Nanh Vuốt Sói Xám
Màn đêm trùm lên Khu Ổ Chuột Số 9 như một tấm bạt rách thấm đẫm hóa chất. Cơn mưa axit không hề có dấu hiệu ngớt, nó gầm rú trên những mái tôn rỉ sét, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hẹp của mê cung phế liệu bãi rác trung tâm.
Hà Uy Vũ bế thốc Bé Cường trên tay, bước chân anh nặng nề dẫm lên những vũng nước sủi bọt độc hại. Bả vai phải của anh, nơi vết đạn bắn từ trận chiến trước vừa mới rách miệng, đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ tươi pha lẫn những vệt từ tính xanh lam nhạt phát quang mờ ảo dưới màn sương đêm. Mỗi bước chạy là một lần lồng ngực trái của anh co thắt dữ dội. Máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu trong ngực anh đang rít lên những tiếng vo ve trầm đục đầy đau đớn, báo hiệu lượng pin dự phòng đã sụt xuống mức mười hai phần trăm báo động đỏ.
"Đại... đại ca... bỏ em lại đi..." Bé Cường khàn giọng thầm thì, lớp da hóa cứng thô xám trên vai cậu nhóc đang rạn nứt, để lộ những vệt máu tươi rỉ ra do đòn đánh bằng gậy sắt của bọn đồ tể. "Bọn chúng... đông lắm..."
"Im lặng," Vũ gằn giọng qua kẽ răng, khóe môi anh trào ra vị ngọt chát của máu từ tính. "Chú đã hứa sẽ đưa cháu về. Không ai bị bỏ lại cả."
Nỗi dằn vặt của một cựu đặc vụ từng nhắm mắt trước tội ác trong quá khứ trỗi dậy, thiêu đốt tâm can anh còn dữ dội hơn cả cơn co thắt cơ tim. Anh đã để mất em gái Linh mười lăm năm trước trong phòng thí nghiệm vô trùng của Liên bang. Anh đã thề trước vong linh của người vợ quá cố Lê Nhã Chi rằng anh sẽ không bao giờ để một đứa trẻ dị năng nào phải chết trước mặt mình nữa. Bé Cường, đứa trẻ lang thang dũng cảm dùng dị năng hóa cứng da thô sơ làm lá chắn, không thể là nạn nhân tiếp theo.
Luồn lách qua những con hẻm phế liệu tối tăm, Vũ cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào Hẻm Xương Cụt. Con hẻm nhỏ cụt lối rải đầy mảnh chai và đinh sắt rỉ hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của chiếc đèn đường treo leo lơ lửng. Vũ nhanh chóng gạt nắp cống ngầm rỉ sét giấu dưới đống rác thải công nghệ, đỡ Bé Cường tuột xuống trước rồi lách người nhảy xuống theo, không quên dùng lực từ trường nhẹ kéo nắp cống trở lại vị trí cũ để xóa sạch dấu vết.
***
Dưới lòng Nhà kho ngầm số 4, không khí ẩm ướt bốc mùi dầu máy cũ và rỉ sét. Đây là lớp phòng thủ vật lý ngoài cùng của căn cứ ga tàu điện ngầm bỏ hoang sâu hai mươi mét dưới lòng đất.
Bé An đang nằm thoi thóp trên tấm nệm lò xo cũ bọc bạt nhựa. Cơn sốt do nhiễm độc nước mưa axit khiến hai má em đỏ ửng, đôi môi khô nứt rỉ máu. Sợi chỉ từ tính màu xanh lam kết nối giữa lồng ngực của Vũ và An đang ngân rung yếu ớt, truyền dẫn cơn sốt nóng bỏng và nỗi đau đớn từ cơ thể đứa nhỏ sang trái tim tàn phế của Vũ.
"An... chú về rồi đây," Vũ quỳ sụp xuống cạnh tấm nệm, tay run rẩy rút từ trong túi áo măng-tô ra chai Nước lọc vô trùng đóng chai vừa cướp được từ bãi rác.
Anh khẽ nâng đầu đứa nhỏ lên, đổ từng ngụm nước mát lành vô trùng vào khuôn miệng khô khát của em. Khi dòng nước tinh khiết thấm vào cuống họng, Bé An khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, sợi chỉ màu lam kết nối hai lồng ngực bắt đầu dịu lại, nhịp rung ổn định hơn. Cơn sốt của em đang được xoa dịu từ từ nhờ từ trường ấm áp của Vũ gánh chịu bớt áp lực tuần hoàn.
"Cường, cháu nằm yên đây để chú băng bó," Vũ quay sang Bé Cường, lấy nốt chai nước lọc còn lại để rửa vết thương trên bả vai rạn nứt của cậu nhóc, rồi dùng băng gạc thô sơ quấn chặt lại.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Những tiếng chấn động cơ học mạnh mẽ đột ngột dội xuống từ phía nắp cống ngầm của Hẻm Xương Cụt, truyền qua các đường ống dẫn hơi nước cũ rỉ sét dọc vách kho. Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực Vũ bỗng nhiên nhấp nháy ánh sáng đỏ dồn dập, rít lên những tiếng tít tít cơ học chói tai.
Thiết bị ngụy trang bằng nam châm Neodymium phế thải xếp quanh cửa sắt Nhà kho ngầm số 4 đang bị nhiễu loạn cực tính nghiêm trọng. Có một nguồn từ trường bên ngoài đang cưỡng bức quét qua khu vực.
"Bọn chúng... tìm tới rồi," Bé Cường sợ hãi co rúm người lại, đôi mắt to tròn lấm lem bụi than nhìn trừng trừng lên trần hầm.
Vũ đứng dậy, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không ra máu dưới ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ lồng ngực. Anh lập tức hiểu ra sai lầm của mình. Băng đảng Sói Xám không chỉ dựa vào dấu vết vật lý; chúng đã dùng thiết bị dò hồng ngoại cầm tay để lần theo vệt máu từ tính màu xanh lam nhạt rỉ ra từ vết thương bả vai phải chưa lành của anh trên suốt đoạn đường chạy trốn.
"Sói Xám Lực..." Vũ thầm thì, đôi mắt trầm uất của cựu đặc vụ lóe lên một tia sát khí lạnh người.
Anh quay sang nhìn Bé Cường và Bé An. Cường đang nín thở, hai tay ôm chặt lấy Bé An đang mơ màng vào lòng, cố gắng gồng cơ bắp để bảo vệ em nuôi.
"Cường, nghe chú nói," Vũ đặt bàn tay trái lạnh ngắt lên vai cậu nhóc. "Cháu ôm An trốn sâu vào hầm mộ cổ phía sau toa tàu điện cũ. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động, không được bước ra ngoài cho đến khi chú quay lại."
"Nhưng còn chú..." Cường mếu máo.
"Chú là lá chắn của các cháu," Vũ khàn giọng nói, ánh mắt kiên định không chút dao động.
Anh quay người, siết chặt đai đeo của Bộ giáp tản nhiệt cơ khí thô sơ trên vai trái để cố định khoang ngực đang nóng ran như lửa đốt. Giắt khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver sau hông, Vũ bước ra ngoài, đóng chặt cánh cửa sắt nặng nề của Nhà kho ngầm số 4 lại, đứng chắn ngay trước lối vào duy nhất dẫn xuống căn hầm.
***
Lối vào Hẻm Xương Cụt phía trên đã hoàn toàn bị san phẳng.
"Sói Xám" Lực dẫn theo hơn hai mươi tên đàn em thiện chiến trang bị súng ống tự chế, mã tấu và xà beng xông xuống đường cống ngầm. Ánh đèn pin cực mạnh quét loang lổ khắp các vách tường rỉ sét, chiếu rọi khuôn mặt đầy sẹo bỏng hung tợn của Lực dưới làn sương mù axit độc hại.
"Đập nát cánh cửa này cho tao! Thằng chạ Hà Uy Vũ đang trốn dưới này!" Lực gầm lên, vung thanh mã tấu khổng lồ đúc bằng thép đặc gia cố chống từ tính chỉ thẳng vào cánh cửa sắt của nhà kho.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Bọn đồ tể lập tức xả súng tự chế xối xả vào lối vào Nhà kho ngầm số 4. Những viên đạn chì, đạn hoa cải và mảnh kim loại phế liệu xé rách không khí ẩm ướt, bắn tung tóe vào cánh cửa sắt tạo ra những tiếng nổ chát chúa và tia lửa điện sáng rực cả khoảng hầm ngầm tối tăm.
Vũ đứng ngay sau cánh cửa sắt rạn nứt. Anh giơ tay trái lên, cố gắng kích hoạt Rào Chắn Từ Tính Thô để gom các mạt sắt xung quanh tạo màng bảo vệ chặn đạn.
Tuy nhiên, mật độ đạn súng tự chế quá dày đặc, cộng thêm những viên đạn chì thô ráp không đồng nhất về mặt từ tính khiến màng chắn từ trường mỏng của anh bị nứt vỡ ngay lập tức. Những mảnh đạn găm vào cánh cửa sắt xuyên qua khe hở, sượt qua vạt áo măng-tô đen của Vũ, để lại những vệt rách rỉ máu.
*Hự!*
Cơn đau co thắt tột cùng dội thẳng vào cơ tim hoại tử của Vũ. Máy trợ tim Vortex-7 kêu tít tít dồn dập, nhấp nháy ánh sáng đỏ rực báo động đỏ. Chỉ số pin hiển thị trên võng mạc sụt giảm nghiêm trọng. Nếu tiếp tục duy trì rào chắn tĩnh tĩnh lặng, tim anh sẽ ngừng đập vĩnh viễn trước khi kịp chặn đứng kẻ thù.
"Không thể phòng thủ thụ động... phải chủ động phát xung đẩy lùi!" Vũ suy luận chiến thuật trong tích tắc.
Anh dang rộng hai tay, lồng ngực trái bùng phát ánh sáng xanh lam rực rỡ xuyên qua lớp áo rách gấu. Vũ ép Máy trợ tim Vortex-7 chạy quá công suất an toàn một trăm năm mươi phần trăm, kích hoạt trạng thái Quá Tải Sinh Học.
"Xung Lực Từ Trường... Nghịch Đảo!"
Vũ gầm lên một tiếng khàn đục. Một làn sóng vòng tròn màu xanh lam phát quang cực mạnh bùng nổ từ cơ thể anh, lan tỏa ra không gian xung quanh với tốc độ kinh hoàng.
*Oàng!*
Toàn bộ loạt đạn chì, đạn sắt và mảnh phế liệu đang xối xả bắn tới đột ngột bị bóp méo, vặn xoắn giữa không trung dưới tác động của trường lực nghịch đảo cực đại. Làn sóng từ tính đẩy ngược toàn bộ số đạn bắn trả lại phía bọn đồ tể, tạo ra một trận mưa kim loại dội ngược tàn khốc.
"Á! Mắt tôi!"
"Tránh ra!"
Tiếng la hét thảm thiết vang lên dồn dập. Ba tên đàn em đi đầu của Sói Xám Lực bị chính những viên đạn chì bóp méo ghim thẳng vào vai và chân, ngã gục xuống vũng nước thải axit sủi bọt. Khẩu súng tự chế trên tay chúng bị xung lực bẻ cong nòng, nổ chập điện bốc khói đen kịt.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho đòn bộc phá quá tải này là cực kỳ tàn khốc. Vết mổ lồng ngực trái của Vũ bị rách rộng ra dưới áp lực nhiệt lượng khổng lồ từ bộ tản nhiệt cơ khí đang vo ve điên cuồng. Máu sinh học màu xanh lam đậm rỉ ra loang lổ, thấm đẫm ngực áo măng-tô đen. Máy trợ tim Vortex-7 sụt giảm hai mươi phần trăm pin dự phòng, ép cơ tim anh vào trạng thái suy kiệt sinh học lâm sàng nghiêm trọng. Vũ phải bấu chặt tay trái vào mép cửa sắt rỉ sét để giữ cho cơ thể không bị quỵ xuống.
"Thằng ranh! Mày hết pin rồi đúng không!"
Sói Xám Lực gầm lên một tiếng hung hãn. Lợi dụng khoảnh khắc Vũ bị suy kiệt sau đòn phát xung cực đại, gã vung thanh mã tấu khổng lồ bọc thép đặc cách từ nhảy xổ vào.
Lưỡi đao rỉ sét xé toạc màn sương mù axit độc hại, chém đứt màng chắn từ trường mỏng còn sót lại quanh người Vũ với một sức mạnh thô bạo hủy diệt.
*Xoảng!*
Cú chém sượt qua bả vai trái của Vũ, chém đứt một sợi dây đai của Bộ giáp tản nhiệt cơ khí thô sơ. Những tia lửa điện bắn tung tóe từ các cánh quạt tản nhiệt bị vỡ nát. Vũ bị chấn động lực mạnh hất văng lùi lại, lưng đập mạnh vào vách bê tông cổ của ga tàu ngầm.
"Chết đi! Thằng phế nhân!" Lực cười gằn điên cuồng, xoay người vung đao chém thẳng vào cổ họng Vũ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vũ nhìn thấy hình bóng Bé An đang run rẩy dưới hầm ngầm qua màng liên kết từ tính sinh học. Ý chí bảo vệ vĩ đại đóng vai trò như một mỏ neo tâm linh giữ cho ý thức của anh không bị tan rã trước cơn co thắt tim tột độ.
Anh không thể chết ở đây. Các em nhỏ cần anh làm lá chắn.
Vũ dồn toàn bộ năng lượng từ trường sinh học còn sót lại trong lõi máy trợ tim vào nắm đấm tay phải. Những đường gân xanh nổi rực rỡ dọc theo cánh tay và cổ anh dưới da, phát ra ánh sáng lam mờ nhạt đầy uy áp.
"Cận Chiến Từ Tính... Mag-Strike!"
Vũ hét lớn, bước chân đạp mạnh xuống nền đất ẩm tạo ra một hố lõm nhỏ, đấm thẳng nắm đấm phải bọc quầng sáng xanh lam rực rỡ vào mặt thanh mã tấu khổng lồ đang chém tới.
*OÀNG!*
Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang dội khắp đường cống ngầm. Sức mạnh bộc phá từ cú đấm Mag-Strike cực đại va chạm trực diện với lưỡi đao thép đặc của Lực.
Thanh mã tấu khổng lồ gia cố chống từ tính thô sơ của Sói Xám Lực không thể chịu nổi áp lực động năng và từ tính xoáy cực mạnh từ nắm đấm của cựu đặc vụ. Lưỡi đao thép rạn nứt rầm rập rồi vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn bắn ngược trở lại, ghim thẳng vào ngực và cánh tay của chính gã đồ tể.
"Á! Cánh tay tôi!"
Sói Xám Lực thét gào đau đớn thảm thiết. Cú đấm Mag-Strike của Vũ không dừng lại ở đó; lực chấn động từ tính khổng lồ truyền qua cán đao bẻ gãy hoàn toàn các khớp xương ngón tay và khớp vai phải của Lực, hất văng thân hình vạm vỡ của gã bay xa năm mét, đập mạnh vào vách sắt container đông lạnh trước khi rơi bịch xuống bùn đất.
Nanh vuốt của Sói Xám đã hoàn toàn bị đập vỡ.
***
Vũ quỳ sụp xuống vũng nước thải axit, tay phải run rẩy rỉ máu, xương ngón tay bị nứt rạn nhẹ do phản lực va chạm. Lồng ngực trái của anh hoàn toàn im lặng trong ba giây trước khi Vortex-7 kích hoạt dòng điện cưỡng bức cưỡng ép tim đập lại dồn dập. Anh thở dốc, từng ngụm máu xanh lam đậm trào ra khóe môi, nhuộm sẫm cả nền đất rỉ sét.
Cách đó không xa, Sói Xám Lực đang bò lê lết trên mặt đất bẩn thỉu, cánh tay phải gãy nát rủ xuống bất động, máu tươi chảy loang lổ từ những vết thương ghim mảnh đao vỡ trên ngực gã.
Nhưng khuôn mặt đầy sẹo của gã đồ tể không hề có sự sợ hãi. Gã nhìn Vũ bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy điên cuồng và tham lam tột độ.
"Hộc... hộc... mày mạnh lắm... Hà Uy Vũ..." Lực ho ra máu, cười gằn đầy man rợ. "Nhưng mày... sắp chết tim rồi... hộc... và tao... đã có thứ tao cần..."
Bằng bàn tay trái còn lành lặn, Lực lén lút rút từ trong túi áo khoác da ra một thiết bị truyền tin quân dụng bọc thép màu đen nhám—vật phẩm gã nhận được từ Trương Đạt để làm tai mắt cho Cục An Ninh.
Gã dùng ngón tay cái run rẩy nhấn mạnh vào nút kích hoạt cơ học màu đỏ trên thiết bị.
*Tít! Tít! Tít!*
Một luồng sóng vô tuyến tần số cao phát ra từ thiết bị, rít lên chói tai trong không gian hầm ngầm ẩm ướt. Màn hình LED nhỏ trên thiết bị hiển thị dòng chữ: *"TỌA ĐỘ ĐÃ ĐƯỢC TRUYỀN DẪN - ĐANG KẾT NỐI VỚI TRỤ SỞ PHÂN KHU 9"*.
"Ha... ha... ha! Tọa độ của mày... và lũ dị nhân ranh con... đã gửi thẳng về cho Cục An Ninh..." Sói Xám Lực cười lên sặc sụa, máu tươi trào ra khóe môi. "Cao Tiến... đặc nhiệm Thiết Huyết... đang tới... Chúng mày... chạy không thoát đâu..."
Vũ trợn tròn mắt nhìn chiếc máy truyền tin đang nhấp nháy ánh sáng kết nối vô tuyến kết nối thẳng về trung tâm chỉ huy của kẻ thù.
Mối nguy hiểm lớn nhất, tàn bạo nhất của Khu Ổ Chuột Số 9 đã chính thức thức tỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!