Nhạc nềnBattleField4

Cướp Chuyến Xe Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe hở của tấm tôn rỉ sét dường như càng lúc càng lạnh buốt khi bình minh của Khu Ổ Chuột Số 9 chuẩn bị gõ cửa. Trong gian nhà kho bỏ hoang ngập mùi hơi nước nóng, Hà Uy Vũ đứng tựa lưng vào một cây rầm thép gỉ, bàn tay trái siết chặt báng khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver lạnh lẽo. Bả vai phải của anh, nơi vết thương do viên đạn chì nhiễm độc của Sát thủ K để lại, đang nhức nhối tột độ. Lớp băng gạc quấn vội đã bị máu từ tính màu xanh lam đậm đặc nhuộm thẫm một mảng lớn, rỉ ra thứ ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt dưới bóng tối của hầm ngầm. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết.


Bên cạnh anh, Bé Bình—cậu nhóc mười hai tuổi có mái tóc húi cua và đôi mắt sáng lanh lợi—đang nín thở lắng nghe chiếc đài radio bán dẫn hỏng đã được cậu tự độ lại. Những tiếng rè rè chói tai của sóng vô tuyến analog liên tục xẹt qua, xen lẫn tiếng thì thầm cơ học phát ra từ lõi nứt của máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu trong lồng ngực trái của Vũ.


"Chú Vũ," Bình ngẩng đầu, khẽ thì thầm bằng giọng run rẩy nhưng kiên định. "Tần số quét của bọn Robot Tuần Tra Model-X quanh bến bãi Kim Sang vừa thay đổi. Chúng đang chuyển sang chế độ tuần tra ban đêm nghiêm ngặt nhất. Chỉ cần phát hiện một dao động từ tính lạ, chúng sẽ xả súng máy quét sạch mọi sinh vật trong bán kính ba mươi mét ngay lập tức!"


Vũ nheo mắt sau chiếc kính bảo hộ lọc bức xạ màu vàng sậm. Anh cảm nhận được nhịp đập cưỡng bách của Vortex-7 đang chậm dần, mỗi tiếng tít tít cơ học vang lên trong lồng ngực như một nhát búa nện thẳng vào cơ tim hoại tử mười phần trăm của mình. Pin dự phòng chỉ còn đúng mười phần trăm. Nếu không cướp được lô Huyết thanh Immun-9 chính quy trong chuyến xe bọc thép của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh đang dừng tại bến bãi của Công ty Vận tải & Phế liệu Kim Sang, anh sẽ ngừng tim lâm sàng trong vòng vài giờ tới.


"Sơn Sẹo đến chưa?" Vũ khàn giọng hỏi, giọng trầm uất dứt khoát.


Như để trả lời câu hỏi của anh, tiếng động cơ rít lên nghẹn ngào từ một chiếc xe tải phế liệu bọc thép thô sơ vang lên ngoài ngõ hẻm. Sơn "Sẹo" bước xuống từ cabin, gã đàn ông có vết sẹo dài trên má trái lầm lũi tiến vào nhà kho, tay siết chặt chiếc xà beng bằng thép đặc gia cố từ tính.


"Xe đã sẵn sàng ở hẻm tối phía sau bến bãi Kim Sang," Sơn Sẹo nói, giọng khàn đặc vì khói bụi bãi rác. "Sương độc đang dâng cao, đây là thời điểm tốt nhất để đột nhập. Nhưng tao cảnh báo trước, bến bãi bọc thép đó được canh phòng bởi người của Đại úy Phan Sát. Hắn là một thợ săn dị nhân khét tiếng bọc giáp nhẹ, cực kỳ tàn bạo."


"Đi thôi," Vũ không nói nhảm, dùng bàn tay trái kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, lướt nhanh vào màn sương mù hóa chất dày đặc của District 9.


***


Công ty Vận tải & Phế liệu Kim Sang nằm khuất sau những dãy nhà máy đóng tàu bỏ hoang sát bờ kênh Nhiêu Lộc nhiễm độc. Bến bãi của chúng được bao bọc bởi những bức tường bê tông cốt thép dày ba mét, phía trên chăng đầy rào kẽm gai rỉ sét và các camera giám sát quét nhiệt tầm cao liên tục xoay tròn.


Dưới màn sương mù độc hại bốc mùi axit nồng nặc, chiếc xe tải bọc thép của Sơn Sẹo đậu im lìm trong một con hẻm tối không có ánh đèn đường. Vũ và Bé Bình nép sát vào chân tường bê tông của bến bãi.


"Bình, bốt điện điều khiển camera nằm ở góc đông bắc. Cháu có ba mươi giây để vô hiệu hóa luồng quét," Vũ khẽ ra lệnh, bàn tay trái áp lên ngực trái để kiềm chế tiếng vo ve cơ học của máy trợ tim.


Bé Bình gật đầu mạnh, cậu nhóc quỳ rạp xuống đất, áp sát hai bàn tay nhỏ bé dính đầy mạt sắt vào đường ống dẫn cáp ngầm chạy dọc chân tường. Bình nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào dị năng Cảm Ứng Điện Từ cấp E của mình. Trong tâm trí của đứa trẻ, mạng lưới dòng điện chạy qua các camera giám sát hiện lên như những sợi chỉ đỏ rực sáng. Cậu nhóc nín thở, phóng ra một xung điện sinh học nhẹ từ huyết quản, len lỏi dọc theo lõi đồng của đường cáp.


*Xèo xèo...*


Ba chiếc camera quét nhiệt gắn trên bờ tường bỗng giật khựng lại, thấu kính hồng ngoại đỏ rực của chúng tắt phụt, rủ xuống vô lực.


"Được rồi chú Vũ! Camera vòng ngoài đã bị chập mạch tạm thời!" Bình khẽ thì thầm, trán lấm tấm mồ hôi.


"Lao lên!" Vũ ra hiệu cho Sơn Sẹo.


Hai bóng người nhanh chóng vượt qua bức tường rào, nhảy xuống bãi phế liệu cơ khí bên trong. Giữa bến bãi rộng lớn, chiếc xe bọc thép chở hàng khổng lồ của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh đang đỗ im lìm, xung quanh là ba con Robot Tuần Tra Model-X bốn chân bằng thép sơn đen nhám đang rọi đèn quét hồng ngoại liên tục rà soát.


Sơn Sẹo lầm lì áp sát đuôi xe bọc thép, giơ chiếc xà beng đặc định cạy mạnh ổ khóa từ tính của cửa sau. Nhưng ngay khi mũi xà beng vừa chạm vào lớp vỏ thép bọc lốp, một luồng điện cao áp màu xanh lét đột ngột bùng phát từ hệ thống phòng thủ tự động của xe, rít lên chói tai.


*Đoàng! Xèo xèo...*


"Á!" Sơn Sẹo rú lên một tiếng nghẹn ngào, dòng điện cao áp giật nảy gã văng ra xa, chiếc xà beng rơi keng xuống đất. Hệ thống còi báo động chống trộm của xe bọc thép lập tức hú vang dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Ba con Robot Tuần Tra Model-X nghe tiếng động liền xoay phắt đầu lại, súng máy tự động cỡ nòng 9mm trên lưng chúng bắt đầu xoay tròn nòng, chuẩn bị xả đạn quét sạch khu vực.


"Mẹ kiếp! Hệ thống khóa có bảo vệ điện cao áp!" Sơn Sẹo đau đớn ôm cánh tay trái bị bỏng điện, hổn hển hét lên.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người gầy gò bước ra từ màn sương độc. Vũ dùng tay trái kéo Sơn Sẹo ra sau vách container phế liệu, cùng lúc đó, tiếng bước chân bọc thép nhẹ nện xuống nền gạch vang lên dồn dập.


"Kẻ nào guốc gan dám đột nhập vào bến bãi của Kim Sang?"


Đại úy Phan Sát bước ra từ bóng tối, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng như đá ẩn sau chiếc mặt nạ phòng độc màu xám tro. Hắn mặc bộ giáp nhẹ bọc sợi carbon cách từ, tay cầm khẩu súng bắn lưới điện từ trường tầm trung rít lên những tia điện xanh mờ. Phía sau hắn là một tiểu đội lính gác trang bị súng tiểu liên bọc thép Thiết Huyết.


"Là Hà Uy Vũ! Kẻ phản bội bị truy nã cấp S!" Phan Sát nhận ra dáng người mặc măng-tô đen và ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ lồng ngực Vũ, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng tàn bạo của một gã thợ săn tiền thưởng thực thụ. "Bắt sống nó! Thu hồi máy trợ tim Vortex-7 và mổ cột sống của nó lấy tủy từ tính thô nộp cho thống đốc!"


*Đoàng!*


Phan Sát lập tức bóp cò. Một chiếc lưới điện từ trường khổng lồ phóng ra từ họng súng, xòe rộng giữa không trung với tốc độ cực nhanh, mang theo những luồng điện cao áp rít lên xèo xèo nhằm khóa chặt mọi đường lui của Vũ.


Nếu bị chiếc lưới điện đó quấn trúng, Máy trợ tim sinh học Vortex-7 trong ngực Vũ sẽ bị chập mạch tự hủy ngay lập tức. Vũ nghiến chặt răng, vết thương bả vai phải đau nhói dữ dội khiến khóe môi anh trào ra một vệt máu từ tính màu xanh lam đậm đặc.


Anh không thể lùi lại. Phía sau anh là Bé Bình đang nín thở ẩn nấp, và sâu trong chiếc container đông lạnh của xe bọc thép kia là tiếng khóc yếu ớt của những đứa trẻ dị năng đang bị giam giữ.


Vũ đưa cánh tay trái lên, kích hoạt thiết bị xả áp lực động năng S-Filter bọc quanh cổ tay trái. Dòng từ trường sinh học cấp D bùng phát mạnh mẽ, tạo ra một trường lực đẩy vô hình hình bán cầu trước mặt anh.


"Bẻ Cong Đường Đạn!" Vũ khàn giọng gầm lên.


Chiếc lưới điện từ trường khi chạm vào màng bảo vệ từ tính nghịch đảo của Vũ liền bị bẻ cong quỹ đạo một góc chín mươi độ, đẩy ngược trở lại găm chặt vào một con Robot Model-X đang tiến tới. Con robot tuần tra lập tức bị chập điện, phát ra tiếng nổ lách tách rồi quỵ xuống sàn đất bốc khói nghi ngút.


"Thằng khốn!" Phan Sát giận dữ hét lên. Hắn giật phăng thanh dao găm rung cao tần dắt bên hông, lưỡi dao rung động với tần số cực cao phát ra tiếng vo ve chói tai xé rách màn sương mù axit, lao thẳng đến áp sát Vũ với tốc độ của một thợ săn dị nhân cấp C.


Phan Sát vung dao đâm liên tiếp ba nhát hiểm hóc nhắm thẳng vào tâm sáng đỏ rực trên ngực trái của Vũ.


Vũ buộc phải dùng tay trái đỡ đòn. Anh né tránh nhát đâm thứ nhất trong gang tấc, lưỡi dao xé rách vạt áo măng-tô đen. Nhát đâm thứ hai sượt qua bả vai phải tê liệt, máu xanh lam đậm bắn ra tung tóe. Nhát đâm thứ ba lao thẳng vào ngực trái.


Trong giây phút sinh tử, Vũ dồn toàn bộ từ lực còn sót lại trong lõi máy trợ tim vào nắm đấm tay trái bọc thép nhẹ của mình. Ánh sáng xanh lam bùng lên rực rỡ, bao bọc lấy nắm đấm trái phát ra tiếng rít gió điện từ đầy uy lực.


"Cận Chiến Từ Tính Mag-Strike!" Vũ hét lên, tung cú đấm bộc phá cực đại trực diện vào lưỡi dao găm đang đâm tới.


*Rắc... Bùm!*


Cú đấm Mag-Strike với lực nặng tương đương búa tạ đập nát vụn lưỡi dao găm rung cao tần của Phan Sát thành trăm mảnh thép vụn. Lực chấn động từ tính khổng lồ từ cú đấm truyền dọc cánh tay Phan Sát, bẻ gãy khớp khuỷu tay bọc giáp của hắn và hất văng gã thợ săn tàn bạo bay ngược ra xa, đập mạnh vào bức tường bê tông rạn nứt.


Phan Sát hộc ra một ngụm máu tươi, giáp nhẹ trên vai bị móp méo hoàn toàn. Hắn ôm cánh tay gãy gào lên đau đớn:


"Rút quân! Gọi viện binh của Cao Tiến mau lên! Thằng điên này đang quá tải tự hủy rồi!"


Lợi dụng lúc tiểu đội lính gác đang hỗn loạn đỡ Phan Sát rút chạy, Vũ không màng đến nắm đấm tay trái đang bị bỏng điện rỉ máu và lồng ngực đang co thắt dữ dội dường như sắp vỡ tung. Anh lết thân xác tàn phế đến sát cửa sau chiếc xe bọc thép chở hàng.


Sơn Sẹo ôm cánh tay bị giật điện đứng bên cạnh, lo lắng nhìn Vũ: "Khóa cửa từ tính của xe này được bảo vệ bằng mật mã sinh học của tập đoàn, xà beng của tao chịu chết rồi!"


"Tránh ra," Vũ khàn giọng ra lệnh.


Anh áp lòng bàn tay trái đẫm máu từ tính vào ổ khóa bọc thép của cửa sau xe tải. Dòng điện sinh học từ Máy trợ tim Vortex-7 chạy dọc theo cánh tay trái Vũ, truyền thẳng vào vi mạch điều khiển của ổ khóa. Vũ nghiến răng, kích hoạt đòn Mag-Strike thứ hai trực tiếp vào tâm khóa.


*Rầm! Đoàng...*


Một tiếng nổ điện lớn vang lên, hệ thống khóa bọc thép kiên cố bị từ lực cực đại ép móp méo, nổ tung bắn ra hàng loạt tia lửa điện xanh lét. Cánh cửa sau nặng nề của xe bọc thép bật tung ra hai bên, luồng khí lạnh buốt tràn ngập sương giá từ tính từ bên trong container đông lạnh ào ạt phả vào mặt họ.


***


Bên trong container đông lạnh là một cảnh tượng tàn khốc khiến lồng ngực Vũ thắt lại vì phẫn nộ. Hàng chục chiếc cũi sắt chống từ trường xếp chồng chất lên nhau, bên trong giốt những đứa trẻ dị năng nhỏ tuổi đang co rúm người vì lạnh, da dẻ nhợt nhạt, tóc tai lấm lem bùn đất.


Ở chiếc cũi sắt góc trong cùng, một cô bé khoảng năm tuổi đang ôm chặt lấy một con búp bê bằng vải vụn rách rưới. Da thịt mỏng manh của em đang phát ra những luồng sáng sinh học màu lam mờ nhạt để tự sưởi sấm cơ thể lạnh giá. Đó là Bé Mẫn—đứa trẻ mồ môi nhỏ tuổi nhất đang thoi thóp vì sốt cao đào thải năng lượng.


"Cứu... cứu tụi con..." Mẫn khẽ thốt lên bằng giọng yếu ớt, đôi mắt to tròn lờ đờ đầy sợ hãi nhìn Vũ qua khe cũi sắt.


"Sơn Sẹo! Đưa tụi nhỏ lên xe tải mau lên!" Vũ ra lệnh, dùng tay trái giật phăng chốt khóa của các cũi sắt, bế thốc Bé Mẫn vào lòng. Hơi ấm từ trường sinh học từ ngực Vũ khẽ truyền sang đứa trẻ, xoa dịu phần nào cơn sốt lạnh của em.


Sơn Sẹo nhanh chóng bế những đứa trẻ khác chạy ra ngoài, đặt chúng vào thùng xe tải phế liệu đã được ngụy trang sẵn bằng các tấm tôn cũ.


Trong lúc lục soát khoang chứa hàng của xe bọc thép để tìm kiếm thuốc cứu mạng, bàn tay trái của Vũ chạm trúng một chiếc hòm bọc thép nhỏ màu xanh lục nhạt mang logo của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh. Anh dùng từ lực bẻ gãy khóa hòm, bên trong chứa đầy những ống Huyết thanh Immun-9 chính quy phát ra ánh sáng xanh lục nhạt tinh khiết.


Không chần chừ, Vũ dùng răng giật phăng nắp bảo vệ của một ống huyết thanh, tự tay đâm thẳng mũi kim vào vùng da ngực trái hở rách đang rỉ máu xanh lam đậm của mình, đẩy mạnh pít-tông.


*Ực...*


Dung dịch Immun-9 mát lạnh chạy thẳng vào hệ tuần hoàn, nhanh chóng làm mềm các mô cơ tim đang bị xơ hóa quanh máy trợ tim sinh học Vortex-7. Tiếng vo ve cơ học chói tai của máy trợ tim dịu dần, nhịp đập tít tít trở nên ổn định hơn, kéo lồng ngực Vũ ra khỏi trạng thái co thắt dữ dội trong gang tấc. Mức pin khẩn cấp được sạc tạm thời lên mười lăm phần trăm.


Vũ thở phào một hơi dài, khói trắng mờ phả ra từ khóe môi bớt đi vị ngọt chát của máu từ tính. Nhưng ngay khi anh định ôm Bé Mẫn bước ra khỏi container đông lạnh, ánh mắt anh đột ngột khựng lại.


Ở góc sâu nhất của chiếc container, dưới đống chăn bông cũ nát dùng để lót cũi sắt, lộ ra một chiếc hộp titan nhỏ bọc da sờn rách, nát góc. Trên mặt hộp titan rỉ sét không phải là logo của Tập đoàn dược phẩm, mà là một dãy ký hiệu mạch tích hợp từ trường sinh học quen thuộc được khắc thủ công một cách tỉ mỉ—dấu vết kỹ thuật đặc trưng của cha anh mười lăm năm trước.


Kèm theo đó là dòng chữ khắc chìm bằng tiếng Việt đã bị trầy xước gần hết:


*"Dự án Vortex-7: Hà Chí Hùng - Thí nghiệm tương thích nguyên mẫu."*


Trái tim vừa được ổn định của Vũ bỗng nảy lên một nhịp hỗn loạn dữ dội.


Chiếc hộp titan của cha anh... người đã mất trong vụ tai nạn phòng thí nghiệm đáng ngờ mười lăm năm trước, kẻ đồng sáng lập ra công nghệ máy trợ tim đang duy trì sự sống trong lồng ngực anh, lại xuất hiện ngay trong chuyến xe chở tủy từ tính thô của trẻ em dị năng vùng biên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!