Bạo Lực Ẩm Thực Và Sự Cải Tà Quy Chính Của Bang Cướp
Bụi mù mịt bốc lên từ ngã tư đường đầu Hắc Phong Trấn, che khuất cả ánh nắng ban mai nhạt nhòa. Mục Thanh Vân đứng sừng sững như một pho tượng tạc bằng ngọc bích, tà áo trắng tinh khôi thêu mây xanh khẽ bay nhẹ trong gió. Thanh Vân Cổ Kiếm trên tay hắn tỏa ra một luồng chính khí rực rỡ, đầu kiếm chỉ thẳng vào mũi Hắc Phong Sát.
Trong khi đó, Hắc Phong Sát – bang chủ kiêu ngạo của Hắc Phong Bang – đang ôm lấy cánh tay tê rần, con mắt chột trợn trừng đầy kinh hãi. Gã không thể tin nổi thanh mã tấu rỉ sét chém sắt như bùn của mình lại bị chặn đứng dễ dàng bởi một thiếu niên kiếm sĩ trẻ tuổi ngốc nghếch đến vậy.
“Khốn khiếp! Từ đâu chui ra tên nhóc miệng còn hôi sữa dám cản đường làm ăn của Hắc Phong Bang?” Hắc Phong Sát nghiến răng ken két, gầm lên một tiếng dữ dội để che giấu sự hoảng hốt trong lòng. Gã quay đầu nhìn hơn ba mươi tên đàn em đang lăm lăm vũ khí phía sau, lấy lại chút can đảm, hét lớn: “Chúng bay đâu! Xông lên cho ta! Đập nát cái nồi cháo thối tha kia, cướp sạch kho lương thực! Thằng nhóc này chỉ có một mình, không việc gì phải sợ!”
“Sát!!!”
Đám lâu la băng cướp nghe lệnh, gầm rú hung hãn, vung đao kiếm rỉ sét xông lên như ong vỡ tổ. Người dân phàm nhân nghèo đói xếp hàng ăn cháo hoảng loạn hét lên, dạt ra hai bên như lá rụng trước cơn bão. Trương Tam cùng Đội Tuần Tra Xếp Hàng dù dũng cảm giăng hàng rào gậy tre bảo vệ nhưng trước sức càn quét hung hãn của băng cướp, bọn họ cũng bắt đầu lảo đảo đứng không vững.
Đứng sau nồi cháo khổng lồ, Hắc Vô Song – lúc này vẫn đang khoác vỏ bọc thư sinh Hứa Lương Thiện – hoảng loạn tột độ. Gã khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
*“Mẹ kiếp! Ba mươi tên cướp xông lên thế kia, nếu tên ngốc Mục Thanh Vân kia nổi máu anh hùng lỡ tay chém chết một tên, hoặc đám lâu la kia dẫm chết một người dân vô tội... Điểm Công Đức Thiên Đạo của ta sẽ ngay lập tức tụt về không! Lôi kiếp diệt thế sẽ giáng xuống đánh ta thành tro bụi mất!”*
Trong tâm thức gã, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm, tiếng gõ bút lông của Sách Hồn vang lên dồn dập như trống trận, khiến đầu óc Vô Song muốn nổ tung. Tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc, bạo lực đẫm máu chỉ còn cách một bước chân.
Dạ Sát – Tả Hộ Pháp vạm vỡ của Ma giáo, lúc này đang đeo chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà – tiến lên một bước. Bàn tay to như hộ pháp của gã đã nắm chặt lấy sợi xích sắt quỷ bằng thép đen rỉ sét, đôi mắt trợn trừng tỏa ra sát khí hắc ám cuồn cuộn. Gã cúi đầu sát tai Vô Song, thì thầm nhưng giọng vẫn vang như sấm:
“Tôn thượng! Để thuộc hạ dùng xích sắt xích cổ toàn bộ lũ kiến hôi này mang về hầm ngục Ma điện tra tấn làm phân bón bắp cải! Đảm bảo không để một hạt gạo nào của ngài bị vấy bẩn!”
Hắc Vô Song giật nảy mình, quay sang trừng mắt nhìn Dạ Sát với vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống gã. Gã dùng truyền âm mật tông hét lên trong đầu gã hộ pháp hoang tưởng:
*“Ngươi dám động thủ?! Ngươi mà dùng xích sắt xích bọn họ, oán nghiệp oán oán tích tụ sẽ trừ sạch công đức của ta! Đứng yên đó cho ta, tuyệt đối không được dùng bạo lực!”*
Dạ Sát khựng lại, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn bỗng lộ ra vẻ đốn ngộ vĩ đại. Gã khẽ gật đầu, tự suy diễn: *“Tôn thượng quả nhiên thâm sâu khó lường! Ngài muốn dùng đức phục người, dùng bạo lực ẩm thực để cảm hóa bọn họ một cách triệt để trước mặt dũng sĩ chính phái, biến kẻ thù thành tay sai trung thành mà không tốn một binh một tốt! Thuộc hạ đã hiểu, thuộc hạ xin đứng ngoài quan sát!”*
*“Ngươi hiểu cái đầu ngươi ấy!”* Vô Song uất ức gào thét trong lòng.
Lúc này, Mục Thanh Vân đã vung Thanh Vân Cổ Kiếm, kiếm khí màu xanh lam rực rỡ bắt đầu ngưng tụ, chuẩn bị tung ra một chiêu thức kiếm pháp chính tông để quét sạch băng cướp. Nhưng Vô Song nhìn thấy rõ, kiếm ý của Mục Thanh Vân quá mạnh, nếu chém xuống, đám lâu la phàm nhân Luyện Khí Kỳ cấp thấp kia chắc chắn sẽ tan xác rã họng. Người chết tại khu vực phát cháo của gã đồng nghĩa với việc gã tự sát!
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng của điểm số công đức, sự tức giận và hoảng loạn của một Ma Vương bị dồn vào đường cùng bùng nổ. Hắc Vô Song không thể nhịn được nữa. Gã hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, ma lực ấm áp sấy gạo dâng lên tận cổ họng, gã há miệng hét lớn một tiếng chấn động trời đất:
“XẾP HÀNG NGAY NGẮN CHO TA!!!”
Tiếng hét tức giận tột độ của Ma Vương vô tình kích hoạt kỹ năng đặc thù Sư Tử Hống Chữa Lành. Một luồng sóng âm màu đen mờ mờ, lấp lóe ánh sáng vàng kim nhạt bùng nổ từ miệng Vô Song, lan tỏa ra xung quanh như một cơn địa chấn vô hình.
Sóng âm lướt qua, không hề làm đổ vỡ một chiếc bát gốm hay làm rách một bao gạo nào, nhưng nó lại đi xuyên qua cơ thể của hơn ba mươi tên cướp và cả Mục Thanh Vân. Luồng sóng âm mang tần số ma lực đặc biệt trùng khớp hoàn hảo với dao động kinh mạch phàm nhân, ngay lập tức len lỏi vào xương cốt của cả băng cướp.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Hàng loạt tiếng xương khớp giòn giã vang lên đồng loạt. Đám lâu la Hắc Phong Bang vốn quanh năm suốt tháng sống lang bạt kỳ hồ trên núi cao gió lạnh, ngủ trên đất ẩm mốc, ai nấy đều mang trong mình chứng bệnh phong thấp, đau lưng mỏi gối và tắc nghẽn kinh mạch nghiêm trọng. Dưới sự đả thông kinh mạch thần kỳ của tiếng hét Sư Tử Hống, toàn bộ các điểm tắc nghẽn của bọn họ bỗng chốc được quét sạch.
“A... Ôi trời ơi... Sướng quá...”
Một tên lâu la vứt đao xuống đất, hai tay ôm lấy thắt lưng, khuôn mặt nhem nhuốc lộ ra biểu cảm sung sướng tột cùng: “Cái lưng đau mười năm nay của ta... tự nhiên hết mỏi rồi!”
“Cánh tay bị tê liệt do ngã ngựa của ta cũng cử động được rồi! Ấm áp quá!” Một tên khác vừa co duỗi bả vai vừa reo lên đầy phấn khích.
Cả băng cướp hơn ba mươi người bỗng chốc đứng khựng lại giữa đường, kẻ thì xoay hông, người thì gập bụng, ai nấy đều đắm chìm trong cảm giác sảng khoái vật lý chưa từng có, hoàn toàn quên mất mục đích đi cướp bóc ban đầu. Mục Thanh Vân cũng ngơ ngác hạ kiếm xuống, cảm thấy chân khí trong người mình bỗng dưng vận hành mượt mà hơn gấp bội, kinh ngạc nhìn về phía “thư sinh yếu ớt” Hứa Lương Thiện.
Hắc Phong Sát là kẻ chịu ảnh hưởng mạnh nhất từ tiếng hét. Gã cảm thấy luồng khí lạnh buốt tích tụ trong con mắt chột và khớp gối bấy lâu nay bốc hơi sạch sẽ. Nhưng gã vẫn cố chấp vung mã tấu, hét lớn: “Chúng bay bị điên hết rồi sao?! Mau nhặt đao lên cướp lương thực cho ta!”
Nhìn thấy gã bang chủ vẫn ngoan cố muốn phá hoại, Hắc Vô Song quyết định ra đòn quyết định. Gã khẽ nháy mắt với Dạ Sát.
Dạ Sát hiểu ý, sải bước khổng lồ tiến lên. Ngoại hình cao hai mét đầy sát khí của gã hộ pháp khiến Hắc Phong Sát hoảng sợ tột độ, vội vàng lùi lại, vung đao phòng thủ.
Để làm dịu bầu không khí căng thẳng và ngăn chặn Mục Thanh Vân ra tay can thiệp vì tưởng Ma giáo đang hành hung, Hắc Vô Song bỗng chốc lớn tiếng nói lớn, giọng nói chứa đựng sự bất lực đầy hài hước:
“Dạ Sát! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, bớt dọa người đi! Vết sẹo dài dữ tợn rỉ máu giả trên mặt ngươi thực chất chỉ là do cái nồi áp suất huyền thiết bị nổ khi ngươi cố gắng hầm khoai tây nấu cháo từ thiện cứu tế phàm nhân nghèo đói thôi! Có gì mà oai phong lẫm liệt chứ, mau cất sợi xích sắt xích quỷ kia đi!”
Lời vừa nói ra, cả ngã tư đường bỗng chốc im lặng như tờ.
Mục Thanh Vân há hốc mồm, nhìn gã đại hán giáp đen dữ tợn bằng ánh mắt vô cùng kỳ quặc. Hắc Phong Sát cũng ngơ ngác, nhìn vết sẹo dài trên mặt Dạ Sát rồi lại nhìn chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà trên người gã, sát khí dọa người bỗng chốc bay biến sạch sẽ, chỉ còn lại một bầu không khí vô cùng vô tri và nực cười.
Dạ Sát đỏ bừng mặt dưới lớp da ngăm đen, ngượng ngùng gãi gãi đầu, vội vàng giấu sợi xích sắt sau lưng, lầm bẩm: “Tôn... Hứa tiên sinh, ngài sao lại bôi nhọ thuộc hạ trước mặt bàn dân thiên hạ thế chứ... Vết sẹo đó rõ ràng là chiến tích oai hùng mà...”
Nhân lúc Hắc Phong Sát đang hoang mang tột độ, Dạ Sát nhanh như chớp lao tới, vươn cánh tay hộ pháp to khỏe túm chặt lấy cổ áo gã bang chủ chột mắt nhấc bổng lên không trung. Hắc Phong Sát giãy giụa bất lực như một con gà con:
“Thả ta ra! Tên mặc tạp dề hồng kia! Ngươi muốn làm gì?!”
“Muốn làm gì à?” Dạ Sát cười hắc hắc đầy nham hiểm, dùng một tay bóp chặt quai hàm Hắc Phong Sát ép gã há miệng ra, tay kia cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ múc một muôi cháo chay nóng hổi bốc khói nghi ngút từ nồi sắt khổng lồ, đổ thẳng vào miệng gã: “Tôn thượng từ bi ban tặng thần cháo, ngươi dám từ chối sao? Ăn cho ta!”
“Ực... ực... ực...”
Hắc Phong Sát bị ép nuốt trọn ba muỗng cháo nóng hổi dẻo thơm. Gã nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần đón nhận luồng kịch độc tàn phá lục phủ ngũ tạng của Ma giáo.
Thế nhưng, luồng cháo nóng vừa trôi xuống cổ họng, một cảm giác ngọt ngào, thanh mát tột đỉnh bỗng chốc bùng nổ trong khoang miệng gã. Vị Ngọt Của Cháo Ma Vương – được sấy khô bằng một tia ma lực ấm áp tuần hoàn hoàn hảo – kết hợp với nước giếng lọc ma pháp trong vắt và thảo dược Tuyết Liên quý hiếm, tạo nên một hương vị tuyệt mỹ vượt qua mọi giới hạn phàm trần.
Nhiệt lượng ấm áp tinh thuần cuồn cuộn chảy dọc theo thực quản, xoa dịu cái dạ dày đau nhức vì đói khát và ăn uống vô độ của gã bang chủ. Sức mạnh ấm áp sấy gạo của Vô Song len lỏi vào đan điền, đả thông hoàn toàn các mạch máu tắc nghẽn bấy lâu nay, mang lại một cảm giác khỏe khoắn, sảng khoái tinh thần đến mức run rẩy dập đầu.
“A...”
Hắc Phong Sát trợn tròn con mắt chột duy nhất, nước mắt nước mũi bỗng chốc tuôn rơi xối xả như mưa rào. Gã quỳ sụp xuống đất cát bẩn thỉu, ôm lấy lồng ngực, khóc rống lên một cách thảm thiết:
“Ngon quá... Ôi trời đất ơi, tại sao trên đời này lại có món cháo ngon ngọt sảng khoái đến thế này chứ?! Mẹ kiếp, suốt ba mươi năm qua ta ăn toàn là thịt thú rừng dai nhách, cơm mốc cướp bóc được, dạ dày lúc nào cũng đau đớn như bị thiêu đốt! Hóa ra... hóa ra đây mới là hương vị của cuộc sống lương thiện sao?!”
Gã bang chủ khét tiếng bỗng chốc khóc lóc như một đứa trẻ mồ côi nghèo đói được ban kẹo ngọt. Gã bò rạp dưới chân Hắc Vô Song, dập đầu liên tục xuống đất cát bẩn thỉu, nghẹn ngào van xin:
“Hứa tiên sinh! Thánh nhân phương nào! Ta sai rồi! Hắc Phong Sát ta bấy lâu nay mắt mù mới dám dẫn đàn em đến quấy rối quán cháo của ngài! Xin ngài ban thêm cho ta một bát nữa! Chỉ cần được ăn cháo của ngài hằng ngày, ta nguyện ý giải tán Hắc Phong Bang ngay lập tức, dẫn toàn bộ đàn em đi trồng lúa mạch cung cấp gạo ngon cho ngài!”
Hơn ba mươi tên lâu la phía sau thấy đại ca dập đầu khóc lóc hoàn lương, cũng đồng loạt quỳ sụp xuống đất cát bẩn thỉu, vứt bỏ sạch đao kiếm rỉ sét, gào thét khóc lóc:
“Chúng tôi nguyện ý hoàn lương! Chúng tôi muốn ăn cháo chay! Không làm cướp đường rủi ro cao nữa đâu!”
Mục Thanh Vân đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn cảm hóa vô tiền khoáng hậu này, Thanh Vân Cổ Kiếm trên tay hắn khẽ run nhẹ rồi tự động thu hồi vào bao. Kiếm sĩ trẻ tuổi tuấn tú gãi đầu gãi tai, khuôn mặt ngơ ngác tột độ nhìn Hắc Vô Song bằng ánh mắt sùng bái thần thánh:
“Hứa tiên sinh... Ngài quả thực là thánh nhân cứu thế tái sinh! Kiếm của ta chỉ có thể chém bay đầu kẻ ác, nhưng bát cháo chay và tiếng hét nhân từ của ngài lại có thể dập tắt hoàn toàn sát khí hắc hám, cảm hóa cả một băng cướp tàn bạo hoàn lương làm người tốt! Kiếm đạo của ta so với bạo lực ẩm thực chay của ngài, quả thực chỉ là trò trẻ con!”
Hắc Vô Song đứng sau nồi cháo, cổ họng gã lúc này đau rát, khản tiếng nghiêm trọng do hậu quả của tiếng hét Sư Tử Hống Chữa Lành quá đà. Gã khẽ ho khan vài tiếng, nhìn đám cướp đang dập đầu sùng bái và gã dũng sĩ ngốc đang tự suy diễn triết lý ánh sáng rỗng tuếch, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực sâu sắc.
*“Ta chỉ vì sợ mất điểm công đức và sợ bị sét đánh nên mới hét lên thôi! Tại sao các ngươi lại biến ta thành thánh nhân cứu thế thế này?! Nhưng mà... điểm số tăng rồi!”*
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hóa giải xung đột Hắc Phong Sát Cướp Kho Lương một cách ôn hòa không sát sinh! Cảm hóa thành công 35 tên cướp hoàn lương làm nông dân lương thiện!”
“Cộng thêm 1000 Điểm Công Đức Thiên Đạo từ việc bảo vệ môi trường và cải tạo băng đảng!”
“Ting! Điểm công đức tích lũy đạt mốc 1505 điểm! Chúc mừng ký chủ thành công đột phá cảnh giới tu hành tích thiện: Hành Thiện Trung Kỳ! Kích hoạt vầng hào quang công đức vàng nhạt bao quanh cơ thể bán kính nửa mét, tự động xua đuổi muỗi, côn trùng và thanh lọc nhẹ không khí xung quanh!”
Một luồng hơi ấm tinh thuần chạy dọc khắp cơ thể Hắc Vô Song, vầng sáng vàng nhạt lấp lánh phát ra từ trán gã khiến gã trông càng thêm thánh thiện, thoát tục như một vị tiên nhân hạ thế. Cổ họng khản đặc của gã cũng được xoa dịu, trở nên dễ chịu hơn.
Thế nhưng, chưa kịp tận hưởng niềm vui thăng cấp cảnh giới mới, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng bỗng chốc lật sang một trang mới rực rỡ ánh sáng vàng. Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy nghiêm túc:
“Ting! Kích hoạt nhiệm vụ trọng điểm cấp thiết của cấp bậc Hành Thiện Trung Kỳ: Sửa Cầu Gỗ Hắc Phong mục nát nối liền hai bờ thị trấn biên thùy! Yêu cầu: Xây dựng lại cây cầu đá kiên cố bằng kỹ thuật Xây Cầu Đá Không Xi Măng vòm chịu lực cổ đại để giúp phàm nhân đi lại an toàn giao thương hàng hóa nông sản sạch phát triển!”
“Phần thưởng hoàn thành: 5000 Điểm Công Đức Thiên Đạo vĩ mô!”
“Cảnh báo tài nguyên: Dự án xây dựng đòi hỏi một lượng khổng lồ Đá Vôi Mỏ Hoang chất lượng tốt từ Mỏ đá vôi bỏ hoang biên thùy. Kính đề nghị ký chủ nhanh chóng triển khai thu mua vận chuyển vật liệu!”
Hắc Vô Song trợn tròn mắt dưới chiếc kính gọng tre, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau nồi cháo khổng lồ.
*“Sửa cầu đá khổng lồ nối liền hai bờ sông biên giới chảy xiết?! Lại còn cần lượng đá vôi khổng lồ mỏ hoang?! Ta đào đâu ra tiền bạc và nhân lực để đi mua đá vôi xây cầu thế này? Tên địa chủ gian ác Mã Đại Cường độc quyền thu phí cầu cũ chắc chắn sẽ tìm mọi cách phá hoại ta cho xem!”*
Một áp lực chiến thuật khổng lồ mới lập tức đè nặng lên vai vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ, mở ra một chương mới đầy sóng gió dở khóc dở cười tại Hắc Phong Trấn biên thùy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!