Bữa Lẩu Nấm Chay Và Sự Thuần Hóa Đệ Nhất Kiếm Khách
Hoàng hôn buông xuống trên dòng sông biên giới chảy xiết, nhuộm đỏ rực cả cây cầu đá Hắc Phong mới khánh thành. Gió biên cương rít gào qua các vòm đá kiên cố, mang theo hơi ẩm lạnh buốt của sương muối ban đêm. Trên mặt cầu, bầu không khí bỗng chốc ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập gấp gáp.
Mục Thanh Vân – đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi của Ngọc Kiếm Sơn – đang đứng chắp tay sau lưng, tà áo choàng trắng thêu mây xanh bay múa phần phật trong gió. Thanh Vân Cổ Kiếm đeo sau lưng hắn liên tục rung lên bần bật, phát ra những tiếng *oong oong* sắc bén, tỏa ra một luồng kiếm khí chính tông lạnh thấu xương cốt. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Hắc Vô Song, lúc này đang khoác vỏ bọc thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện, với một sự nghi ngờ tột độ.
“Hứa tiên sinh... hay ta nên gọi ngươi là một kẻ ngụy trang tà ác?” Giọng nói của Mục Thanh Vân lạnh lùng như băng vĩnh cửu. “Cây cầu đá này được xây dựng trong vòng ba ngày ngắn ngủi mà không cần một giọt vữa liên kết. Lại thêm vầng hào quang kim quang biến động bất thường bao quanh người ngươi lúc nãy... Sư môn ta có ghi chép, đây rõ ràng là dấu hiệu của một trận pháp ma đạo khổng lồ dùng để phong tỏa linh khí địa mạch, thao túng tâm lý phàm nhân! Ngươi rốt cuộc có âm mưu gì?”
Đứng đối diện với mũi kiếm khí vô hình đang tập trung vào mình, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã ẩn sau tròng kính thạch anh khẽ giật giật.
*“Mẹ kiếp! Tên ngốc chính phái này từ đâu chui ra thế không biết?! Trận pháp ma đạo cái đầu ngươi ấy! Đây là nguyên lý vòm chịu lực cơ học phàm trần! Ta khổ sở xây cầu để tích lũy năm ngàn điểm công đức tránh sét đánh, thế mà ngươi lại muốn chém hỏng cầu của ta sao?!”* Vô Song gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt, lộ ra vẻ mặt của một thư sinh nhát gan, trói gà không chặt.
“Ting ting! Cảnh báo từ Thiên Đạo Bảng!” Giọng nói máy móc đầy đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong tâm thức Vô Song. “Ký chủ hiện đang đối mặt với sát ý của dũng sĩ chính phái Mục Thanh Vân. Nếu ký chủ sử dụng Vô Thượng Ma Công để phản công gây sát thương hoặc sát sinh, điểm công đức hiện tại (6805 điểm) sẽ lập tức bị trừ sạch về không! Bức Tường Công Đức Kim Quang sẽ sụp đổ, và mây lôi kiếp diệt thế sẽ giáng lâm trong vòng ba phút!”
*“Ta biết rồi! Ta có điên đâu mà đánh nhau với hắn!”* Vô Song thầm mắng Sách Hồn. Gã vội vàng lùi lại một bước, hai tay chắp trước ngực, run rẩy nói:
“Mục... Mục dũng sĩ! Oan uổng quá! Tiểu sinh chỉ là một thư sinh nghèo trói gà không chặt, làm sao biết ma pháp tà đạo gì chứ? Cây cầu này hoàn toàn là do tiểu sinh tự tay xếp từng viên đá theo sách cổ phong thủy chỉ dẫn. Nếu dũng sĩ không tin, chúng ta có thể tìm một nơi yên tĩnh để thảo luận chi tiết về bản vẽ kỹ thuật. Đứng ở đây gió lớn lạnh buốt, lỡ làm hỏng thanh kiếm quý của ngài thì tiểu sinh gánh không nổi...”
Mục Thanh Vân nhìn vẻ mặt nhát gan, run rẩy của Vô Song, kiếm ý sắc bén trong mắt hắn khẽ dao động một chút. Hắn vốn là kẻ chính trực, trọng danh dự kiếm sĩ, tuyệt đối không muốn mang tiếng là kẻ bắt nạt một thư sinh yếu ớt không có tu vi trước mặt dân chúng.
“Được! Vậy ta sẽ theo ngươi về nơi ở để làm rõ trắng đen!” Mục Thanh Vân thu hồi kiếm khí, lạnh lùng nói. “Nhưng nếu ngươi dám giở trò tà ác, Thanh Vân Cổ Kiếm của ta tuyệt đối không dung tình!”
“Dạ dạ, mời dũng sĩ đi lối này...” Vô Song vội vàng khom lưng dẫn đường, hướng thẳng về phía Nhà trọ An Lạc nằm ở sâu trong chợ trung tâm Hắc Phong Trấn.
***
Nhà trọ An Lạc là một khu nhà trọ ẩn danh giá rẻ nằm phía sau quán chay của Hoa Nương. Nơi đây quanh năm bốc mùi khói bếp ấm áp và hương hoa nhài thoang thoảng, là nơi trú ẩn yên tĩnh duy nhất giúp Vô Song trốn tránh sự giám sát quá mức của đám thuộc hạ cuồng chiến Ma giáo.
Khi Vô Song dẫn Mục Thanh Vân bước vào căn phòng nhỏ ở tầng hai, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Mục Thanh Vân không chịu ngồi xuống, hắn đứng sừng sững giữa phòng, tay phải luôn đặt trên chuôi kiếm, đôi mắt sắc sảo đảo quanh dò xét từng ngóc ngách.
“Nói đi, Hứa Lương Thiện! Bản vẽ kỹ thuật của cây cầu đá kia đâu?” Mục Thanh Vân trầm giọng hỏi.
Vô Song lóng ngóng giả vờ lục tìm trong giỏ tre, nhưng thực chất là đang dùng Nhân Quả Nhãn Cảnh để quan sát đối phương. Dưới tròng kính thạch anh, gã đột ngột nhìn thấy trên đầu Mục Thanh Vân lơ lửng một con số oán nghiệp màu đỏ nhạt, kèm theo một dòng chữ hệ thống hiển thị:
*“Mục Thanh Vân: Đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi Ngọc Kiếm Sơn. Chỉ số oán nghiệp: 50 điểm (do ăn quá nhiều thịt thú rừng nướng ma khí dẫn đến bệnh gút nặng, tích tụ độc tố cơ thể). Hiện tại: Khớp ngón chân cái bên phải đang sưng đỏ dữ tợn, đau buốt cấp tính, linh lực vận hành bế tắc.”*
Nhìn thấy dòng chữ này, khóe mắt Vô Song khẽ giật lên một cái. Gã liếc nhìn xuống chân phải của Mục Thanh Vân, quả nhiên thấy gã kiếm sĩ trẻ tuổi này thỉnh thoảng lại khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể sang chân trái, hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau buốt.
*“Ha ha! Hóa ra là một tên bị bệnh gút nặng do nghiện ăn thịt rừng!”* Vô Song cười thầm trong lòng, một kế hoạch lách luật hoàn hảo lập tức hình thành trong đầu gã. *“Tâm cảnh kiếm đạo của hắn rất thuần khiết, nhưng lại bị bế tắc kinh mạch do độc tố thức ăn. Nếu ta dùng bạo lực ẩm thực chay để giải độc gan, thanh nhiệt cơ thể cho hắn, chẳng những hóa giải được sát ý thách đấu mà còn tích lũy được lượng lớn công đức lẻ!”*
Nghĩ là làm, Vô Song khẽ hắng giọng, dùng thủ đoạn Đàm Phán Hành Chính Trì Hoãn để kéo dài thời gian. Gã vác ra một xấp biểu mẫu dày cộp từ hông giỏ tre, đặt lên bàn trà gỗ dột nát, nghiêm túc nói:
“Mục dũng sĩ, trước khi chúng ta tỷ thí kiếm đạo hay thảo luận bản vẽ, theo luật lệ hành chính của Hắc Phong Trấn, ngài bắt buộc phải điền đầy đủ thông tin vào cuốn ‘Sổ tay khảo sát tâm lý chính tà’ dài hai mươi trang này. Đây là quy trình bắt buộc để đảm bảo ngài không phải là sát thủ tà phái cải trang đến phá hoại an ninh trật tự khu vực tự trị.”
“Cái gì?! Sát hạch tâm lý? Khai báo hành chính?” Mục Thanh Vân trợn tròn mắt nhìn xấp giấy tuyên truyền dày cộp vẽ đầy những biểu mẫu rườm rà. “Ta là đệ tử chính phái Ngọc Kiếm Sơn, hành hiệp trượng nghĩa danh môn chính tông, tại sao phải điền cái thứ rác rưởi này?!”
“A... Mục dũng sĩ tôn kính, chính vì ngài là danh môn chính tông nên mới cần phải làm gương cho phàm nhân chứ.” Vô Song giả vờ lau nước mắt tội nghiệp. “Nếu ngài không điền, ngày mai quan thuế Tiền Hữu Tài sẽ đến niêm phong phòng trọ của tiểu sinh vì tội dung túng người lạ không khai báo tạm trú. Xin dũng sĩ thương xót cho một thư sinh nghèo khổ...”
Mục Thanh Vân nhìn vẻ mặt đáng thương của Vô Song, lại nhìn xấp biểu mẫu vẽ đầy những câu hỏi vô tri như *“Nếu gặp một con mèo nhỏ bị kẹt trên cây, ngài sẽ dùng kiếm chiêu gì để cứu nó mà không làm rụng lông mèo?”*, hắn bất lực thở dài một tiếng dằn mạnh chiếc khánh đồng nhỏ xuống bàn.
“Được rồi! Ta điền! Nhưng điền xong ngươi phải đưa bản vẽ cầu ra đây!”
Kiếm sĩ trẻ tuổi bực bội ngồi xuống, cầm cây bút lông run rẩy bắt đầu cặm cụi điền đơn. Cơn đau buốt từ ngón chân cái bốc lên làm trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng vì sĩ diện chính phái, hắn vẫn cố nghiến răng viết chữ.
Trong lúc Mục Thanh Vân đang bị đè bẹp bởi thủ tục hành chính rườm rà, Hắc Vô Song lén lút lùi ra phía sau cửa lều, truyền âm khẩn cấp cho Lão Quỷ đầu bếp Ma giáo đang ẩn nấp dưới bếp nhà trọ và bà chủ quán chay Hoa Nương:
*“Lão Quỷ! Hoa Nương! Nghe lệnh của ta! Lập tức chuẩn bị một nồi lẩu nấm chay thượng hạng áp dụng Vô Niệm Chay Ăn Công Thức! Thu gom toàn bộ nấm Tuyết Liên bãi rác Thanh Phong đã qua xử lý nhiệt trong kho lạnh Động Sương Muối ra đây! Nhớ cho thêm một lượng lớn Bột Sắn Dây Thanh Mát làm chất xúc tác gia vị giải độc gan! Tên ngốc chính phái kia đang bị bệnh gút nặng sưng chân, ta muốn dùng bữa lẩu này để thông suốt kinh mạch cho hắn!”*
*“Tuân lệnh tôn thượng! Lão Quỷ tôi sẽ vận dụng ma hỏa Hỏa Ma Thực Kinh điều chỉnh nhiệt độ thích hợp, đảm bảo món lẩu chay có hương vị béo ngậy dai ngon giống hệt thịt lợn quay rừng nướng!”* Tiếng truyền âm đầy phấn khích của Lão Quỷ vang lên từ dưới hầm bếp.
***
Khoảng nửa canh giờ sau, khi Mục Thanh Vân đã mỏi nhừ cả tay, mồ hôi đầm đìa điền đến trang thứ mười tám của xấp biểu mẫu khai báo hành chính, cửa phòng đột ngột mở ra.
Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương thơm phức, đậm đà và quyến rũ tột cùng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Mùi thơm ấy không giống như mùi rau củ luộc nhạt nhẽo thông thường, mà nó mang một vị béo ngậy, ngọt ngào của thịt nướng quay kết hợp với hương thơm thanh khiết, ấm áp của thảo dược đông y cổ đại.
*“Nhoàm... ực...”*
Dạ dày của Mục Thanh Vân không tự chủ được mà phát ra một tiếng kêu gào thảm thiết thèm ăn. Hắn vội vàng ngước đầu lên, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào chiếc Nồi Sắt Vạn Quân khổng lồ đang bập bùng lửa ấm áp được Vô Song bưng đặt giữa bàn.
Bên trong nồi sắt, dòng nước dùng màu trắng sữa sủi bọt khí sâm sủi bọt lấp lánh ánh sáng vàng mờ mờ mượt mà. Hàng chục loại nấm quý hiếm, đặc biệt là những lát nấm Tuyết Liên trắng tinh khôi dập dềnh trên mặt nước lẩu, tỏa ra một luồng linh khí sạch dồi dào gấp mười lần thảo dược phàm trần. Xung quanh nồi lẩu là những đĩa rau cải bắp hữu cơ xanh mướt, đậu hũ non mềm mịn và những lát giò lụa chay đậu nành vàng ruộm.
“Hứa... Hứa tiên sinh, cái này là ý gì?” Mục Thanh Vân nuốt nước bọt ầm ầm, tay cầm bút lông run rẩy hỏi, cố gắng duy trì vẻ mặt nghiêm túc của một kiếm sĩ.
“A... Mục dũng sĩ điền đơn vất vả rồi.” Vô Song mỉm cười nhân hậu, cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ múc một vá nước lẩu nóng hổi tỏa khói nghi ngút ra bát gốm sứ siêu bền, cung kính dâng lên. “Đây là món lẩu nấm dưỡng sinh do quán chay Hoa Nương tự chế. Tiểu sinh thấy ngài đi đường xa mệt mỏi, chân phải lại hơi khó khăn khi di chuyển, nên mạo muội chuẩn bị bữa lẩu này để ngài giải nhiệt cơ thể, bồi bổ sức khỏe.”
“Ta... ta hành hiệp trượng nghĩa, thân thể cứng cáp như sắt đá, làm sao có chuyện khó khăn di chuyển chứ!” Mục Thanh Vân đỏ mặt cãi bướng, nhưng mùi thơm của nấm Tuyết Liên xộc thẳng vào mũi làm đại não hắn tê liệt hoàn toàn.
Hắn liếc nhìn bát nước lẩu màu trắng sữa thơm phức trước mặt. Cơn đau buốt từ ngón chân cái lại nhói lên một cú đau đớn, như thể đang thúc giục hắn phải đầu hàng trước ẩm thực.
*“Chỉ... chỉ là một bát canh chay thôi mà. Ta ăn thử một ngụm để xem hắn có bỏ độc bùa ngải hay không, đúng vậy, đây là vì nhiệm vụ điều tra!”* Kiếm sĩ trẻ tuổi tự lừa mình dối người, run run đặt bút lông xuống, cầm chiếc muỗng đất nung lên múc một ngụm nước lẩu đưa vào miệng.
*Ầm!!!*
Ngay khoảnh khắc dòng nước lẩu ấm áp chạm vào đầu lưỡi, một sự bùng nổ vị giác tột đỉnh diễn ra trong khoang miệng của Mục Thanh Vân.
Vị ngọt đậm đà, béo ngậy của nấm Tuyết Liên kết hợp với tính thanh mát, giải độc gan cực mạnh của Bột Sắn Dây Thanh Mát tạo nên một dòng chảy năng lượng tinh thuần chạy thẳng xuống đan điền của hắn. Dòng chảy ấy ấm áp nhưng không nóng nảy, dịu dàng lan tỏa khắp các kinh mạch bế tắc bấy lâu nay của hắn.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng kinh mạch trong cơ thể Mục Thanh Vân khẽ kêu lên những tiếng giòn giã sảng khoái. Độc tố tích tụ từ những bữa thịt thú rừng nướng ma khí trước đó bỗng chốc bị dòng nước lẩu thanh nhiệt nung chảy và đào thải ra ngoài qua tuyến mồ hôi. Cơn đau buốt dữ dội ở ngón chân cái bên phải của hắn đột ngột biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, ấm áp vô biên.
“Trời... trời đất ơi!!!”
Mục Thanh Vân gầm lên một tiếng đầy sung sướng tột cùng, hai mắt trợn ngược, hào quang sảng khoái bao phủ khắp cơ thể bán kính nửa mét. Hắn vứt bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng kiêu kỳ của đệ nhất kiếm khách, vội vàng cầm đũa gắp một miếng nấm Tuyết Liên bỏ vào miệng ngốn ngấu:
“Ngon... ngon quá!!! Tại sao nấm chay mà lại có vị dai ngon, béo ngậy giống hệt như thịt lợn rừng quay thế này?! Lại còn luồng ấm áp này nữa... Kinh mạch bế tắc vì bệnh gút của ta bấy lâu nay... bỗng chốc thông suốt hoàn toàn rồi! Chân của ta không còn đau nữa!”
Hắc Vô Song đứng bên cạnh nhìn gã kiếm sĩ trẻ tuổi đang ăn như rồng cuốn hổ nuốt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tự mãn dưới lớp kính tre. Gã chậm rãi múc thêm rau cải bắp và đậu hũ bỏ vào nồi lẩu, nhẹ nhàng kích hoạt Hào Quang Giả Dược để tăng cường niềm tin sùng bái của đối phương:
“Mục dũng sĩ, quay đầu là bờ, ăn chay dưỡng sinh chính là phương pháp tu luyện tâm cảnh cao nhất của phật gia. Ngài hành hiệp trượng nghĩa nhưng lại ăn quá nhiều thịt thú rừng chứa đầy sát khí hắc ám, tích tụ oán nghiệp làm đau gút cơ thể. Bữa lẩu nấm chay này sử dụng công thức cổ xưa, kết hợp với bột sắn dây giải độc để giúp ngài thanh lọc cơ thể từ bên trong.”
“Đúng... đúng thế! Ngài nói quá đúng!” Mục Thanh Vân vừa húp sùm sụp bát nước lẩu thứ ba, vừa khóc ròng vì cảm động. “Ngọc Kiếm Sơn của ta bấy lâu nay chỉ biết dạy kiếm pháp tàn sát trừ ma, bắt ta đi diệt ma đầu, nhưng lại không ai quan tâm đến cái chân sưng vù đau đớn này của ta! Chỉ có Hứa tiên sinh... ngài tuy là thư sinh phàm nhân, nhưng tấm lòng từ bi và y thuật ẩm thực dưỡng sinh của ngài quả thực là vĩ đại!”
Hắn đặt mạnh bát gốm xuống bàn, vội vàng đứng dậy quỳ một chân trước mặt Vô Song, chắp tay sùng bái tột đỉnh:
“Mục Thanh Vân ta bấy lâu nay ngu muội, nghe tin đồn nhảm của tà phái mà nghi ngờ cây cầu đá kiên cố của ngài là trận pháp ma đạo! Ta thật đáng hổ thẹn! Hôm nay được ngài dùng lẩu nấm chay khai sáng tâm trí, chữa khỏi bệnh gút kinh niên, ta thề từ nay sẽ bảo vệ cây cầu Hắc Phong này vĩnh viễn! Kẻ nào dám chê bai cháo chay hay cầu đường của ngài, ta sẽ dùng Thanh Vân Cổ Kiếm chém bay đầu hắn!”
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc màn cảm hóa đệ nhất kiếm khách ‘Bữa Lẩu Nấm Chay Và Sự Thuần Hóa Đệ Nhất Kiếm Khách’ thành công không sát sinh!”
“Tích lũy được thêm 800 điểm công đức lẻ từ lòng tin sùng bái tuyệt đối của Mục Thanh Vân!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 7605 điểm! Hào quang Kim Quang Hộ Thể được củng cố vững chắc, mở rộng phạm vi phòng ngự thụ động tuyệt đối!”
Tiếng chuông vàng giòn giã của Sách Hồn vang lên làm Vô Song sướng phát điên trong lòng. Gã vội vàng đỡ Mục Thanh Vân đứng dậy, ngoài mặt vẫn làm bộ hiền từ nhân ái:
“A di đà phật... Mục dũng sĩ mau đứng lên. Ngài hiểu ra đạo lý ăn chay dưỡng sinh bảo vệ môi trường là tiểu sinh vui mừng lắm rồi. Từ nay chúng ta là bằng hữu nhậu chay, không cần phải đa lễ.”
“Hứa tiên sinh nhân từ vĩ đại! Từ nay tôi sẽ làm bảo vệ không lương cho quán cháo từ thiện của ngài!” Mục Thanh Vân vỗ ngực thề thốt đầy cuồng nhiệt, rồi lại cúi đầu tiếp tục gắp nấm ăn ngon lành.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấm cúng đầy tiếng cười ấy diễn ra, cửa phòng trọ đột ngột bị gõ vang dồn dập. Tiếng bước chân hoảng loạn của tiểu nhị Lý Tiểu Nhị vang lên từ phía ngoài hành lang:
“Hứa tiên sinh! Hứa tiên sinh! Nguy to rồi! Đại Tổng Giám Mục Lôi Chấn Sơn của Giáo hội Ánh Sáng đang dẫn đầu một đoàn cấm vệ quân vũ trang đầy đủ tiến vào trấn! Lão ta tuyên bố quán cháo miễn phí của ngài không rõ nguồn gốc xuất xứ, gây mất an toàn vệ sinh dịch tễ và chuẩn bị niêm phong toàn bộ khu vực từ thiện của chúng ta!”
Bữa lẩu nấm chay ấm áp bỗng chốc bị bao phủ bởi một bóng đen áp lực mới đầy nghẹt thở...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!