Kẻ Phản Bội Xuất Hiện
Tiếng động cơ rít lên nghẹn ngào từ chiếc xe tải phế liệu bọc thép của Sơn "Sẹo" từ từ lịm đi khi chiếc xe lùi sâu vào con hẻm tối tàn tạ sát rìa ga tàu điện ngầm bỏ hoang District 9. Sương độc của buổi sớm sớm dâng cao, mang theo mùi lưu huỳnh và hơi axit nồng nặc từ bãi phế thải rò rỉ rải rác khắp khu ổ chuột.
Hà Uy Vũ bước xuống từ cabin xe, bàn tay trái của anh ôm chặt lấy Bé Mẫn vào lòng. Đứa nhỏ năm tuổi đang sốt cao co giật nhẹ, làn da nhợt nhạt của em rỉ ra những luồng sáng phát quang sinh học màu lam mờ nhạt từ lòng bàn tay để tự sưởi ấm chống lại cái lạnh thấu xương của sương sớm. Bên cạnh anh, Bé Bình lầm lũi xách chiếc đài radio bán dẫn hỏng đã được cậu tự sửa, khuôn mặt lấm lem bụi than nhưng đôi mắt lanh lợi vẫn không ngừng cảnh giác rà quét xung quanh.
"Vũ, vào nhanh đi. Viện binh Thiết Huyết của Cao Tiến chắc chắn đang lùng sục các ngõ hẻm ngoại vi bến bãi Kim Sang rồi," Sơn Sẹo khàn giọng giục giã từ ghế lái, cánh tay trái bọc băng gạc của gã vẫn còn run lên nhẹ sau cú giật điện cao áp lúc phá khóa xe bọc thép.
Vũ không đáp, anh chỉ gật đầu một cách trầm mặc rồi nhanh chóng lướt vào bóng tối sâu thẳm của lối vào ga tàu điện ngầm ngụy trang dưới đống đổ nát cơ khí.
Mỗi bước chân bước xuống bậc thang bê tông ẩm ướt dẫn sâu hai mươi mét dưới lòng đất là một lần lồng ngực trái của anh rung lên những tiếng vo ve cơ học của máy trợ tim sinh học Vortex-7. Nhờ ống Huyết thanh Immun-9 chính quy mà anh vừa tiêm khẩn cấp ngay sau trận chiến với Đại úy Phan Sát, cơ tim hoại tử mười phần trăm của anh đã tạm thời được xoa dịu, giảm bớt những cơn co thắt dữ dội tưởng chừng có thể bẻ gãy xương sườn. Tuy nhiên, bả vai phải bị trúng đạn độc chì của Sát thủ K trước đó vẫn nhức nhối tột cùng, máu từ tính màu xanh lam đậm đặc rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc quấn vội dọc theo cánh tay phải hoàn toàn tê liệt vô lực.
"Chú Vũ! Chú về rồi!"
Bé An từ trong ngách hầm mộ cổ lao ra, chiếc áo khoác rộng thùng thình của Vũ khoác trên người em bay lòa xòa. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy vệt máu xanh lam đậm loang lổ trên bả vai và ngực áo măng-tô đen rách gấu của cha nuôi. Nhưng em không khóc thành tiếng, em cắn chặt môi, nhanh nhẹn đỡ lấy Bé Mẫn từ tay Vũ và giúp đặt đứa nhỏ nằm xuống chiếc giường vô trùng tự chế lót những tấm nhựa cách điện chống quét từ trường.
"An, chăm sóc Mẫn. Bình, dùng cảm ứng điện từ theo dõi sát sao tần số sóng quét của Cục An Ninh bên ngoài," Vũ khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm uất dứt khoát cố giữ vẻ điềm tĩnh để không làm lũ trẻ hoảng loạn.
Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ mục nát cạnh bàn, tay trái run rẩy đặt chiếc hộp titan bọc da sờn rách vừa cướp được từ container đông lạnh lên bàn. Trên mặt hộp, dòng chữ khắc chìm bằng tiếng Việt đã bị trầy xước gần hết lộ ra dưới ánh sáng xanh lam mờ nhạt phát ra từ lồng ngực anh: *"Dự án Vortex-7: Hà Chí Hùng - Thí nghiệm tương thích nguyên mẫu."*
Nỗi dằn vặt dâng trào trong lòng Vũ khi nhìn thấy di vật của người cha quá cố Hà Chí Hùng. Người cha mà anh từng kính trọng, hóa ra lại là kẻ đặt nền móng cho công nghệ máy trợ tim sinh học đang găm sâu trong ngực anh, và tàn khốc hơn, lại đồng lõa với Thống đốc Trịnh Thiên Hùng trong dự án thu hoạch tủy từ tính của những đứa trẻ dị năng để chế tạo huyết thanh trường sinh.
"Cha... tại sao cha lại làm vậy?" Vũ thì thầm, bàn tay trái siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bằng titan trầy xước đeo ở dây chuyền cổ—kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Lê Nhã Chi. Nỗi đau mất vợ, mất em gái Linh trong phòng thí nghiệm vô trùng mười lăm năm trước như một ngọn lửa vô hình thiêu đốt tâm can anh còn dữ dội hơn cả vết thương rách cơ tim.
***
Trong lúc Vũ đang chìm sâu vào ký ức đau thương dưới lòng đất ga ngầm, thì tại một ngóc ngách khác của District 9, cách đó ba con phố nghèo nàn, một tấn bi kịch khác đang âm thầm diễn ra.
Nằm sâu dưới tầng hầm của một lò mổ cũ bỏ hoang, phòng thí nghiệm ẩn dật của Giáo sư Trần Khắc ngập tràn mùi cồn y tế rẻ tiền và mùi rỉ sét của sắt thép. Cụ già ngoài tám mươi tuổi, lưng còng rạp xuống như một thân cây khô héo, đang tỉ mẩn dùng bộ tua-vít vi mô bằng titan để điều chỉnh các mạch tích hợp trên một thiết bị lọc máu thô sơ. Đôi kính hiển vi hai tròng chuyên dụng đeo trên mắt ông phản chiếu ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão chập chờn.
Trên mặt bàn gỗ hoen ố vết dầu máy, một ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch màu hổ phách đang sôi nhẹ trên ngọn lửa đèn cồn. Đó là Huyết thanh Myo-Soft—hợp chất làm mềm mô cơ tim tạm thời được ông chiết xuất từ tế bào thực vật biến dị bãi rác.
"Phải nhanh lên... tim của thằng Vũ không chịu nổi quá tải nữa đâu..." Trần Khắc lầm bầm tự trách, bàn tay già nua run rẩy của ông cẩn thận dùng ống nhỏ giọt để đo lường từng mililit dung dịch. "Lõi sạc Vortex-7 của nó đã bị nứt rạn nghiêm trọng sau trận chiến ở bến bãi. Nếu không có Myo-Soft để trì hoãn sự xơ hóa cơ tim, nó sẽ đột tử ngay khi kích hoạt liên kết từ tính tiếp theo."
Ông lão dằn vặt vì mười lăm năm trước đã không thể ngăn cản Liên bang quân sự hóa nghiên cứu của Hà Chí Hùng, dẫn đến cái chết của bé Linh và sự tàn phế của Vũ. Giờ đây, ông coi việc duy trì mạng sống cho Vũ và những đứa trẻ dị năng là mục tiêu chuộc lỗi duy nhất của cuộc đời mình.
*Kẽo kẹt...*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía đống đổ nát ngoài cửa lò mổ hoang. Trần Khắc khựng lại, ngẩng đầu lên lắng nghe, nhưng chỉ có tiếng gió mưa axit rít qua các khe hở của mái tôn rỉ sét.
Ông không biết rằng, trong bóng tối của hành lang lò mổ bẩn thỉu, một bóng người gầy gò, mặc áo khoác gió rách rưới dính đầy bùn đất đang lén lút ẩn nấp. Đó là Tạ Tấn. Gã buôn linh kiện cũ chợ đen, kẻ đang bị cơn thèm thuốc phiện cào xé dữ dội đến mức hàm răng vàng khè va vào nhau lập cập, nước dãi chảy ròng ròng dọc khóe môi gian xảo.
Tạ Tấn lén vào lò mổ bỏ hoang để tìm trộm những thanh đồng rỉ sét đem bán lấy tiền mua thuốc. Nhưng gã không ngờ lại phát hiện ra ánh sáng đèn bão mờ ảo phát ra từ căn hầm ngầm của Giáo sư Trần Khắc. Qua khe cửa hở, đôi mắt ti hí đỏ ngầu của gã nghiện ngập dán chặt vào các thiết bị y tế tinh vi bọc titan và ống huyết thanh màu hổ phách trên bàn.
"Lão già Trần Khắc... kẻ bị Cục An Ninh treo thưởng năm triệu tín dụng..." Tạ Tấn rít qua kẽ răng, lòng tham vô đáy bùng lên lấn át cả sự sợ hãi. Gã biết nếu chỉ điểm tọa độ này cho quân đội Liên bang, gã sẽ có đủ tiền để mua thuốc phiện hút đến cuối đời.
Với bàn tay run rẩy kịch liệt, Tạ Tấn thò tay vào túi áo khoác gió rách nát, rút ra chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ nát có tích hợp bộ phát sóng analog—thiết bị liên lạc lén lút của giới chỉ điểm chợ đen. Gã kích hoạt nút bấm cơ học, thì thầm bằng giọng khàn đặc đầy kích động:
"Tôi có tọa độ chính xác của Giáo sư Trần Khắc... Lò mổ bỏ hoang sát ranh giới cảng ngầm Quận 9... Hãy mang tiền thưởng đến đây!"
***
Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng động cơ gầm rú của xe bọc thép tuần tra hạng nặng đột ngột xé toạc màn sương mù độc hại của District 9.
Trung úy Lý Hùng—cánh tay phải tàn bạo của đặc nhiệm Cao Tiến thuộc Biệt đội đặc nhiệm Thiết Huyết—dẫn đầu một toán lính đặc nhiệm bọc thép từ tính hạng nặng nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối ra vào của lò mổ hoang. Lý Hùng bước xuống từ xe chỉ huy, dáng người vạm vỡ, đầu trọc lóc, khuôn mặt bặm trợn đầy những vết sẹo bỏng sâu do tai nạn điện cao áp. Hắn mặc bộ giáp Thiết Huyết bọc thép nặng nề, tay phải siết chặt cây roi điện cao áp Lôi Tiên rít lên những tia lửa điện xanh lét xèo xèo đầy sát khí.
"Bao vây toàn bộ khu vực ngầm! Bất kỳ kẻ nào kháng cự, bắn bỏ ngay lập tức!" Lý Hùng gầm lên qua bộ đàm liên lạc nội bộ.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của phòng thí nghiệm ngầm bị phá tung bằng một cú húc thủy lực mạnh mẽ từ lính đặc nhiệm bọc thép Thiết Huyết. Khói bụi và mạt sắt bay mù mịt trong không gian chật hẹp.
Giáo sư Trần Khắc giật nảy mình, đôi kính hiển vi trên mắt ông rơi bộp xuống bàn gỗ. Nhìn thấy Trung úy Lý Hùng cùng họng súng tiểu liên Thiết Huyết đen ngóm đang chĩa thẳng vào ngực mình, sắc mặt ông lão cắt không còn giọt máu. Nhưng thay vì hoảng sợ cầu xin, ánh mắt của nhà khoa học già bỗng trở nên quyết đoán tột cùng.
Ông biết rõ nếu tài liệu nghiên cứu máy trợ tim Vortex-7 và công thức Huyết thanh Myo-Soft rơi vào tay Cục An Ninh, Vũ sẽ không còn đường sống, và Liên bang sẽ hoàn thiện công nghệ bóc lột tủy dị nhân quy mô lớn.
Với bàn tay run rẩy kịch liệt, Trần Khắc lén đưa ngón tay gầy trơ xương xuống gầm bàn gỗ, tìm kiếm nút bấm kích hoạt hệ thống tự hủy bằng thuốc nổ cơ học thô sơ mà ông đã lắp đặt sẵn để phòng hờ ngày này.
"Lão già lập dị, khôn hồn thì giơ tay lên! Cao Tiến đại nhân đã chờ bản thiết kế của lão quá lâu rồi!" Lý Hùng cười gằn, bước từng bước nặng nề tiến về phía bàn thí nghiệm.
*Kịch!*
Trần Khắc nhấn mạnh nút kích hoạt tự hủy dưới gầm bàn. Nhưng hệ thống ngòi nổ cơ học cũ kỹ bị rỉ sét do độ ẩm hầm ngầm đã phản ứng chậm trễ mất hai giây.
Lý Hùng là một chuyên gia tra khảo nhạy bén. Nhìn thấy bả vai còng của ông lão khẽ động và tiếng click cơ học nhỏ vang lên, đôi mắt hắn lóe lên tia tàn độc. Hắn vung mạnh cây roi điện cao áp Lôi Tiên trong tay.
*Bùm! Xèo xèo...*
Một tia chớp xanh lét xé rách bóng tối phòng thí nghiệm, quất mạnh một phát sấm sét trực diện vào cổ tay phải của Trần Khắc. Dòng điện cao áp 500V chạy dọc theo hệ thần kinh, giật nảy khiến ông lão rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân co giật mạnh rồi ngã quỵ xuống đất. Thiết bị kích nổ tự hủy bị dòng điện đánh nổ tung, văng ra xa bốc khói khét lẹt.
"Hừ, muốn tự hủy để tiêu hủy chứng cứ sao? Lão già ngu ngốc!" Lý Hùng bước tới, dùng chiếc ủng bọc thép nặng nề dẫm mạnh lên bàn tay phải đang bị bỏng điện rỉ máu của Trần Khắc, nghiến mạnh khiến xương tay ông lão kêu rắc rắc.
Trần Khắc đau đớn đến mức khuôn mặt nhăn nheo xám xịt lại, nhưng ông vẫn nghiến chặt hàm răng rụng gần hết, gắng gượng dùng tay trái vơ lấy một chiếc bình thủy tinh chứa axit sunfuric đậm đặc đặt sát mép bàn, dùng hết sức lực cuối cùng ném thẳng vào mặt Lý Hùng.
*Đoàng!*
Một phát súng bắn tỉa từ lính đặc nhiệm Thiết Huyết bọc thép đứng sau cửa đã bắn vỡ nát chiếc bình thủy tinh giữa chừng. Axit sunfuric đậm đặc bắn tung tóe khắp nơi, ăn mòn mặt bàn gỗ gỉ sét và các thiết bị vi mạch vi mô, khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt ăn mòn phổi.
Lý Hùng lùi lại một bước, tránh được những giọt axit bắn tới. Hắn nhìn mặt bàn bị ăn mòn sủi bọt, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí giận dữ. Hắn vung roi điện quất mạnh liên tiếp hai phát vào bả vai còng của Trần Khắc, khiến ông lão co rúm người lại, da thịt bốc khói khét lẹt.
"Trói lão già này lại! Tịch thu toàn bộ tài liệu nghiên cứu và hòm thuốc của lão!" Lý Hùng gầm lên ra lệnh.
Trong lúc hai tên lính đặc nhiệm Thiết Huyết thô bạo lôi Trần Khắc đứng dậy, khóa chặt hai tay ông lão bằng còng bọc thép từ tính cách ly năng lượng, Trần Khắc dùng chút ý thức tỉnh táo cuối cùng nhìn về phía khe gạch nứt nhỏ sát chân tường bê tông ẩm ướt.
Trước khi bị roi điện đánh gục, bằng một động tác cực kỳ khéo léo của các ngón tay già nua, ông đã lén đẩy ống Huyết thanh Myo-Soft duy nhất vừa hoàn thiện vào sâu trong khe nứt gạch cổ, che giấu nó dưới lớp bụi phế liệu.
*Thằng Vũ... con phải... sống tiếp...* Trần Khắc nhắm mắt lịm đi khi bị lính đặc nhiệm lôi xềnh xệch ra khỏi phòng thí nghiệm hoang tàn.
Tạ Tấn đứng trong bóng tối ngoài hành lang, nhìn thấy Trần Khắc bị giải đi thành công, đôi mắt gã sáng rực lên khi thấy Lý Hùng ném cho gã một túi tiền tín dụng liên bang nặng trịch. Gã nghiện ngập ôm chặt túi tiền vào ngực, cười hơ hớ đầy vẻ điên cuồng rồi lủi nhanh vào các hẻm tối để tìm mua thuốc phiện, bỏ mặc người ân nhân từng cứu chữa cho gã trong những ngày đói rách.
***
Tại Ga tàu điện ngầm bỏ hoang District 9, bầu không khí tĩnh mịch dưới lòng đất sâu bỗng bị xé rách bởi tiếng bước chân chạy bộ điên cuồng, dồn dập dẫm lên các thanh ray rỉ sét.
*Kẽo kẹt... rầm!*
Cánh cửa sắt nặng nề của lối vào ga tàu bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Tèo "Mỏ Lết" lao vào phòng điều khiển trung tâm nơi Vũ đang ngồi, khuôn mặt thanh niên mười tám tuổi lấm lem dầu mỡ lúc này cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Cậu thở không ra hơi, hai tay bấu chặt lấy bả vai trái của Vũ đang ngồi bên bàn gỗ.
"Anh Vũ... hộc... hộc... hỏng rồi! Giáo sư Trần Khắc... ông ấy bị bắt rồi!"
Vũ đột ngột đứng phắt dậy, bàn tay trái siết chặt lấy góc bàn gỗ khiến thớ gỗ mục nát kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Lồng ngực trái của anh bùng lên luồng sáng xanh lam nhấp nháy dồn dập, Máy trợ tim Vortex-7 rít lên những tiếng kêu cơ học tít tít cảnh báo quá tải nhiệt khẩn cấp do nhịp tim đột ngột tăng vọt lên một trăm bốn mươi nhịp một phút.
"Cậu nói cái gì? Ai bắt?" Vũ gằn giọng qua kẽ răng, khóe mắt đỏ ngầu sát khí lạnh người.
"Là Trung úy Lý Hùng... người của đặc nhiệm Thiết Huyết!" Tèo Mỏ Lết lắp bắp, giọng run rẩy kịch liệt. "Em đi tuần tra đường phố quanh lò mổ cũ thì thấy xe bọc thép của bọn chúng phong tỏa toàn bộ khu vực. Em lẻn vào phòng thí nghiệm ngầm của Giáo sư... tất cả đã bị lục soát hoang tàn, bàn ghế bị axit ăn mòn sủi bọt, gậy gộc và máu của ông ấy vẫn còn vương vãi trên sàn đất... Em thấy bọn lính Thiết Huyết lôi ông ấy lên xe bọc thép, giải thẳng về Trụ sở Cục An Ninh Phân khu 9 rồi!"
*Bùm!*
Một luồng xung lực từ trường vô hình bộc phát tự phát từ lồng ngực Vũ do cảm xúc phẫn nộ cực đại, làm nổ tung chiếc bóng đèn sợi đốt treo trên trần ga ngầm. Mảnh thủy tinh vỡ rơi loảng xoảng xuống nền đất ẩm ướt, bóng tối bao trùm lấy nửa khuôn mặt nhợt nhạt đang hằn lên những đường gân xanh rực rỡ của anh.
Trần Khắc bị bắt đi. Người thầy duy nhất hiểu rõ cấu trúc tim của anh, người duy nhất có thể duy trì sự sống cho trái tim tàn phế của anh, giờ đây đã rơi vào tay kẻ thù tàn bạo nhất tại District 9.
Vết thương bả vai phải rách rộng rỉ máu chì nhiễm độc làm tê liệt cánh tay phải Vũ, nhưng ngọn lửa hận thù bùng cháy trong mắt anh dường như đã thiêu rụi mọi đau đớn thể xác.
"Lý Hùng... Cục An Ninh..." Vũ khàn giọng gầm lên, giọng nói trầm uất chứa đựng sát khí lạnh lẽo như từ cõi chết trở về. Anh từ từ giương mắt nhìn về phía chiếc hộp titan rỉ máu của cha mình trên bàn, rồi quay sang nhìn Bé An đang ôm chặt lấy Bé Mẫn dưới hầm mộ cổ.
Anh biết, thế phòng thủ tĩnh lặng trốn chạy dưới lòng đất đã kết thúc. Anh buộc phải chủ động thâm nhập trực diện vào sào huyệt kiên cố nhất của kẻ thù để giải cứu người thầy của mình trước khi quá muộn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!