Nhạc nềnBattleField4

Cơn Bão Vây Hãm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh của hầm mộ cổ sâu hai mươi mét dưới lòng đất ga tàu điện ngầm dường như đang ngưng kết thành những lưỡi dao băng giá, cứa vào da thịt Hà Uy Vũ. Lồng ngực trái của anh hoàn toàn im lặng. Chiếc máy trợ tim sinh học Vortex-7 cấy sâu dưới da thịt đã tắt lịm hoàn toàn, không còn phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo quen thuộc, chỉ để lại một khoảng tối tăm, lạnh ngắt và rỉ ra thứ máu từ tính màu xanh lam đậm đặc. Ý thức của Vũ chìm sâu vào một khoảng không vô định, nơi tiếng gào thét của em gái Linh trong phòng thí nghiệm mười lăm năm trước và nụ cười dịu dàng của người vợ quá cố Lê Nhã Chi đan xen vào nhau, kéo ghì anh xuống vũng lầy của sự chuộc lỗi.


"Chú Vũ... Chú ơi... xin chú đừng bỏ con..."


Tiếng khóc nức nở của Bé An vang vọng bên tai anh, mỏng manh nhưng nhức nhối. Đứa trẻ mười tuổi gầy gò đang quỳ sụp bên cạnh tấm nệm rách, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy áp chặt vào lồng ngực lạnh ngắt của cha nuôi. Nước mắt nóng hổi của em rơi xuống vết rách ngực hở, hòa lẫn vào thứ máu sinh học đang đông đặc lại. Trong cơn hoảng loạn tột độ, khi nhìn thấy sinh mệnh của người duy nhất bảo vệ mình đang trôi tuột đi, dị năng Thao Túng Vật Chất Nhỏ trong huyết quản của Bé An bộc phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Không còn là việc di chuyển những chiếc ốc vít hay mảnh kính vỡ trên mặt đất. Tâm trí của An dưới áp lực tâm linh cực đại đã xuyên qua lớp da thịt rách nát, chạm thẳng vào cấu trúc cơ khí tinh vi của máy trợ tim Vortex-7. Em cảm nhận được một chiếc bánh răng vi mô bằng hợp kim titan bên trong lõi sạc bị kẹt cứng do chấn động từ vụ nổ điện từ trước đó. Đôi mắt đen láy của An trợn tròn, em nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đầu ngón tay.


*Kịch...*


Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên bên trong khoang ngực Vũ. Chiếc bánh răng bị kẹt nhẹ nhàng xoay chuyển dưới lực tác động vô hình của An. Ngay lập tức, dòng điện sinh học tích lũy từ nỗ lực của đứa trẻ bùng lên, kích thích nút xoang nhĩ của trái tim tàn phế.


*Uỳnh!*


Lồng ngực Vũ giật nẩy lên dữ dội. Một luồng điện sinh học màu lam nhạt, yếu ớt nhưng sắc bén xé toạc bóng tối ý thức, ép tim anh co bóp mạnh mẽ trở lại bằng kỹ năng Kích Thích Tim Khẩn Cấp. Vũ hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng đau đớn như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé. Anh mở mắt, đồng tử giãn nhẹ dưới ánh sáng lam mờ nhạt vừa bùng lên từ lồng ngực.


"An..." Giọng Vũ khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa mục nát.


"Chú Vũ! Chú tỉnh rồi!" Bé An khóc nấc lên, ôm chầm lấy cổ anh. Phía sau em, Bé Cường cũng thở phào một tiếng, bàn tay thô ráp vẫn siết chặt thanh sắt rỉ sét tự vệ.


Vũ gắng gượng ngồi dậy, bả vai phải rách rộng nhức nhối khiến cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực. Anh dùng tay trái khẽ vuốt tóc Bé An, cảm nhận cơn co thắt ngực dữ dội kéo dài mười giây. Cơ tim hoại tử năm phần trăm của anh đang gào thét đòi hỏi năng lượng. Lõi sạc của Vortex-7 dù đã được An kích hoạt lại nhưng pin dự phòng khẩn cấp chỉ còn chưa đầy ba phần trăm, nhấp nháy ánh đỏ cảnh báo tử thần.


Đúng lúc đó, cửa hầm mộ cổ bị đẩy mạnh. Ba Cụt lết cái chân thọt bước vào, khuôn mặt gã thợ sửa máy chợ đen xám xịt vì bụi than và mồ hôi lạnh. Cánh tay cơ khí của gã rít lên tiếng động cơ thủy lực khô dầu khi gã đóng sầm cửa lại.


"Mẹ kiếp, Vũ! Mày tỉnh rồi à?" Ba Cụt thở dốc, giọng run rẩy. "Tin dữ từ thằng Tèo Mỏ Lết. Thằng mập Kim... nó đã dâng chiếc kẹp tóc hình bướm của con bé An cho đặc nhiệm Cao Tiến rồi!"


Đôi mắt Vũ co rút lại: "Mẫu tóc... gen tương thích?"


"Phải!" Ba Cụt nghiến răng, đập mạnh tay cơ khí xuống bàn gỗ. "Cao Tiến đã nạp dữ liệu gen của con bé vào siêu máy tính của phân khu 9. Hắn lập tức kích hoạt Chiến dịch càn quét đêm Chợ Đen Rỉ Sét. Hạm đội Drone Mắt Quỷ đã được đồng bộ hóa tần số định vị sinh học của An, tụi nó đang phong tỏa toàn bộ khu vực ngầm và mặt đất Chợ Đen để truy sát hai cha con mày!"


Vũ im lặng, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy từ ngực trái càng thêm phần lạnh lùng, quyết đoán. Anh biết rõ ý đồ của Cao Tiến: dùng mẫu gen tương thích từ trường sinh học của Bé An để thu hoạch tủy làm huyết thanh trường sinh cho Thống đốc, đồng thời xóa sổ kẻ đào tẩu là anh.


"Tim của tôi... không chịu nổi một trận chiến nữa," Vũ trầm giọng, nhìn xuống vết rách rỉ máu xanh lam đậm trên ngực. "Nhưng nếu không có Huyết thanh Immun-9 chính quy để ức chế đào thải mô cơ, tôi sẽ đột tử trước khi Cao Tiến tìm tới."


"Tư Hí ở Chợ Đen Rỉ Sét vừa tuồn được một lô Immun-9 chính quy từ vùng đệm về tối nay," Ba Cụt ghé sát tai Vũ thì thầm. "Nhưng Chợ Đen đang bị quân đội vây chặt. Giờ giới nghiêm đã bắt đầu. Mày đi vào đó lúc này không khác gì tự chui đầu vào rọ."


"Không còn lựa chọn nào khác," Vũ dứt khoát đứng dậy. Anh dùng tay trái quấn chặt dải băng gạc vô trùng thấm đẫm dung dịch Bio-Clean quanh ngực để cầm máu, rồi khoác lên mình chiếc áo măng-tô đen rách gấu rộng thùng thình để che giấu ánh sáng đỏ cảnh báo của máy trợ tim. Anh cúi xuống bế Bé An bằng tay trái, quấn cô bé thật kín dưới lớp áo măng-tô ấm áp.


"Cường, cháu ở lại hầm mộ với lão Minh Điếc. Tuyệt đối không được ra ngoài," Vũ nghiêm nghị dặn dò đứa trẻ hóa cứng da.


Bé Cường lầm lì gật đầu, siết chặt thanh sắt: "Đại ca yên tâm, em sẽ bảo vệ lối vào."


Vũ bế Bé An bước ra khỏi ga tàu điện ngầm bỏ hoang, đi men theo hệ thống cống ngầm ẩm ướt để hướng về phía Chợ Đen Rỉ Sét. Cơn mưa axit ngoài trời trút xuống xối xả, tiếng nước gầm rú dội xuống lòng cống ngầm vang vọng như tiếng sấm rền của một cơn bão đang cận kề.


Chợ Đen Rỉ Sét đêm giới nghiêm im lìm một cách quái dị. Những sạp hàng bằng tôn rỉ thường ngày ồn ào giờ đây bị bỏ hoang, phủ bạt rách nát dưới làn nước mưa axit sủi bọt. Ánh đèn neon màu hồng và xanh lục từ các bảng hiệu chợ đen hắt xuống những vũng nước độc, tạo nên những dải màu loang lổ như dầu loang.


*Rầm rập... rầm rập...*


Tiếng xích bọc thép của xe tuần tra Cục An Ninh nghiền lên những mảng phế liệu rỉ sét vang lên từ đầu phố kiểm soát. Khói độc từ các nhà máy hóa chất vùng biên bay sang, nồng nặc mùi lưu huỳnh làm nhòe đi tầm nhìn của Vũ qua chiếc kính bảo hộ lọc bức xạ màu vàng sậm.


Trên những mái nhà tôn rỉ sét cao vút bao quanh Chợ Đen, một bóng đen trung niên mặc áo măng-tô xám bẩn đang kiên nhẫn ẩn nấp sau một cột khói độc. Đó là Sát thủ K. Gã chậm rãi nạp những viên đạn bọc thép tẩm độc chì vào ổ xoay của khẩu súng lục nòng dài gia cố lực bắn. Đôi mắt gã sắc lạnh như chim ưng, quét qua từng con hẻm tối dưới Chợ Đen, chờ đợi một luồng sáng xanh lam phát quang từ lồng ngực của con mồi trị giá năm triệu tín dụng liên bang.


Vũ bế Bé An luồn lách qua góc khuất của một sạp hàng cũ chứa đầy động cơ hỏng. Mỗi bước đi của anh nặng nề như đeo chì, Máy trợ tim Vortex-7 trong lồng ngực rít lên những tiếng động cơ học đứt quãng, báo hiệu giới hạn sinh mệnh sắp chạm đáy.


"Chú Vũ... con sợ..." Bé An thì thầm, hai bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy ngực áo măng-tô của anh.


"Đừng sợ, có chú ở đây," Vũ thì thầm, dùng từ lực nhẹ để bóp nghẹt nhịp tim mình xuống mức tối thiểu nhằm tránh radar sinh học ngoại vi.


Nhưng ngay khi gót giày bọc thép của Vũ vừa chạm vào ranh giới gạch vỡ của Chợ Đen Rỉ Sét, một tiếng rít xé gió vang dội trên bầu trời đêm.


*Uỳnh!*


Hàng chục luồng ánh sáng trắng rực rỡ từ hạm đội Drone Mắt Quỷ từ trên cao đồng loạt dội thẳng xuống, xé toạc màn đêm và sương mù axit của Chợ Đen. Ánh đèn pha quét rọi sáng rực rỡ, khóa chặt bóng dáng cao gầy mặc măng-tô đen của Vũ giữa bãi đất trống.


*"Cảnh báo! Phát hiện cựu đặc vụ đào tẩu Hà Uy Vũ và vật thể dị năng mang gen tương thích! Toàn bộ phân khu lập tức nổ súng tiêu diệt!"*


Tiếng loa truy nã công suất lớn từ Drone vang dội toàn phân khu 9, xé rách sự tĩnh lặng của đêm giới nghiêm, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của Chợ Đen Rỉ Sét dưới cơn bão vây hãm đang ập xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!