Căn Hầm Dưới Lòng Đất
Tiếng còi hú của lực lượng tuần tra dưới quyền Cảnh sát trưởng Trương Đạt vang lên dồn dập từ phía đầu ngõ Hẻm Xương Cụt, xé toạc màn đêm đầy bong bóng mưa axit. Những luồng sáng đỏ quét của đèn pha xe bọc thép quét qua quét lại trên những vách tường gạch rỉ sét, để lại những vệt sáng ma mị trong màn sương hóa chất hôi nồng.
Hà Uy Vũ biết mình không thể nán lại xưởng cơ khí của Ba Cụt thêm một giây nào nữa. Anh vội vã kéo vạt áo măng-tô đen rách gấu, che kín lồng ngực đang phập phồng nhấp nháy ánh sáng xanh lam mờ của chiếc máy trợ tim sinh học Vortex-7. Một tay bế chặt Bé An vào lòng, tay kia anh khẽ đỡ lấy bả vai phải đang rỉ máu. Vết thương đạn bắn từ trận chiến trước vẫn chưa được khâu vá tử tế, mỗi nhịp bước chạy của anh lại khiến thứ máu đỏ tươi pha lẫn những vệt từ tính xanh lam nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp vải áo trong.
"Chú Vũ... con sợ..." Bé An thầm thì, giọng nói rụt rè của em run lên bần bật dưới lớp áo khoác rộng thùng thình của Vũ. Hai bàn tay nhỏ bé của em siết chặt lấy chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ—di vật duy nhất của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai.
"Đừng sợ, An. Nhắm mắt lại, chú sẽ đưa con đến nơi an toàn," Vũ khàn giọng trấn an. Hơi thở của anh phả ra làn khói trắng mờ giữa đêm lạnh.
Anh băng qua những vũng nước mưa axit đang sủi bọt trên mặt đường phế liệu. Cơn bão axit ngoài kia như đang gầm rú cùng tiếng còi cảnh sát, gặm nhấm những tấm tôn rỉ và thiêu đốt vùng da ngực trái vốn đã bị bỏng hóa chất do dung dịch Bio-Clean của anh. Trái tim của Vũ co thắt từng cơn dữ dội, Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực rít lên những nhịp tít tít cơ học dồn dập để cưỡng ép cơ tim hoại tử năm phần trăm của anh tiếp tục hoạt động. Anh không dám vận dụng dị năng từ trường lúc này; bất kỳ một dao động từ tính tự phát nào cũng sẽ biến anh thành một ngọn hải đăng sáng rực trên màn hình radar của lính tuần tra.
Khi chạy đến góc ngã tư đổ nát dưới chân cầu sắt cũ, Vũ phải dừng lại nép sát vào bóng tối của một sạp nước bỏ hoang. Phía trước mặt, ba chiếc xe tuần tra bọc thép đã dàn hàng ngang phong tỏa lối thoát ra sông. Những gã lính tuần tra đeo mặt nạ phòng độc đang lăm lăm súng tiểu liên, liên tục rọi đèn pin hồng ngoại vào từng góc hẻm.
"Lùi lại... hướng này không đi được," một giọng nói khàn khàn, đặc sệt tiếng ho khan của người nhiễm độc phổi vang lên từ góc tối của sạp nước.
Vũ giật mình, tay trái siết chặt báng khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver giắt sau hông, mắt sắc lẹm nhìn vào bóng tối.
Từ trong góc khuất của sạp nước cũ, một lão già gầy trơ xương, da xám xịt vì bụi than bước ra. Lão mặc chiếc áo bảo hộ lao động màu xanh công nhân đường sắt sờn rách, một bên mắt mờ đục nheo lại dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu hỏa rỉ sét. Đó là Ông già Thẩm, cựu kỹ sư thiết kế ga tàu điện ngầm của District 9 mười năm trước.
Ông già Thẩm nhìn lướt qua bả vai rỉ máu của Vũ, rồi dừng mắt lại ở lồng ngực phát ra ánh sáng xanh lam nhạt dưới lớp áo măng-tô. Đôi môi nứt nẻ của lão khẽ run lên: "Cấy ghép từ trường sinh học... Cựu đặc vụ của Liên bang? Và... một đứa trẻ dị năng?"
"Tránh đường ra, ông già," Vũ lạnh lùng nói, ngón tay anh đã đặt sẵn lên cò súng. Anh không thể tin tưởng bất kỳ ai ở khu ổ chuột này, nơi một thông tin chỉ điểm có thể đổi lấy cả năm trời ăn no mặc ấm.
Ông già Thẩm không sợ hãi, lão khẽ ho một tiếng rồi nhổ một búng nước bọt đen ngòm xuống đất: "Thằng nhóc, nếu tao muốn đổi mày lấy tiền thưởng của Trương Đạt, tao đã hét lên từ ba phút trước rồi. Nhìn cái ngực mày đi, máy trợ tim đang rò rỉ bức xạ từ tính mạnh thế kia, máy quét hồng ngoại của hạm đội Drone trên cao sắp khóa chặt mày rồi."
Lão già Thẩm thọc tay vào túi áo bảo hộ, rút ra một tấm bản đồ bằng giấy da sờn rách, nát góc. Lão chỉ tay xuống nền đất ẩm ướt dưới chân cầu sắt:
"Ga tàu điện ngầm bỏ hoang District 9 nằm ngay dưới lòng đất này. Đi qua nắp cống ngầm ở Hẻm Xương Cụt phía sau sạp nước của tao, bò qua năm mươi mét đường ống dẫn hơi nước cũ, mày sẽ xuống được hệ thống đường ray ngầm sâu hai mươi mét. Ở đó có Nhà kho ngầm số 4, nơi chứa đầy động cơ điện cũ và nam châm khổng lồ. Từ tính tự nhiên của đống phế liệu đó sẽ hấp thụ bức xạ của máy trợ tim mày, biến nơi đó thành một vùng mù radar hoàn hảo."
Vũ nhìn tấm bản đồ giấy da cổ xưa, trong đầu nhanh chóng phân tích cấu trúc địa hình. Bản vẽ kỹ thuật vô cùng chi tiết, mang dấu đóng dấu đỏ của Công ty đường sắt đô thị cũ trước thời kỳ cơ khí hóa của Liên bang. Đây chính là thứ anh cần—một thánh địa trú ẩn an toàn tuyệt đối để che giấu Bé An khỏi mạng lưới camera quét nhiệt tầm cao.
"Tại sao ông lại giúp tôi?" Vũ hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão già.
"Vì tao ghét tụi Liên bang cơ khí," Ông già Thẩm khàn giọng, đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên một tia căm hờn sâu sắc. "Chúng đã bỏ hoang hệ thống tàu điện này, vắt kiệt sức lao động của công nhân chúng tao rồi ném tất cả xuống bãi rác này như những mẩu sắt vụn. Cứu đứa trẻ đó đi, cựu đặc vụ. Đừng để chúng thu hoạch tủy của nó."
Không kịp nói lời cảm ơn, Vũ gật đầu, bế chặt Bé An rồi nhanh chóng lách người vào Hẻm Xương Cụt phía sau sạp nước.
Tìm thấy nắp cống ngầm rỉ sét giấu dưới đống rác thải công nghệ, Vũ dùng chân gạt phăng lớp bùn đất. Miệng cống đen ngòm bốc lên mùi ẩm mốc, hơi nước nóng và mùi hóa chất đặc trưng. Anh ôm Bé An, lách người tuột xuống dưới lòng đất tối tăm, kéo nắp cống đóng kín lại ngay khi tiếng bước chân của lính tuần tra Trương Đạt vang lên sát đầu hẻm.
Cống ngầm sâu hai mươi mét dưới lòng đất là một thế giới hoàn toàn khác. Bóng tối đậm đặc bao trùm lấy mọi thứ, chỉ được xua tan phần nào bởi ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ lồng ngực Vũ. Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót vang vọng dọc theo những vòm gạch cổ xây từ thế kỷ trước. Không khí ở đây ẩm ướt, ngột ngạt và lạnh lẽo.
Vũ bế Bé An đi dọc theo đường ống dẫn hơi nước cũ hẹp. Lớp rỉ sét bám dày trên thành ống gặm nhấm vào lòng bàn tay anh. Vai phải đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào, máu từ tính rỉ ra dọc theo cánh tay làm ướt đẫm cả một mảng áo của đứa trẻ.
"Chú Vũ... chú đang chảy máu nhiều lắm," Bé An thì thầm, bàn tay nhỏ bé của em khẽ chạm vào bả vai phải của anh. "Con tự đi được mà... Chú thả con xuống đi."
"Không được, đường ray dưới này đầy mảnh kính và đinh sắt rỉ. Con cứ ôm chặt lấy chú," Vũ kiên quyết nói, bước chân của anh vẫn vững vàng dù cơ tim đang co thắt dữ dội. Nhịp tim của anh tăng vọt lên 120 nhịp/phút dưới áp lực của vết thương và sự suy kiệt năng lượng.
Sau mười phút bò qua những ngách hầm chật hẹp, không gian đột ngột mở rộng ra trước mắt họ. Đó là Ga tàu điện ngầm bỏ hoang District 9. Một khoảng không gian khổng lồ dưới lòng đất, nơi những đường ray rỉ sét chạy dài vào bóng tối vô tận. Những toa tàu cũ nát, tróc sơn nằm im lìm trên đường ray như những con quái vật thời tiền sử đang ngủ say. Trần bê tông phía trên cao rạn nứt, rễ cây cổ thụ đâm xuyên qua các khe nứt, rủ xuống những sợi dây leo khô héo.
Vũ lần theo bản đồ của Ông già Thẩm, đi về phía cuối đường ray ngầm, nơi có một cánh cửa sắt khổng lồ bọc thép dày bám đầy rêu mốc. Phía trên cánh cửa có khắc biểu tượng mờ nhạt: "NHÀ KHO NGẦM SỐ 4".
Đây chính là nơi trú ẩn vô trùng tạm thời mà anh tìm kiếm. Nhưng cánh cửa sắt khổng lồ nặng hàng tấn đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét to bằng cổ tay và một ổ khóa cơ học khổng lồ.
Vũ đặt nhẹ Bé An xuống một bệ đá khô ráo cạnh toa tàu cũ. Anh bước đến trước cánh cửa sắt, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở sinh học.
Để nâng cánh cửa sắt nặng nề này, anh buộc phải sử dụng dị năng từ trường sinh học. Đây là một quyết định mạo hiểm; lồng ngực anh lập tức nóng ran lên như có một dòng nham thạch đang chảy dọc theo các tĩnh mạch. Máy trợ tim Vortex-7 bắt đầu rít lên một tiếng động cơ học chói tai, phát ra bức xạ xanh lam rực rỡ xuyên qua lớp áo măng-tô đen.
"Kích hoạt..." Vũ lầm bầm.
Anh giơ tay trái ra, tập trung tinh thần lực dồn toàn bộ năng lượng sinh học còn sót lại ra lòng bàn tay.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Những sợi chỉ từ tính màu xanh lam phát quang rõ rệt bắn ra từ ngực Vũ, quấn chặt lấy sợi xích sắt và cánh cửa bọc thép khổng lồ. Vũ gầm nhẹ một tiếng, bẻ cong các ngón tay trái để kéo căng trường lực.
*Rắc! Rắc!*
Sợi xích sắt rỉ sét bị lực từ trường cực mạnh bóp nghẹt, bắt đầu vặn xoắn rồi đứt phăng ra làm đôi, rơi xuống nền đất đá phát ra tiếng động khô khốc. Vũ tiếp tục truyền từ lực vào cánh cửa sắt, cưỡng ép hệ thống bánh răng rỉ sét bên trong phải chuyển động để nâng cánh cửa lên.
*Kẽeeeeeet!*
Tiếng kim loại ma sát vào nhau vang lên chói tai, dội ngược lên các vách đá cổ của ga tàu ngầm. Vũ giật mình kinh hãi; tiếng động cơ học khổng lồ này quá lớn, nó có thể truyền qua các đường ống thông gió lên mặt đất và thu hút sự chú ý của các Drone tuần tra đang rà quét phía trên.
Ngay lập tức, anh ngắt từ lực. Cánh cửa sắt mới nâng lên được một khoảng ba mươi phân liền khựng lại. Vũ quỳ sụp xuống đất, tay ôm chặt lấy ngực trái. Trái tim anh co thắt dữ dội, một cơn đau buốt nhói kéo dài đúng mười giây khiến anh không thể thở nổi. Cơ tim hoại tử năm phần trăm đang gào thét phản kháng lại sự vận lực thô bạo.
"Chú Vũ!" Bé An định lao đến nhưng Vũ giơ tay trái ra hiệu ngăn em lại.
Anh cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ tỉnh táo, cố gắng điều hòa nhịp thở sâu theo tần số dao động của máy trợ tim. Sau khi cơn đau dịu đi, Vũ gượng đứng dậy. Anh nhìn quanh, phát hiện trên một chiếc kệ sắt cũ cạnh toa tàu có một hũ mỡ bôi trơn công nghiệp màu đen đã đông đặc lại.
Anh dùng tay vốc một nắm mỡ bôi trơn cũ bết dính, quét nhanh và dày vào các khớp bản lề rỉ sét của cánh cửa sắt và các bánh răng hở. Khi các khớp kim loại đã được bọc kín bởi lớp mỡ đen, Vũ tiếp tục vận lực từ trường nhẹ hơn, nâng cánh cửa lên một lần nữa.
Lần này, cánh cửa sắt nâng lên một cách êm ái, chỉ phát ra những tiếng rít nhỏ vô hại trước khi mở toang ra một khoảng không gian rộng lớn bên trong Nhà kho ngầm số 4.
Nhà kho ngầm số 4 ngập tràn bụi bặm và mùi dầu máy cũ. Nơi đây chứa hàng chục động cơ điện khổng lồ đã hỏng, những cuộn dây đồng bọc nhựa cách điện nằm ngổn ngang và hàng trăm linh kiện kim loại từ tính vứt bừa bãi trên sàn gạch.
Vũ bế Bé An bước vào trong, đặt em nằm trên một tấm nệm lò xo cũ bọc bạt nhựa mà anh tìm thấy trong góc kho. Đứa trẻ đã kiệt sức hoàn toàn, đôi mắt em lờ đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên vì sốt nhẹ.
"An, con sốt rồi," Vũ lo lắng áp lòng bàn tay trái lạnh ngắt của mình lên trán đứa trẻ. Nhiệt độ cơ thể em đang tăng cao; em đã hít phải quá nhiều hơi axit độc hại trên đường chạy trốn.
Anh biết mình phải nhanh chóng thiết lập màng chắn ngụy trang từ tính để bảo vệ căn hầm này trước khi hạm đội Drone của Cục An Ninh quét qua khu vực. Vũ đi vòng quanh nhà kho, thu gom các Tinh thể Neodymium phế thải—những mảnh nam châm đất hiếm cực mạnh tháo dỡ từ các ổ cứng máy tính cũ chất đống trên kệ.
Anh dùng tay trái quấn các cuộn dây đồng bọc nhựa xung quanh các Tinh thể Neodymium này, chế tạo thành các mỏ neo từ tính thô sơ. Vũ xếp các tinh thể nam châm này thành một vòng tròn đồng tâm khổng lồ xung quanh cánh cửa sắt ngoài cùng của nhà kho.
Anh tập trung tinh thần, phóng các sợi chỉ từ tính nhẹ để kích hoạt và đồng bộ hóa cực tính của các tinh thể Neodymium.
*Oooooom!*
Một trường lực vô hình, mỏng manh bắt đầu hình thành, bao bọc lấy toàn bộ Nhà kho ngầm số 4. Vũ chủ động neo giữ dòng điện sinh học rò rỉ từ Máy trợ tim Vortex-7 của mình vào hệ thống động cơ điện khổng lồ bằng sắt đặc trong kho. Bằng cách này, từ trường sinh học của anh không còn phát tán ra ngoài mà bị phân tán, bão hòa hoàn toàn vào khối lượng kim loại khổng lồ xung quanh, biến căn hầm thành một vùng mù radar tuyệt đối đối với các máy quét hồng ngoại tầm cao của kẻ thù.
Sau khi thiết lập xong màng chắn ngụy trang, Vũ kiệt sức bước về phía một máy phát điện cao tần chạy dầu diezel cũ kỹ nằm ở góc kho. Lõi sạc của Vortex-7 đang ở mức báo động đỏ mười lăm phần trăm, anh cần sạc điện khẩn cấp.
Anh tìm thấy một ít dầu cặn còn sót lại trong bồn chứa, giật dây nổ cơ học thô sơ của máy phát điện.
*Phành! Phành! Phành!*
Động cơ nổ vang lên, nhưng dòng điện xoay chiều phát ra từ máy phát điện cũ này cực kỳ chập chờn, kim đồng hồ điện áp dao động điên cuồng từ 100V lên thẳng 300V.
Vũ mạo hiểm đấu nối hai cực điện cực của máy trợ tim vào dòng điện này. Ngay khi dòng điện chạy vào ngực, Máy trợ tim Vortex-7 phát ra tiếng rít chói tai báo động quá tải điện áp. Cơn đau nhói buốt như bị hàng ngàn luồng điện nướng chín cơ tim khiến Vũ hét lên một tiếng đau đớn, vội vàng giật phăng dây cáp sạc ra ngoài.
Anh ngã quỵ xuống sàn gạch bụi bặm, thở dốc, lồng ngực trái bốc lên một làn khói khét lẹt nhỏ. Sạc khẩn cấp bằng nguồn điện không ổn định này suýt nữa đã phá hủy hoàn toàn vi mạch sinh học của Vortex-7. Phương án sạc điện dã chiến này đã thất bại hoàn toàn, sức lực của anh giờ đây chỉ còn có thể duy trì bằng ý chí.
Anh gượng bò về phía tấm nệm nơi Bé An đang nằm. Đứa trẻ đang co rúm người lại vì lạnh và sốt cao, đôi môi em nứt nẻ khẽ gọi: "Mẹ ơi... con lạnh quá..."
Nhìn đứa trẻ tội nghiệp vô tội đang phải chịu đựng nghịch cảnh vì mình, lòng Vũ thắt lại. Mặc cảm tội lỗi của một cựu đặc vụ từng nhắm mắt trước những cuộc thanh trừng dị nhân trong quá khứ trỗi dậy, gặm nhấm tâm hồn anh. Anh đã không thể bảo vệ được người vợ quá cố Lê Nhã Chi, anh tuyệt đối không thể để đứa trẻ này phải chết trước mặt mình.
Vũ ngồi xếp bằng đối diện với Bé An. Anh nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của em.
"An... nghe chú nói này. Chú sẽ chia sẻ hơi ấm với con. Con sẽ không còn lạnh nữa đâu," Vũ dịu dàng nói.
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại sâu trong huyết quản. Vũ kích hoạt Giao thức Liên Kết Sinh Mệnh.
Từ lồng ngực trái của anh, một sợi chỉ từ tính màu xanh lam phát quang rực rỡ bùng lên, xuyên qua lớp áo măng-tô đen, lơ lửng giữa không trung rồi nhẹ nhàng cắm sâu vào lồng ngực của Bé An. Sợi chỉ năng lượng ngân rung lên những tiếng kêu êm dịu, nhịp nhàng như tiếng đàn khánh cổ xưa, đồng bộ hóa hoàn toàn nhịp sinh học và hệ tuần hoàn của hai cha con.
Ngay lập tức, Vũ cảm nhận được một cơn sốt nóng bỏng và áp lực khó thở từ phổi của Bé An truyền ngược dọc theo sợi chỉ từ tính chạy thẳng vào tim mình. Trái tim tàn phế của anh đập dồn dập, gánh chịu hoàn toàn nỗi đau thể xác và cơn sốt hóa chất thay cho đứa trẻ.
Trên tấm nệm, hơi thở của Bé An dần trở nên đều đặn, khuôn mặt đỏ ửng của em dịu đi, làn da nhợt nhạt bắt đầu ấm áp trở lại nhờ dòng từ trường sinh học ấm áp truyền tới từ Vũ. Em khẽ mỉm cười, chìm vào giấc ngủ yên bình.
Còn Vũ, anh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau co thắt ngực dữ dội đang cào xé lồng ngực mình. Máu xanh lam nhạt khẽ rỉ ra từ khóe môi anh, nhỏ xuống sàn gạch tối tăm.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Giao thức Liên Kết Sinh Mệnh hoàn toàn ổn định và khóa chặt, sự cộng hưởng năng lượng giữa sợi chỉ từ tính màu lam của Vũ và lượng nam châm Neodymium phế thải khổng lồ xếp xung quanh căn hầm bỗng xảy ra một dị biến ngoài ý muốn.
Từ tính mạnh mẽ của căn phòng đột ngột Clashed—đối đầu trực diện với trường lực sinh học của máy trợ tim.
*Ríiiiiiiiiiit!*
Chiếc máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu trong lồng ngực trái của Vũ bỗng rít lên một tiếng kêu cơ học chói tai, rợn người. Ánh sáng xanh lam của nó bùng lên rực rỡ rồi nhấp nháy liên tục với tần số cực cao, tạo ra những tia lửa điện nhỏ châm chích khắp làn da ngực của anh, báo hiệu một sự quá tải nghiêm trọng sắp sửa diễn ra trong bóng tối đậm đặc của căn hầm dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!