Sợi Chỉ Màu Lam
Mưa axit đổ xuống Khu Ổ Chuột District 9 bằng những tiếng lộp bộp đơn điệu trên những mái tôn rỉ sét. Thứ nước mưa mang theo hóa chất độc hại từ vùng đệm trung lưu chảy thành từng dòng đen ngòm dọc theo những đường ống dẫn hơi nước chằng chiịt, bốc lên mùi hăng hắc của kim loại bị ăn mòn. Trong căn phòng trọ chật hẹp chưa đầy mười mét vuông của dãy nhà trọ hai tầng bằng ván gỗ ọp ẹp do Dì Ba Béo làm chủ, bóng tối đang đặc quánh lại, chỉ được xua tan bởi ánh sáng xanh lam mờ ảo nhấp nháy phát ra từ lồng ngực của Hà Uy Vũ.
Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc giường sắt rỉ, hai mắt nhắm nghiền. Chiếc áo măng-tô đen rách gấu được anh cởi ra, vắt hờ hững bên cạnh, để lộ lồng ngực gầy gò nhưng vững chãi, nơi có một vết sẹo mổ dài chạy dọc xương ức. Ngay dưới lớp da nhợt nhạt ấy, Máy trợ tim sinh học Vortex-7 đang hoạt động. Mỗi nhịp đập cơ học của nó không chỉ phát ra tiếng vo ve cực nhỏ mà còn tỏa ra những gợn sóng từ trường xanh lam nhạt, lan tỏa rồi tắt lịm trong không khí ẩm mốc.
Anh đang thực hiện bài tập thở sâu để điều hòa nhịp tim. Mỗi hơi thở vào kéo dài mười giây, ép cơ tim hoại tử phải co bóp nhịp nhàng với tần số dao động của máy trợ tim. Đây là phương pháp thiền định duy nhất giúp anh duy trì sự sống mà không phải phụ thuộc quá nhiều vào những ống huyết thanh đắt đỏ ở chợ đen. Trái tim của anh, vốn đã bị tàn phá sau những năm tháng làm đặc vụ và những cuộc đào tẩu, giờ đây chỉ còn là một khối cơ xơ hóa cần dòng điện cưỡng bách để tồn tại.
Ở góc phòng, Bé An đang ngồi thu mình trên một chiếc hòm gỗ cũ. Đứa trẻ mười tuổi gầy gò, mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình của Vũ, đôi mắt đen láy to tròn đầy lo sợ nhưng tuyệt nhiên không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Trong bàn tay nhỏ nhắn của em là chiếc kẹp tóc hình bướm bằng sắt rỉ—di vật duy nhất của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai. Thỉnh thoảng, khi cảm xúc của An dao động, những con ốc vít nhỏ trên sàn nhà lại khẽ rung nhẹ, trượt đi vài milimet trước khi dừng lại. Đó là dị năng Thao Túng Vật Chất Nhỏ của em, một năng lực thô sơ mới thức tỉnh nhưng lại là bản án tử hình nếu bị Cục An Ninh phát hiện.
"Chú Vũ..." An khẽ gọi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Tim của chú lại đau nữa ạ?"
Vũ mở mắt, ánh mắt trầm uất nhưng sắc bén của một cựu đặc vụ khẽ dịu lại khi nhìn thấy đứa trẻ. Anh lắc đầu, cố gắng nén một cơn co thắt ngực vừa ập đến.
"Chú không sao. Tập trung thở đi, An. Đừng để cảm xúc của cháu làm nhiễu loạn các dòng từ tính xung quanh."
An ngoan ngoãn gật đầu, ôm chặt lấy đầu gối. Nhưng sự bình yên giả tạo ấy không kéo dài được lâu.
Từ phía cầu thang gỗ bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề nện xuống rầm rập làm cả dãy trọ rung lên bần bật. Đi kèm với đó là tiếng chửi bới oang oang và tiếng can ngăn yếu ớt của Dì Ba Béo.
"Tránh ra, mụ béo kia! Hôm nay không đòi được tiền nợ của con mụ Mai, tao sẽ dỡ cái nhà trọ này của mụ!"
"Ấy, gã mập Kim! Cậu nói thế không được. Con Mai nó chết rồi, con bé An mới mười tuổi thì lấy đâu ra tiền trả nợ cho cậu?" Tiếng Dì Ba Béo chửi bới át tiếng người khác, cố gắng kéo dài thời gian. "Với lại phòng đó có người thuê rồi, cậu không được tự tiện xông vào!"
"Thuê cái con khỉ! Tránh ra trước khi tao bẻ gãy cái chân còn lại của mụ!"
Một tiếng "rầm" chói tai vang lên. Cánh cửa gỗ ọp ẹp của căn phòng bị đá tung, bắn ra những mảnh gỗ vụn. Gã mập Kim bước vào, cơ thể béo phì của hắn chen chúc trong chiếc áo sơ mi lụa hoa hòe mở phanh ngực, để lộ sợi xích vàng khổng lồ quấn quanh cổ. Theo sau hắn là ba tên đàn em vạm vỡ, tay lăm lăm những cây xà beng sắt đặc.
Ánh mắt tham lam của Kim lập tức đảo quanh căn phòng tối tăm, rồi dừng lại trên người Bé An. Hắn cười khẩy, để lộ hàm răng vàng khè.
"Ha, con ranh con đây rồi. Mẹ mày chết, nợ năm mươi ngàn tín dụng liên bang của mày ai trả? Nhưng không sao, tao nghe nói tủy từ tính của bọn dị năng nhí bán cho giới thượng lưu vùng đệm được giá lắm. Đi theo tao!"
Hắn giơ bàn tay mập mạp đầy nhẫn ngọc bích ra định giật lấy Bé An. Đứa trẻ hét lên một tiếng nhỏ, sợ hãi trốn ra sau lưng Vũ. Những con ốc vít trên sàn nhà lập tức bay lên, xoay tròn hỗn loạn quanh người em.
Vũ đứng dậy. Dáng người anh gầy gò nhưng vững chãi như một bức tường đá trước mặt đứa trẻ. Anh không mặc áo măng-tô, để lộ ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ lồng ngực trái.
"Bước ra ngoài," Vũ nói, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đến đáng sợ.
Gã mập Kim khựng lại một nhịp trước khí thế của Vũ, nhưng khi nhìn thấy chiếc máy trợ tim cũ nát phát sáng và cơ thể gầy gò của anh, hắn lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo.
"A, một tên phế nhân cấy ghép cơ khí à? Tao tưởng là ai. Chúng mày, dùng xà beng khóa tay nó lại cho tao! Rồi lôi con ranh kia đi!"
Ba tên đàn em của Kim lập tức xông lên. Ba cây xà beng sắt đặc vung lên, xé gió quất thẳng vào hai bả vai và cánh tay của Vũ hòng khóa chặt anh lại.
Chiến đấu cận chiến vốn là bản năng của Vũ, nhưng cơ tim hoại tử của anh đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau nhói như kim châm xuyên qua ngực trái khiến anh chậm mất một nhịp. Thay vì né tránh, anh buộc phải dùng tay không đỡ trực tiếp ba cây xà beng sắt.
*Kịch! Kịch! Kịch!*
Cánh tay của Vũ run rẩy dưới sức nặng của ba gã đàn ông lực lưỡng. Nhưng ngay khi ba cây xà beng chạm vào da thịt anh, Máy trợ tim sinh học Vortex-7 trong ngực anh đột ngột tăng tần số hoạt động. Dòng điện sinh học chạy dọc cánh tay Vũ, kích hoạt Chỉ số từ trường cấp E.
Một luồng từ lực mạnh mẽ bùng phát. Ba cây xà beng sắt đặc trong tay bọn đàn em đột ngột bị bẻ cong vẹo như những sợi bún, tuột khỏi tay chúng và rơi loảng xoảng xuống sàn nhà. Lực phản hồi mạnh mẽ hất văng ba tên đàn em lùi lại vài bước, mặt mũi đầy vẻ kinh hoàng.
"Dị... dị năng giả hệ từ trường!" Một tên lắp bắp.
Gã mập Kim biến sắc. Hắn nhận ra đây không phải là một tên phế nhân thông thường, mà là một dị nhân có khả năng thao túng kim loại. Nhưng sự tham lam đã làm mờ mắt hắn. Hắn lùi lại phía sau đàn em, thò tay vào túi quần rút ra một khẩu súng ngắn bọc vàng nguyên bản.
"Mày muốn chết à? Từ trường cấp thấp thì cản được đạn không?" Kim hét lên, chĩa thẳng họng súng vào đầu Bé An đang nấp sau lưng Vũ. "Tao bắn chết con ranh này trước!"
*Đoàng!*
Tiếng súng nổ vang dội trong không gian hẹp của căn phòng trọ. Viên đạn đồng xé rách không khí, lao thẳng đến trán của Bé An với tốc độ kinh hoàng.
Vũ cố gắng dùng tay thường để gạt tay súng của Kim, nhưng cơ tim hoại tử đột ngột co thắt dữ dội khiến toàn thân anh tê liệt trong một phần mười giây. Thể chất tàn phế không cho phép anh đạt được tốc độ của một đặc vụ thời đỉnh cao. Anh không thể chắn kịp viên đạn bằng cơ thể vật lý.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ không hề do dự. Anh ép Máy trợ tim sinh học Vortex-7 hoạt động vượt ngưỡng công suất an toàn.
"Kích hoạt liên kết!"
Từ lồng ngực trái của Vũ, một sợi chỉ năng lượng màu xanh lam phát quang rực rỡ phóng ra, xuyên qua không trung và ghim thẳng vào ngực của Bé An. Đó chính là Sợi Chỉ Từ Tính Sinh Học. Sợi chỉ ngân lên một tiếng rung êm dịu như tiếng đàn khánh, thiết lập một mạng lưới sinh mệnh liên kết hai trái tim lại làm một.
Ngay khi liên kết được thiết lập, trường từ tính xung quanh An đột ngột biến đổi. Viên đạn đồng đang bay tới sát trán cô bé bị một lực hút vô hình bẻ cong quỹ đạo một góc chín mươi độ, bay vòng qua người em và ghim thẳng vào bả vai phải của Vũ.
*Phập!*
Máu đỏ tươi pha lẫn những vệt từ tính màu xanh lam nhạt bắn ra, nhuộm đẫm vai áo của Vũ.
Cùng lúc đó, thông qua Sợi Chỉ Từ Tính Sinh Học, toàn bộ áp lực động năng và nỗi đau thể xác của vụ va chạm viên đạn được trung chuyển thẳng vào lồng ngực Vũ. Trái tim tàn phế của anh co thắt dữ dội như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Vũ quỳ sụp xuống sàn nhà, một tay chống đất, tay kia ôm chặt lấy ngực trái, thổ ra một ngụm máu lam đậm.
"Chú Vũ!" An khóc nức nở, lao đến ôm chặt lấy bả vai đang chảy máu của anh. Những con ốc vít xung quanh em bay lên lơ lửng, phát ra tiếng vo ve hỗn loạn theo cảm xúc hoảng sợ của đứa trẻ.
Nhìn thấy cảnh tượng dị năng bộc phát rực rỡ và vết máu màu xanh lam kỳ lạ của Vũ, gã mập Kim và đám đàn em sợ hãi tột độ. Chúng hiểu rằng kẻ trước mặt không chỉ là một dị nhân, mà còn là một cựu đặc vụ mang công nghệ cấy ghép tối mật—thứ mà Cục An Ninh đang ráo riết truy lùng toàn liên bang.
"Mày... mày là kẻ đào tẩu mang trái tim Vortex!" Kim lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lùi dần ra phía cửa. "Mày tiêu đời rồi! Tao sẽ báo cho cảnh sát tuần tra khu vực! Tao sẽ bán thông tin này cho Cục An Ninh!"
Hắn cùng đám đàn em tháo chạy bán sống bán chết xuống cầu thang gỗ, để lại những tiếng bước chân hỗn loạn vang xa dần trong màn mưa axit.
Vũ ngồi gục trên sàn nhà, hơi thở đứt quãng nặng nề. Máy trợ tim sinh học Vortex-7 trong ngực anh nhấp nháy ánh sáng xanh lam dồn dập, phát ra những tiếng tít tít cảnh báo quá tải nghiêm trọng. Mỗi nhịp thở của anh giờ đây đều mang theo vị mặn chát của máu và cảm giác bỏng rát như bị nung đốt.
Dì Ba Béo từ ngoài cửa hớt hải chạy vào, khuôn mặt mập mạp đầy vẻ lo lắng. Nhìn thấy vết thương trên vai Vũ và vệt máu xanh lam trên sàn, bà vội vã đóng chặt cánh cửa gỗ rách nát lại.
"Cậu Vũ! Cậu điên rồi!" Dì Ba nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết đoán. "Thằng mập Kim nó sẽ đi báo cảnh sát ngay lập tức. Cảnh sát tuần tra khu vực này đều nhận hối lộ của nó, chúng sẽ dẫn quân đến lục soát hành chính dãy trọ này trong vòng nửa tiếng nữa! Cậu phải đưa con bé chạy ngay đi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!