Nhạc nềnBattleField4

Vết Nứt Lồng Ngực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống Khu Ổ Chuột Số 9 mỗi lúc một nặng hạt, gầm rú trên những mái tôn rỉ sét và biến những con hẻm chật hẹp thành những dòng kênh đen ngòm sủi bọt độc hại. Mùi lưu huỳnh và kim loại cháy khét lẹt nồng nặc trong không khí ẩm mốc.


Dưới lòng đất, ngay cửa hầm Nhà kho ngầm số 4, Hà Uy Vũ đang quỳ sụp trên nền bê tông lạnh buốt. Tay trái anh ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng một cách hỗn loạn, nơi chiếc máy trợ tim sinh học Vortex-7 đang rít lên những tiếng vo ve chói tai như một cỗ máy sắp nổ tung. Ánh sáng xanh lam mờ ảo từ lồng ngực anh nhấp nháy liên hồi, mỗi nhịp sáng tối lại kéo theo một cơn co thắt dữ dội khiến toàn thân anh run rẩy.


Vết thương ở bả vai phải rách miệng từ trận chiến trước vẫn đang rỉ máu, nhưng đáng sợ hơn là vết rách rộng hoác ngay trên ngực trái. Thứ chất lỏng màu đỏ tươi pha lẫn những vệt từ tính xanh lam nhạt—máu sinh học rò rỉ từ lõi của Vortex-7—đang chảy loang lổ trên lớp áo măng-tô đen rách gấu, nhỏ giọt xuống nền đất và phát quang mờ ảo dưới ánh hồng ngoại vô hình của đêm tối.


"Hộc... hộc..."


Vũ thở dốc, từng ngụm khí lạnh tràn vào phổi buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm. Bên cạnh anh, Sói Xám Lực đã bất tỉnh nhân sự, nhưng chiếc máy truyền tin vô tuyến bọc thép của gã vẫn đang nhấp nháy đèn đỏ rực, phát đi những dải sóng vô tuyến tần số cao để báo tọa độ căn cứ về Trụ sở Cục An Ninh Phân khu 9. Tiếng còi hú của xe bọc thép tuần tra đã bắt đầu vang vọng từ đầu Hẻm Xương Cụt phía trên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu ổ chuột.


*Kẽo kẹt... rầm!*


Cánh cửa sắt nặng nề của lối vào ga tàu ngầm bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Một dáng người gầy gò, một tay cụt và tay còn lại là cánh tay cơ khí thô sơ rỉ sét bước vào. Đó là Ba Cụt. Gã thợ sửa máy chợ đen vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đã chửi thề một tiếng bằng giọng khàn đặc khói thuốc lào:


"Mẹ kiếp, Vũ! Mày điên rồi! Tim mày sắp rã ra thành sắt vụn rồi kìa!"


Ba Cụt lao đến, cánh tay cơ khí rít lên tiếng động cơ thủy lực khô dầu khi gã xốc nách Vũ đứng dậy. Sức nặng của cựu đặc vụ khiến khớp nối cơ khí của Ba Cụt phát ra tiếng kẽo kẹt phản phản lực, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng.


"An... Cường..." Vũ khàn giọng, đôi mắt mờ đục cố gắng ngoái nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của ga tàu ngầm.


"Yên tâm đi, thằng điên này!" Ba Cụt gầm gừ, kéo Vũ lết đi từng bước nặng nề. "Lão Minh Điếc đã bế con bé An và thằng nhóc Cường trốn sâu vào Hầm mộ cổ dưới lòng ga tàu rồi. Lối đó có màng nhựa cách điện bọc ngoài, bọn chó săn của Cao Tiến có dùng máy quét từ trường quét cả ngày cũng không tìm ra đâu. Việc của mày bây giờ là giữ cái mạng tàn này trước đã!"


Ba Cụt dìu Vũ băng qua những ngách hầm ngầm tối tăm, luồn lách qua hệ thống đường ống dẫn hơi nước nóng rỉ sét để xóa dấu vết nhiệt cơ thể. Họ không thể đi đường chính lên mặt đất; vệt máu từ tính phát quang màu xanh lam nhạt rỉ ra từ bả vai và ngực của Vũ sẽ ngay lập tức biến họ thành bia ngắm cho hạm đội Drone Mắt Quỷ đang lùng sục trên bầu trời.


Sau gần hai mươi phút di chuyển thầm lặng trong bóng tối ngột ngạt, họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát nằm khuất sau tiệm giặt ủi cũ nát ở rìa Chợ Đen Rỉ Sét. Ba Cụt dùng tay cơ khí gõ lên cửa theo nhịp mã hóa: ba ngắn, hai dài, một ngắn.


Cánh cửa nhanh chóng hé mở, để lộ khuôn mặt khắc khổ nhưng kiên nghị của Chị Hồng. Mùi thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi ẩm mốc đặc trưng của Phòng khám chui lập tức sộc vào mũi họ. Vừa nhìn thấy vết thương ngực hở đang rỉ máu xanh lam của Vũ, đôi mắt Chị Hồng co rụt lại.


"Vào mau! Bọn đặc nhiệm đang phong tỏa đầu đường rồi!" Chị Hồng nhanh chóng né người, giúp Ba Cụt đỡ Vũ nằm lên chiếc bàn mổ bằng sắt lạnh buốt ở giữa phòng.


Ánh sáng từ chiếc đèn mổ tự chế ghép bằng những bóng đèn sợi đốt chập chờn chiếu rọi lên cơ thể tàn phế của Vũ. Chị Hồng lập tức dùng kéo y tế cắt phăng lớp áo thun dính bết máu. Khi lớp vải được lột ra, cả Ba Cụt và Chị Hồng đều phải nín thở trước cảnh tượng hãi hùng trước mắt.


Khoang ngực trái của Vũ bị rách toác một mảng lớn. Lớp vỏ bảo vệ bằng titan của Máy trợ tim sinh học Vortex-7 đã bị nứt rạn nghiêm trọng sau cú đấm phản lực của Sói Xám Lực, để lại những kẽ hở lộ rõ các vi mạch tích hợp đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực báo động sập nguồn. Xung quanh thiết bị cấy ghép, những thớ cơ tim màu xám nhạt đang có dấu hiệu hoại tử, co rút lại một cách bất thường dưới tác động của dòng điện rò rỉ.


"Cơ tim hoại tử lan rộng rồi, đã chạm ngưỡng Ngưỡng Hoại Tử Cơ Tim 5%," Chị Hồng vừa chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật vừa nói, giọng run rẩy nhưng bàn tay vẫn cực kỳ dứt khoát. "Vũ, vết thương của cậu bị nhiễm độc axit từ bãi rác và mạt sắt rỉ sét bám vào. Tôi phải sát trùng khoang ngực ngay lập tức để tránh nhiễm trùng máu sinh học."


Chị Hồng quay người lục lọi trong tủ thuốc rỉ sét, rút ra một chai thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh lục nhạt bốc mùi hắc nồng. Đó là Dung dịch vô trùng Bio-Clean—chất tẩy rửa y tế tự chế pha trộn giữa cồn nồng độ cao và chất kháng khuẩn sinh học thô thu lượm từ bãi rác quân y.


"Không còn thuốc tê nữa," Chị Hồng nhìn thẳng vào mắt Vũ, ánh mắt tràn đầy sự dằn vặt. "Cục An Ninh đã phong tỏa toàn bộ nguồn cung dược phẩm vùng đệm từ chiều nay. Cậu phải chịu đựng mà không có thuốc tê. Nếu cậu ngất đi hoặc tim ngừng đập... tôi không chắc có thể kéo cậu lại."


Vũ không nói gì. Anh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt nhợt nhạt không một chút huyết sắc. Ba Cụt bước đến, nhét một thanh gỗ sồi dày vào miệng Vũ.


"Cắn chặt vào, thằng em. Đừng có cắn vào lưỡi," Ba Cụt khàn giọng nói, hai bàn tay—một thịt một thép—ghì chặt lấy hai bả vai của Vũ để cố định cơ thể anh trên bàn sắt.


Chị Hồng dùng kẹp y tế banh rộng vết rách da ngực trái của Vũ. Tiếng da thịt rách ra kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng khám chui. Vũ trợn tròn mắt, những đường gân xanh nổi rực rỡ dọc theo cổ và thái dương anh dưới áp lực đau đớn tột cùng.


"Chuẩn bị nhé," Chị Hồng hít một hơi sâu, nghiêng chai Dung dịch vô trùng Bio-Clean đổ trực tiếp vào khoang ngực hở của Vũ.


*Xèo xèo xèo!*


Ngay khi thứ dung dịch tự chế chạm vào mô cơ tim rách nát và lớp vỏ titan nứt nẻ của Vortex-7, một phản ứng hóa học tàn khốc xảy ra. Khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng sủi bọt xanh lam dữ dội. Chất Bio-Clean ăn mòn và tẩy rửa các mạt sắt rỉ, bụi bẩn và tế bào hoại tử, nhưng đồng thời nó cũng tạo ra một cơn đau bỏng rát cực độ, giống như có ai đó đang đổ axit đậm đặc trực tiếp vào trái tim trần trụi của anh.


"Ưm...!!!"


Hà Uy Vũ rống lên một tiếng nghẹn ngào qua thanh gỗ sồi. Toàn bộ cơ bắp trên người anh căng cứng như dây đàn. Răng anh lún sâu vào thớ gỗ sồi đến mức phát ra tiếng rắc rắc rạn nứt, máu tươi trào ra từ nướu hòa cùng mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán.


Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực anh rung lên bần bật. Các van tim cơ học phải hoạt động cưỡng bức dưới áp lực điện áp cao tần để giữ cho nhịp tim không bị rơi vào trạng thái ngừng đập hoàn toàn.


"Giữ chặt lấy nó! Đừng để máy trợ tim bị lệch mạch!" Chị Hồng hét lên, tay nhanh nhẹn dùng gạc vô trùng thấm sạch những vệt máu từ tính xanh lam đang trào ra.


Ba Cụt nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghì chặt Vũ. Cánh tay cơ khí của gã rít lên những tiếng động cơ quá tải, dầu bôi trơn màu đen rỉ ra từ các khớp nối nhỏ giọt xuống sàn nhà.


Vũ nhắm chặt mắt. Trong bóng tối của tâm thức bị tàn phá bởi cơn đau, anh cố gắng tìm kiếm một mỏ neo tinh thần để giữ vững nhân tính. Hình bóng của Bé An đang run rẩy ôm chiếc kẹp tóc hình bướm, ánh mắt kiên cường của Bé Cường chặn cửa hầm... tất cả hiện lên như những thước phim quay chậm.


*Mình không thể chết ở đây. Nếu mình gục ngã lúc này, mạng lưới từ trường sinh học sẽ đứt gãy, và Bé An sẽ bị tước đoạt sinh mạng ngay lập tức.*


Ý chí bảo vệ vĩ đại bùng cháy trong huyết quản, giúp Vũ áp chế cơn đau thể xác một cách phi thường. Anh gồng chặt cơ ngực, ép bản thân nằm im bất động trên bàn mổ để Chị Hồng thực hiện những mũi khâu vi mô khẩn cấp cố định lại vỏ ngoài của Vortex-7.


Nhưng ngay khi ca phẫu thuật chui đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, một tiếng động lạ đột ngột dội xuống từ trên mái tôn phòng khám.


*Vo ve... vo ve...*


Đó là tiếng động cơ cánh quạt tần số cao đặc trưng của Drone "Mắt Quỷ"—thiết bị bay không người lái chuyên quét nhiệt và định vị từ tính tầm thấp của Cục An Ninh.


Ba Cụt lập tức đông cứng người lại. Chị Hồng dừng tay kéo, cây kim khâu y tế lơ lửng giữa không trung. Không khí trong phòng khám chui bỗng chốc trở nên lạnh ngắt và ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập hỗn loạn của ba người.


Tiếng vo ve mỗi lúc một lớn hơn, dừng lại ngay phía trên mái tôn mỏng manh của phòng khám. Một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, chết chóc rọi xuống qua những khe hở rỉ sét của mái tôn, quét loang lổ khắp căn phòng tối tăm. Thiết bị camera quét nhiệt hồng ngoại của Drone đang tìm kiếm bất kỳ nguồn nhiệt sinh học nào vượt quá giới hạn cho phép của giờ giới nghiêm.


"Mẹ kiếp... đầu quét của nó đang rà soát khu này," Ba Cụt thầm thì qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má gã.


Vũ nằm trên bàn mổ, lồng ngực trái vẫn đang phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ lõi nứt của Vortex-7. Bức xạ từ trường sinh học rò rỉ từ tim anh là một ngọn hải đăng quá rõ ràng đối với bộ cảm biến định vị của Drone tầm thấp.


Trong cơn hoảng loạn, Vũ định vận một xung từ lực nhẹ để làm chập mạch Drone bên ngoài. Nhưng ngay khi ngón tay anh khẽ động, Chị Hồng đã lập tức dùng bàn tay đẫm máu giữ chặt lấy tay anh, ánh mắt đầy nghiêm nghị và hoảng sợ:


"Cậu điên rồi sao, Vũ! Vết khâu chưa hoàn thành, nếu cậu vận lực từ trường lúc này, áp lực tuần hoàn tăng đột ngột sẽ làm vỡ mạch máu phổi của cậu ngay lập tức! Cậu sẽ chết trước khi kịp làm hỏng cái Drone đó!"


"Nhưng... nếu không... nó sẽ phát hiện..." Vũ khàn giọng, khóe môi rỉ máu.


"Để tôi đối phó! Cậu mau bóp nghẹt nhịp tim đi!" Chị Hồng ra lệnh.


Vũ nghiến răng chịu đựng, nhắm chặt mắt và bắt đầu thi triển Phương pháp Bóp Nghẹt Nhịp Tim. Anh điều hòa hơi thở sâu và nông một cách ngắt quãng, ép Máy trợ tim Vortex-7 hạ tần số hoạt động xuống mức tối thiểu—dưới ba mươi nhịp một phút.


Cơ thể anh lạnh dần đi một cách đáng sợ. Trạng thái Từ Trường Tĩnh Lặng bao phủ lấy anh, bóp nghẹt mọi dao động từ trường sinh học rò rỉ xuống mức gần bằng không để hòa lẫn vào từ trường tự nhiên của những tấm tôn rỉ xung quanh. Tầm nhìn của anh tối sầm lại, thiếu máu lên não khiến mắt anh nổ ra những đốm lửa vàng vọt, đầu óc quay cuồng bên bờ vực hôn mê lâm sàng.


Bên ngoài, tiếng động cơ của Drone Mắt Quỷ vẫn vo ve điên cuồng ngay trên đầu họ. Đầu quét hồng ngoại đỏ rực của nó rọi thẳng qua khe hở mái tôn, quét sát qua mép bàn mổ sắt nơi Vũ đang nằm bất động như một xác chết lạnh ngắt.


Chị Hồng đứng im như tượng, nín thở hoàn toàn để giảm thiểu bức xạ nhiệt cơ thể. Ba Cụt bấu chặt tay vào mép bàn, mắt không rời khỏi luồng sáng đỏ chết chóc đang rà soát từng centimet trên sàn nhà.


*Tít... tít...*


Tiếng còi báo động của Drone Mắt Quỷ bỗng phát ra hai tiếng kêu ngắn chói tai. Camera quét nhiệt đỏ rực của nó dừng lại ngay phía trên lồng ngực rách nát của Vũ, dường như đã phát hiện ra một dao động nhiệt độ bất thường cực nhỏ từ vết mổ hở chưa kịp khâu kín.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!