Nhạc nềnResort5

Dự Án Xây Cầu Và Thương Vụ Đá Vôi Giá Hời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của ngày thứ hai tại Hắc Phong Trấn chưa kịp xua tan màn sương mù u ám đặc trưng của vùng biên thùy, thì trong tâm thức của Hắc Vô Song đã vang lên những tiếng chuông cảnh báo dồn dập.


“Ting ting! Nhiệm vụ trọng điểm cấp thiết của cảnh giới Hành Thiện Trung Kỳ đã chính thức kích hoạt!”


“Nhiệm vụ: Sửa Cầu Gỗ Hắc Phong mục nát nối liền hai bờ thị trấn biên thùy! Yêu cầu: Xây dựng lại cây cầu đá kiên cố bằng kỹ thuật Xây Cầu Đá Không Xi Măng vòm chịu lực cổ đại để giúp phàm nhân đi lại an toàn, giao thương hàng hóa nông sản sạch phát triển!”


“Phần thưởng hoàn thành: 5000 Điểm Công Đức Thiên Đạo vĩ mô!”


“Cảnh báo tài nguyên: Dự án xây dựng đòi hỏi một lượng khổng lồ Đá Vôi Mỏ Hoang chất lượng tốt từ Mỏ đá vôi bỏ hoang biên thùy. Kính đề nghị ký chủ nhanh chóng triển khai thu mua vận chuyển vật liệu!”


Hắc Vô Song ngồi trên chiếc giường gỗ dột nát của Nhà trọ An Lạc, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, thở dài một tiếng đầy thườn thượt.


*“Năm ngàn điểm công đức vĩ mô... Đây quả thực là một món hời lớn để ta củng cố mạng sống trước lôi kiếp diệt thế. Nhưng mà, xây một cây cầu đá chịu lực khổng lồ như vậy cần đến hàng vạn khối đá vôi chất lượng cao. Ở cái trấn nghèo xơ xác này, người duy nhất nắm giữ quyền khai thác mỏ đá vôi bỏ hoang chính là thương nhân vật liệu Vương Ngũ của Thương Bang Vương Ngũ. Tên béo đó nổi tiếng là gian thương hám lợi, ta làm sao có đủ tiền mua?”*


Nghĩ đến đây, Vô Song liếc nhìn chiếc túi vải gai thô đặt trên bàn. Bên trong chỉ còn lại vài trăm Đồng Xu Đồng Nát – số tiền lẻ gom góp được từ việc bán đồ ăn chay dạo của Hoa Nương ngày hôm trước. Số tiền này đối với một dự án hạ tầng vĩ mô chẳng khác nào muối bỏ bể.


“Tôn thượng! Thu thuộc hạ đã chuẩn bị xong giỏ tre đựng bánh bao chay cho ngài rồi!”


Tiếng gọi ồm ồm của Dạ Sát vang lên từ ngoài cửa phòng dội vào, làm bụi bặm trên trần nhà dột nát rơi xuống lả tả. Vô Song vội vàng vơ lấy thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô của tổ tiên – lúc này đang được quấn chặt bằng những dải vải rách nát để che giấu ma khí – rồi sải bước ra ngoài.


Dạ Sát đứng ở hành lang, vẫn khoác trên mình bộ giáp sắt gai đen xì dữ tợn nhưng hông lại đeo chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà mà Vô Song bắt buộc gã phải mặc để giảm bớt sát khí dọa người. Khuôn mặt đầy sẹo của gã hộ pháp lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt:


“Tôn thượng cải trang thành thư sinh Hứa Lương Thiện quả thực là thần sầu! Hôm nay ngài muốn đi ‘thu phục’ thêm bang phái nào bằng bạo lực ẩm thực nữa không? Thuộc hạ đã chuẩn bị sẵn ba nồi cháo nóng hổi!”


“Thu phục cái đầu ngươi ấy!” Vô Song trừng mắt nhìn gã hộ pháp hoang tưởng qua tròng kính thạch anh, khẽ hạ giọng truyền âm: “Hôm nay ta đi mua đá vôi để sửa cầu Hắc Phong. Ngươi đứng yên ở đây trông coi quán cháo, tuyệt đối không được đi theo gây rối! Nếu ta phát hiện ngươi lén lút bắt cóc ai, ta sẽ bắt ngươi ăn bắp cải luộc suốt ba tháng!”


Dạ Sát rùng mình một cái, vội vàng dập đầu vâng lệnh, nhưng trong lòng lại tự suy diễn vĩ mô: *“Tôn thượng quả nhiên có đại kế hoạch! Ngài muốn xây dựng một pháo đài bằng đá kiên cố tại biên giới để làm căn cứ quân sự tối mật, nhưng lại dùng danh nghĩa ‘sửa cầu từ thiện’ để che mắt chính phái và triều đình Đại Hạ! Thần cơ diệu toán, thuộc hạ bái phục!”*


Không thèm bận tâm đến biểu cảm đốn ngộ đầy vô tri của gã đàn em, Hắc Vô Song vác thanh bảo kiếm bọc vải thô, một mình rảo bước hướng về phía chợ trung tâm Hắc Phong Trấn, nơi đặt trụ sở của Thương Bang Vương Ngũ.


***


Tại sảnh chính của Thương Bang Vương Ngũ, bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở.


Vương Ngũ – gã thương nhân mập mạp, mặc áo lụa thêu chữ vạn màu vàng đồng – đang liên tục dùng chiếc quạt giấy phe phẩy, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt béo phị. Gã vừa nhận được tin tình báo chợ đen chấn động: Đại Ma Vương tàn bạo nhất lịch sử đã nhậm chức, và gã đang cải trang thành một thư sinh nghèo tên là Hứa Lương Thiện để đi vi hành diệt môn các thế lực địa phương.


“Trời hại ta rồi! Bang cướp Hắc Phong Sát hung hãn như vậy mà ngày hôm qua còn bị gã ‘thư sinh’ đó dùng tiếng thét ma âm đả thông kinh mạch, ép ăn cháo độc đến mức khóc lóc thảm thiết, phải giải tán bang hội để đi trồng lúa mạch cứu tế! Bây giờ... bây giờ gã Ma Vương đó đang đi thẳng về phía thương hội của ta!”


Vương Ngũ run rẩy gấp chiếc quạt lại, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ tột độ: “Mau! Mau chuẩn bị quan tài cho ta! Không... không được, phải chuẩn bị dâng nộp toàn bộ tài sản để giữ mạng!”


Đúng lúc đó, gia nhân hớt hải chạy vào báo cáo: “Báo... báo cáo lão bản! Có một thư sinh nghèo đeo kính gọng tre, vác một bọc vải dài đang đứng ngoài cửa xin gặp!”


“Cái gì?! Ngài ấy đến nhanh như vậy sao?” Vương Ngũ suýt nữa thì ngã nhào khỏi ghế gấm. Gã vội vàng vuốt lại nếp áo lụa, cố gắng nặn ra một nụ cười còn méo mó hơn khóc, run rẩy sải bước ra cửa nghênh đón.


Hắc Vô Song bước vào sảnh, khẽ gật đầu chào theo đúng lễ nghi phàm nhân. Gã cố gắng tỏ ra ôn hòa, nhỏ nhẹ nói:


“Vương lão bản, tại hạ là Hứa Lương Thiện. Hôm nay mạo muội đến đây là muốn thương lượng với ngài về việc thu mua một lượng lớn Đá Vôi Mỏ Hoang từ mỏ đá bỏ hoang của thương hội.”


Vương Ngũ nhìn chằm chằm vào chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn của Vô Song. Dưới ánh nắng ban mai chiếu xiên qua khe cửa, tròng kính thạch anh tự chế khẽ phản quang ra một tia sáng màu đỏ nhạt mờ mờ – thực chất là do ma nhãn của Vô Song bị kìm hãm rò rỉ ra ngoài. Nhưng trong mắt Vương Ngũ, tia sáng đỏ đó chẳng khác nào sát khí ngập trời của một ác ma đang chọn lựa con mồi.


“Dạ... dạ... Hứa tiên sinh quang lâm, thương hội chúng ta quả thực là bồng tất sinh huy!” Vương Ngũ lắp bắp, hai đầu gối khẽ va vào nhau lốp bốp: “Không biết... không biết ngài cần mua đá vôi để làm việc đại sự gì ạ?”


Vô Song thản nhiên đặt thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô bọc vải thô lên bàn trà gỗ trắc, tạo ra một tiếng “bịch” nặng nề đầy uy lực. Gã từ tốn mở bản vẽ kỹ thuật cầu đường tự vẽ bằng bút chì ra, trải rộng lên bàn:


“Tại hạ muốn sửa lại cây cầu gỗ mục nát Hắc Phong đầu trấn. Đây là bản vẽ thiết kế cầu đá vòm chịu lực cổ đại. Ta cần những khối đá vôi được gọt đẽo chuẩn xác theo góc nghiêng này để xếp chồng lên nhau theo kỹ thuật Xây Cầu Đá Không Xi Măng.”


Vương Ngũ ghé mắt nhìn vào bản vẽ. Đầu óc gã thương nhân nhát gan ngay lập tức quay cuồng, tự suy diễn một cách điên rồ.


*“Cầu đá vòm chịu lực không cần vữa liên kết?! Những khối đá khóa chặt khít khao xếp theo hình vòng cung hướng xuống lòng sông chảy xiết... Trời đất ơi! Đây rõ ràng là trận pháp phong tỏa linh khí ‘Cửu U Luyện Hồn Trận’ trong truyền thuyết cổ xưa! Ngài ấy muốn dùng mỏ đá vôi của ta để xây dựng một trận pháp phong ấn dòng chảy sông biên giới, nghiền nát linh hồn của bất kỳ kẻ nào dám đi qua ranh giới Nhân - Ma! Ngài ấy đang muốn xây hầm ngục tra tấn vĩ mô ngay đầu trấn!”*


Nghĩ đến đây, Vương Ngũ sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc. Gã quỳ sụp xuống đất cát bẩn thỉu trước mặt Vô Song, dập đầu liên tục như tế sao, khóc lóc thảm thiết:


“Tôn thượng bớt giận! Hứa tiên sinh bớt giận! Thương Bang Vương Ngũ chúng ta bấy lâu nay luôn làm ăn lương thiện, tuyệt đối không dám ngáng đường đại kế hoạch của ngài! Toàn bộ mỏ đá vôi bỏ hoang kia... thảo dân xin dâng tặng miễn phí hoàn toàn cho ngài! Ngài cứ việc cho lâu la đến khai thác, muốn lấy bao nhiêu thì lấy, thảo dân không dám lấy một đồng xu nào cả!”


Hắc Vô Song ngơ ngác nhìn gã thương nhân mập mạp đang khóc lóc thảm thiết dưới chân mình. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, đầu óc đầy những dấu hỏi chấm vô tri.


*“Cái gì thế này? Ta chỉ hỏi mua đá vôi để xây cầu từ thiện tích đức, tại sao tên gian thương này lại dập đầu dâng tặng miễn phí cả mỏ đá? Không được! Thiên Đạo Bảng nghiêm cấm hành vi dùng uy áp cưỡng đoạt tài sản phàm nhân! Nếu ta lấy không mỏ đá này, hệ thống sẽ quy kết ta tội ‘bảo kê xã hội đen’, trừ sạch điểm công đức của ta mất!”*


Quyết tâm bảo vệ mạng sống trước lôi kiếp, Vô Song vội vàng vươn tay đỡ Vương Ngũ dậy, nghiêm túc nói:


“Vương lão bản hiểu lầm rồi! Tại hạ là thư sinh nghèo đi làm công ích, tuyệt đối không lấy không của ai cái gì. Ta phải trả tiền sòng phẳng cho ngài!”


Để chứng minh lòng thành, Vô Song thò tay vào vạt áo, vác ra chiếc túi vải chứa vài trăm Đồng Xu Đồng Nát đặt lên bàn trà.


Nhưng chiếc kính gọng tre phản quang ma pháp kết hợp với vầng hào quang vàng nhạt của cảnh giới Hành Thiện Trung Kỳ đang tỏa ra xung quanh gã bán kính nửa mét, vô tình tạo nên một uy áp thánh thiện nhưng đầy quỷ dị. Trong mắt Vương Ngũ, lời nói “phải trả tiền sòng phẳng” của Vô Song chẳng khác nào một lời đe dọa tối hậu thư tàn bạo:


*“Ngài ấy đang thử thách lòng trung thành của mình! Ngài ấy đưa ra đống tiền lẻ này để ép mình phải nhận, nếu mình dám từ chối tiền của ngài ấy, nghĩa là mình không nể mặt Ma Vương! Mà kẻ không nể mặt Ma Vương thì chỉ có con đường diệt môn, xương cốt bị nghiền nát làm đá xây cầu!”*


Vương Ngũ hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo gấm lụa lộng lẫy. Gã vội vàng gạt đống tiền lẻ sang một bên, xua tay lia lịa, khóc ròng van xin:


“Dạ... dạ! Thảo dân hiểu rồi! Hứa tiên sinh mua bán sòng phẳng, thảo dân không dám từ chối! Nhưng mỏ đá vôi này bấy lâu nay bỏ hoang cạn kiệt linh khí, chất lượng đá rất tầm thường. Thảo dân xin phép giảm giá kịch sàn... chỉ lấy mười phần trăm giá trị thực thôi! Coi như là thảo dân quyên góp chút tấm lòng mọn cho công trình vĩ đại của ngài! Xin ngài nhận lấy cho thảo dân được an lòng!”


Hắc Vô Song chớp chớp mắt.


*“Giảm giá chín mươi phần trăm?! Chỉ lấy mười phần trăm giá trị thực để quyên góp từ thiện sao? Ôi trời đất ơi, hóa ra tên thương nhân này lại là một người nhân từ, có tấm lòng bồ tát hướng thiện đến thế này sao?! Ta quả thực đã hiểu lầm gã rồi!”*


Vô Song mừng thầm trong lòng, vội vàng gật đầu đồng ý, mỉm cười nhân hậu làm vầng hào quang vàng nhạt trên trán khẽ lấp lánh:


“Vương lão bản quả là người nhân từ đại nghĩa! Thay mặt dân chúng Hắc Phong Trấn, tại hạ xin đa tạ tấm lòng của ngài! Chúng ta mua bán sòng phẳng, đây là tiền đặt cọc!”


Gã đặt vài chục đồng xu đồng nát lên bàn. Vương Ngũ run rẩy nhận lấy đống tiền lẻ, cảm thấy như mình vừa ký vào một bản khế ước bán linh hồn cho ác quỷ nhưng may mắn giữ lại được mạng sống cho cả gia tộc.


***


Ngay khi thương vụ đá vôi giá hời được hoàn tất, Hắc Vô Song lập tức dẫn theo Lý Đại Đầu – gã thợ rèn vạm vỡ địa phương – tiến về phía Mỏ đá vôi bỏ hoang biên thùy để chuẩn bị khai thác vật liệu.


Lý Đại Đầu vác chiếc búa rèn khổng lồ bọc đồng trên vai, sải bước đi bên cạnh Vô Song với vẻ mặt vô cùng cung kính nhưng cũng đầy hoang tưởng dọa người:


“Hứa đại ca! Ngài quả thực là đại ca hắc bang nhân từ nhất mà ta từng gặp! Ngài ép tên béo Vương Ngũ phải nôn ra mỏ đá vôi với giá rẻ mạt như cho không, lại còn bắt hắn phải tự nguyện dâng nộp tiền đặt cọc! Đao pháp và kiếm ý của ngài ngày hôm qua cảm hóa cả bang cướp Hắc Phong Sát, hôm nay lại thu phục thương hội. Lý Đại Đầu ta nguyện vác búa rèn này giúp ngài đẽo đá xây cầu suốt đời!”


“Ta đã bảo ta là thư sinh nghèo đi làm công ích rồi mà!” Vô Song thở dài bất lực, khẽ gạt giọt mồ hôi trên trán: “Hôm nay chúng ta cần đẽo những khối đá vôi này theo đúng góc nghiêng chịu lực của bản vẽ. Việc này cần sự tỉ mỉ, không được dùng sức mạnh thô bạo làm nứt vỡ đá.”


Nhìn đống đá vôi thô kệch, khổng lồ nằm ngổn ngang trong hầm mỏ bỏ hoang, Lý Đại Đầu gãi đầu ái ngại:


“Nhưng đại ca, đá vôi ở đây rất cứng. Nếu chỉ dùng búa rèn đập thủ công, chúng ta phải mất cả tháng trời mới đẽo xong đủ số lượng đá cho chân cầu vòm chịu lực.”


“Không cần phiền phức như vậy.”


Hắc Vô Song khẽ mỉm cười. Gã chậm rãi tháo những dải vải rách nát quấn quanh thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô của tổ tiên ra. Thanh bảo kiếm bằng sắt huyền thiết đen tuyền xuất hiện, tuy không tỏa ra ma khí hắc ám do bị Vô Song dùng Quy Lão Tức Khí Pháp kìm hãm hoàn toàn, nhưng bản thân lưỡi kiếm sắc bén vẫn tỏa ra một luồng hàn quang lấp lánh khiến không khí xung quanh khẽ rung động nhẹ.


Lý Đại Đầu trợn tròn mắt nhìn thanh kiếm cổ kính, nuốt nước bọt ực một cái: *“Thần binh! Đây rõ ràng là thanh thần kiếm chém sắt như bùn của tổ tiên Ma giáo! Ngài ấy vác thanh thần khí hủy diệt này đến mỏ đá bỏ hoang này để làm gì?”*


Dưới sự chứng kiến kinh hoàng của gã thợ rèn, Hắc Vô Song vung kiếm.


Gã không hề sử dụng một tia ma lực hắc ám nào để tránh bị Thiên Đạo Bảng phạt trừ điểm công đức, mà chỉ đơn thuần vận dụng sức mạnh cơ bắp phi thường của thân thể Ma Vương kết hợp với lưỡi kiếm chém sắt như bùn.


“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!”


Thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô chém vào những tảng đá vôi cứng ngắc nhẹ nhàng như thể đang thái một quả bí ngô chín mọng trong nhà bếp. Mỗi đường kiếm vung lên đều chuẩn xác đến từng milimet, tạo ra những vết cắt phẳng lỳ, bóng loáng như gương. Những khối đá vôi thô kệch nhanh chóng được gọt đẽo thành những khối lăng trụ góc nghiêng hoàn hảo theo đúng nguyên lý vòm chịu lực cổ đại.


Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, một đống đá vôi thành phẩm hoàn hảo, khít khao đã được xếp ngay ngắn bên cạnh giàn giáo công trình.


Lý Đại Đầu chứng kiến cảnh tượng này thì hoàn toàn sụp đổ thế giới quan. Gã quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, gào lên đầy sùng bái cuồng nhiệt:


“Thiên hạ đệ nhất kiếm ý!!! Ngài dùng thần kiếm chém sắt như bùn của tổ tiên... chỉ để đẽo đá vôi xây cầu đá cho phàm nhân đi lại miễn phí sao?! Ôi trời đất ơi, lòng nhân từ và kiếm đạo vĩ đại của ngài quả thực đã vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân chúng ta rồi! Lý Đại Đầu ta nguyện dâng hiến cả lò rèn này để phục vụ ngài!”


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc giai đoạn chuẩn bị vật liệu Đá Vôi Mỏ Hoang cho dự án Sửa Cầu Gỗ Hắc Phong!”


“Hành vi đẽo đá xây cầu nhân từ kết hợp cảm hóa thợ rèn Lý Đại Đầu đã mang về cho ký chủ 300 Điểm Công Đức Thiên Đạo lẻ!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 1805 điểm! Cảnh giới Hành Thiện Trung Kỳ được củng cố vững chắc!”


Nghe tiếng chuông “ting ting” ngọt ngào của hệ thống báo điểm cộng màu xanh lá, Hắc Vô Song khẽ lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười mãn nguyện.


*“Tốt lắm! Vật liệu đã sẵn sàng, đội ngũ thi công cũng có thêm thợ rèn Lý Đại Đầu và đám lâu la Ma giáo cải trang lực lưỡng. Dự án sửa cầu gỗ mục nát Hắc Phong cuối cùng cũng có thể chính thức khởi công xây dựng rồi!”*


Thế nhưng, ngay khi Vô Song vừa vác bảo kiếm bọc vải thô bước ra khỏi mỏ đá bỏ hoang, gã bỗng nhìn thấy bóng dáng của Trương Tam – gã trộm vặt hoàn lương đang làm Trưởng ban trật tự xếp hàng – hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu:


“Hứa... Hứa đại ca! Nguy to rồi! Địa chủ gian ác Mã Đại Cường đã phát hiện ra chúng ta đang thu mua đá vôi để xây lại cây cầu mới miễn phí! Lão đang nổi trận lôi đình đầu trấn, thề sẽ thuê sát thủ chuyên nghiệp đến phá hoại công trình xây cầu của chúng ta để bảo vệ nguồn thu phí bóc lột tá điền của lão!”


Đôi mắt đỏ rực của Hắc Vô Song ẩn sau chiếc Kính Gọng Tre khẽ híp lại, một luồng sát khí Ma Vương ấm áp vô tình rò rỉ ra ngoài làm không khí xung quanh thung lũng bỗng chốc trở nên nóng nực bất thường.


*“Mã Đại Cường... Tên ác bá địa chủ này dám ngáng đường tích lũy năm ngàn điểm công đức cứu mạng của ta sao? Để xem ta sẽ dùng bạo lực từ thiện cảm hóa ngươi thế nào!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!