Cú Trượt Chân Định Mệnh Và Sự Cứu Hộ Bất Đắc Dĩ
Gió đêm rít gào qua khe đá của Vực thẳm Vô Tận, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương muối bao phủ lên toàn bộ giàn giáo gỗ công trình Cầu Hắc Phong. Trên độ cao mười mét so với mặt nước sông biên giới chảy xiết, sát thủ chuyên nghiệp Lãnh Huyết đang đứng nép mình vào một thanh xà gồ bằng gỗ thông. Toàn thân hắn quấn băng gạc đầy người, khoác chiếc áo choàng đen rách nách che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh lùng vô cảm. Hắn nhìn chằm chằm vào sợi dây cáp treo chịu lực chính bằng thép dệt thô sơ của cây cầu đá đang xây dựng dở dang. Khóe môi ẩn sau lớp băng gạc của hắn khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Hứa Lương Thiện, tên thư sinh nghèo kiết xác kia. Ngươi muốn làm thánh nhân xây cầu tích đức, nhưng lại đắc tội với ác bá địa chủ Mã Đại Cường. Đêm nay, Lãnh Huyết ta sẽ tiễn cây cầu của ngươi xuống đáy sông.”
Hắn khẽ lẩm bẩm, tay phải run lên nhẹ vì phấn khích, rút thanh đoản kiếm rỉ sét nhưng tỏa ra một luồng hắc khí xanh lục kịch độc nồng nặc ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm rít lên một tiếng nhỏ lạnh buốt trong không khí ẩm ướt. Lãnh Huyết vung kiếm, dồn toàn bộ chân khí Luyện Khí Kỳ Cửu Tầng vào mũi kiếm, nhắm thẳng vào sợi dây cáp treo chịu lực chính mà chém xuống!
Thế nhưng, đời không như là mơ, và cuộc sống của một sát thủ chuyên nghiệp đôi khi lại bị định đoạt bởi những định luật vật lý vô cùng tầm thường.
Ngay khoảnh khắc Lãnh Huyết vung đoản kiếm ra với một tư thế vô cùng oai dũng, chân phải của hắn khẽ dịch chuyển để lấy đà. Hắn hoàn toàn quên mất rằng, lớp sương muối lạnh giá ban đêm đã ngưng tụ trên mặt ván gỗ giàn giáo, biến nó thành một đường trượt băng tự nhiên cực kỳ hoàn hảo.
*Xoẹt!*
Chân phải của Lãnh Huyết trượt dài trên ván gỗ. Trọng tâm cơ thể hắn lập tức đổ nhào về phía trước. Cú vung kiếm đầy uy lực bỗng chốc biến thành một cú vồ ếch đầy thảm hại. Thanh đoản kiếm độc chém hụt vào khoảng không, cắm phập vào một thanh gỗ phụ bên cạnh, trong khi cả cơ thể hắn theo quán tính lao thẳng qua lan can bảo hộ thô sơ của giàn giáo.
“Á... á... á!!!”
Tiếng la hét thất thanh của đệ nhất sát thủ biên giới vang vọng khắp thung lũng sương mù. Cơ thể Lãnh Huyết rơi tự do từ độ cao mười mét, rớt thẳng xuống dòng sông biên giới đang chảy xiết cuồn cuộn bên dưới, nơi những tảng đá ngầm lởm chởm đang chực chờ nuốt chửng hắn.
***
Ở phía dưới bờ sông, Hắc Vô Song đang đứng thở dốc bên cạnh chiếc rương gỗ rỗng tuếch. Gã vừa mới tiêu hao một lượng lớn thể lực để ném một tấn bánh bao chay nhân đậu đỏ ngọt lịm xuống sông để dập tắt bản tính hung dữ của con quái vật Hắc Thủy Quỷ. Con quái vật kia hiện tại đang ôm cái má sưng húp như quả bưởi vì sâu răng cấp tính, rên rỉ lặn sâu xuống đáy sông ngầm để tìm nơi nghỉ ngơi.
“Phù... mệt chết ta rồi. May mà con quái vật kia đã chịu rút lui.” Vô Song lầm bẩm, tay khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã ẩn sau tròng kính thạch anh khẽ nheo lại vì tầm nhìn ban đêm bị giảm sút nghiêm trọng do chiếc kính tự chế.
Đột nhiên, tiếng la hét thất thanh của Lãnh Huyết xé toạc màn đêm u tối, theo sau là một tiếng *ùm* khổng lồ vang lên giữa dòng nước xiết.
“Cái gì thế kia? Có kẻ nhảy cầu tự tử sao?” Vô Song giật mình, lóng ngóng nhìn về phía dòng sông.
“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp!”
Giọng nói máy móc đầy đáng ghét của Sách Hồn đột ngột vang lên trong tâm thức Vô Song, kèm theo hình ảnh cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng nhấp nháy ánh sáng đỏ báo động liên tục:
“Phát hiện phàm nhân Lãnh Huyết đang gặp nạn đuối nước tại khu vực công trường xây dựng Cầu Hắc Phong của ký chủ. Nếu phàm nhân này tử vong do tai nạn lao động hoặc không được cứu hộ kịp thời, oán nghiệp của hắn sẽ quy kết trực tiếp cho ký chủ vì tội ‘thiếu biện pháp an toàn lao động’. Điểm công đức hiện tại: 1805 điểm -> Sẽ lập tức bị trừ sạch về mức âm! Thiên kiếp lôi phạt sẽ giáng lâm trong vòng hai phút năm mươi giây để tiêu diệt ký chủ!”
“Cái gì?! Trừ sạch về không?! Thiên lôi đánh nát mông ta sao?!”
Hắc Vô Song suýt nữa thì nhảy dựng lên vì kinh hoàng. Gã trợn tròn mắt nhìn dòng sông đang cuộn sóng. Dưới làn nước xiết lạnh buốt, bóng dáng Lãnh Huyết đang nhấp nhô, hai tay quào quào điên cuồng trong tuyệt vọng. Hắn quấn băng gạc đầy người, giờ đây băng gạc thấm nước nặng trĩu như những sợi xích kéo hắn chìm sâu xuống lòng sông đầy đá ngầm nguy hiểm.
*“Mẹ kiếp! Ta phải cứu hắn! Nhưng dùng cách nào đây?!”* Vô Song điên cuồng tính toán trong đầu. *“Ta tuyệt đối không được dùng Vô Thượng Ma Công để kéo hắn lên! Nếu ta triệu hồi xích sắt ma pháp hắc ám cuồn cuộn tỏa ra ma khí, tên sát thủ nhát gan này chắc chắn sẽ bị dọa cho đau tim chết ngay tại chỗ! Hơn nữa, ma khí rò rỉ sẽ kích hoạt hệ thống Thiên Đạo Bảng trừng phạt ta vì tội dùng ma thuật hắc ám gây hại người lương thiện!”*
Thời gian trôi qua từng giây. Đám mây đen lôi kiếp trên bầu trời bắt đầu rục rịch ngưng tụ, những tia chớp màu tím lấp lóe rền vang như tiếng cười nhạo báng của Thiên Đạo.
*“Nghĩ nhanh lên! Nghĩ nhanh lên! Ta là Ma Vương cơ mà, tại sao ta lại phải khổ sở đi cứu một tên sát thủ muốn phá cầu của ta chứ?!”* Vô Song vò đầu bứt tai. Gã nhìn vào chiếc giỏ tre của mình, rồi liếc xuống bàn tay đang cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền vốn bị gã mẻ nhẹ một góc nhỏ do va vào đá lòng sông trước đó.
*“Phải rồi! Chiếc muôi đồng cổ này chứa đựng pháp tắc phân chia tài nguyên công bằng tuyệt đối của tiên bếp thiên đình! Nếu ta dùng nó để múc người... chắc chắn sẽ hoạt động!”*
Vô Song không còn thời gian để do dự. Gã hít một hơi thật sâu, vận dụng phương pháp thở rùa đen Quy Lão Tức Khí Pháp để kìm hãm hoàn toàn sát khí ma vương trong đan điền, chỉ chừa lại một tia chân khí ấm áp tinh thuần truyền vào chiếc muôi đồng.
“Thần Muôi Vô Ảnh! Múc cho ta!”
Vô Song hét lớn một tiếng. Cánh tay gã chuyển động nhanh đến mức tạo ra hàng chục tàn ảnh ảo ảnh lấp lánh ánh sáng vàng mờ mờ. Chiếc Muôi Đồng Cổ trên tay gã đột ngột phát ra một tiếng *coong* thanh tịnh, rồi phình to ra một cách bất thường, biến thành một chiếc gáo khổng lồ dài hơn mười mét, tỏa ra hào quang ấm áp của cảnh giới Đại Thiện Nhân Cảnh.
Vô Song vung chiếc muôi khổng lồ lao thẳng ra giữa dòng sông chảy xiết.
*Keng! Keng! Keng!*
Chiếc muôi đồng cổ lướt đi trên mặt nước với một kỹ thuật điêu luyện kinh người, liên tục va chạm vào các tảng đá ngầm sắc nhọn dưới lòng sông để tránh làm tổn thương Lãnh Huyết. Mỗi lần va chạm, chiếc muôi lại bị mẻ thêm một góc nhỏ, phát ra những tiếng kêu đau lòng của linh hồn thanh muôi bị tổn thương lòng tự tôn sâu sắc. Thế nhưng, Vô Song không quan tâm đến điều đó, gã chỉ tập trung tinh thần vào đôi mắt sau kính tre, định vị chính xác vị trí của tên sát thủ đang chìm dần.
*Ầm!*
Một cú múc chuẩn xác đến từng miligram! Chiếc muôi đồng khổng lồ sục sâu xuống dòng nước xiết, múc trọn cả cơ thể Lãnh Huyết cùng một lượng nước sông lớn lên khỏi mặt nước, giống hệt như cách một đầu bếp lão luyện múc một hạt gạo to lơ lửng trong nồi cháo loãng.
*Vút!*
Vô Song rụt tay lại, vung chiếc muôi đồng một cú mượt mà, ném thẳng cơ thể Lãnh Huyết lên bãi cát ẩm ướt trên bờ sông.
*Bịch!*
Lãnh Huyết rơi xuống cát, ho sặc sụa, liên tục nôn ra những ngụm nước sông ngập ngụa lưu huỳnh. Hắn run rẩy co giật vì lạnh, đôi mắt hé mở nhìn xung quanh với vẻ hoang mang tột độ. Hắn cứ ngỡ mình đã bước chân xuống hoàng tuyền, thế nhưng hơi ấm của cát và ánh đuốc bập bùng xung quanh đã kéo hắn về với thực tại.
Hắn ngước đầu nhìn lên.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một vị thư sinh gầy gò mặc áo vải thô màu xám tro cũ kỹ đang đứng chống tay vào đầu gối, thở dốc liên tục như sắp đứt hơi. Vị thư sinh ấy đeo chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn xộc xệch trên sống mũi, đôi bàn tay run rẩy cầm chiếc muôi đồng cũ kỹ bị mẻ loang lổ vài góc. Bao quanh cơ thể vị thư sinh ấy là một vầng hào quang vàng nhạt ấm áp, tỏa ra mùi hương hoa cúc dại dịu nhẹ xua tan đi cái lạnh buốt giá của sương muối.
Lãnh Huyết hoàn toàn chấn động. Đầu óc hắn quay cuồng, toàn bộ thế giới quan của một sát thủ chuyên nghiệp hoàn toàn sụp đổ trong giây lát.
*“Một... một thư sinh yếu ớt không có chút tu vi nào... lại có thể dùng một chiếc muôi đồng múc ta lên từ dòng sông biên giới chảy xiết đầy đá ngầm nguy hiểm này sao?!”* Lãnh Huyết kinh hoàng nghĩ thầm. *“Không! Không thể nào! Dòng sông này ngay cả tu sĩ Trúc Cơ Cảnh rơi xuống cũng khó lòng toàn mạng! Vị thư sinh này... vầng hào quang ấm áp kia... mùi hương hoa cúc dại thanh tịnh kia... Đây rõ ràng là một vị đại lão tiên nhân ẩn thế đại từ đại bi chuyển thế cứu độ chúng sinh!”*
Hắn nhìn xuống thanh đoản kiếm độc của mình lúc này đang cắm phập trên giàn giáo phụ phía xa, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay run rẩy đầy nhân từ của Vô Song. Lòng tự trọng và sát ý của đệ nhất sát thủ biên giới bỗng chốc tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự sùng bái và cảm động sâu sắc dâng trào trong lồng ngực.
“Tiên... tiên nhân cứu mạng! Lãnh Huyết có mắt không tròng, tội đáng muôn chết!”
Lãnh Huyết cố gắng gượng dậy, quỳ sụp xuống cát ẩm, dập đầu liên tục trước mặt Vô Song. Nước mắt hắn hòa lẫn với nước sông chảy ròng ròng dọc theo lớp băng gạc rách nát:
“Lãnh Huyết ta bấy lâu nay làm sát thủ tàn ác, nhận tiền của ác bá Mã Đại Cường để đến phá hoại công trình xây cầu của ngài. Ta là kẻ tiểu nhân bỉ ổi! Vậy mà tiên nhân không màng hiểm nguy, không thù ghét kẻ ác, lại dùng thần muôi vớt ta lên từ cõi chết! Tấm lòng từ bi của ngài đã khai sáng tâm trí tăm tối của ta!”
Hắc Vô Song đứng đó, tay vẫn cầm chiếc muôi đồng mẻ, khóe miệng khẽ giật giật dưới lớp kính tre. Gã âm thầm lau mồ hôi hột trên trán, nội tâm gào thét đầy bất lực:
*“Cái gì mà tiên nhân từ bi?! Ta là Ma Vương tàn bạo nhất lịch sử đây này! Ta cứu ngươi là vì ta sợ cái Thiên Đạo Bảng đáng ghét kia trừ sạch điểm công đức của ta thôi! Ngươi mà chết ở đây thì mông ta sẽ bị sét đánh nát bét! Đừng có dập đầu nữa, ta nhức đầu quá!”*
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành màn cứu hộ đường thủy khẩn cấp ‘Lãnh Huyết Ám Sát Dưới Sông Biên Giới’ thành công không sát sinh! Tích lũy thêm 200 điểm công đức lẻ! Tổng điểm công đức hiện tại: 2005 điểm. Cảnh báo lôi kiếp giáng lâm tạm thời được gỡ bỏ!”
Tiếng chuông vàng giòn giã của Sách Hồn vang lên làm Vô Song khẽ thở phào nhẹ nhõm. Gã cất chiếc muôi đồng mẻ vào giỏ tre, cố gắng nặn ra một nụ cười nhân hậu, giọng nói dịu dàng đầy triết lý rỗng tuếch:
“A di đà phật... Lãnh Huyết thí chủ, quay đầu là bờ. Mạng sống của mỗi sinh linh đều quý giá như nhau. Ta xây cây cầu này là để phàm nhân đi lại an toàn, thông thương hai nước Nhân - Ma, giảm thiểu chiến tranh sát sinh. Ngươi có tài năng khinh công xuất chúng, tại sao lại dùng nó để đi phá hoại cầu đường bóc lột tá điền?”
Lãnh Huyết nghe những lời nói giản dị nhưng chứa đựng đạo lý vĩ mô của Vô Song, càng thêm dập đầu sùng bái sát đất. Hắn bẻ gãy thanh đoản kiếm rỉ sét dính độc của mình làm đôi, ném thẳng xuống dòng sông chảy xiết, thề thốt đầy cuồng nhiệt:
“Lãnh Huyết thề từ nay bẻ kiếm giải nghệ hoàn lương! Ta tự nguyện xin làm bảo vệ không lương cho công trường xây cầu của tiên nhân! Kẻ nào dám bén mảng đến phá hoại cầu đá Hắc Phong, Lãnh Huyết ta sẽ dùng mạng sống này để chặn đứng!”
“Ấy... không cần phải dùng mạng mạng sống gì đâu...” Vô Song lúng túng xua tay. *“Ngươi mà chết thì ta lại bị trừ điểm! Cứ ngoan ngoãn đứng gác cửa là được rồi!”*
Đúng lúc này, Lý Đại Đầu vác chiếc búa rèn khổng lồ chạy xồng xộc tới, mặt mũi đầy ngơ ngác sau giấc ngủ say:
“Hứa tiên sinh! Có chuyện gì thế? Tôi vừa nghe thấy tiếng la hét và tiếng nổ dưới sông! Ủa... tên quấn băng gạc này là ai? Trông dữ tợn quá, có phải băng đảng của Mã Đại Cường đến phá hoại không? Để tôi đập nát đầu hắn!”
“Không cần, không cần!” Vô Song vội vàng can ngăn gã thợ rèn lực lưỡng. “Lý đại huynh, Lãnh Huyết thí chủ đây vừa bị trượt chân ngã sông và đã đốn ngộ ra triết lý dưỡng sinh ăn chay. Từ nay hắn sẽ là Trưởng ban bảo an của công trường chúng ta.”
Lý Đại Đầu gãi gãi cái đầu to tướng, nhìn Lãnh Huyết đang quỳ rạp dưới đất, rồi lại nhìn Vô Song với vẻ sùng bái tột đỉnh:
“Hứa tiên sinh quả thực là thần nhân! Ngay cả sát thủ tàn ác của Mã Đại Cường mà ngài cũng cảm hóa được bằng lòng nhân từ! Tôi phục ngài sát đất!”
***
Trong ba ngày tiếp theo, công trường xây dựng Cầu Hắc Phong diễn ra với một tốc độ kinh người dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của Lãnh Huyết. Với kinh nghiệm của một cựu sát thủ chuyên nghiệp biết rõ mọi ngóc ngách hoạt động của hắc bang, Lãnh Huyết đã thiết lập một hệ thống tuần tra bảo an cực kỳ nghiêm ngặt quanh công trường, ngăn chặn hoàn toàn mọi đợt quấy phá nhỏ lẻ của gia nhân Mã Đại Cường.
Hắc Vô Song cùng Lý Đại Đầu và hàng chục lâu la Ma giáo cải trang hì hục khuân vác những khối Đá Vôi Mỏ Hoang đã được gọt đẽo hoàn hảo. Áp dụng kỹ thuật xếp đá vòm chịu lực cổ đại do bia đá Tiên Nhân Chỉ Lộ chỉ dẫn, bọn họ xếp các khối đá vôi khít khịt vào nhau theo góc nghiêng chuẩn xác mà không cần dùng đến một giọt vữa liên kết.
Đến chiều ngày thứ ba, khối đá vòm trung tâm cuối cùng – chiếc khóa nêm của toàn bộ cây cầu đá – đã sẵn sàng được lắp đặt.
“Tôn thượng! Khối đá vòm trung tâm đã được thuộc hạ sấy khô bằng ma lực ấm áp 0,001% công suất, đảm bảo độ bền vững kiên cố ngàn năm!” Dạ Sát lén lút truyền âm báo cáo, gã đang mặc chiếc tạp dề hồng thêu ren đứng dưới chân cầu phụ giúp khuân đá.
“Tốt lắm! Đặt nó vào vị trí đi!” Vô Song truyền âm đáp lại, lòng đầy hồi hộp.
Lý Đại Đầu cùng ba lâu la lực lưỡng dùng dây thừng kéo khối đá vòm khổng lồ lên đỉnh vòm cầu, từ từ hạ xuống khoảng trống trung tâm.
*Cộp!*
Khối đá khóa nêm khớp hoàn hảo vào vị trí trung tâm không lệch một ly. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ hệ thống cầu đá Hắc Phong tự động khóa chặt các khối đá vôi lại với nhau theo nguyên lý vòm chịu lực cơ học cổ đại. Cây cầu đá kiên cố rực rỡ, sừng sững bắc ngang qua hai bờ sông biên giới chảy xiết, nối liền ranh giới nguy hiểm giữa Nhân và Ma giới.
*Oong!!!*
Một tiếng ngân vang thanh tịnh bỗng chốc bùng nổ từ lòng đất địa mạch. Hào quang công đức khổng lồ phát ra từ cây cầu đá rực sáng cả một vùng thung lũng sương mù.
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành dự án hạ tầng vĩ mô ‘Sửa Cầu Gỗ Hắc Phong’ nối liền hai bờ biên giới thành công xuất sắc!”
“Tích lũy được 5000 điểm công đức vĩ mô khổng lồ!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 6805 điểm! Ký chủ chính thức đột phá cảnh giới công đức mới: Kim Quang Hộ Thể!”
Trong tâm thức Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ chưa từng có. Trên trán gã, ký hiệu nhân quả ấn ký phát sáng rực rỡ màu vàng kim ấm áp. Bao quanh cơ thể Vô Song, một bức tường ánh sáng kim quang khổng lồ thêu hình những chữ vạn phát sáng tự động xuất hiện, bảo vệ gã khỏi mọi dao động ma pháp và sát thương vật lý xung quanh.
*“Thành công rồi! Năm ngàn điểm công đức vĩ mô! Ta đã đạt đến cảnh giới Kim Quang Hộ Thể!”* Hắc Vô Song sướng phát điên trong lòng, vầng hào quang ấm áp bao quanh gã làm tan chảy hoàn toàn lớp sương muối lạnh giá xung quanh. *“Từ nay về sau, có lớp giáp phòng ngự kim quang này bảo vệ, ta không còn sợ bị sét đánh lôi kiếp đột ngột nữa rồi!”*
Dân chúng phàm nhân hai bên bờ sông chứng kiến cây cầu đá khánh thành kiên cố trong vòng ba ngày ngắn ngủi, lại thấy vầng hào quang kim quang rực rỡ bao quanh thư sinh Hứa Lương Thiện, đồng loạt quỳ sụp xuống đất tung hô vạn tuế:
“Thần tiên hạ giới cứu độ chúng sinh! Cầu đá thần kỳ vạn năm kiên cố!”
“Cảm ơn Hứa tiên sinh nhân từ vĩ đại!”
Lý Đại Đầu và Lãnh Huyết cũng quỳ sụp xuống bên cạnh Vô Song, đôi mắt tràn ngập sự sùng bái cuồng nhiệt tột đỉnh.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng của Hắc Vô Song bỗng chốc bị dập tắt bởi một luồng kiếm khí chính khí sắc bén rực rỡ đột ngột xé toạc màn sương mù phía xa.
Từ đầu cầu phía bờ Nhân giới, dũng sĩ chính phái Mục Thanh Vân từ từ bước ra. Thanh Vân Cổ Kiếm trên lưng hắn tỏa ra hào quang sáng lóa, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào cây cầu đá mới xây và vầng hào quang kim quang của Vô Song với một vẻ hoài nghi cực kỳ nghiêm trọng...
Kiếm khí sắc bén của đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi bắt đầu ngưng tụ, hướng thẳng về phía vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!