Nhạc nềnBattleField4

Cảm Ứng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ bọc thép gầm rú ngoài đầu ngõ của phòng khám chui như một hồi chuông báo tử gieo vào lòng đêm District 9. Lâm Thế Kiệt siết chặt báng súng lục giảm thanh, áp sát tai vào khe cửa gỗ mục nát, cảm nhận rõ ràng từng chấn động rung lắc nhẹ truyền qua lớp bê tông ẩm ướt. Phía sau anh, trên chiếc bàn mổ sắt hoen rỉ, Hà Uy Vũ gắng gượng nhỏm dậy. Vết mổ ngực trái rách sâu quấn băng gạc trắng muốt giờ đây đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu màu xanh lam đậm đặc phát quang mờ ảo dưới ánh đèn mổ tự chế.


"Thế Kiệt... đưa An đi trước..." Giọng Vũ khản đặc, mỗi từ thốt ra đều kéo theo một cơn co thắt tàn nhẫn nơi lồng ngực. Máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu trong lồng ngực trái của anh nhấp nháy sắc xanh yếu ớt, báo hiệu mức pin khẩn cấp chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm.


"Câm miệng và nằm yên đó đi!" Thế Kiệt gằn giọng qua kẽ răng. Anh quay lại, ra hiệu cho Chị Hồng bế Bé An lách qua lối thoát hiểm cống ngầm phía sau phòng khám. "Tôi sẽ thu hút sự chú ý của hạm đội Drone ngoài kia. Vũ, cậu phải lẩn trốn ngay lập tức. Nhớ kỹ, cơ tim của cậu đã hoại tử mười phần trăm rồi, chỉ còn đúng một tuần để tìm thấy Huyết thanh Immun-9 chính quy từ vùng đệm. Nếu không, vết nứt trên lõi sạc Vortex-7 sẽ thiêu rụi toàn bộ các thớ cơ tim còn sót lại của cậu."


Cuộc di tản diễn ra trong sự im lặng nghẹt thở. Thế Kiệt lao ra ngoài màn mưa axit vừa dứt, để lại một vệt gió xoáy mạnh mẽ xé toạc làn sương mù độc hại để dụ toán tuần tra của Cao Tiến hướng về phía bến cảng ngầm. Trong khi đó, Vũ, với bả vai phải bết máu đã được khâu vá tạm thời và cánh tay phải hoàn toàn tê liệt vô lực, lầm lũi lết thân xác tàn phế ra khỏi phòng khám theo hướng ngược lại, tiến sâu vào những hẻm tối của bãi phế thải cơ khí trung tâm.


Anh không thể đưa Bé An đi cùng trong tình trạng này. Cô bé đã được Thế Kiệt gửi gắm tạm thời tại một hầm mộ cổ an toàn dưới lòng ga tàu điện ngầm dưới sự bảo hộ của Minh Điếc. Giờ đây, chỉ còn một mình Vũ đơn độc bước đi giữa mê cung của những tòa nhà rỉ sét và đường ống dẫn hơi nước nóng. Mục tiêu duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị tan rã lúc này là tìm ra manh mối về chuyến xe chở huyết thanh của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh - Chi nhánh Vùng Đệm.


Sương mù hóa chất ban đêm dâng cao, nồng nặc mùi dầu máy và rỉ sắt ăn mòn. Vũ tựa lưng vào một bức tường gạch đổ nát, thở dốc. Lồng ngực trái của anh ran ran như có than hồng thiêu đốt. Dưới lớp áo măng-tô đen rách gấu, Máy trợ tim Vortex-7 phát ra tiếng vo ve cơ học nhỏ nhưng chói tai, liên tục rò rỉ bức xạ xanh lam nhạt xuống nền đất ẩm ướt. Vết máu từ tính màu xanh lam đậm rỉ ra từ bả vai phải bị trúng đạn chì nhiễm độc của anh nhỏ giọt xuống vũng nước thải, phát quang mờ ảo dưới màn đêm.


Đột nhiên, từ phía ranh giới quận, nơi những hàng rào kẽm gai rỉ sét ngăn cách District 9 với vùng đệm an ninh, vang lên những tiếng quát tháo thô bạo và tiếng bước chân dồn dập.


"Thằng ranh con! Mày chạy đi đâu? Trả nợ cho tao, hoặc tao sẽ tự tay mổ cột sống của mày ra lấy tủy từ tính thô bán cho tháp lõi!"


Vũ nheo mắt dưới chiếc kính bảo hộ lọc bức xạ màu vàng sậm. Cách anh khoảng mười lăm mét, dưới ánh sáng vàng vọt của một bóng đèn đường chập chờn, ba tên côn đồ vạm vỡ của Gã mập Kim đang dồn một đứa trẻ khoảng mười hai tuổi vào góc tường rào kẽm gai rách nát. Đứa trẻ có mái tóc húi cua, da ngăm đen, mặc chiếc áo ba lỗ rách vai, đôi mắt sáng lanh lợi đầy vẻ gan góc nhưng không giấu nổi sự kiệt sức. Đó là Bé Bình, đứa trẻ mồ côi mang dị năng cảm ứng điện từ bẩm sinh mà Vũ vẫn âm thầm quan sát bấy lâu nay.


Một tên côn đồ giơ cao khẩu súng điện tự chế, luồng điện xanh lét rít lên xèo xèo sát mặt cậu bé: "Gã mập Kim đã ra lệnh rồi. Hôm nay không có tiền thì tao sẽ mang xác mày về nộp cho đặc nhiệm Cao Tiến để đổi lấy tiền thưởng!"


Bé Bình nghiến răng, hai nắm tay siết chặt, cố gắng tập trung tinh thần lực. Một vài tia lửa điện nhỏ như sợi chỉ xanh nhạt xẹt qua bả vai gầy gò của cậu nhóc, nhưng năng lực cảm ứng điện từ cấp E yếu ớt của em không đủ để tạo ra một đòn phản công vật lý trước ba gã đàn ông trưởng thành.


Nhìn thấy hình bóng của em gái Linh mười lăm năm trước hiện về trong tâm trí, lồng ngực Vũ đột ngột nhói buốt. Nỗi dằn vặt của một cựu đặc vụ từng nhắm mắt trước tội ác dâng lên nghẹt thở. Anh không thể để một đứa trẻ dị năng nào phải chết trước mặt mình nữa.


Vũ bước ra khỏi bóng tối của tháp hơi nước, theo bản năng đưa tay phải ra sau hông để rút khẩu súng lục ổ quay Mag-Revolver. Nhưng ngay khi khớp vai phải vừa vận lực, một cơn đau xé rách ập đến. Vết khâu bả vai phải đột ngột nứt rách, dòng máu từ tính xanh lam đậm tràn ra ướt đẫm lớp băng gạc. Cánh tay phải hoàn toàn vô lực buông thõng.


"Mẹ kiếp..." Vũ cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Không chần chừ, anh dùng tay trái không thuận giật phăng khẩu Mag-Revolver ra khỏi bao súng, chĩa thẳng nòng súng cỡ lớn về phía bọn côn đồ và bóp cò.


*Đoàng!*


Phát bắn cảnh cáo ghim thẳng xuống mặt đất ngay sát mũi giày của tên dẫn đầu, bùn đất bẩn thỉu bắn tung tóe. Tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu ổ chuột.


"Đứa trẻ đó thuộc về tôi. Cút!" Giọng Vũ trầm uất, lạnh lùng như phát ra từ dưới hầm mộ.


Ba tên côn đồ giật nảy mình quay lại. Khi nhận ra dáng người cao gầy mặc măng-tô đen rách gấu và lồng ngực đang nhấp nháy ánh sáng xanh lam mờ ảo quen thuộc, tên cầm đầu trợn tròn mắt hét lên:


"Là Hà Uy Vũ! Kẻ phản bội bị truy nã cấp S! Bắn chết nó! Tiền thưởng của nó gấp trăm lần con ranh kia!"


Hai tên đàn em lập tức giơ súng điện tự chế bắn trả xối xả. Những luồng điện cao áp xanh lét xé rách không khí, vạch ra những đường cong chết chóc lao thẳng về phía Vũ. Do cánh tay phải bị tê liệt và cơ tim hoại tử mười phần trăm đang co thắt dữ dội, Vũ không thể di chuyển nhanh nhẹn để né tránh.


Anh nghiến răng, kích hoạt Chỉ số từ trường cấp D trong huyết quản. Dòng năng lượng sinh học từ Máy trợ tim Vortex-7 chạy dọc theo hệ kinh mạch quanh lồng ngực, khiến lồng ngực anh nóng ran như lửa đốt. Sợi chỉ từ tính màu xanh lam phát quang rõ rệt xuất hiện, kết nối giữa ngực Vũ và đống phế liệu sắt gỉ bên cạnh.


"Ném Vật Thể Nhiễm Từ!" Vũ khàn giọng ra lệnh.


Hàng chục chiếc bu-lông gỉ sét, đinh sắt và mảnh tôn nhọn từ bãi rác bên cạnh đột ngột bay lên lơ lửng, bao bọc bởi một quầng sáng xanh lam rực rỡ. Vũ vung mạnh tay trái, phóng loạt vật thể nhiễm từ xé gió lao đi với tốc độ tương đương đạn súng lục.


*Binh! Bốp! Keng!*


Loạt bu-lông gỉ sét găm thẳng vào tay và cổ tay của ba tên côn đồ với độ chính xác tuyệt đối, gạt phăng những khẩu súng điện tự chế khỏi tay chúng, ghim chặt vũ khí của chúng vào bức tường rào kẽm gai phía sau. Bọn côn đồ rú lên đau đớn, tay rỉ máu đỏ tươi.


"Con mẹ nó! Lực từ trường của nó mạnh quá! Chạy mau!" Tên cầm đầu hoảng sợ hét lên khi thấy toàn bộ súng ống đã bị phế bỏ.


Bé Bình đứng sát hàng rào, đôi mắt lanh lợi lập tức nhận ra cơ hội. Cậu nhóc tập trung tinh thần lực vào cấp độ nhạy cảm radar sinh học của mình, lắng nghe tiếng vo ve tần số của chiếc xe máy cũ đang nổ máy của bọn côn đồ đậu gần đó. Bình áp hai lòng bàn tay vào đường dây điện trần của bốt điện ven đường, phóng ra một xung điện cảm ứng nhẹ.


*Đoàng! Xèo xèo...*


Chiếc xe máy lập tức bị chập mạch điện cực, bình ắc quy phát nổ tạo ra một cơn mưa tia lửa điện sáng rực rỡ và tiếng động khổng lồ xé toạc màn đêm, đánh lạc hướng hoàn toàn sự chú ý của bọn côn đồ đang cố quay lại nhặt súng.


"Đi theo chú! Mau lên!" Vũ khàn giọng gọi, tay trái bế thốc Bé Bình lên, nhanh chóng luồn lách qua các hẻm tối ngập rác thải công nghệ, biến mất vào bóng tối trước khi tiếng nổ thu hút các Drone Mắt Quỷ tầm cao.


Sau khi cắt đuôi hoàn toàn bọn truy đuổi qua ba con ngõ hẹp, Vũ thả Bé Bình xuống một gian nhà kho bỏ hoang chứa đầy các đường ống hơi nước nóng. Anh quỳ sụp xuống đất, tay trái ôm chặt lấy ngực trái đang co thắt điên cuồng. Vết khâu vai phải rách rộng, máu xanh lam nhạt nhỏ giọt xuống sàn xi măng. Máy trợ tim Vortex-7 kêu tít tít dồn dập, ánh sáng xanh lam nhấp nháy yếu ớt đầy nguy kịch.


"Chú... chú không sao chứ?" Bé Bình lo lắng hỏi, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu nhóc khẽ chạm vào bả vai rỉ máu của Vũ. "Cơ thể chú... phát ra tiếng kêu lạ lắm. Cháu cảm nhận được dòng điện của chú đang bị nhiễu loạn cực kỳ nghiêm trọng."


Vũ hít thở sâu theo nhịp thiền định để ổn định nhịp tim, khàn giọng đáp: "Chú ổn. Vết thương cũ thôi. Bình... sao cháu lại bị người của Gã mập Kim truy đuổi?"


Bé Bình lau vệt bùn trên mặt, nhanh nhảu đáp: "Mẹ cháu mất sớm, Gã mập Kim muốn bắt cháu bán tủy từ tính thô cho tháp lõi để cấn nợ. Cháu lẩn trốn ở bãi rác mấy ngày nay rồi. Cháu biết chú, chú là người đã cứu Bé An đúng không? Cháu dùng cảm ứng điện từ có thể nghe thấy tiếng thì thầm của mạng lưới máy tính Liên bang. Cháu biết chú đang tìm thứ này..."


Bình từ từ mở chiếc đài radio bán dẫn hỏng đeo bên hông ra, chỉ vào màn hình sóng analog đang nhấp nháy: "Cháu nghe lén được sóng vô tuyến của bọn lính tuần tra. Một đoàn xe bọc thép của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh - Chi nhánh Vùng Đệm vừa mới di chuyển qua chốt kiểm soát ranh giới quận. Trên xe chở đầy các thùng đông lạnh chứa tủy từ tính thô thu hoạch từ tụi nhỏ, và cả một lô Huyết thanh Immun-9 chính quy nữa! Chuyến xe đó hiện đang dừng lại ở bến bãi của Công ty Vận tải & Phế liệu Kim Sang để ngụy trang thành các kiện hàng sắt vụn trước khi chuyển bánh lên vùng đệm!"


Ánh mắt Vũ đột ngột co rút lại. Huyết thanh Immun-9 chính quy—nguồn sống duy nhất có thể cứu mạng anh lúc này.


"Chuyến xe đó sẽ dừng ở bến bãi Kim Sang bao lâu?" Vũ gằn giọng hỏi.


"Chỉ đúng ba tiếng nữa thôi chú! Sau đó chúng sẽ di chuyển lên vùng đệm Trung Lưu bằng đường bộ chính quy. Nếu để chúng đi, chú sẽ không bao giờ chạm vào được đống thuốc đó nữa!" Bé Bình kiên định nhìn Vũ. "Cháu sẽ dẫn chú đột nhập vào bến bãi đó để cướp huyết thanh. Cháu có thể dùng cảm ứng điện từ để làm chập mạch camera giám sát giúp chú."


Cậu nhóc dừng lại một chút, khuôn mặt gầy gò bỗng lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ khi nhớ đến một chi tiết:


"Nhưng chú phải cẩn thận... Cháu nghe thấy tần số của bọn chúng báo cáo rằng, bến bãi Kim Sang đã được lắp đặt hệ thống súng máy tự động Model-X cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần phát hiện một dao động từ tính lạ, chúng sẽ xả súng máy quét sạch mọi sinh vật trong bán kính ba mươi mét ngay lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!