Nhạc nềnResort5

Kim Nhất Đao Thách Đấu Đao Pháp Và Cuộc Thi Thái Khoai Tây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đất mịt mù từ tảng đá vôi bị chẻ đôi dần dần lắng xuống, để lại một vết chém phẳng lỳ như gương. Gió biên cương rít qua khe đá, thổi phần phật vào vạt áo vải thô xám xịt của Hắc Vô Song – lúc này vẫn đang khoác lên mình vỏ bọc của thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện.


Đứng đối diện với gã, cuồng đao thiếu niên Kim Nhất Đao đang chống ngược thanh đại đao bản rộng nặng trăm cân xuống đất, mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra vài đường rãnh nhỏ. Hắn kiêu ngạo hất hàm, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay trần rung lên bần bật theo từng nhịp thở dồn dập. Đao khí rực lửa ma hỏa từ thân đao rỉ sét bốc lên nghi ngút, tạo thành một luồng áp lực lạnh buốt khóa chặt lấy vị thư sinh yếu ớt trước mặt.


“Ngươi chính là Hứa Lương Thiện?” Kim Nhất Đao gầm lên, giọng nói vang dội như sấm truyền giữa trưa nắng ấm. “Nghe danh ngươi sở hữu đao pháp tối thượng, có thể gọt đá vôi mỏ hoang phẳng lỳ như lụa, lại dùng cháo tịnh hóa nguồn nước để thu phục lòng dân! Hôm nay, Kim Nhất Đao ta vác đao đến đây, nhận ủy thác của địa chủ Mã Đại Cường để đập nát cái giếng nước công cộng này, đồng thời lấy thủ cấp của ngươi về làm chiến tích! Mau rút đao ra tỷ thí sinh tử với ta!”


Hắc Vô Song đứng yên tại chỗ, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng gã.


*“Mẹ kiếp! Lại là cái lão địa chủ gian ác Mã Đại Cường kia! Lão không tự mình đến mà lại thuê một tên trẩu tre cuồng chiến đao pháp đến đây phá hoại hệ thống lọc nước sạch của ta sao? Ta vừa vất vả tịnh hóa cái giếng này để tích lũy thêm năm ngàn điểm công đức, đưa tổng điểm lên sáu vạn ba, củng cố vững chắc cái mạng nhỏ trước thiên kiếp lôi phạt. Thế mà tên nhóc này lại muốn chém nát giếng nước công cộng để ta bị trừ sạch điểm về không hả?!”*


“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn đột ngột bùng nổ trong tâm thức Vô Song, làm đầu gã đau nhức như búa bổ. Cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra lơ lửng trước mắt gã, nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm đầy đe dọa:


“Phát hiện đối thủ Kim Nhất Đao đang dồn sát ý cực đại. Nếu ký chủ sử dụng ma lực hủy diệt nguyên thủy Vô Thượng Ma Công để phản công gây thương tích hoặc sát sinh, hệ thống sẽ ngay lập tức trừ sạch 63,000 điểm công đức hiện tại về con số không! Lôi kiếp diệt thế sẽ giáng lâm thiêu rụi ký chủ thành heo quay trong vòng ba giây!”


*“Ta biết rồi! Câm miệng giùm ta một cái!”* Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Gã khẽ siết chặt Chiếc Muôi Đồng Cổ gia truyền đang cầm trên tay. Chiếc muôi đồng cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ va chạm cứu người trước đó, lúc này khẽ phản chiếu ánh sáng vàng mờ mờ từ vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể đang bao quanh người gã trong bán kính nửa mét.


Không thể dùng bạo lực hắc ám, cũng không thể chạy trốn vì giếng nước sẽ bị phá hủy. Vô Song hít một hơi thật sâu, vận dụng Quy Lão Tức Khí Pháp, hít vào thở ra chậm rãi để kìm hãm hoàn toàn sát khí Ma Vương đang chực chờ bùng nổ trong đan điền. Gã khẽ cười một tiếng, giọng nói thong thả, mang theo một vẻ thâm sâu khó lường của một vị đại lão ẩn thế:


“Kim thiếu hiệp, chém đá vôi thì có gì là hay? Trẻ con lên ba ở Hắc Phong Trấn này cũng làm được. Đao pháp thực sự của bậc tông sư không nằm ở chỗ chém đứt những thứ cứng ngắc, mà nằm ở khả năng kiểm soát lực đạo đến mức cực hạn – chém cái mỏng manh mà không nát, gọt cái xù xì mà không phạm vào thịt.”


Kim Nhất Đao khựng lại, đôi mắt cuồng chiến khẽ nheo lại đầy vẻ nghi ngờ: “Ngươi nói thế có ý gì? Đao pháp của ta là Bá Vương Đao Pháp, cương mãnh vô địch, chém sắt như bùn! Ngươi định dùng ba tấc lưỡi để trốn tránh cuộc quyết chiến sinh tử sao?”


“Trốn tránh?” Vô Song lắc đầu, khẽ thở dài đầy vẻ tịch mịch. Gã chỉ tay về phía góc bếp ăn dã chiến dột nát gần giếng nước. Ở đó, nhờ sự hăng hái của cựu bang cướp Hắc Phong Sát hoàn lương, hàng tấn khoai tây và bí ngô khổng lồ vừa được thu hoạch từ trang trại hữu cơ đang xếp thành một ngọn núi nhỏ.


“Ngươi nhìn đống khoai tây và bí ngô kia xem. Trưa nay, hàng ngàn dân làng nghèo khổ và trẻ em mồ côi của Nhà Mái Ấm An Lạc sẽ đến đây chờ ăn súp chay cứu tế. Nhà bếp của ta đang thiếu hụt nhân lực cắt thái trầm trọng. Nếu ngươi tự tin vào đao pháp chém sắt như bùn của mình, ngươi có dám cùng ta tỷ thí một trận ‘Đao Ý Nhập Vi’ không?”


“Tỷ thí đao ý nhập vi? Tỷ thí thế nào?” Kim Nhất Đao bị khơi dậy lòng hiếu thắng, vội vàng hỏi.


Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, mỉm cười đầy nham hiểm: “Rất đơn giản. Chúng ta sẽ thi thái sợi khoai tây và gọt vỏ bí ngô tốc độ cao. Ai thái mỏng hơn, đều tăm tắp hơn mà không làm nát nguyên liệu, người đó thắng. Đao pháp của ngươi chém sắt như bùn, vậy có thể dùng đao khí chém khoai tây thành những sợi mỏng như tơ tóc mà không làm nó biến thành bột mịn không? Nếu ngươi làm được, ta tự nguyện dâng nộp thủ cấp cho ngươi mang về nhận thưởng của Mã Đại Cường!”


“Thái... thái khoai tây?” Kim Nhất Đao há hốc mồm, thanh đại đao nặng trăm cân suýt chút nữa thì tuột khỏi tay. Hắn cảm thấy lòng tự trọng của một sát thủ đao khách bị sỉ nhục nặng nề. “Ngươi bắt ta dùng thanh đại đao huyền thiết chém sắt như bùn này để đi thái khoai tây dã chiến sao?! Đây là sỉ nhục! Là sỉ nhục đao pháp!”


“Sao nào? Nhát gan không dám đấu?” Vô Song dùng chiêu khích tướng cực kỳ quen thuộc. “Hóa ra Bá Vương Đao Pháp lừng lẫy giang hồ chỉ là hữu dũng vô mưu, chỉ biết chém đá chết chứ không thể kiểm soát đao khí để thái sợi khoai tây mỏng manh. Xem ra đao pháp của ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi, ta thật là thất vọng.”


“Ngươi câm miệng!” Kim Nhất Đao nổi điên, mặt đỏ tía tai vì bị kích động. Hắn gầm lên: “Đấu thì đấu! Kim Nhất Đao ta chưa từng sợ bất kỳ cuộc tỷ thí đao pháp nào! Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là đao khí nhập vi thực sự! Đưa khoai tây đây!”


*“Ting ting! Kích hoạt nhiệm vụ dã chiến: Cảm hóa cuồng đao thiếu niên Kim Nhất Đao hoàn lương thành phụ bếp cắt thái. Phần thưởng: 3,000 điểm công đức dã chiến và giải phóng sức lao động nhà bếp!”*


Tiếng chuông vàng hệ thống vang lên ngọt ngào làm Vô Song sướng phát điên trong lòng. Gã vội vàng vẫy tay ra hiệu cho A Ngốc và lâu la Ma giáo vác ra hàng chục rổ tre đựng khoai tây đất cát bẩn thỉu đặt trước mặt Kim Nhất Đao.


“Tốt lắm! Cuộc tỷ thí ‘Vạn Đao Thái Khoai Tây’ chính thức bắt đầu!” Vô Song hét lớn.


Kim Nhất Đao không thèm chần chừ, hắn vận chuyển chân khí Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ, toàn thân bộc phát ra một luồng ma khí đỏ rực rỡ. Hắn vung thanh đại đao bản rộng khổng lồ lên không trung, đao ý cuồng bạo làm bão tuyết xung quanh giếng nước cuộn xoáy điên cuồng.


“Bá Vương Đao Pháp – Cuồng Đao Loạn Trảm!”


Kim Nhất Đao hét lớn, thanh đại đao vung lên chớp giật, tạo ra hàng trăm tàn ảnh đao quang đỏ rực rỡ bao phủ lấy rổ khoai tây. Luồng đao khí sắc bén rít lên xé gió, chém thẳng vào những củ khoai tây đang bay lơ lửng giữa không trung do hắn dùng chân khí hất lên.


*Vút... vút... vút...*


Những củ khoai tây bị đao khí chém trúng, trong chớp mắt liền bị phân tách thành hàng vạn sợi mỏng đều tăm tắp, rơi rụng rào rào như mưa xuống chiếc rổ tre lớn đặt phía dưới. Tốc độ chém đao của hắn nhanh đến mức mắt thường phàm nhân không thể nhìn thấy lưỡi đao, chỉ thấy những sợi khoai tây mỏng như tơ tóc liên tục thành hình.


*“Trời đất ơi! Cái máy thái sợi chạy bằng cơm này năng suất khủng khiếp quá!”* Vô Song đứng bên cạnh nhìn mà hai mắt sáng rực lên dưới tròng kính gọng tre. Gã thầm khen ngợi sự ngu ngốc đáng yêu của tên cuồng đao này. *“Thế này thì nhà bếp của ta tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian chuẩn bị súp chay cứu tế phàm nhân!”*


Để không bị nghi ngờ, Vô Song cũng phải ra tay biểu diễn. Gã rón rén đi lại gần giỏ tre dã chiến, lôi ra thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô của tổ tiên Ma giáo đang được bọc kín trong lớp vải thô rách nát.


Đột nhiên, ngay khi Vô Song vừa chạm tay vào chuôi kiếm, một tiếng kêu chói tai, rùng rợn bỗng chốc vang lên từ dưới đáy giỏ tre cũ kỹ:


*“Két... két... cứu... cứu... oán nghiệp... người tốt... chói mắt quá... két...”*


Đó chính là Song đao Ma Huyết của biểu muội Ma Linh Nhi đang bị Vô Song tịch thu giữ giùm dưới đáy giỏ. Do giỏ tre dã chiến đang ở quá gần người có 63,000 điểm công đức khổng lồ phát sáng như mặt trời nhỏ là Vô Song, song đao tà ác bị hào quang công đức kim quang làm cho dị ứng dữ dội, liên tục phát tiếng kêu chói tai tố cáo lòng tốt của gã.


Kim Nhất Đao đang mải mê vung đao khí thái khoai tây, nghe thấy tiếng kêu kỳ lạ liền khựng lại một nhịp đao, nghi ngờ hỏi: “Tiếng gì thế? Nghe như tiếng kêu thảm thiết của oan hồn tà ác dã ngoại?”


“Không có gì! Chỉ là tiếng chuột cống biên cảnh bị đóng băng đông lạnh kêu cứu thôi!” Vô Song vội vàng ngụy biện lấp liếm. Gã nhanh chân đạp mạnh một phát vào giỏ tre, dùng chân nhét thêm một quả bắp cải đông lạnh to tướng vào bao da song đao để bịt miệng chúng hoàn toàn, ép chúng im lặng.


“Ngươi tập trung vào đao pháp của mình đi! Đừng để phân tâm!” Vô Song hét lớn răn đe.


Kim Nhất Đao nghe vậy liền đỏ mặt, vội vàng tập trung tinh thần, tiếp tục vung đao chém khoai tây điên cuồng để chứng minh bản lĩnh.


Vô Song thở phào nhẹ nhõm, gã vác thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô bọc vải thô tiến lại gần đống bí ngô khổng lồ bám đầy bùn đất. Thanh bảo kiếm chém sắt như bùn của tổ tiên Ma giáo vốn là một thần khí hủy diệt vĩ đại, nay bị Vô Song dùng làm dao bếp gọt vỏ bí ngô.


Gã khẽ vung kiếm, kiếm ý chấn động nhẹ nhàng lướt qua bề mặt quả bí ngô xù xì. Nhờ vào sự sắc bén tuyệt đối của thần kiếm, lớp vỏ bí ngô dày cứng bị gọt sạch sẽ chỉ trong một đường kiếm mượt mà, để lại phần thịt quả vàng ươm, nhẵn nhụi đều tăm tắp không hề phạm vào một phân thịt quả nào. Vô Song di chuyển nhanh nhẹn, thái bí ngô thành từng miếng vuông vức mười phần bằng nhau, xếp gọn gàng vào Nồi Sắt Vạn Quân đang sôi sùng sục bên cạnh.


*“Ôi... linh hồn của bảo kiếm tổ tiên chắc đang khóc lóc thảm thiết trong mật thất lăng mộ vì bị đem đi gọt bí ngô thái khoai tây thế này. Nhưng thôi kệ đi, cứu mạng ta mới là quan trọng nhất!”* Vô Song thầm nghĩ đầy hóm hỉnh.


Trận tỷ thí đao pháp vô tiền khoáng hậu cứ thế tiếp diễn suốt nửa canh giờ. Kim Nhất Đao dồn hết chân khí Trúc Cơ Cảnh vung đao chớp giật, mồ hôi đầm đìa như tắm, đao khí đỏ rực chém vụn hàng tấn khoai tây thành những sợi mỏng mượt mà. Trong khi đó, Vô Song thong thả gọt vỏ bí ngô đều tăm tắp bằng thần kiếm bọc vải thô, phong thái ung dung tự tại như một vị tiên nhân đang dạo chơi vườn đào.


Khi củ khoai tây cuối cùng rơi vào rổ tre, Kim Nhất Đao cũng kiệt sức hoàn toàn. Hắn chống đại đao xuống đất, thở dốc hồng hộc, hai cánh tay run rẩy rã rời cơ bắp không còn một chút lực lượng nào. Hắn ngước nhìn đống khoai tây thái sợi đều tăm tắp, phẳng lỳ như tơ tóc xếp gọn gàng trong rổ tre, rồi lại nhìn đống bí ngô được gọt vỏ mượt mà không tì vết của Vô Song.


Một luồng linh cảm đốn ngộ đột ngột bùng nổ trong tâm trí của cuồng đao thiếu niên. Đôi mắt hắn trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Hắc Vô Song với vẻ sùng bái cuồng nhiệt tột độ:


“Ta... ta hiểu rồi! Hóa ra đây mới là cảnh giới tối cao của đao pháp – ‘Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu’! Đao pháp dùng để chém giết, tàn phá đá tảng của ta chỉ là hạ đẳng, đao pháp kiểm soát đao khí nhập vi để thái khoai tây gọt vỏ bí ngô nuôi sống vạn dân phàm nhân mới là thượng đẳng! Hứa tiên sinh... ngài dùng thần kiếm bọc vải thô gọt bí ngô phẳng lỳ, rõ ràng là đang dùng thân giáo để khai sáng đao ý cho ta!”


*“Hả? Ngươi lại tự suy diễn cái quái gì thế không biết?”* Vô Song há hốc mồm sau tròng kính tre, hoang mang tột độ trước sự hoang tưởng vĩ mô của tên trẩu tre này.


Nhưng Kim Nhất Đao không hề do dự. Hắn buông rơi thanh đại đao nặng trăm cân, quỳ rạp hai gối xuống đất cát lầy lội, dập đầu rầm rầm trước mặt Vô Song, nước mắt rưng rưng vì cảm động:


“Sư phụ! Xin nhận của đệ tử một lạy! Đệ tử Kim Nhất Đao ngu muội, nguyện từ bỏ tà lộ chém giết của Mã Đại Cường, tự nguyện xin làm phụ bếp cắt thái không lương suốt đời cho quán cháo từ thiện của ngài để học tập đao ý thái khoai tây dưỡng sinh cứu thế!”


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ!”


Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào trong đầu Vô Song, Thiên Đạo Bảng rực sáng hào quang cộng điểm:


“Ký chủ đã cảm hóa thành công cuồng đao thiếu niên Kim Nhất Đao hoàn lương làm phụ bếp cắt thái, tích lũy thêm 3,000 điểm công đức dã chiến bảo vệ mầm non! Chỉ số công đức hiện tại: 66,000 điểm! Lớp hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ quanh vạt áo ký chủ khẽ gợn sóng rực rỡ ấm áp!”


*“Ha ha ha! Lại có thêm ba ngàn điểm công đức lẻ và một chiếc máy thái khoai tây chạy bằng cơm miễn phí!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng, khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý vạn phần.


Thế nhưng, nụ cười trên môi gã bỗng khựng lại.


Từ phía chân trời biên cảnh, một luồng ma khí đen kịt rùng rợn kèm theo tiếng khớp gỗ va chạm *lách cách... lách cách...* đầy rùng rợn đột ngột truyền đến. Hàng chục bóng rối gỗ chiến đấu khổng lồ mang theo đao kiếm rực rỡ ma hỏa đang rầm rập tiến sát về phía lều trại dã chiến của Ma Vương, tỏa ra sát ý nghẹt thở...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!