Nhạc nềnBattleField4

Giao Dịch Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ nhè nhẹ của Đặc vụ Huy trên nắp hầm mộ cổ dội xuống lòng đất sâu như những nhịp búa gõ thẳng vào màng nhĩ của Hà Uy Vũ. Dưới hầm mộ tối tăm, Vũ vẫn đang ôm chặt Bé An trong lồng ngực. Anh duy trì Trạng thái Từ Trường Tĩnh Lặng đến mức cực hạn, bóp nghẹt nhịp tim của mình xuống dưới ba mươi nhịp một phút. Cơ thể anh lạnh ngắt, máu tuần hoàn chậm lại khiến các đầu ngón tay tê dại, mắt nổ ra từng đốm lửa vàng vọt vì thiếu oxy lên não trầm trọng.


Bé An nằm im trong lòng anh, nhịp sinh học của em đã được đồng bộ hoàn hảo nhờ dòng từ trường ấm áp từ Sợi Chỉ Từ Tính Sinh Học. Cô bé không thở mạnh, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ em lại với sự sống.


Phía trên đầu họ, qua khe hở nhỏ của hai tấm gạch cổ, tiếng rít cơ khí từ thiết bị tai nghe khuếch đại âm thanh của Huy vang lên chập chờn. Gã thợ săn tàn nhẫn kia vẫn quỳ đó, kiên nhẫn lắng nghe từng chấn động nhỏ nhất truyền qua lòng đất. Thời gian như đông cứng lại thành những khối băng lạnh giá. Lõi sạc của Máy trợ tim sinh học Vortex-7 trong ngực Vũ đang ở mức năm phần trăm khẩn cấp, liên tục phát ra những xung điện châm chích cực nhỏ để duy trì nhịp đập cưỡng bách.


Sau gần năm phút dài như cả thế kỷ, Đặc vụ Huy đứng thẳng dậy. Tiếng khớp thủy lực từ bộ giáp nhẹ của gã rít lên khô khốc. Thiết bị dò âm thanh mặt đất không bắt được bất kỳ nhịp đập tuần hoàn nào khả nghi dưới lòng đất. Gã gằn giọng qua bộ đàm liên lạc nội bộ:


"Không có dao động sinh học cấp D nào ở khu vực ngầm này. Chỉ có dòng điện rò rỉ từ các động cơ cũ của ga tàu. Rút quân về phía bãi phế thải cơ khí trung tâm."


Tiếng bước chân bọc thép nặng nề của toán Robot Tuần Tra Model-X nhạt dần rồi mất hẳn. Lối vào ga tàu ngầm trở lại sự tĩnh lặng của một hầm mộ hoang phế.


Lúc này, Vũ mới buông lỏng Phương pháp Bóp Nghẹt Nhịp Tim. Ngay lập tức, chiếc Vortex-7 trong lồng ngực anh rít lên một tiếng *tít* dài chói tai, cưỡng ép cơ tim co bóp dồn dập để bù đắp lượng oxy thiếu hụt. Vũ gục đầu xuống nền đất ẩm, lồng ngực co thắt dữ dội đến mức anh phải cắn chặt môi để không thét lên, khóe miệng trào ra một vệt máu từ tính màu xanh lam nhạt phát quang mờ ảo dưới bóng tối. Vết mổ tươi rói trên ngực trái rách nhẹ, rỉ ra thứ dịch sinh học nóng ấm thấm đẫm lớp gạc vô trùng.


"Chú Vũ... chú có sao không?" Bé An thầm thì, đôi mắt đầy lo sợ rưng rưng nước mắt. Cô bé vội vàng dùng vạt áo khoác rộng thùng thình của Vũ để lau đi vệt máu trên môi anh.


Vũ gắng gượng nở một nụ cười nhợt nhạt, bàn tay trái run rẩy xoa đầu cô bé: "Chú không sao. Trò chơi im lặng kết thúc rồi. Con và Cường an toàn rồi."


Nhưng Vũ biết rõ, sự an toàn này chỉ là tạm thời. Đặc vụ Huy có thể bị đánh lừa một lần bằng cách giả chết sinh học, nhưng Cục An Ninh sẽ không bỏ cuộc. Lõi nứt của máy trợ tim trong ngực anh liên tục rò rỉ bức xạ từ tính ra môi trường xung quanh, biến anh thành một ngọn hải đăng vô hình đối với các radar tầm nhiệt tầm cao. Nếu không tìm cách che giấu hoàn toàn Nhà kho ngầm số 4—lớp phòng thủ ngoài cùng của căn cứ—thì sớm muộn gì họ cũng bị dồn vào đường chết.


Anh cần một lượng lớn Tinh thể Neodymium phế thải. Loại nam châm đất hiếm cực mạnh này, nếu được quấn quanh các cuộn cảm dọc theo cửa sắt nhà kho, sẽ tạo ra một màng chắn cách từ tuyệt đối, bẻ cong mọi luồng quét radar sinh học của kẻ thù. Nhưng tại khu ổ chuột nghèo đói này, Neodymium là thứ tài nguyên bị kiểm soát chặt chẽ, chỉ có thể tìm thấy ở một nơi duy nhất: Chợ Đen Rỉ Sét.


***


Sáng hôm sau, cơn bão axit tạm thời ngớt, nhường chỗ cho một màn sương mù độc hại xám xịt bao phủ khắp District 9. Vũ khoác lên mình chiếc măng-tô đen rách gấu, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai để che đi khuôn mặt nhợt nhạt và bả vai phải vẫn còn sưng tấy do vết thương đạn bắn chưa lành. Anh dặn dò Minh Điếc trông chừng nhóm trẻ dưới hầm mộ cổ, rồi một mình lầm lũi tiến về phía Chợ Đen Rỉ Sét.


Khu chợ ngầm nằm sâu trong một mê cung của những tòa nhà rỉ sét và đường ống dẫn hơi nước chằng chịt. Mùi dầu máy khét lẹt hòa lẫn với mùi rác thải công nghệ đốt dở tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Vũ lách qua những sạp hàng tồi tàn bán linh kiện giả và thuốc lậu, hướng thẳng về phía tiệm cầm đồ của Tư Hí.


Tư Hí là một lão già gầy gò, đôi mắt ti hí luôn đảo liên tục sau cặp kính lão dày cộm nứt một bên tròng. Lão ngồi sau một chiếc quầy bọc thép rỉ sét, xung quanh treo đầy các loại vi mạch cũ, ốc vít và những lọ thuốc giảm đau chợ đen. Thấy bóng dáng Vũ bước vào, lão già không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gõ ngón tay gầy guộc xuống mặt bàn gỗ hoen ố vết dầu máy:


"Hà Uy Vũ. Mạng mày quả nhiên lớn. Cả phân khu 9 đang lùng sục một cựu đặc vụ mang tim sắt rỉ, vậy mà mày vẫn dám vác xác đến đây."


Vũ không nói nhảm, anh bước đến sát quầy, đặt lên bàn ba chiếc thiết bị định vị quân đội cũ mà anh thu giữ được từ các toán tuần tra bị hạ gục trước đây: "Tao cần ba ký Tinh thể Neodymium phế thải. Loại nguyên chất tháo từ ổ cứng công nghiệp."


Tư Hí liếc nhìn ba chiếc thiết bị định vị, đôi mắt ti hí co rụt lại rồi lập tức lộ ra vẻ khinh khỉnh. Lão dùng chiếc kính lúp hồng ngoại gạt nhẹ chúng sang một bên, cười khẩy:


"Đồ quân dụng cũ đã bị khóa mã định danh. Tao phải tốn cả đống xu rỉ sét để thuê hacker bẻ khóa mới bán được. Ba ký Neodymium nguyên chất? Mày đang mơ à, Vũ? Thời buổi này, Cục An Ninh thu mua sạch nam châm đất hiếm để chế tạo máy quét từ trường. Giá của nó giờ đắt hơn cả huyết thanh Immun-9 lậu đấy."


Lồng ngực Vũ chợt thắt lại một cơn đau nhói. Máy trợ tim Vortex-7 phát ra tiếng kêu *tít* nhỏ cảnh báo pin yếu. Anh ghì chặt hai tay xuống mặt bàn bọc thép, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào lão già gian xảo:


"Đừng ép giá tao, Tư Hí. Mày biết thừa giá trị của đống chip định vị này trên thị trường vùng đệm. Tao cần tinh thể đất hiếm ngay hôm nay."


Tư Hí đẩy gọng kính lão, khẽ tặc lưỡi, giọng nói trầm xuống đầy vẻ toan tính: "Được rồi, tao biết mày đang cần gấp để gia cố cái tổ chuột của mày. Tao có thể cho mày nợ, thậm chí đưa thêm cho mày hai ống thuốc giảm co thắt cơ tim thô sơ. Nhưng mày phải làm cho tao một việc."


"Việc gì?" Vũ lạnh lùng hỏi.


"Sơn 'Sẹo' đang kẹt ở kho container ranh giới quận," Tư Hí ghé sát tai Vũ, thì thầm. "Gã vừa thu gom được một chiếc container phế liệu quân dụng bị bỏ hoang sau cuộc càn quét tuần trước. Bên trong có rất nhiều linh kiện vi mạch cao tần mà tao cần. Nhưng bến bãi đó đang bị hai lính tuần tra bọc giáp nhẹ của Cục An Ninh canh gác. Sơn Sẹo một mình không xông vào được. Mày đi với gã, giúp gã cướp chiếc container đó về đây, tao sẽ giao đủ ba ký Neodymium cho mày."


Vũ im lặng trong vài giây. Việc xuất hiện ở ranh giới quận—nơi đặt các chốt kiểm soát bọc thép kiên cố—là cực kỳ mạo hiểm đối với một kẻ đang bị truy nã cấp S như anh. Nhưng nhìn vào lồng ngực đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt của mình, anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không có tinh thể cách từ, ga tàu ngầm sẽ bị lộ, và Bé An sẽ rơi vào tay Cao Tiến.


"Chuẩn bị sẵn Neodymium đi. Tao sẽ đi gặp Sơn Sẹo," Vũ khàn giọng đáp, giắt khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver sâu vào hông dưới lớp áo măng-tô.


***


Nửa tiếng sau, tại một bãi phế thải hoang vắng rìa Chợ Đen Rỉ Sét, Vũ gặp Sơn Sẹo. Đó là một người đàn ông lầm lì có vết sẹo dài chạy dọc má trái, mặc chiếc áo khoác kaki rách nách dính đầy mạt sắt. Gã đang ngồi trên cabin của một chiếc xe tải bọc thép cũ dùng để chở phế liệu bãi rác, động cơ xe nổ giòn dã phát ra làn khói đen kịt.


"Tư Hí nói mày sẽ đi cùng tao," Sơn Sẹo liếc nhìn cánh tay phải quấn băng gạc của Vũ, giọng nói trầm đục đầy nghi ngại. "Mày bị thương thế kia thì bắn súng thế nào được? Đừng làm vướng chân tao dưới họng súng của lính tuần tra."


"Lo lái xe của mày đi," Vũ lạnh lùng bước lên ghế phụ, đóng sầm cửa xe lại. "Tay trái của tao vẫn đủ để tiễn bất kỳ kẻ nào ngáng đường."


Chiếc xe tải bọc thép cũ lao đi trong màn sương mù độc hại, men theo những con đường đất gồ ghề rải đầy phế liệu hướng về phía ranh giới quận. Càng đến gần ranh giới, không khí càng trở nên căng thẳng. Những hàng rào kẽm gai rách nát và những chốt gác bọc thép kiên cố hiện ra mờ ảo trong sương xám.


Kho container quân dụng nằm khuất sau một nhà máy đóng tàu bỏ hoang, sát bên con rạch ranh giới quận nước đen ngòm. Chiếc container phế liệu mà Sơn Sẹo nhắm tới là một khối thép sơn xanh quân đội, nằm trơ trọi giữa bến bãi trống trải.


Sơn Sẹo tắt đèn pha, cho xe tải bò từ từ tiếp cận cổng bến bãi. Nhưng ngay khi bánh xe tải vừa cán qua lớp xích sắt rỉ sét ở lối vào, một luồng ánh sáng quét rực rỡ từ trên cao đột ngột rọi xuống, khóa chặt cabin xe.


"Xe lạ xâm nhập vùng cấm! Dừng xe và bước ra ngoài ngay lập tức!"


Tiếng loa cảnh báo khô khốc vang lên từ bốt gác bọc thép. Hai lính tuần tra mặc giáp chiến thuật hạng nhẹ, tay cầm súng máy tự động Model-X bước ra từ bóng tối. Khớp thủy lực trên chân chúng rít lên những tiếng động cơ thủy lực khô khốc.


*Hưu... đoàng!*


Không đợi chiếc xe tải dừng lại, hai tên lính lập tức nổ súng. Loạt đạn súng máy bọc thép cỡ chín ly găm xối xả vào kính chắn gió bọc thép của xe tải, tạo ra những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện. Tiếng đạn nổ chát chúa vang dội cả một vùng biên giới.


"Mẹ kiếp! Chúng nó nổ súng thật!" Sơn Sẹo hét lên, điên cuồng bẻ lái lách cabin xe vào sau một đống phế liệu sắt khổng lồ để tránh hỏa lực trực diện.


"Ngồi im ở đây!" Vũ gằn giọng.


Anh đẩy cửa xe, lao mình ra ngoài bãi đất ẩm ướt. Vết thương bả vai phải rách nhẹ do chấn động, cơ tim co thắt dữ dội khiến anh phải cắn chặt răng chịu đựng. Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực anh nhấp nháy ánh đỏ dồn dập, báo hiệu dung lượng pin đã tụt xuống mức nguy hiểm.


Vũ nhận thấy góc quét của khẩu súng máy tự động Model-X trên bốt gác rất hạn chế do bị đống phế liệu sắt lớn che khuất. Anh chủ động ẩn nấp sau một khối động cơ máy phát điện khổng lồ bỏ hoang ngay sát bốt gác.


Anh dùng tay trái rút khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver từ sau hông. Khẩu súng cỡ nòng lớn nặng trịch, chứa sáu viên đạn bọc thép nhiễm từ tự chế. Vũ nhắm mắt lại, vận dụng Chỉ số từ trường cấp D để cảm nhận dòng điện sinh học và kết cấu kim loại của hai khẩu súng máy phía trước.


*Phải bẻ cong đường đạn để bắn trúng khớp thủy lực của chúng từ góc khuất này.*


Vũ nín thở, bóp cò súng bằng tay trái không thuận.


*Đoàng!*


Viên đạn bọc thép nhiễm từ xé gió lao đi. Ngay khi viên đạn vừa rời khỏi nòng súng, Vũ tập trung tinh thần lực, giải phóng một luồng xung từ tính mạnh từ lồng ngực trái truyền dọc theo cánh tay trái. Sợi chỉ từ tính màu xanh lam nhạt phát quang quấn chặt lấy viên đạn giữa không trung.


Dưới tác động của lực từ trường sinh học, viên đạn bọc thép đột ngột bẻ cong quỹ đạo bay một góc bốn mươi lăm độ ngay giữa không trung, vòng qua mép đống phế liệu sắt lớn, ghim thẳng vào khớp khuỷu tay thủy lực của khẩu súng máy Model-X bên trái.


*Bùm!*


Một vụ nổ chập điện nhỏ bùng lên, khẩu súng máy của tên lính tuần tra thứ nhất bị vô hiệu hóa hoàn toàn, phát ra những tia lửa điện xanh lam chói mắt.


"Cái quái gì thế? Đạn bẻ cong đường bay?" Tên lính tuần tra thứ hai hoảng hốt kêu lên, lập tức xoay họng súng máy quét bắn xối xả về phía đống phế liệu nơi Vũ đang ẩn nấp.


Đạn găm vào khối động cơ máy phát điện phát ra những tiếng *choang choang* chói tai, mạt sắt và tia lửa bắn tung tóe quanh mặt Vũ. Anh cảm thấy lồng ngực mình nóng ran như bị nung đốt. Việc vận lực từ trường để bẻ cong đường đạn vừa rồi đã ngốn sạch mười phần trăm điện năng dự phòng của máy trợ tim, khiến cơ tim hoại tử của anh co thắt dữ dội.


Vũ định dùng lực từ trường để kéo đổ chiếc cần cẩu container khổng lồ phía trên bốt gác nhằm đè bẹp tên lính còn lại. Anh đưa tay trái ra, tập trung tinh thần lực bám vào các sợi cáp thép của cần cẩu.


Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, lồng ngực trái đột ngột nhói đau như bị một lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua. Trái tim tàn phế của anh ngừng đập mất một nhịp, Máy trợ tim Vortex-7 rít lên một tiếng kêu cơ học chói tai báo động quá tải nhiệt cực đại. Vũ gục xuống, hai đầu gối khuỵu trên vũng bùn độc hại, thổ huyết ra một ngụm máu xanh lam đậm.


*Không được! Tim mình không chịu nổi lực tải của chiếc cần cẩu nặng hàng chục tấn lúc này!*


Tên lính tuần tra thứ hai đang tiến lại gần, họng súng Model-X đỏ rực chuẩn bị rọi thẳng vào góc khuất của Vũ.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vũ nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Anh không chọn cách bẻ cong kết cấu thép khổng lồ nữa mà nhắm thẳng khẩu Mag-Revolver vào chiếc bốt điện trung tâm của bến bãi nằm ngay sau lưng tên lính.


*Đoàng! Đoàng!*


Vũ bắn liên tiếp hai phát đạn. Dưới sự điều khiển của từ lực yếu ớt còn sót lại, hai viên đạn nhiễm từ bẻ cong quỹ đạo bay vòng qua người tên lính, ghim thẳng vào lõi nguồn của bốt điện.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ lớn vang dội kèm theo quầng lửa xanh lam bùng lên xé toạc đêm tối. Toàn bộ hệ thống điện lưới của bến bãi container lập tức bị sập nguồn hoàn toàn. Ánh sáng từ các đèn pha quét dập tắt, dìm cả khu vực ranh giới quận vào bóng tối đậm đặc và làn sương mù rác thải dày đặc.


"Sơn Sẹo! Hành động ngay!" Vũ hét lên qua bộ đàm.


Sơn Sẹo lái chiếc xe tải bọc thép cũ lao vọt ra từ sau đống phế liệu, cẩu móc xích sắt khổng lồ vào chiếc container quân dụng rồi nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe tải gầm rú, kéo lê chiếc container thép nặng nề băng qua hàng rào kẽm gai rách nát, tẩu thoát vào màn sương mù độc hại hướng về phía Chợ Đen Rỉ Sét.


Vũ gắng gượng đứng dậy, dùng tay trái nhặt khẩu súng rơi dưới đất, lết thân xác rã rời bước lên thùng xe tải đang phóng nhanh.


***


Nửa đêm, tại xưởng cơ khí tối tăm của Ba Cụt ở Chợ Đen Rỉ Sét, chiếc container quân dụng bọc thép đã được cẩu đặt an toàn dưới hầm ngầm.


Tư Hí giữ đúng lời hứa, lão giao cho Vũ một chiếc hộp gỗ chứa ba ký Tinh thể Neodymium phế thải lấp lánh ánh kim loại xám đen cùng hai ống thuốc giảm đau chợ đen. Lão già nhìn Vũ bằng ánh mắt vừa nể sợ vừa dò xét:


"Mày quả nhiên là một con quái vật, Vũ ạ. Tay phải tàn phế mà vẫn bẻ cong được đạn để hạ gục lính tuần tra. Cầm lấy đống Neodymium này và biến khỏi tiệm của tao trước khi Cao Tiến đánh hơi thấy mùi máu của mày."


Vũ ôm chiếc hộp gỗ chứa tinh thể đất hiếm, cùng Sơn Sẹo bước đến trước chiếc container quân dụng vừa cướp được để kiểm kê hàng hóa. Sơn Sẹo dùng mỏ hàn điện áp cao cắt đứt chiếc khóa từ tính bọc thép ngoài cùng của container.


*Kạch... rầm!*


Cánh cửa sắt nặng nề mở toang. Làn hơi lạnh từ tính từ bên trong container tỏa ra nghi ngút. Vũ bước vào trong, bật chiếc đèn pin hồng ngoại quét qua các kiện hàng.


Nhưng ngay khi luồng sáng hồng ngoại vừa rọi lên đống phế liệu bên trong, đôi mắt trầm uất của Vũ đột ngột co rụt lại, toàn thân anh đông cứng như tượng đá.


Trực giác của một cựu đặc vụ phản gián mách bảo anh có điều gì đó không bình thường. Chiếc container này không chứa phế liệu vi mạch thông thường như Tư Hí nghĩ.


Nằm sâu dưới những lớp khung thép rỉ sét là hàng chục chiếc hòm đông lạnh bọc sợi carbon cách từ chuyên dụng của quân đội Liên bang. Vũ bước đến, dùng tay trái cạy mở nắp một chiếc hòm đông lạnh.


Bên trong chứa đầy những vỏ ống thủy tinh rỗng tuếch, nhãn hiệu in trên vỏ ống đã bị cào xước nhưng vẫn lộ ra dòng chữ màu xanh lục nhạt: *Huyết thanh Immun-9—Mẫu thử nghiệm lâm sàng cấp S*.


Vũ bàng hoàng nhận ra, đây chính là những vỏ ống thuốc chứa huyết thanh trường sinh được chiết xuất từ tủy của những đứa trẻ dị năng mà Liên bang đã thu hoạch trái phép.


Nhưng đó chưa phải là tất cả.


Ở góc sâu nhất của chiếc hòm đông lạnh, có một chiếc cặp tài liệu bằng titan bọc da sờn rách, đã bị hoen ố bởi những vệt máu khô từ tính màu xanh lam đậm—thứ máu có tần số cộng hưởng trùng khớp hoàn toàn với máu của Vũ.


Vũ run rẩy mở chiếc cặp tài liệu ra. Bên trong là những trang giấy da rách góc ghi lại sơ đồ nguyên lý thiết kế dòng máy trợ tim sinh học Vortex-7 đời đầu, cùng các tài liệu mật về dự án thí nghiệm từ trường sinh học trên cơ thể người mười lăm năm trước.


Ở trang cuối cùng của tập tài liệu, dưới dòng chữ ký phê duyệt dự án của Thống đốc Trịnh Thiên Hùng, là tên của người chịu trách nhiệm kỹ thuật chính cho cuộc thí nghiệm tàn bạo này.


Dòng chữ viết tay bằng mực đen đã phai màu theo thời gian hiện ra rõ mồn một trước mắt Vũ:


*Trưởng bộ phận nghiên cứu sinh học từ trường: Hà Chí Hùng.*


Hà Chí Hùng. Cha ruột của anh.


Trái tim của Vũ đột ngột co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực rít lên một tiếng kêu cơ học chói tai rợn người, ánh sáng đỏ rực bùng lên nhấp nháy liên tục qua lớp áo măng-tô đen đẫm máu. Anh quỳ sụp xuống sàn container lạnh ngắt, hai tay bấu chặt lấy tập tài liệu rách nát, lồng ngực rỉ ra thứ máu từ tính màu xanh lam đậm ấm nóng dọc theo vết khâu ngực hở.


Chân tướng tàn khốc về nguồn gốc dị năng của anh, về cái chết của em gái Linh và sự đồng lõa của cha anh với kẻ thù tối cao Trịnh Thiên Hùng đang phơi bày trước mắt, rỉ máu và nhức nhối như chính trái tim tàn phế của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!