Nhạc nềnBattleField4

Nhịp Đập Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ camera quét nhiệt của Drone Mắt Quỷ bắt đầu rọi thẳng qua khe hở mái tôn phòng khám của Chị Hồng.


Luồng sáng ấy quét qua vệt máu từ tính màu xanh lam nhạt đang rỉ ra trên sàn gạch, chỉ cách mũi giày bọc thép của Ba Cụt chưa đầy mười phân. Chị Hồng nín thở hoàn toàn, bàn tay cầm kim khâu y tế run rẩy nhưng bất động giữa không trung. Dưới bàn mổ sắt lạnh ngắt, Hà Uy Vũ đang nằm im lịm trong Trạng thái Từ Trường Tĩnh Lặng. Máy trợ tim sinh học Vortex-7 trong lồng ngực anh đã tắt hẳn luồng sáng xanh lam thường nhật, nhịp đập cơ học bị ép xuống mức tối thiểu để bão hòa hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể.


*Vo ve... vo ve...*


Chiếc Drone tuần tra lơ lửng trên mái tôn thêm vài giây, phát ra những tiếng bíp bíp khô khốc của hệ thống phân tích dữ liệu tự động. Khi không tìm thấy nguồn nhiệt sinh học nào vượt ngưỡng cảnh báo, luồng sáng đỏ rực từ từ thu hồi. Tiếng cánh quạt tần số cao nhạt dần rồi mất hút vào tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài Chợ Đen Rỉ Sét.


"Nó đi rồi..." Ba Cụt thở phào một tiếng khàn đặc, gạt vệt mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng trên trán.


Chị Hồng lập tức hạ kéo, nhưng khuôn mặt chị không hề bớt đi vẻ căng thẳng. Chị nhanh chóng dùng những mũi khâu cuối cùng để cố định lại lớp da ngực trái đang mưng mủ của Vũ, phủ lên đó một lớp gạc vô trùng thấm đẫm Dung dịch vô trùng Bio-Clean.


"Vũ, cậu nghe tôi nói không?" Chị Hồng thì thầm, cúi sát tai vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh. "Cơ tim của cậu đã chính thức hoại tử chạm ngưỡng Ngưỡng Hoại Tử Cơ Tim 5%. Tôi chỉ có thể khâu vá tạm thời vỏ ngoài của Vortex-7, nhưng lõi sạc của nó đã bị nứt rạn. Pin chỉ còn đúng 5% dung lượng khẩn cấp. Cậu tuyệt đối không được vận dụng từ lực mạnh, nếu không tim cậu sẽ vỡ mạch máu phổi ngay lập tức."


Vũ từ từ mở mắt, đồng tử giãn nhẹ vì thiếu oxy. Cơn đau bỏng rát từ chất Bio-Clean đổ trực tiếp vào khoang ngực vẫn đang gặm nhấm từng thớ thịt của anh, nhưng tâm trí anh lúc này chỉ hướng về một nơi duy nhất.


"An... và Cường... thế nào rồi?" Giọng anh khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió lùa qua khe cửa mục nát.


"Lão Minh Điếc đã đưa con bé An và thằng nhóc Cường trốn sâu vào Hầm mộ cổ dưới lòng ga tàu điện rồi," Ba Cụt đáp, cánh tay cơ khí của gã rít lên một tiếng nhỏ khi gã thu dọn dụng cụ phẫu thuật. "Nhưng có tin xấu từ thằng Tèo Mỏ Lết. Cao Tiến vừa điều động Đặc vụ Huy—chuyên gia radar sinh học của phân khu 9—dẫn đầu một toán Robot Tuần Tra Model-X tiến thẳng về phía ga tàu cũ. Chúng đang rà quét định vị từ tính toàn bộ khu vực ngầm."


Đôi mắt trầm uất của Vũ đột ngột co rụt lại.


Đặc vụ Huy. Vũ biết rõ kẻ này từ thời còn làm việc ở Cục An Ninh. Đó là một tên thợ săn dị nhân tàn nhẫn sở hữu dị năng Thính Giác Sinh Học siêu việt. Huy không cần máy quét hồng ngoại thô sơ; gã có thể nghe thấy tiếng tim đập cơ học của máy trợ tim thông qua những chấn động nhỏ nhất truyền trong lòng đất. Với một lõi sạc Vortex-7 bị nứt đang rò rỉ bức xạ từ tính như của Vũ, việc bị Huy định vị chỉ còn là vấn đề thời gian.


"Tôi phải về đó," Vũ gồng mình ngồi dậy. Vết mổ tươi rói trên ngực trái co rút lại, kéo theo một cơn đau nhói buốt khiến khóe môi anh trào ra một vệt máu xanh lam nhạt.


"Cậu điên rồi!" Chị Hồng giữ chặt vai anh. "Cậu bước ra ngoài lúc này là tự sát!"


"Nếu tôi không về, con bé An sẽ sợ hãi," Vũ gạt tay Chị Hồng ra với một lực kiên định đến đáng sợ. Anh nhặt chiếc áo măng-tô đen rách gấu đẫm máu lên khoác vào người, che đi ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt của máy trợ tim. "Nếu con bé hoảng loạn, dị năng của nó sẽ bộc phát. Lúc đó, cả ga tàu ngầm sẽ sụp đổ."


Ba Cụt nhìn Vũ, thở dài một tiếng đầy bất lực rồi nhét vào túi áo anh một ống tiêm Adrenaline khẩn cấp: "Cầm lấy cái này. Nếu tim mày ngừng đập giữa đường, tự đâm thẳng vào ngực. Tao chỉ giúp mày được đến đây thôi."


***


Cơn mưa axit vẫn trút xuống xối xả khi Vũ lết thân xác tàn phế băng qua những con hẻm tối tăm của District 9. Mỗi bước đi là một lần cơ tim hoại tử của anh co thắt dữ dội, Máy trợ tim Vortex-7 liên tục phát ra những xung điện nhỏ châm chích khắp làn da để cưỡng ép trái tim tàn phế tiếp tục co bóp. Vệt máu từ tính màu xanh lam đậm rỉ ra từ vết khâu ngực thấm qua lớp băng gạc, nhỏ giọt xuống những vũng nước mưa axit sủi bọt.


Vũ luồn lách qua lối vào bí mật của ga tàu điện ngầm bỏ hoang, trượt xuống đường ống dẫn hơi nước cũ hẹp dẫn thẳng xuống lòng đất sâu hai mươi mét. Không gian dưới ga ngầm tối tăm, ngập tràn mùi rỉ sét và hơi ẩm mốc lạnh lẽo.


Tại gian phòng cuối đường hầm, tấm gạch lát nền nặng nề đã được nâng lên. Vũ lách người chui xuống lối vào hẹp, bước vào Hầm mộ cổ dưới lòng ga tàu điện. Đây là một căn hầm gạch cổ kính được xây dựng từ thời kỳ chiến tranh cũ, được Vũ lót các tấm nhựa cách điện xung quanh để ngăn ngừa mọi sóng quét từ tính từ mặt đất dội xuống.


Trong góc hầm mộ tối tăm, dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bão chạy dầu hỏa, Bé An đang ngồi co rúm bên cạnh Bé Cường. Gương mặt cô bé gầy gò lấm lem bụi đất, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt và sự sợ hãi. Thấy bóng măng-tô đen của Vũ xuất hiện, cô bé lập tức lao đến, ôm chặt lấy hông anh, khóc không thành tiếng.


"Chú Vũ... con sợ... con nghe thấy tiếng chân sắt ở trên đầu..."


Vũ quỳ một chân xuống nền đất ẩm, dùng cánh tay trái ôm chặt lấy cô bé vào lòng. Lồng ngực anh phập phồng một cách nặng nề, thớ thịt quanh vết khâu ngực nhức nhối như bị nung đốt.


"Đừng sợ, An. Chú ở đây rồi," Vũ thầm thì, giọng nói ấm áp cố che giấu sự kiệt sức của bản thân. Anh nhìn sang Bé Cường, cậu nhóc mập mạp đang mím chặt môi, bàn tay thô ráp nắm chặt thanh sắt rỉ tự vệ.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng bước chân bọc thép nặng nề đột ngột dội xuống từ trần hầm mộ cổ. Tiếng động cơ thủy lực khô khốc và tiếng rít cơ khí của các khớp nối chân sắt vang lên kẽo kẹt.


Robot Tuần Tra Model-X.


Chúng đã vào đến ga tàu ngầm phía trên. Vũ lập tức tắt chiếc đèn bão chạy dầu hỏa. Bóng tối đậm đặc, lạnh lẽo bao trùm lấy hầm mộ cổ. Chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần gạch cổ xuống những vũng nước ẩm ướt dưới sàn: *tách... tách...*


"An, nghe chú nói," Vũ cúi sát tai Bé An, thì thầm cực nhỏ. "Bây giờ, chú cháu mình phải chơi trò chơi im lặng. Con không được phát ra bất kỳ tiếng động nào, dù là nhỏ nhất. Được không?"


Bé An gật đầu lia lịa, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ trong túi áo.


Vũ nhắm chặt mắt, bắt đầu thi triển Phương pháp Bóp Nghẹt Nhịp Tim. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, phóng ra một xung từ tính nhẹ tự kích thích vào nút xoang nhĩ của mình.


*Cạch...*


Một tiếng kêu cơ học cực nhỏ vang lên trong lồng ngực Vũ. Nhịp đập của Máy trợ tim Vortex-7 lập tức bị cưỡng chế kéo chậm lại. Từ sáu mươi nhịp, giảm xuống năm mươi, bốn mươi, rồi dừng lại ở mức ba mươi nhịp một phút.


Cơ thể Vũ rơi vào Trạng thái Từ Trường Tĩnh Lặng. Dòng điện sinh học chạy dọc hệ tuần hoàn tắt lịm, hơi thở của anh trở nên cực kỳ nông và chậm. Toàn thân anh lạnh ngắt như một xác chết lâm sàng. Cơn thiếu máu não lập tức ập đến như một cơn bão; mắt Vũ nổ ra những đốm lửa vàng vọt, thái dương giật mạnh liên hồi, toàn bộ các chi tê liệt tạm thời khiến anh phải tì vai vào vách gạch cổ để không bị ngã khuỵu.


Nhưng ngay lúc đó, một hiểm họa mới xuất hiện.


Bé An, trong cơn sợ hãi tột độ khi cảm nhận được cơ thể Vũ đột ngột lạnh ngắt như người chết, bắt đầu hoảng loạn. Nhịp tim của cô bé mười tuổi tăng vọt dồn dập: *thình thịch, thình thịch, thình thịch*. Tiếng tim đập nhanh liên hồi của em đập mạnh vào lồng ngực nhỏ bé, phát ra những rung động cơ học truyền qua lớp đất ẩm.


Phía trên trần hầm mộ, tiếng bước chân bọc thép của Đặc vụ Huy đột ngột dừng lại.


Thiết bị tai nghe khuếch đại tần số âm thanh đất tự chế của Huy đã bắt được dao động nhịp tim hỗn loạn của đứa trẻ. Vũ cảm nhận được luồng sóng quét từ tính của đặc nhiệm đang tập trung rà soát ngay phía trên nắp hầm mộ.


*Nếu con bé không bình tĩnh lại, cả hai sẽ bị phát hiện trong vòng mười giây nữa.*


Vũ không thể dùng tay bịt miệng em, bởi tiếng thở dốc vì ngạt của em sẽ càng làm lộ vị trí. Anh buộc phải sử dụng đến bài tẩy cuối cùng.


Vũ kích hoạt kỹ năng Đồng Bộ Hóa Hệ Thần Kinh Bé An. Anh phóng ra một Sợi Chỉ Từ Tính Sinh Học màu xanh lam phát quang cực mỏng xuyên qua bóng tối, kết nối trực tiếp lồng ngực trái của mình với lồng ngực nhỏ bé của cô bé.


Anh không truyền từ lực mạnh để tránh kích hoạt radar, mà chỉ truyền đi một dòng điện sinh học nhẹ nhàng, ấm áp mang tần số dao động tĩnh lặng của Trái Đất. Dòng từ trường ấm áp ấy bao bọc lấy hệ thần kinh đang hoảng loạn của Bé An, xoa dịu những tế bào não đang sang chấn của em.


Cái giá phải trả lập tức ập đến lồng ngực Vũ. Toàn bộ áp lực tâm linh, nỗi sợ hãi tột cùng và cơn đau đầu do bộc phát dị năng của Bé An bị kéo ngược về phía anh qua sợi chỉ từ tính. Đầu Vũ đau nhói như bị khoan thủng, cơ tim hoại tử 5% co thắt dữ dội đến mức anh phải cắn chặt môi để không thét lên, máu tươi rỉ ra từ khóe môi hòa cùng vị chát chúa của máu từ tính xanh lam.


Nhưng hiệu quả chiến đấu đã xuất hiện.


Nhịp tim của Bé An bắt đầu chậm dần. Dưới sự dẫn dắt của dòng từ trường ấm áp từ Vũ, nhịp đập hỗn loạn của cô bé từ từ đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim tĩnh lặng ba mươi nhịp một phút của anh. Hai cơ thể, hai sinh mệnh giờ đây đã hòa làm một tần số cộng hưởng tĩnh lặng duy nhất, biến mất hoàn toàn khỏi màn hình radar sinh học của kẻ thù.


Không gian dưới hầm mộ cổ trở lại sự im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn: *tách... tách...*


Trên trần hầm, tiếng xè xè của máy quét radar sinh học vang lên chập chờn. Đặc vụ Huy đứng im lặng giữa ga tàu ngầm đổ nát, đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính râm dò xét từng tấc đất rỉ sét. Gã nghiêng đầu, điều chỉnh tần số của thiết bị tai nghe khuếch đại âm thanh mặt đất.


*Cộp...*


Huy bước thêm một bước dài, dừng lại ngay phía trên nắp hầm mộ cổ. Gã từ từ quỳ một gối xuống nền bê tông nứt nẻ, áp sát thiết bị dò âm thanh mặt đất vào khe hở nhỏ giữa hai tấm gạch cổ, nghiêng tai lắng nghe tiếng kim loại nhỏ phát ra từ bộ tản nhiệt cơ khí của Vũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!