Nhạc nềnBattleField4

Thuế Máu Bãi Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt nhói đột ngột dội thẳng vào trung khu thần kinh của Hà Uy Vũ như một vệt dao nung đỏ cắm sâu vào lồng ngực trái. Máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu dưới da thịt anh đang gào rú, phát ra những tiếng kêu cơ học tít tít chói tai, dồn dập đến mức rung chuyển cả xương ức. Ánh sáng xanh lam từ lõi máy bùng lên rực rỡ, xuyên qua lớp áo măng-tô đen rách gấu, chiếu rọi những vệt sáng ma mị lên bức tường gạch ẩm mốc của Nhà kho ngầm số 4.


Sự cộng hưởng từ trường ngoài ý muốn với lượng Tinh thể Neodymium phế thải xếp quanh cửa sắt đang vắt kiệt những phần trăm năng lượng cuối cùng của thiết bị duy trì sự sống. Vũ quỳ sụp xuống nền đất lạnh, hai tay ôm chặt lấy ngực trái, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Mỗi nhịp đập cưỡng bức của máy trợ tim lúc này giống như một búa tạ nện thẳng vào cơ tim đã hoại tử năm phần trăm của anh.


Cạnh đó, trên tấm nệm lò xo cũ bọc bạt nhựa, Bé An khẽ rên rỉ. Sợi chỉ từ tính màu xanh lam liên kết giữa hai lồng ngực vẫn đang ngân rung nhẹ. Qua sợi chỉ sinh mệnh ấy, Vũ cảm nhận rõ ràng cơn sốt nóng bỏng và sự khô khát cháy bỏng từ cuống họng của đứa trẻ đang truyền sang cơ thể mình. Đứa nhỏ đang bị nhiễm độc axit nhẹ do nguồn nước mưa độc hại trên đường chạy trốn. Môi em khô nứt, rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi.


"Phải... ngắt cộng hưởng..." Vũ khàn giọng, cổ họng trào lên vị ngọt chát của máu từ tính xanh lam.


Anh không thể gục ngã lúc này. Nếu tim anh ngừng đập, Giao thức Liên Kết Sinh Mệnh sẽ đứt gãy, và Bé An—đứa trẻ mang dị năng Thao Túng Vật Chất Nhỏ đang thoi thóp kia—sẽ chết vì suy kiệt hệ tuần hoàn ngay lập tức.


Vũ dùng chút tàn lực của tay trái, bấu chặt vào những thanh rầm thép rỉ sét dọc vách kho để lết thân xác nặng nề về phía cửa sắt. Mỗi mét di chuyển là một lần lồng ngực anh rách vỡ. Đến sát chân cửa, anh dùng gót giày bọc thép đá văng hai khối nam châm Neodymium xếp ở vòng tròn đồng tâm ngoài cùng, làm lệch cực tính của màng chắn ngụy trang.


*Hưu...*


Tiếng rít chói tai của Vortex-7 đột ngột dịu xuống thành một tiếng vo ve trầm đục quen thuộc. Ánh sáng xanh lam nhấp nháy rực rỡ thưa dần, trả lại bóng tối u uất cho căn hầm ngầm. Cơn co thắt ngực dịu đi, nhưng chỉ số pin hiển thị trên màng lọc võng mạc của Vũ đã sụt giảm xuống mức mười lăm phần trăm báo động đỏ.


Vũ lết trở lại bên cạnh nệm của Bé An. Anh khẽ vuốt mái tóc bết dính mồ hôi của em. Cơn sốt của đứa nhỏ vẫn chưa lui, và cuống họng em đang nóng bỏng như lửa đốt. Nguồn nước ngầm dưới ga tàu điện bỏ hoang này đã bị nhiễm độc kim loại nặng nghiêm trọng, không thể dùng để uống trực tiếp nếu không muốn hủy hoại hoàn toàn cầu thận của đứa trẻ mười tuổi.


"Nước... nước sạch..." Vũ lầm bầm, đôi mắt sắc lẹm của cựu đặc vụ nhìn vào góc kho trống rỗng.


Anh cần Nước lọc vô trùng đóng chai ngay lập tức. Ở khu ổ chuột District 9 này, nước sạch vô trùng là một loại tài nguyên xa xỉ, chỉ được phân phối hạn chế tại các chốt kiểm soát của Liên bang hoặc bị độc chiếm bởi các băng đảng chợ đen. Nơi gần nhất có thể tìm thấy những chai nước lọc vô trùng đóng chai bị vứt bỏ hoặc tuồn lậu chính là Bãi phế thải cơ khí trung tâm—nghĩa địa khổng lồ của rác thải công nghệ nằm sát rìa phân khu 9.


Vũ đứng dậy, siết chặt dây đai của Bộ giáp tản nhiệt cơ khí thô sơ trên bả vai trái để cố định khoang ngực hở. Anh giắt khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver bọc thép nhiễm từ sau hông, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai cũ để che giấu mái tóc hoa râm và khuôn mặt nhợt nhạt.


"An, chú đi một lát rồi về. Ngoan ngoãn nằm yên dưới hầm ngầm," Vũ thầm thì bên tai đứa nhỏ, truyền một luồng từ trường ấm áp cuối cùng qua sợi chỉ màu lam để xoa dịu cơn mơ màng của em trước khi lách người bước ra ngoài.


***


Bãi phế thải cơ khí trung tâm hiện ra dưới màn đêm như một mê cung của những ngọn núi phế liệu khổng lồ cao hàng chục mét. Những đống bo mạch máy tính rỉ sét, vỏ robot tuần tra Model-X trầy xước và những đường ống dẫn dầu hỏng chất đống như những ngôi mộ hoang phế. Không khí nồng nặc mùi hắc độc của nhựa cháy và khói hóa chất bốc lên từ những hố đốt dây đồng lậu. Mưa axit vẫn rơi lầm rầm, gặm nhấm những tấm tôn rỉ và tạo ra những tiếng nổ xèo xèo nhỏ khi tiếp xúc với các linh kiện điện tử còn sót lại điện năng.


Vũ di chuyển thầm lặng như một bóng ma giữa các khe hẹp của những núi phế liệu. Bả vai phải bị trúng đạn từ trận chiến trước vẫn chưa lành hoàn toàn, nhói đau theo từng nhịp thở sâu. Anh phải liên tục điều hòa nhịp thở để giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn cho phép của máy trợ tim.


Khi tiến sát đến khu vực container đông lạnh bỏ hoang ở trung tâm bãi rác—nơi giới buôn lậu thường dùng để chứa nhu yếu phẩm tuồn từ vùng đệm—Vũ bất ngờ dừng lại. Từ phía sau đống đổ nát của một cabin xe tải bọc thép, những tiếng chửi bới thô tục và tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên dồn dập xuyên qua màn sương độc hại.


"Thằng ranh con! Da mày cứng lắm đúng không? Để tao xem gậy sắt này có đập nát được xương vai mày không!"


Vũ nép sát vào vách cabin rỉ sét, nheo mắt nhìn qua khe hở bám đầy muội than.


Dưới ánh sáng vàng vọt của một chiếc đèn bão chạy dầu hỏa treo trên nóc container, ba tên đàn em của băng đảng đồ tể Sói Xám đang vây quanh một cậu nhóc mập mạp khoảng mười một tuổi. Đó là Bé Cường, đứa trẻ lang thang chuyên bới rác công nghệ mà Vũ vẫn thỉnh thoảng tiếp tế lương khô.


Bên cạnh chiếc container, hai đứa trẻ dị năng khác nhỏ tuổi hơn đang bị trói chặt bằng xích sắt từ tính, khóc lóc thảm thiết trong chiếc cũi sắt chống từ trường đặt trên sàn xe tải. Vũ lập tức nhận ra mục đích của chúng: băng đảng Sói Xám dưới sự chỉ huy trực tiếp của "Sói Xám" Lực đang tiến hành thu gom, bắt cóc trẻ em dị năng lang thang tại bãi rác để bán tủy từ tính thô lên tháp lõi Core-Zone.


"Thả tao ra! Lũ đồ tể!" Bé Cường hét lớn, khuôn mặt lấm lem bụi than đầy vẻ kiên cường dữ dội.


Cậu bé gồng chặt hai cánh tay ngắn ngủi, vận hành năng lượng sinh học nén dưới da. Ngay lập tức, lớp da trên hai bả vai và cánh tay của cậu biến đổi, hóa cứng thành một kết cấu xám xịt, thô ráp như sừng tê giác—dị năng Hóa Cứng Da thô sơ của một dị nhân cấp E.


*Binh! Binh! Binh!*


Ba tên đàn em vung những thanh gậy sắt đặc quất mạnh liên tiếp vào vai Bé Cường. Tiếng kim loại va chạm vào da thịt hóa cứng vang lên những tiếng "chan chát" khô khốc như nện vào đá tấm. Tuy nhiên, dị năng cấp E của đứa trẻ mười một tuổi có giới hạn chịu đựng quá mỏng manh. Dưới những đòn đánh tàn bạo liên tục, lớp da hóa cứng trên vai Cường bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn rỉ máu đỏ tươi. Cậu bé đau đớn quỳ sụp xuống bùn đất, hai tay ôm lấy đầu.


"Đập nát chân nó cho tao! Mang tủy của thằng này lên vùng đệm, chúng ta sẽ đổi được cả hòm thuốc phiện và tiền tín dụng!"


Một gã đàn ông cao lớn bước ra từ bóng tối của chiếc container. Gã có mái tóc dài bờm xờm như bờm sói, mặc chiếc áo khoác da rách nách dính đầy vết máu khô sẫm màu. Trên tay gã là một thanh mã tấu khổng lồ rỉ sét bọc thép đặc gia cố chống từ tính thô sơ. Đó chính là "Sói Xám" Lực, thủ lĩnh tàn bạo của băng đảng đồ tể bãi rác.


Lực cười gằn, giơ cao thanh mã tấu khổng lồ chuẩn bị chém xuống bắp chân của Bé Cường để phế bỏ khả năng phản kháng của đứa trẻ.


Nhìn thấy thanh mã tấu chuẩn bị hạ xuống, một hình ảnh ký ức đau thương đột ngột xé toạc tâm trí Vũ. Hình ảnh em gái Linh nhỏ tuổi của anh mười lăm năm trước, cơ thể rỉ máu xanh lam trong phòng thí nghiệm vô trùng của Liên bang, gào thét gọi tên anh cứu giúp trước khi bị thu hoạch tủy đến chết.


Lồng ngực Vũ bùng lên một luồng nhiệt lượng nóng bỏng. Mặc cảm tội lỗi và cơn phẫn nộ tột cùng ép nhịp tim anh tăng vọt vượt ngưỡng an toàn.


"Dừng tay," Vũ lạnh lùng bước ra khỏi bóng tối của cabin xe tải.


Giọng nói trầm đục, mang theo uy áp lạnh người của một cựu đặc vụ từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử vang lên, khiến ba tên đàn em của Lực giật mình khựng lại. Sói Xám Lực nheo mắt nhìn bóng dáng cao gầy mặc áo măng-tô đen rách gấu đang tiến lại gần. Ánh mắt gã dừng lại ở vùng ngực trái của Vũ, nơi ánh sáng xanh lam mờ đang nhấp nháy nhịp nhàng qua lớp áo mỏng.


"Hừ, lại một thằng dị nhân cấy ghép phế thải muốn làm anh hùng sao?" Lực khinh bỉ nhổ nước bọt, vẫy tay ra hiệu cho ba tên đàn em. "Xử nó cho tao!"


Ba tên đàn em gầm rú, vung những thanh gậy sắt đặc lao thẳng về phía Vũ.


Vũ không hề né tránh. Anh dùng tay trái rút khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver giắt sau hông. Do bả vai phải bị thương rỉ máu chưa lành, anh buộc phải sử dụng tay trái không thuận để bóp cò.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng nổ súng vang dội bãi phế thải, xé toạc màn sương axit âm u. Hai viên đạn bọc thép nhiễm từ xé gió bay đi.


Ngay trong khoảnh khắc viên đạn rời nòng, Vũ kích hoạt Chỉ số từ trường cấp D. Một quầng sáng xanh lam nhạt xuất hiện quanh các đầu ngón tay trái của anh. Anh bẻ cong ngón tay, thao túng trường lực xung quanh viên đạn giữa không trung.


*Vút! Vút!*


Quỹ đạo của hai viên đạn đột ngột bẻ cong một góc ba mươi độ vô cùng ảo diệu ngay giữa không trung, bay vòng qua bả vai của hai tên đàn em đi đầu và ghim thẳng vào khớp nối của hai thanh gậy sắt đặc mà chúng đang vung lên.


*Xoảng! Xoảng!*


Lực từ trường cực mạnh tích tụ trong viên đạn nhiễm từ bộc phát, tiện đứt đôi hai cây gậy sắt bọc thép như cắt một cọng cỏ khô. Những mảnh gậy sắt gãy văng tung tóe, ghim vào vách container phát ra những tiếng "keng keng" chói tai. Hai tên đàn em bị chấn động lực từ tính hất văng lùi lại vài bước, bàn tay cầm gậy bị bỏng điện rỉ máu, trợn tròn mắt kinh hãi nhìn hai khúc gậy sắt đứt ngọt trên tay.


"Cái gì?! Bẻ cong đường đạn từ tính?!" Sói Xám Lực biến sắc, đôi mắt híp của gã co rụt lại đầy cảnh giác. Gã lập tức nhận ra kỹ thuật chiến đấu đặc trưng này. "Mày... mày là đặc vụ của Cục An Ninh?!"


Vũ không trả lời. Độ giật cực lớn của khẩu Mag-Revolver cỡ nòng .44 tác động ngược lên khớp vai phải chưa lành của anh, gây ra một chấn động động năng mạnh mẽ truyền thẳng vào lồng ngực trái.


*Hự!*


Vũ khẽ rên rỉ, một cơn đau nhói buốt dội thẳng vào tim khiến bước chân anh loạng choạng. Máy trợ tim Vortex-7 nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo quá tải nhiệt, cơ tim hoại tử năm phần trăm của anh co thắt dữ dội trong năm giây. Anh phải cắn chặt răng để không bị quỵ xuống ngay trước mặt kẻ thù.


Sói Xám Lực là một kẻ chiến đấu dày dạn kinh nghiệm ở khu ổ chuột, gã lập tức phát hiện ra sự suy kiệt thể xác của Vũ qua bước chân loạng choạng và ánh sáng xanh nhấp nháy bất ổn trên ngực anh.


"Hóa ra là một thằng phế nhân sắp chết tim!" Lực gầm lên, vung thanh mã tấu khổng lồ rỉ sét lao thẳng tới.


Thanh mã tấu của Lực được đúc bằng thép đặc gia cố thô sơ chống từ tính. Vũ giơ tay trái ra, cố gắng vận lực từ trường cấp D để thiết lập một trường lực hút nhằm giật phăng thanh mã tấu khỏi tay đối thủ từ xa.


Tuy nhiên, ngay khi lực từ trường của Vũ chạm vào lưỡi đao, dòng từ tính của anh bị trượt hoàn toàn trên bề mặt thép đặc bọc lớp phủ carbon cách từ của thanh mã tấu. Lực phản hồi dội ngược lại khiến tim Vũ nhói đau như bị kim đâm, anh hoàn toàn thất bại trong việc tước vũ khí của đối thủ.


*Vút!*


Thanh mã tấu khổng lồ chém trực diện xé gió lao thẳng xuống lồng ngực trái của Vũ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ chủ động lùi lại một bước, nghiêng người né tránh đường đao trong gang tấc. Lưỡi đao sắc bén sượt qua lớp áo măng-tô đen, để lại một vết rách dài lộ ra bộ giáp tản nhiệt cơ khí thô sơ bên trong.


Nhận thấy đối thủ sử dụng vũ khí chống từ tính bọc thép cách từ, Vũ nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Anh không dùng từ lực trực tiếp lên đao của Lực nữa mà chuyển hướng xuống nền đất dưới chân gã.


Anh dùng sức nặng của chân trái đạp mạnh xuống đất, đồng thời giải phóng một xung lực từ tính tầm gần hướng vào đống sắt vụn, hộp số và xích xe tăng rỉ sét nặng hàng trăm cân đang chất đống bên cạnh Sói Xám Lực.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Đống phế liệu sắt khổng lồ bị lực từ tính của Vũ bẻ cong khớp liên kết, đổ sập xuống như một trận lở đất kim loại, chắn ngang đường tiến công của Lực và tạo ra một bức tường phế liệu cao hai mét ngăn cách giữa hai người.


"Lũ ăn hại! Mau đuổi theo chặn đầu nó!" Tiếng gầm rú giận dữ của Sói Xám Lực vang lên từ phía sau bức tường sắt đổ nát.


Vũ không chần chừ thêm một giây nào. Anh cúi xuống, dùng tay trái bế xốc Bé Cường đang bị thương trên đất lên vai. Ánh mắt anh lướt qua chiếc container đông lạnh bỏ hoang cạnh đó, phát hiện một chiếc hòm gỗ nhỏ chứa đầy các chai Nước lọc vô trùng đóng chai dùng để tiếp tế cho bọn buôn lậu.


Anh phóng một sợi chỉ từ tính nhẹ, hút lấy hai chai nước lọc vô trùng đóng chai bay thẳng vào túi áo măng-tô lớn của mình, rồi nhanh chóng quay người lao thẳng vào màn sương mù axit độc hại của bãi phế thải trung tâm để rút lui.


Phía sau lưng anh, Sói Xám Lực dùng thanh mã tấu khổng lồ chém nát những tấm sắt cản đường, bước ra ngoài với khuôn mặt đầy vết sẹo bốc cháy vì giận dữ. Gã nhìn bãi đất trống rỗng, rồi dừng mắt lại ở hai khúc gậy sắt đặc bị cắt đứt ngọt lịm nằm dưới đất.


Đôi mắt gã co rút lại đầy sát khí lạnh người. Phong cách chiến đấu bẻ cong đường đạn bằng lực từ trường sinh học cấp D này... không thể sai được. Đó chính là Hà Uy Vũ, cựu đặc vụ phản bội của Cục An Ninh đang bị truy nã toàn liên bang với mức thưởng khổng lồ.


Lực rút thiết bị truyền tin vô tuyến bọc thép đeo bên hông ra, kích hoạt tần số mã hóa kết nối thẳng về Trụ sở Cục An Ninh Phân khu 9. Gã rít qua kẽ răng:


"Bẻ cong đường đạn... Hà Uy Vũ! Mày quả nhiên chưa chết và đang lẩn trốn ở bãi rác này! Toàn bộ băng Sói Xám nghe lệnh, phong tỏa toàn bộ các lối ra của bãi phế thải cơ khí trung tâm ngay lập tức! Báo cho Cảnh sát trưởng Trương Đạt điều quân tới chi viện! Lần này, tao sẽ lấy đầu mày để đổi lấy vinh hoa phú quý!"


Tiếng gầm rú của Sói Xám Lực vang dội khắp nghĩa địa cơ khí hoang tàn, mở đầu cho một cuộc truy sát toàn diện và ngột ngạt sắp sửa đổ ập xuống đầu Hà Uy Vũ và nhóm trẻ mồ mọc dưới lòng đất tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!