Ca Mổ Trong Bóng Tối
Tiếng mưa axit gầm rú trên mái tôn rỉ sét của phòng khám chui dường như muốn nhấn chìm cả khu ổ chuột District 9 vào một hố đen câm lặng. Trong căn phòng ẩm thấp bốc mùi nồng nặc của cồn rẻ tiền, thuốc sát trùng và rỉ sắt, ánh sáng từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà nhấp nháy từng hồi chập chờn, hắt lên những vách tường loang lổ vết mốc xám.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy mạnh ra. Lâm Thế Kiệt loạng choạng bước vào, trên vai vác theo thân hình cao gầy nhưng lạnh ngắt của Hà Uy Vũ. Gương mặt Thế Kiệt đẫm nước mưa axit và mồ hôi, đôi mắt sau cặp kính râm bám đầy bụi nước lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. Theo sau anh, Bé An ôm chặt lấy cánh tay trái buông thõng của Vũ, đôi chân nhỏ nhắn lấm lem bùn đất run rẩy không ngừng, tiếng khóc nức nở bị nghẹn lại nơi cuống họng.
"Chị Hồng! Cứu anh Vũ! Mau lên!" Thế Kiệt hét lớn, giọng khản đặc vì kiệt sức.
Chị Hồng, người phụ nữ trung niên với khuôn mặt khắc khổ thường ngày, lập tức bật dậy từ phía sau tấm màn che. Nhìn thấy vệt máu màu xanh lam đậm đặc pha lẫn sắc đỏ tươi đang loang lổ khắp ngực áo măng-tô đen rách gấu của Vũ, sắc mặt chị cắt không còn giọt máu. Chị nhanh chóng dọn sạch đống chai lọ trên chiếc bàn mổ bằng sắt lạnh ngắt giữa phòng.
"Đặt cậu ấy nằm xuống đây! An, con ngoan, đứng lùi lại phía sau vách ngăn, đừng nhìn!" Chị Hồng vừa ra lệnh vừa nhanh tay kéo chiếc đèn mổ tự chế rọi thẳng vào lồng ngực Vũ.
Ngay khi Vũ được đặt nằm xuống, lồng ngực anh đột ngột co thắt dữ dội. Qua lớp áo sơ mi sờn rách bết máu, ánh sáng xanh lam mờ ảo của Máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu trong lồng ngực trái bắt đầu nhấp nháy dồn dập, rồi đột ngột chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm.
*Tít... tít... tít...*
Tiếng còi cảnh báo cơ học vang lên mỗi lúc một yếu ớt, rồi kéo dài thành một tiếng rít dài đơn điệu đầy tử khí. Nhịp tim của Vũ trên màn hình máy đo điện tim thô sơ tụt xuống bằng không. Trái tim tàn phế của cựu đặc vụ đã hoàn toàn ngừng đập vật lý. Anh rơi vào Trạng thái Ngừng Tim Sinh Học lâm sàng nguy kịch.
"Ngừng tim rồi! Độc chì đã ngấm vào nút xoang nhĩ!" Chị Hồng hét lên, bàn tay run rẩy mở toang hộp cứu thương rỉ sét. Chị rút ra một ống tiêm Adrenaline khẩn cấp, không hề do dự, chị đâm thẳng mũi kim dài qua khe sườn trái, bơm mạnh dòng thuốc kích thích trực tiếp vào cơ tim hoại tử của Vũ.
*Phập!*
Cơ thể Vũ giật nảy lên trên bàn sắt. Tiếng tít dài của Vortex-7 đứt quãng, thay thế bằng những nhịp đập cơ học đứt quãng, nặng nề như tiếng búa nện vào đá. Nhưng đó chỉ là sự co bóp cưỡng bức tạm thời. Dòng máu xanh lam rò rỉ từ vết thương bả vai phải vẫn tiếp tục mang theo độc tố chì tàn phá các sợi cơ tim còn sót lại xung quanh máy trợ tim.
Trên chiếc kệ sắt rỉ sét góc phòng, chiếc máy bộ đàm analog cũ kỹ bỗng vang lên những tiếng rè rè chói tai. Sau vài giây nhiễu sóng, giọng nói lạnh lùng, lý trí nhưng không giấu nổi sự khẩn trương của bác sĩ Vy Thanh vang lên từ đầu dây bên kia ranh giới vùng đệm:
"Hồng! Nghe tôi nói không? Độc chì từ viên đạn của Sát thủ K đang kết tinh quanh lõi sạc của Vortex-7. Nếu không gắp đầu đạn ra và lọc máu ngay lập tức, từ trường sinh học của Vũ sẽ tự hủy hoại cơ tim của cậu ấy trong vòng mười phút!"
"Nhưng tôi không có thiết bị phẫu thuật vi mô! Mắt tôi dạo này mờ lắm, không thể định vị được các mạt chì li ti trong tĩnh mạch!" Chị Hồng vừa dùng gạc chặn vết thương vai phải của Vũ vừa khóc nghẹn.
"Kiệt! Cậu phải làm!" Giọng Vy Thanh đanh lại qua loa bộ đàm. "Tôi sẽ hướng dẫn cậu qua sóng vô tuyến từng bước một. Hồng sẽ hỗ trợ vô trùng và tiếp máu. Mau lên, não của Vũ không thể chịu đựng thiếu oxy quá ba phút đâu!"
Lâm Thế Kiệt nhìn bàn tay đang run rẩy của mình, rồi nhìn gương mặt nhợt nhạt, đồng tử đã bắt đầu giãn nhẹ của người đồng đội cũ. Anh nghiến răng, giật phăng cặp kính râm, vứt sang một bên.
"Hướng dẫn đi, bác sĩ Thanh! Tôi nghe đây!"
Thế Kiệt nhanh chóng sát trùng tay bằng cồn đỏ, đeo găng tay cao su sờn rách. Anh cầm lấy chiếc kẹp kim loại thông thường từ khay dụng cụ của chị Hồng, chuẩn bị rạch mở vết mổ cũ ở bả vai phải của Vũ để tiếp cận đầu đạn.
Thế nhưng, ngay khi mũi kẹp kim loại vừa đưa sát vào vùng da ngực trái của Vũ, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Từ trường sinh học hỗn loạn rò rỉ từ lõi nứt của Vortex-7 tạo ra một lực hút từ tính cực mạnh. Chiếc kẹp thường bằng thép trong tay Thế Kiệt đột ngột rung lắc dữ dội, tự động bị hút lệch về phía máy trợ tim, suýt chút nữa đã đâm thẳng vào màng ngoài tim của Vũ.
"Mẹ kiếp! Từ lực của cậu ấy đang mất kiểm soát, kẹp kim loại bị hút lệch hoàn toàn!" Thế Kiệt trán đẫm mồ hôi, cố ghì chặt tay nhưng chiếc kẹp vẫn rung lên bần bật.
"Không được dùng dụng cụ sắt từ!" Vy Thanh hét lên qua bộ đàm. "Từ trường của Vortex-7 lúc này đang ở trạng thái cực đoan do quá tải sạc. Hồng, mau đưa cho Kiệt bộ kẹp titan cách từ của bác sĩ Trương để lại!"
Chị Hồng sực tỉnh, vội vàng lục lọi trong ngăn kéo sâu nhất của tủ thuốc, lôi ra một chiếc hộp gỗ bám đầy bụi. Bên trong là chiếc kẹp bằng hợp kim titan xám mờ—di vật duy nhất của bác sĩ già Trương phản chiến. Thế Kiệt giật lấy chiếc kẹp titan, cảm giác rung lắc lập tức biến mất. Anh hít một hơi thật sâu, dùng lưỡi dao mổ rạch mở thớ thịt đã bị độc chì nhuộm thành màu xám đen ở vai phải Vũ.
Máu xanh lam đậm đặc trào ra, mang theo mùi khét lẹt của kim loại bị nung chảy. Thế Kiệt nín thở, luồn chiếc kẹp titan vào sâu trong thớ cơ vai, dò tìm đầu đạn.
*Cạch.*
Tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên. Thế Kiệt từ từ rút ra một mảnh đầu đạn bọc thép móp méo, đen kịt vì độc chì. Nhưng ngay khi đầu đạn vừa được lấy ra, vết thương không hề cầm máu mà ngược lại, những vệt chì li ti đã kịp vỡ nứt, bám sâu vào các tĩnh mạch lớn chạy thẳng về phía tâm thất trái của Vũ.
"Không kịp rồi! Mạt chì quá nhỏ, đã trôi sâu vào hệ tuần hoàn mạch vành! Tôi không thể dùng kẹp gắp chúng ra được!" Thế Kiệt tuyệt vọng nhìn dòng máu xanh lam nhạt dần, báo hiệu sự suy kiệt sinh học của Vũ.
Bên cạnh bàn mổ, Bé An không thể chịu đựng được nữa. Cô bé mười tuổi bước ra khỏi vách ngăn, đôi mắt sưng mọng vì khóc bỗng trở nên kiên định một cách lạ lùng. Em nhìn lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của cha nuôi, nhìn dòng máu xanh lam đang rỉ ra từ vết mổ hở.
"Chú Kiệt, để con... Con có thể nhìn thấy chúng," Bé An thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng mang một sức mạnh vô hình.
Không đợi Thế Kiệt đồng ý, Bé An tiến sát lại bàn mổ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của em, vẫn còn bám đầy bụi đất khu ổ chuột, nhẹ nhàng áp lên vùng da ngực trái của Vũ, ngay sát vết mổ hở. Cô bé nhắm mắt lại, nín thở tập trung tinh thần lực tối đa.
Trong khoảnh khắc ấy, năng lực Thao Túng Vật Chất Nhỏ bẩm sinh trong huyết quản của đứa trẻ mồ côi được kích hoạt mạnh mẽ dưới áp lực tâm linh cực đại. Qua sợi chỉ từ tính màu xanh lam kết nối sinh mệnh giữa hai người, ý thức của Bé An như hòa làm một với hệ tuần hoàn của Vũ. Em "nhìn thấy" những hạt mạt chì màu đen li ti, sắc nhọn như những mảnh thủy tinh vỡ, đang găm chặt vào thành mạch máu của cha nuôi, ngăn cản dòng điện sinh học của Vortex-7.
Bé An nghiến chặt răng, trán rịn ra những giọt mồ hôi hột. Em bắt đầu dùng lực vi mô để điều khiển những hạt mạt chì ấy.
Dưới lớp da ngực nhợt nhạt của Vũ, những vệt đen nhỏ li ti bắt đầu di chuyển ngược chiều dòng máu. Chúng từ từ tụ lại, trượt dọc theo tĩnh mạch vai phải, rồi đột ngột trào ngược ra ngoài qua vết mổ hở, kết tụ thành một khối kim loại màu xám đen nhỏ bằng hạt ngô rơi keng xuống chiếc khay titan.
"Được rồi! Con bé làm được rồi!" Chị Hồng kinh ngạc kêu lên.
Nhưng ngay khi mạt chì vừa được hút sạch, nhịp tim của Vũ vẫn chưa ổn định. Lượng độc tố ngấm vào máu trước đó đã làm tăng mức độ hoại tử cơ tim của anh lên nghiêm trọng.
"Hồng! Kích hoạt máy lọc máu từ tính ngay!" Vy Thanh ra lệnh qua bộ đàm. "Dùng màng lọc silicon để giữ lại các tạp chất kim loại nặng còn sót lại trong hệ tuần hoàn của cậu ấy!"
Chị Hồng nhanh chóng đấu nối hệ thống Ống truyền dịch từ tính vào tĩnh mạch cánh tay trái của Vũ. Dòng máu màu xanh lam đậm đặc của cựu đặc vụ chảy qua màng lọc từ tính của ống truyền dịch, đi qua bộ lọc silicon bọc nam châm để loại bỏ hoàn toàn các phân tử chì còn sót lại, trước khi truyền ngược về cơ thể anh.
*Tít... tít... tít...*
Tiếng còi cảnh báo của Máy trợ tim Vortex-7 chậm dần, rồi chuyển sang nhịp đập cơ học ổn định ở mức sáu mươi nhịp mỗi phút. Ánh sáng đỏ rực rỡ từ lồng ngực Vũ từ từ dịu đi, trở lại sắc xanh lam mờ ảo quen thuộc, dẫu cho quầng sáng ấy giờ đây đã yếu ớt hơn trước rất nhiều.
Hà Uy Vũ khẽ rùng mình, một luồng khí lạnh phả ra từ khóe môi. Anh từ từ mở mắt, đồng tử giãn nhẹ dần thu hẹp lại dưới ánh đèn mổ. Cơn đau nhói buốt ở lồng ngực vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhưng hơi thở của anh đã không còn đứt quãng.
"An..." Vũ khàn giọng gọi, tay trái run rẩy cố gắng tìm kiếm bàn tay nhỏ bé của đứa con nuôi.
Bé An quỳ sụp xuống cạnh bàn mổ, ôm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, khóc nức nở vì hạnh phúc: "Con đây, chú Vũ... Chú sống lại rồi..."
Thế Kiệt tựa lưng vào vách tường ẩm mốc, thở phào một tiếng rã rời, hai đầu gối anh run rẩy như muốn khuỵu xuống. Chị Hồng dùng băng gạc vô trùng khéo léo khâu kín vết mổ hở trên ngực Vũ, nhưng khuôn mặt chị không hề bớt đi vẻ ưu tư.
Chị Hồng nhìn Vũ, giọng nói trầm buồn vang lên giữa tiếng mưa axit ngoài kia:
"Vũ, cậu qua khỏi cơn nguy kịch rồi. Nhưng tôi phải cảnh báo cậu... Ca phẫu thuật chui này chỉ là giải pháp tình thế. Độc chì và quá tải từ trường đã tàn phá cơ tim của cậu nghiêm trọng. Ngưỡng hoại tử cơ tim của cậu đã chính thức chạm mức mười phần trăm."
Chị dừng lại một chút, bàn tay siết chặt tấm gạc đẫm máu xanh lam:
"Lõi sạc của Vortex-7 đã xuất hiện thêm một vết nứt mới. Nếu trong vòng một tuần tới, cậu không tìm được Huyết thanh Immun-9 chính quy từ vùng đệm để ức chế đào thải mô, cơ tim cậu sẽ bị xơ hóa hoàn toàn. Lúc đó, không một ống Adrenaline hay dị năng nào có thể cứu được cậu nữa."
Vũ im lặng lắng nghe, ánh mắt trầm uất nhìn lên trần nhà nhà dột nát. Anh biết Chị Hồng nói đúng. Nhưng ở khu ổ chuột District 9 này, tìm đâu ra huyết thanh chính quy của Tập đoàn Dược phẩm An Sinh khi toàn bộ các phòng khám chui đều đang bị Cao Tiến phong tỏa gắt gao?
Tiếng bộ đàm đột ngột vang lên những tiếng rè rè nhiễu sóng cực mạnh, rồi giọng nói của Vy Thanh bị cắt đứt hoàn toàn bởi một dải âm thanh điện từ cao tần chói tai, báo hiệu hệ thống quét sóng của kẻ thù đang khép chặt vòng vây xung quanh khu vực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!