Nhạc nềnBattleField4

Cái Giá Của Sự Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của District 9, đổ xuống những dòng nước đen ngòm, hăng hắc mùi hóa chất ăn mòn. Hà Uy Vũ bước đi trong bóng tối của những con hẻm hẹp, mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo đá. Lồng ngực trái bỏng rát, cơn đau từ cơ tim hoại tử co thắt từng cơn dữ dội, khiến tầm nhìn của anh đôi lúc nhòe đi dưới làn nước mưa độc hại. Dưới lớp áo măng-tô đen rách gấu, Máy trợ tim sinh học Vortex-7 phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên tục, mỗi nhịp tít tít cơ học của nó đều mang theo một luồng điện cực ngắn để cưỡng ép trái tim tàn phế của anh tiếp tục co bóp. Trên tay anh, Bé An ôm chặt lấy cổ cha nuôi, hai bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nhưng em không hề khóc, đôi mắt đen láy chỉ ngập tràn sự lo lắng tột độ dành cho người đàn ông đang gánh chịu vết thương thay mình.


"An, ôm chặt lấy chú. Chúng ta sắp đến nơi rồi," Vũ khàn giọng nói, hơi thở của anh phả ra làn khói trắng mờ giữa đêm lạnh. Vết thương đạn bắn ở bả vai phải của anh, dù đã được xương bọc thép nhẹ giảm chấn gián tiếp, vẫn đang rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ tươi pha lẫn những vệt từ tính xanh lam nhạt—dấu vết rò rỉ năng lượng sinh học đặc trưng của người cấy ghép Vortex-7.


Anh không thể sử dụng dị năng từ trường lúc này. Bất kỳ một xung lực nào, dù là nhỏ nhất để bẻ cong một mảnh sắt gỉ cản đường, cũng sẽ kích hoạt hệ thống máy quét năng lượng diện rộng của phân khu an ninh mà Cao Tiến đang kiểm soát. Vũ chấp nhận chịu đựng nỗi đau vật lý thuần túy, dùng sức nặng cơ thể để băng qua những vũng bùn độc hại, hướng về phía Chợ Đen Rỉ Sét, nơi duy nhất có kẻ có thể giữ cho trái tim anh không ngừng đập vĩnh viễn.


Nằm sâu trong một tầng hầm ngập mùi dầu máy và khói thuốc lào hôi nồng của Chợ Đen Rỉ Sét, xưởng cơ khí của Ba Cụt hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của những bóng đèn sợi đốt chập chờn. Ba Cụt—gã đàn ông trung niên cụt cánh tay trái, thay bằng một chi giả cơ khí thô sơ rỉ sét—đang cộc cằn hơ nóng một vi mạch bằng mỏ hàn tự chế. Nhìn thấy Vũ bế Bé An bước vào với lồng ngực rỉ máu xanh lam, điếu thuốc lào trên môi gã suýt rơi xuống đất.


"Thằng điên! Mày lại tự hủy hoại mình vì cái gì thế này?" Ba Cụt chửi thề một tiếng, vội vàng gạt phăng đống ốc vít trên chiếc bàn gỗ gỉ sét sang một bên. "Đặt con bé xuống ghế kia nhanh lên!"


Vũ đặt nhẹ Bé An xuống chiếc ghế bành rách nát góc phòng, rồi ngã quỵ xuống cạnh bàn máy. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, ánh sáng từ chiếc Vortex-7 nhấp nháy yếu ớt, báo hiệu mức năng lượng đã sụt giảm xuống dưới mức báo động đỏ.


"Mạch sạc bị nứt... cơ tim hoại tử lan rộng," Ba Cụt lầm bầm kiểm tra sau khi xé toạc lớp áo sờn rách của Vũ. Gã dùng cánh tay cơ khí thô ráp của mình để cố định lồng ngực Vũ, tay kia rút ra một viên Pin Năng Lượng Thô V-Cell—lõi pin lithium nồng độ cao thô sơ thu hoạch từ xác robot tuần tra bị hỏng. "Tao đã cảnh báo mày bao nhiêu lần rồi? Cái máy trợ tim này do cha mày đồng thiết kế, nó tương thích với gen của mày nhưng nó đang rò rỉ bức xạ tàn phá cơ tim xung quanh. Mày đã chạm ngưỡng hoại tử năm phần trăm rồi, Vũ ạ! Nếu mày cứ tiếp tục dùng Sợi Chỉ Từ Tính để gánh sát thương cho đứa trẻ khác, mô tim của mày sẽ hóa sợi cứng hoàn toàn. Lúc đó, đến thần chết cũng không cứu nổi mày!"


"Sạc đi... Ba Cụt. Tôi không có nhiều thời gian," Vũ cắn chặt răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Anh nhìn về phía Bé An, đứa trẻ đang nhìn anh với ánh mắt van nài, bàn tay nhỏ bé của em nắm chặt chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ.


Ba Cụt thở dài, gạt công tắc mỏ hàn điện áp cao tự chế. Quy trình bảo dưỡng bắt đầu mà không hề có thuốc tê hay chất giảm đau. Ba Cụt đổ trực tiếp một lượng nhỏ dung dịch vô trùng Bio-Clean vào khoang ngực hở của Vũ để tẩy rửa các mạt sắt rò rỉ.


*Xèo xèo!*


Khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng sủi bọt xanh lam nhạt. Cơn đau bỏng rát tột độ như bị nung đốt bằng lửa đỏ xuyên thẳng vào tận cuống tim khiến toàn thân Vũ giật nẩy lên dữ dội. Anh cắn chặt một thanh gỗ bách xù mà Ba Cụt nhét vào miệng, các thớ cơ dọc cánh tay và cổ nổi rực rỡ dưới da, phát ra ánh sáng lam mờ nhạt do dòng điện sinh học tự thân bị ép chảy ngược về hỗ trợ máy trợ tim. Ba Cụt nhanh tay dùng kẹp titan đấu nối hai cực điện cực của viên pin V-Cell vào lõi sạc của Vortex-7. Những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe quanh lồng ngực Vũ, cưỡng ép trái tim tàn phế của anh phải đập giật cục trở lại theo nhịp sạc thô bạo.


Trong khi Vũ đang chịu đựng hỏa ngục thể xác tại chợ đen, thì tại dãy nhà trọ cũ nát ở đầu ngõ Hẻm Xương Cụt, một cơn bão khác đã ập đến.


Cảnh sát trưởng biến chất Trương Đạt—gã đàn ông béo lùn với khuôn mặt bóng dầu đầy vẻ gian giảo—dẫn theo bốn lính tuần tra bọc giáp nhẹ trang bị súng tiểu liên tiêu chuẩn dậm gót rầm rập lên cầu thang gỗ dãy trọ. Gã nhận được một khoản tiền hối lộ khổng lồ từ Gã mập Kim để truy tìm hành tung của cựu đặc vụ đào tẩu và đứa trẻ dị năng.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính đêm giới nghiêm!" Trương Đạt đập mạnh chiếc roi chỉ huy bọc đồng vào cánh cửa gỗ phòng trọ của Vũ.


Dì Ba Béo từ phòng bên cạnh bước ra, vội vã khóa chặt cửa phòng trọ của mình. Bà chống nạnh, khuôn mặt dữ dằn giả vờ đầy vẻ giận dữ, miệng chửi bới oang oang để đánh lạc hướng và kéo dài thời gian cho Vũ.


"Trương Đạt! Cậu mang cái mặt béo húp híp ấy đến đây đòi khám nhà bà giữa đêm mưa gió axit này à? Lính tuần tra của cậu không có việc gì làm ngoài việc quấy nhiễu những người nghèo khổ lương thiện sao? Giấy tờ đặc biệt đâu? Lệnh lục soát của phân khu an ninh đâu? Trình ra đây rồi bà cho vào!"


Trương Đạt khẩy khẩy điếu thuốc lá trên môi, cười nhạt nhìn Dì Ba Béo: "Mụ béo kia, bớt mồm bớt miệng lại. Tôi nhận được tin báo phòng này chứa chấp dị nhân đào tẩu nguy hiểm. Nếu mụ còn cản trở thi hành công vụ, tôi sẽ khép mụ vào tội đồng lõa bóc lột sinh mệnh và tống mụ vào trại biệt giam vùng đệm đấy! Tránh ra!"


Gã hất hàm ra hiệu cho hai tên lính tuần tra dùng báng súng thúc mạnh vào vai Dì Ba Béo, gạt bà sang một bên rồi dùng chân đạp tung cánh cửa phòng trọ của Vũ.


Căn phòng trống rỗng, lạnh ngắt. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ mở toang dẫn ra mái tôn Hẻm Xương Cụt.


Trương Đạt bước vào phòng, ánh mắt ti hí đảo quanh. Gã bật chiếc đèn pin hồng ngoại quét một lượt dưới sàn nhà ẩm ướt. Ngay cạnh chiếc giường sắt rỉ, dưới ánh sáng hồng ngoại, một vệt chất lỏng phát quang màu xanh lam nhạt hiện lên rõ mồn một giữa những vũng nước mưa axit.


Gã quỳ xuống, dùng ngón tay quệt lấy thứ chất lỏng ấy đưa lên mũi ngửi. Mùi ozone nhạt và từ tính sinh học đặc trưng không thể làm giả.


Trương Đạt đứng dậy, nở một nụ cười tàn nhẫn đầy thỏa mãn: "Máu từ tính rò rỉ của Vortex-7... Hừ, Hà Uy Vũ, mày quả nhiên còn sống và đang trốn chạy ở đây. Mau phát lệnh phong tỏa toàn bộ Hẻm Xương Cụt và Chợ Đen Rỉ Sét cho tôi! Thằng chạ này chạy không xa được đâu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!