ngập tràn mạt sắt và bụi gỉ sét công nghiệp.
Trong không gian tĩnh lặng, Vũ cảm nhận rõ ràng những mạt sắt li ti lơ lửng trong không khí đang bị rẽ ra một cách bất thường, tạo thành một "khoảng trống vô hình" hình dáng con người đang từ từ tiến về phía hầm mộ cổ nơi Bé An đang ngủ.
*Có sát thủ tàng hình đột nhập!*
Vũ nín thở, tay trái từ từ giắt khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver ra sau hông. Vết thương bả vai phải bị tê liệt hoàn toàn khiến anh không thể cử động tay phải, anh buộc phải dùng tay trái không thuận để chiến đấu. Anh đẩy nhẹ Bé Cường đang ngủ say vào góc khuất của tấm nhựa cách điện, rồi lẳng lặng nép mình sau một cây cột bê tông cổ sát lối vào hầm mộ.
Khoảng trống vô hình di chuyển cực nhanh, không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Khi bóng ma đó áp sát chiếc nệm của Bé An, một tia sáng mờ nhạt từ lưỡi dao găm bọc sợi carbon bỗng lóe lên giữa hư không, lướt đi không tiếng động nhắm thẳng vào cổ họng của đứa trẻ mười tuổi.
*Sát thủ "Bóng Ma" Sơn!*
Không một chút do dự, Vũ lao mình ra khỏi góc khuất cột bê tông, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể tàn phế của mình chắn ngang trước mặt Bé An ngay khi lưỡi dao găm bọc sợi carbon chuẩn bị chạm vào da thịt em.
*Xoảng! Choang!*
Lưỡi dao găm sắc lẹm đâm thẳng vào bả vai phải của Vũ, nhưng anh đã kịp đưa cổ tay phải bọc Thiết bị xả áp lực động năng S-Filter lên đỡ đòn. Lực va chạm động năng cực mạnh của cú đâm va vào vòng kim loại bọc cổ tay Vũ, phát ra những tia lửa điện xanh lam chói mắt xé toạc bóng tối của hầm mộ.
Thiết bị S-Filter kích hoạt tự động, phân tán năm mươi phần trăm lực phản hồi ra không khí xung quanh tạo ra một tiếng nổ khí nhỏ, hất văng lưỡi dao găm bọc sợi carbon của Sơn lệch hướng ghim vào vách đá cổ của ga tàu.
"Hự!"
Vũ rên rỉ một tiếng đau đớn, vết khâu ngực trái bị chấn động lực kéo rách rộng ra dưới lớp áo măng-tô đen. Máu từ tính màu xanh lam đậm rỉ ra dồn dập, thấm đẫm lớp gạc vô trùng sủi bọt Bio-Clean nóng ran. Máy trợ tim Vortex-7 rít lên tiếng kêu *tít* dài báo động đỏ, pin sụt giảm xuống sát ngưỡng sập nguồn lâm sàng.
Bé An giật mình tỉnh giấc trước tiếng nổ điện chát chúa, cô bé hét lên đầy sợ hãi khi nhìn thấy bóng dáng cha nuôi đang quỳ sụp che chắn trước mặt mình, lồng ngực phát sáng đỏ rực rỉ máu xanh lam.
"Chú Vũ!"
Sát thủ "Bóng Ma" Sơn bị mất đòn chí mạng, gã lập tức bộc lộ sự xảo quyệt của một kẻ săn người chuyên nghiệp. Dù đang tàng hình, gã vẫn di chuyển cực nhanh tạo ra những tàn ảnh bẻ cong ánh sáng xung quanh Vũ để đánh lạc hướng thị giác.
Vũ dùng tay trái rút khẩu Mag-Revolver bóp cò liên tiếp hai phát súng bắn vào khoảng không trước mặt.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát đạn bọc thép nhiễm từ xé gió lao đi, nhưng Sơn di chuyển quá nhanh và quái dị trong bóng tối bẻ cong ánh sáng, khiến hai viên đạn bắn trượt hoàn toàn, ghim thẳng vào vách đá cổ ga tàu làm đổ sập một mảng gạch rỉ sét khói bụi mù mịt.
*Không thể dùng mắt thường để khóa mục tiêu tàng hình trong bóng tối này!*
Vũ lập tức nhận ra giới hạn của mình. Tay phải anh tê liệt, tim anh sắp ngừng đập, và họng súng của đối thủ có thể đâm xuyên qua ngực anh bất cứ lúc nào từ một góc khuất vô hình.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ đưa ra một quyết định chiến thuật táo bạo. Anh dùng bàn tay trái quét mạnh xuống nền đất ẩm ướt của hầm mộ cổ, hốt một nắm lớn mạt sắt rỉ sét và bụi kim loại li ti tích tụ suốt mười năm qua tại ga tàu bỏ hoang.
Vũ vận dụng chút từ lực cấp D cuối cùng còn sót lại trong lõi Vortex-7, tung mạnh nắm mạt sắt ra không khí xung quanh lối vào hầm mộ.
*Vút... vút...*
Luồng xung từ tính bùng phát từ lòng bàn tay trái của Vũ, bọc lấy hàng vạn hạt mạt sắt li ti, cưỡng ép chúng phân tán và lơ lửng giữa không trung tạo thành một đám mây bụi kim loại dày đặc bao phủ bán kính ba mét quanh Bé An.
Ngay lập tức, đám mây mạt sắt bị hút chặt và bám dày đặc lên một khoảng trống vô hình ngay sát cạnh giường nệm. Những hạt bụi sắt rỉ bám vào bề mặt áo choàng sợi carbon bẻ cong ánh sáng của Sơn, phác họa rõ nét một dáng người gầy gò, tay cầm dao găm đang lúng túng phủi bụi gỉ sét trên người.
"Tìm thấy mày rồi," Vũ gằn giọng qua kẽ răng đầy sát khí, khóe môi anh trào ra một vệt máu xanh lam đậm phát quang.
Không đợi gã sát thủ kịp phản ứng, Vũ dang rộng năm ngón tay trái hướng về phía mục tiêu đã lộ diện, thi triển kỹ năng khống chế tối cao của mình: Bóp Nghẹt Không Khí Từ Trường.
*Kẽo kẹt... kẽo kẹt...*
Toàn bộ lượng mạt sắt và bụi gỉ sét lơ lửng trong không khí lập tức bị từ lực của Vũ thao túng điên cuồng. Chúng tụ lại, xoay tròn với tốc độ cực cao rồi siết chặt xung quanh cổ họng của Bóng Ma Sơn, tạo thành một chiếc thòng lọng vô hình bằng kim loại đặc khít.
Chiếc thòng lọng mạt sắt siết mạnh vào cổ họng bọc giáp nhẹ của Sơn, phát ra những tiếng kẽo kẹt cơ học ghê rợn. Gã sát thủ tàng hình nghẹt thở, dao găm trên tay rơi xuống đất phát ra tiếng *coong* chát chúa. Gã điên cuồng dùng hai tay cào cấu vào cổ họng vô hình của mình để bứt đứt vòng siết mạt sắt, cơ thể tàng hình dần dần bị lộ diện hoàn toàn dưới lớp bụi sắt đen kịt.
"Hự... hộc..."
Sơn trợn trừng mắt nhìn Vũ, khuôn mặt gã tím tái dưới lớp kính bảo hộ chống độc một mắt. Gã không ngờ một cựu đặc vụ mang trái tim tàn phế sắp ngừng đập lại có thể thi triển một thủ đoạn khống chế từ tính vi mô quái dị và tàn nhẫn đến mức này.
Tuy nhiên, để duy trì vòng siết mạt sắt từ tính ở khoảng cách mười mét bằng tay trái không thuận, lồng ngực Vũ phải chịu một áp lực co thắt cực đại. Chiếc máy trợ tim Vortex-7 phát ra tiếng rít cơ học chói tai liên tục, những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe quanh vùng da ngực hở bị bỏng hóa chất của anh. Cơ tim hoại tử năm phần trăm của Vũ bị rách vỡ thêm các sợi cơ vi mô, khiến anh đau đớn đến mức quỳ sụp một gối xuống đất, tầm nhìn nhòe đi vì thiếu máu não trầm trọng.
Lợi dụng khoảnh khắc từ lực của Vũ bị suy yếu do tim co thắt đột ngột, Bóng Ma Sơn điên cuồng giãy giụa. Gã dùng tay trái bóp nát một thiết bị phóng xung điện từ cực ngắn gắn trên cổ tay phải.
*Bùm! Tạch!*
Một vụ nổ xung điện từ EMP mini bùng lên ngay sát cổ họng Sơn, dòng điện cao tần làm chập mạch hoàn toàn từ lực bọc mạt sắt của Vũ trong một tích tắc. Chiếc thòng lọng vô hình lập tức rã ra thành đống bụi sắt rơi xuống đất.
Sơn ho sặc sụa, lùi lại vài bước vào bóng tối của lối rẽ đường ray cũ để trốn chạy khỏi tầm quét từ tính của Vũ. Nhưng gã sát thủ tàng hình xảo quyệt không chịu rút lui tay không.
Ngay trong khoảnh khắc nhảy lùi vào bóng tối hầm tàu để tẩu thoát, bàn tay gầy guộc đầy móng vuốt bọc thép của Sơn đã nhanh như chớp giật phăng chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ trên mái tóc tơ của Bé An đang ngồi khóc lóc bên cạnh.
"Chú Vũ! Chiếc kẹp tóc của mẹ con!" Bé An khóc hét lên, bàn tay nhỏ bé với theo hư không một cách bất lực.
Vũ gắng gượng giương khẩu Mag-Revolver bằng tay trái bóp cò phát súng cuối cùng vào bóng tối lối rẽ đường ray ngầm.
*Đoàng!*
Viên đạn nhiễm từ xé gió bay đi, bẻ cong quỹ đạo sượt qua vai của Sơn găm vào vách thép toa tàu cũ phát ra tia lửa điện sáng rực rỡ, nhưng gã sát thủ đã hoàn toàn biến mất vào bóng tối sâu thẳm của hệ thống đường ray ngầm District 9.
Lồng ngực trái của Vũ hoàn toàn im lặng. Chiếc máy trợ tim Vortex-7 nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ báo động đỏ khẩn cấp rồi tắt lịm hoàn toàn nhịp đập cơ học. Vũ đổ gục xuống nền đất ẩm ướt cạnh tấm nệm của Bé An, lồng ngực rách da rỉ ra thứ máu từ tính màu xanh lam đậm ấm nóng loang lổ khắp sàn gạch cổ hầm mộ.
Bóng ma sát thủ đã trốn thoát thành công vào bóng tối hầm tàu, mang theo chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ—vật dẫn dị năng mang mẫu tóc có gen tương thích từ trường sinh học tối mật của Bé An về cho Gã mập Kim.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!