Nhạc nềnResort5

Rối Gỗ Tấn Công Và Đội Robot Phục Vụ Bất Đắc Dĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm rầm! Tiếng bước chân nặng nề của những khớp gỗ khổng lồ va chạm vào nhau rền vang cả một góc biên cảnh Hắc Phong Trấn. Mặt đất xung quanh giếng nước công cộng vừa được tịnh hóa khẽ rung lên bần bật. Từ trong màn sương mù mờ ảo đang tan dần dưới ánh nắng trưa, hàng chục bóng đen khổng lồ rầm rập tiến sát về phía lều trại dã chiến của Ma Vương. Đó là những con rối gỗ chiến đấu hình thù kỳ dị: từ những gã hộ pháp bằng gỗ lim cao hơn trượng vác đại đao rỉ sét, cho đến những con Đại Nhện cơ khí tám chân bằng thép đen tỏa ra luồng ma khí hắc ám nghẹt thở.


Kim Nhất Đao – cuồng đao thiếu niên vừa mới dập đầu bái sư xin làm phụ bếp cắt thái – gương mặt vạm vỡ vẫn còn đầm đìa mồ hôi sau ca thái khoai tây kiệt sức. Nhìn thấy đàn rối gỗ hung hãn xông tới, hắn biến sắc, cố gắng dùng đôi tay run rẩy như thạch để nhấc thanh đại đao bản rộng nặng trăm cân lên, gầm lớn:


“Sư phụ! Có kẻ địch tập kích! Đao khí của đệ tử tuy đã cạn kiệt sau cuộc thi thái khoai tây, nhưng đệ tử nguyện dùng tấm thân da thịt này để chắn đao cho ngài! Ngài mau chạy đi!”


Hắc Vô Song đứng yên tại chỗ, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Tròng kính thạch anh tự chế khẽ phản chiếu ánh sáng vàng mờ mờ từ vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể đang bao quanh người gã. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của vị Ma Vương khẽ giật giật liên tục. Gã nhìn đôi tay run rẩy như cọng bún của Kim Nhất Đao, rồi lại nhìn đàn rối gỗ chiến đấu đang đằng đằng sát khí tiến lại gần, sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc vạt áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh nghèo “Hứa Lương Thiện”.


*“Mẹ kiếp! Tên nhóc cuồng đao này bớt nói giùm ta một câu đi! Ngươi run rẩy đến mức đứng không vững thế kia thì chắn đao cái nỗi gì hả? Với lại, ai là sư phụ của ngươi chứ?! Ta chỉ muốn lừa ngươi vào bếp thái khoai tây để tích lũy ba ngàn điểm công đức dã chiến cứu mạng, ai ngờ ngươi lại tự đốn ngộ rồi bái sư thật luôn thế này!”* Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng.


“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn đột ngột bùng nổ trong tâm thức Vô Song, làm đầu gã đau nhức như búa bổ. Cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra lơ lửng trước mắt gã, nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm đầy đe dọa:


“Phát hiện đối thủ Cổ Vô Song đang dồn sát ý cực đại, điều khiển 24 rối gỗ chiến đấu cấp Trúc Cơ tiến vào khu vực giếng nước công cộng. Nếu ký chủ sử dụng ma lực hủy diệt nguyên thủy Vô Thượng Ma Công để phản công gây thương tích hoặc phá hủy tài sản phàm nhân, hệ thống sẽ ngay lập tức trừ sạch 66,000 điểm công đức hiện tại về con số không! Lôi kiếp diệt thế sẽ giáng lâm thiêu rụi ký chủ trong vòng ba giây!”


*“Ta biết rồi! Câm miệng giùm ta một cái!”* Vô Song tức giận mắng thầm hệ thống. Gã khẽ siết chặt Chiếc Muôi Đồng Cổ gia truyền đang cầm trên tay, vết mẻ loang lổ vài góc nhỏ của chiếc muôi khẽ va vào giỏ tre đeo bên hông phát ra tiếng kêu lách cách. Dưới đáy giỏ tre, Song đao Ma Huyết của biểu muội Ma Linh Nhi vẫn đang bị gã nhét một quả bắp cải đông lạnh to tướng vào bao da để bịt miệng, tạm thời không thể phát ra tiếng kêu chói tai tố cáo lòng tốt của gã trước mặt người ngoài.


Từ phía sau đàn rối gỗ chiến đấu, một thanh niên mặc áo bào xám đầy bụi bặm bước ra. Hắn đeo găng tay da bảo hộ dày cộm, hông dắt đầy những túi đựng dụng cụ cơ khí mini như búa, kìm, tua-vít. Gương mặt hắn tái nhợt vì quanh năm nhốt mình trong mật thất chế tạo, nhưng đôi mắt lại bừng lên vẻ cuồng dại, kiêu ngạo tột cùng của một kẻ cuồng kỹ nghệ cơ khí. Hắn chính là Cổ Vô Song, thiên tài chế tạo rối lập dị của Thiên Cơ Môn, kẻ vừa nhận lời ủy thác của địa chủ gian ác Mã Đại Cường để đến đây tiêu diệt kẻ phá hoại thị trường bảo kê mang tên “Hứa Lương Thiện”.


“Hứa Lương Thiện đâu?! Kẻ nào dám dùng tà pháp tịnh hóa nguồn nước, phá hoại chuỗi cung ứng độc quyền thu phí cầu đường và giếng nước của Mã lão bản, bước ra đây chịu chết!” Cổ Vô Song gầm lên, vung hai tay điều khiển mười ngón tay thon dài đang quấn đầy những sợi chỉ tơ tằm ma pháp cực mỏng. Đàn rối gỗ chiến đấu xung quanh hắn lập tức vung đao kiếm, rít lên những tiếng gầm cơ học chói tai.


Hắc Vô Song hít một hơi thật sâu, vận dụng Quy Lão Tức Khí Pháp để kìm hãm hoàn toàn sát khí Ma Vương đang chực chờ bùng nổ trong đan điền. Gã khẽ bước lên trước một bước, chắn trước mặt Kim Nhất Đao đang thở dốc, gương mặt bày ra một vẻ thản nhiên, thong thả đến kỳ lạ. Gã khẽ đẩy gọng kính tre trên sống mũi, giọng nói nho nhã vang lên:


“Cổ đạo hữu, muốn tỷ thí sinh tử? Muốn phá hủy giếng nước công cộng? Rất tiếc, hôm nay ngươi không thể ra tay.”


Cổ Vô Song khựng lại, nheo mắt cười lạnh: “Nực cười! Thiên Cơ Môn ta chế tạo rối gỗ chiến đấu chưa từng biết sợ hãi là gì! Ngươi chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt, lấy cái gì ngăn cản đàn Đại Nhện chiến đấu của ta?”


“Ta không ngăn cản ngươi bằng bạo lực.” Hắc Vô Song bình thản lắc đầu, khẽ thò tay vào vạt áo vải thô xám xịt của mình. Gã không rút ra thần kiếm hay pháp bảo hủy diệt nào, mà lại vác ra một xấp giấy tờ gấm dày cộm, nặng trịch, tỏa ra mùi mực tàu nồng nặc. Gã thong thả giơ xấp giấy lên, dõng dạc tuyên bố:


“Nhưng ta ngăn cản ngươi bằng pháp luật và quy trình hành chính. Hắc Phong Trấn hiện tại đã được quan phủ huyện đóng dấu đỏ công nhận là ‘Khu Tự Trị Phúc Lợi’. Theo điều lệ quản lý an toàn công cộng số 108 của phủ huyện Tiền Bất Quy vừa ký ban hành ngày hôm qua, tất cả các thiết bị tự động hóa bằng gỗ, rối chiến đấu, hoặc robot cơ khí dã ngoại khi tiến vào ranh giới thị trấn biên cảnh đều bắt buộc phải đăng ký khai báo an toàn cháy nổ và tạm trú tạm vắng!”


Cổ Vô Song nghe xong, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Hắn hoang mang tột độ nhìn xấp giấy tờ dày cộm trên tay Vô Song: “Ngươi... ngươi nói cái quái gì thế hả?! Ta là sát thủ chế tạo rối đến đây để lấy thủ cấp của ngươi, ngươi lại bắt ta điền đơn đăng ký tạm trú tạm vắng cho rối gỗ chiến đấu sao?! Đầu óc ngươi bị úng nước giếng rồi à?!”


“Không hề úng nước.” Vô Song lắc đầu đầy nghiêm túc, gã giở trang đầu tiên của xấp biểu mẫu ra, chỉ vào con dấu đỏ chói của phủ huyện đóng ngay ngắn ở góc dưới. “Đây là công văn chính thức có hiệu lực pháp lý phàm nhân. Nếu ngươi tự ý điều khiển rối gỗ chiến đấu không có giấy phép lưu hành tiến hành bạo lực tại khu tự trị, tức là ngươi đang vi phạm luật hành chính nghiêm trọng. Lúc đó, quan phủ huyện Tiền Bất Quy – người vừa mới đột phá Trúc Cơ Cảnh nhờ ăn cháo từ thiện của ta – sẽ dẫn đầu cấm vệ quân đến phong tỏa Thiên Cơ Môn của ngươi vì tội dung túng bạo lực bất hợp pháp!”


Gã khẽ đẩy kính gọng tre, hạ giọng đầy vẻ thâm sâu khó lường: “Hơn nữa, sấm sét lôi phạt của Thiên Đạo luôn canh chừng những kẻ vi phạm quy tắc trật tự xã hội. Ngươi nhìn lên trời xem, mây đen lôi kiếp thử nghiệm vẫn đang lơ lửng trên Đỉnh Sét Đánh kia kìa. Nếu ngươi dám động thủ trái phép, lôi phạt giáng xuống thiêu rụi đàn rối gỗ lim quý giá của ngươi thành tro bụi, Thiên Cơ Môn của ngươi có đền nổi thiệt hại kinh tế này không?”


Cổ Vô Song khựng lại, ngước đầu nhìn lên bầu trời xa xa. Quả thực, trên đỉnh núi cao nhất biên cảnh, những đám mây đen kịt vẫn đang cuộn xoáy mờ mờ, thỉnh thoảng rạch ra vài tia chớp tím lốp bốp đầy đe dọa. Hắn là một nhà chế tạo rối gỗ, vốn cực kỳ sợ hãi sấm sét vì gỗ lim dù có cứng đến đâu cũng rất dễ bị sét đánh cháy rụi.


Hơn nữa, tính cách của Cổ Vô Song vốn là một kẻ lập dị cuồng nghiên cứu cơ học, đầu óc cực kỳ máy móc và tôn sùng quy trình hệ thống. Nhìn thấy con dấu đỏ chói của quan phủ huyện và xấp biểu mẫu được in ấn vô cùng chuyên nghiệp, rành mạch từng điều khoản, hắn bỗng chốc rơi vào trạng thái hoang mang tâm lý rùng rợn.


“Thế... thế nếu ta muốn khiêu chiến ngươi một cách hợp pháp thì phải làm thế nào?” Cổ Vô Song lắp bắp hỏi, sát khí cuồng bạo ban nãy bỗng chốc xẹp xuống một nửa.


*“Ha ha! Cắn câu rồi!”* Vô Song mừng thầm trong lòng, gã lập tức áp dụng kỹ năng Đàm Phán Hành Chính Trì Hoãn tối thượng. Gã thản nhiên đưa xấp biểu mẫu dài 20 trang cùng một cây bút lông bôi mực sẵn cho Cổ Vô Song:


“Rất đơn giản. Đạo hữu chỉ cần ngồi xuống đây, điền đầy đủ thông tin vào xấp biểu mẫu này. Ngươi phải khai báo rõ ràng: nguồn gốc xuất xứ của từng khối gỗ nặn rối, chứng nhận kiểm dịch mối mọt của lâm nghiệp địa phương, chỉ số khí thải ma hỏa sấy khớp nối cơ học, cam kết bảo hiểm tai nạn lao động cho người dân xếp hàng ăn cháo, và đặc biệt là phải viết một bản tường trình dài năm ngàn chữ về mục đích sử dụng rối gỗ chiến đấu tại khu tự trị phàm nhân nghèo đói!”


“Năm... năm ngàn chữ tường trình? Khai báo nguồn gốc gỗ lâm nghiệp kiểm dịch mối mọt sao?!” Cổ Vô Song há hốc mồm, hai mắt trợn tròn nhìn xấp giấy tờ dài dằng dặc đầy những điều khoản rườm rà rắc rối. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng như bị trúng độc dược tâm linh.


“Đúng vậy. Nếu điền thiếu một mục, hoặc viết không đủ số chữ, đơn đăng ký của ngươi sẽ bị hệ thống hành chính phủ huyện từ chối phê duyệt, và đàn rối của ngươi vẫn là thiết bị lưu hành bất hợp pháp!” Vô Song bồi thêm một đòn chí mạng. Gã thong thả vỗ vai Kim Nhất Đao: “Nhất Đao, vác một bộ bàn ghế gỗ nhà bếp ra đây cho Cổ đạo hữu ngồi viết đơn. Nhớ thắp thêm cho hắn một ngọn đèn dầu lạc vì trời biên cảnh sương mù nhiều gió lạnh.”


“Đệ... đệ tử tuân lệnh!” Kim Nhất Đao ngơ ngác vâng lời, vội vàng chạy vào lều vác ra một bộ bàn ghế gỗ thông thô sơ đặt ngay bên cạnh giếng nước sạch.


Cổ Vô Song đứng đờ người giữa sân. Nhìn xấp biểu mẫu dày cộm rườm rà, rồi nhìn đàn rối gỗ chiến đấu đang đứng bất động chờ lệnh, hắn khẽ cắn răng, lòng tự trọng của một kỹ sư cơ khí máy móc trỗi dậy: *“Mẹ kiếp! Ta là thiên tài Thiên Cơ Môn, không có quy trình kỹ thuật rắc rối nào mà ta không giải quyết được! Điền đơn thì điền đơn! Ta viết xong 20 trang này, xem ngươi còn lý do gì để trì hoãn cuộc quyết chiến sinh tử!”*


Nghĩ là làm, Cổ Vô Song hậm hực ngồi xuống ghế gỗ, vung bút lông bắt đầu cặm cụi điền đơn dưới ngọn đèn dầu lạc leo lét rực sáng ấm áp giữa nắng trưa biên cảnh. Hắn viết chữ cực nhanh, đầu óc quay cuồng tính toán lượng khí thải ma hỏa sấy khớp gỗ và nguồn gốc xuất xứ lâm nghiệp của đàn rối Đại Nhện.


Nhìn bóng lưng Cổ Vô Song đang cặm cụi ngồi viết đơn như một học trò nghèo đi thi hương, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đầy đắc ý vạn phần. Gã khẽ nháy mắt ra hiệu cho tiểu ma đầu tạp dịch A Ngốc đang nấp sau bụi tre gần đó.


A Ngốc vốn tính tình nhút nhát nhưng cực kỳ chăm chỉ, hằng ngày luôn bắt chước Ma Vương đi nhặt rác dọn dẹp vệ sinh. Nhận được tín hiệu mật của tôn thượng, cậu bé lập tức hiểu ý. Cậu lẻn ra phía sau đàn rối gỗ chiến đấu đang đứng bất động như những bức tượng gỗ lim khổng lồ vì chủ nhân của chúng đang mải mê điền đơn hành chính.


*“Tôn thượng ra lệnh cho ta lập trình lại đàn rối gỗ này để biến chúng thành waiter bưng bê cháo dã chiến! Đúng vậy, đây chính là bí pháp ‘Thần Nông Kiếm Pháp’ trồng rau dọn rác tối thượng mà tôn thượng luôn âm thầm truyền dạy cho ta!”* A Ngốc thầm nghĩ đầy sùng bái cuồng nhiệt.


Cậu bé nhanh nhẹn thò tay vào túi áo vải thô quá rộng của mình, lôi ra hàng chục tấm bùa ngải màu vàng nhạt có thêu hình hoa sen xanh mượt mà – đây là “Thanh Tịnh Quét Dọn Quyết” bùa do Vô Song tự chế bằng tro bếp thảo dược để thanh lọc ma tính. A Ngốc di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ, áp sát vào chân những con rối gỗ chiến đấu khổng lồ.


*Bạch! Bạch! Bạch!*


Với tốc độ nhanh nhẹn bẩm sinh, A Ngốc dán chuẩn xác những tấm bùa thanh tịnh vào gáy và khớp bánh răng chuyển động của đàn rối Đại Nhện tám chân và hộ pháp gỗ lim.


Ngay khoảnh khắc bùa thanh tịnh được dán lên, luồng ma khí hắc ám đỏ rực rỡ tỏa ra từ thân gỗ lim lập tức bị dập tắt hoàn toàn, thay thế bằng một luồng linh khí ấm áp, thanh tịnh mờ mờ phát ra từ tro bếp thảo dược. Đàn rối gỗ khẽ giật giật khớp nối gỗ, đôi mắt cơ học đỏ ngầu ban nãy bỗng chốc chuyển sang màu xanh lam dịu mát, tràn ngập vẻ hiền từ, thân thiện.


Kim Nhất Đao lúc này cũng đã hồi phục được một chút thể lực phàm trần sau khi ăn chè sâm bổ lượng của Bạch Vô Song tặng lúc trước. Thấy A Ngốc đang bận rộn dán bùa lập trình lại đàn rối, hắn cũng nhiệt tình chạy lại giúp đỡ. Hắn vác ra hàng tấn Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão – những chiếc bát đất sét ma pháp rơi từ độ cao mười mét không vỡ nứt do nghệ nhân Cổ Lão nặn đúc – xếp gọn gàng lên lưng con Đại Nhện tám chân khổng lồ lúc này đã bị biến thành một chiếc bàn ăn di động cực kỳ vững chắc.


“A Ngốc sư huynh, ta giúp huynh xếp bát gốm lên lưng con nhện gỗ này nhé!” Kim Nhất Đao hào hứng thì thầm. “Thanh đại đao huyền thiết của ta dùng để thái khoai tây, còn con nhện gỗ tám chân này dùng để bưng bê bát gốm siêu bền rơi không vỡ, quả thực là sự kết hợp hoàn hảo của đao ý nhập vi và cơ học dưỡng sinh cứu thế!”


“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi Nhất Đao sư đệ!” A Ngốc vội vàng bịt miệng Kim Nhất Đao, liếc nhìn về phía Cổ Vô Song vẫn đang cặm cụi ngồi viết bản tường trình năm ngàn chữ đến mức mồ hôi đầm đìa, tóc tai bù xù.


Trong lúc đó, Hắc Vô Song đứng cạnh giếng nước công cộng, khẽ dùng Chiếc Muôi Đồng Cổ múc từng muôi súp bí ngô ngọt mát thơm phức bốc khói nghi ngút đổ đầy vào các bát gốm siêu bền. Nhờ vào pháp tắc phân chia tài nguyên công bằng tuyệt đối ẩn chứa trong muôi đồng cổ gia truyền, mỗi bát súp bí ngô đều được chia đều tăm tắp, nước súp vàng ươm sánh mịn lấp lánh mờ mờ dưới ánh nắng ấm.


Đàn rối gỗ chiến đấu khổng lồ sau khi bị dán bùa lập trình lại, tự động cúi đầu cung kính đón nhận những bát súp bí ngô từ tay Vô Song. Con Đại Nhện gỗ tám chân khéo léo dùng các chân cơ học kẹp chặt lấy những bát gốm siêu bền nảy tưng tưng mà không làm đổ một giọt súp nào, nhẹ nhàng di chuyển về phía hàng ngàn dân làng nghèo khổ và trẻ em mồ côi đang xếp hàng trật tự chờ ăn cứu tế đầu trấn.


Hàng ngàn người dân phàm nhân nghèo đói ban đầu hoảng sợ tột độ trước đàn rối gỗ chiến đấu hung dữ, dạt ra hai bên kêu khóc thảm thiết. Nhưng khi thấy những con rối khổng lồ cúi đầu thân thiện, dùng đôi tay gỗ lim to bản nhẹ nhàng dâng lên những bát súp bí ngô thơm ngọt ngào ngọt lịm, bầy trẻ nhỏ lập tức reo hò vui sướng, ùa lại vây quanh bầy rối gỗ tinh nghịch chơi đùa.


“Ôi! Con Đại Nhện gỗ này biết bưng cháo phục vụ bàn chuyên nghiệp quá! Nó còn biết dùng chân gãi cằm cho chó con nữa kìa!” Một đứa trẻ mồ côi reo lên thích thú.


“Thần kỳ quá! Hứa tiên sinh quả nhiên là đại lão tiên nhân ẩn thế đại từ đại bi, biến cả quái vật gỗ lim tàn ác thành robot phục vụ bàn cứu trợ phàm nhân chúng ta!” Dân làng nghèo khổ đồng loạt quỳ lạy sùng bái hướng về phía lều dã chiến.


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn bùng nổ vang dội trong đầu Vô Song, Thiên Đạo Bảng rực sáng hào quang cộng điểm xanh lá cây rực rỡ:


“Ký chủ đã hóa giải thành công cuộc tấn công bạo lực của Cổ Vô Song, biến đàn rối gỗ chiến đấu thành đội waiter robot phục vụ bàn chuyên nghiệp cứu tế vạn dân phàm nhân nghèo đói, tích lũy thêm 3,000 điểm công đức dã chiến bảo vệ môi trường vĩ mô! Chỉ số công đức hiện tại: 69,000 điểm! Lớp hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ quanh vạt áo ký chủ khẽ gợn sóng rực rỡ ấm áp!”


*“Ha ha ha! Sáu vạn chín công đức! Cái mạng nhỏ của ta lại được củng cố vững chắc thêm một bước lớn trước thiên kiếp sét đánh!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng, khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý tột độ dưới vầng hào quang ấm áp.


Đúng lúc này, Cổ Vô Song khẽ thở phào một tiếng đầy nhẹ nhõm, đặt bút lông xuống bàn gỗ. Hắn lau mồ hôi đầm đìa trên trán, gương mặt nhợt nhạt rạng rỡ vẻ tự hào của một kỹ sư vừa hoàn thành bản vẽ thiết kế vĩ đại nhất đời. Hắn đứng phắt dậy, cầm xấp biểu mẫu dài 20 trang đã được điền kín chữ đen nghịt phẳng lỳ dâng lên trước mặt Vô Song, dõng dạc tuyên bố:


“Hứa Lương Thiện! Bản tường trình năm ngàn chữ và tờ khai đăng ký tạm trú tạm vắng, kiểm dịch mối mọt lâm nghiệp cho 24 rối gỗ chiến đấu của ta đã được hoàn thành đầy đủ, không thiếu một mục nào! Bây giờ quy trình hành chính đã thông suốt hợp pháp, ngươi không còn lý do gì để trì hoãn nữa! Mau rút đao ra quyết chiến sinh tử với ta để phân định chính tà!”


Hắc Vô Song mỉm cười nhân hậu, thản nhiên đón nhận xấp biểu mẫu từ tay đối thủ, khẽ gật đầu khen ngợi: “Cổ đạo hữu quả thực là một nhân tài hành chính kiệt xuất của Thiên Cơ Môn, viết chữ rất đẹp và điền đơn rất ngay ngắn. Nhưng quyết chiến sinh tử cái gì chứ? Ngươi nhìn lại đàn rối của mình xem.”


Cổ Vô Song khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ nghi ngờ. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại phía sau giếng nước sạch.


Gương mặt tái nhợt của gã rối sư lập dị bỗng chốc cứng đờ lại, đôi mắt trợn tròn xoe đến mức suýt rơi cả tròng mắt ra ngoài, hàm răng đánh vào nhau lập cập vì kinh hoàng tột độ.


Trước mắt hắn, 24 con rối gỗ chiến đấu khổng lồ vốn được chế tạo bằng gỗ lim ngàn năm cứng như sắt đen để hủy diệt vạn vật, lúc này đang xếp thành hai hàng ngay ngắn trật tự đầu trấn. Con Đại Nhện cơ khí khổng lồ đang dùng các chân kẹp lấy những chiếc Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão bưng cháo nóng phục vụ người già neo đơn cực kỳ chuyên nghiệp. Một gã hộ pháp gỗ lim khổng lồ khác đang cầm chổi tre quét dọn vệ sinh lá rụng đường phố, trong khi ba con rối nhỏ đang múa rối gỗ làm trò vui cho bầy trẻ mồ môi Nhà Mái Ấm An Lạc cười đùa vui vẻ tinh nghịch.


Cổ Vô Song gào rú thảm thiết trong lòng, ngã quỵ xuống đất cát lầy lội, hai tay ôm lấy đầu nghẹn ngào nhìn đàn rối chiến đấu vĩ đại của mình đang bưng cháo phục vụ phàm nhân nghèo đói cực kỳ chuyên nghiệp và hiền từ vô biên dưới ánh nắng ban mai rực rỡ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!