Nhạc nềnResort5

Nhật Ký Của Người Anh Quá Cố Và Chiến Dịch Lọc Nước Sạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết biên cảnh vừa tạm dừng, để lại một bầu không khí lạnh buốt thấu xương. Trong căn lều vải dã chiến rách nát nằm ở vùng ngoại vi Hắc Phong Trấn, Hắc Vô Song đang ngồi xếp bằng trên một tấm nệm rơm khô. Gã khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục ẩn sau tròng kính thạch anh khẽ giật giật liên tục. Trên tay gã lúc này là cuốn nhật ký bọc da dê cũ kỹ, bám đầy bụi bặm và oán khí màu đen mờ mờ của người anh trai quá cố – cựu thiếu chủ Ma giáo Hắc Vô Kỵ.


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 58,000 điểm. Cảnh báo: Oán niệm từ vong hồn gia tộc đang dao động ở mức trung bình, có khả năng ảnh hưởng đến từ trường công đức của ký chủ!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu làm Vô Song đau nhức cả thái dương. Gã lờ đi hệ thống khốn nạn, rón rén lật mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký. Những dòng chữ viết bằng máu khô rỉ sét hiện ra, nét chữ nghệch ngoạc nhưng tràn đầy sự tự tin đến mức hoang tưởng:


*“Ngày mười lăm tháng chạp, ta đã nghĩ ra một kế hoạch vĩ đại vô tiền khoáng hậu để chấn hưng Ma giáo! Kế hoạch thứ ba mươi lăm: Thiết Huyết Độc Thủy Đại Trận! Ta sẽ dùng kịch độc Ngũ Độc Tán kết hợp với ma khí rò rỉ, đổ thẳng xuống giếng nước công cộng của phàm nhân Hắc Phong Trấn. Nguồn nước bị ô nhiễm sẽ biến toàn bộ phàm nhân thành xác sống tàn bạo, phục tùng Ma tộc ta thống trị thiên hạ! Ta đúng là một thiên tài quân sự kiệt xuất!”*


Vô Song đọc xong mà khóe mắt giật giật liên tục, sống lưng lạnh toát. Gã lầm bầm chửi rủa:


“Thiên tài cái đầu huynh ấy! Huynh đầu độc nguồn nước, phàm nhân chết sạch thì Thiên Đạo sẽ đánh huynh thành tro bụi trước khi huynh kịp thống trị thiên hạ! Chẳng trách năm đó huynh vừa vác lọ độc ra khỏi cửa điện liền bị một luồng sét lôi kiếp dày bằng cột nhà đánh cho hồn phi phách tán, đến cái xác cũng không còn nguyên vẹn! Đúng là bài học xương máu!”


Đột nhiên, từ thanh bảo kiếm chém sắt bọc vải thô đặt ở góc lều, một luồng khói đen âm u rùng rợn bốc lên cuồn cuộn. Oán Hồn Canh Cửa – vong linh kiêu ngạo của tổ tiên Ma giáo phong ấn trong kiếm – hiện hình lơ lửng giữa không trung. Bóng ma u sầu ấy khóc lóc thảm thiết, giọng nói khàn khàn đầy oán hận vang lên:


“Tôn thượng! Ngài cuối cùng cũng tìm thấy di bảo của cựu thiếu chủ! Ôi, thiếu chủ Hắc Vô Kỵ vĩ đại, người đã ra đi khi chí lớn chưa thành! Xin tôn thượng hãy kế thừa di chí tàn bạo của người! Hãy vác kịch độc đi đầu độc cái giếng nước công cộng đầu trấn kia đi! Hãy biến lũ phàm nhân nghèo đói kia thành nô lệ máu! Đó mới là phong thái của một Ma Vương hủy diệt vạn giới!”


“Đầu độc cái đầu ngươi ấy! Ngươi muốn ta bị sét đánh thành heo quay giống huynh ấy hả?!”


Hắc Vô Song nổi điên, không thèm nể tình tổ tiên, gã chộp lấy Chiếc Muôi Đồng Cổ gia truyền dưới đáy giỏ tre, vung tay gõ mạnh một phát *bốp* vào đầu bóng ma oán hồn.


*Bốp!*


“Á!!!” Oán Hồn Canh Cửa hét lên một tiếng thảm thiết, luồng khói đen oán khí trên đầu hắn bị chiếc muôi đồng mẻ đập cho tán loạn. Hắn ôm đầu khóc lóc u sầu: “Tôn thượng! Ngài lại dùng cái muôi múc cháo từ thiện này để sỉ nhục lòng tự tôn của kiếm linh vĩ đại! Ngài thật là tàn nhẫn!”


“Ta không những đập ngươi, ta còn bắt ngươi đi làm lao công bây giờ!” Vô Song nghiến răng răn đe, khẽ đẩy kính gọng tre. “Nghe cho kỹ đây! Từ nay về sau, phàm là những kế hoạch tàn độc trong cuốn nhật ký này, ta bắt buộc phải làm ngược lại hoàn toàn! Huynh ấy muốn đầu độc nguồn nước để diệt môn phàm nhân, vậy thì ta sẽ thực hiện chiến dịch lọc nước sạch để cứu sống cả vùng biên cương này! Đây chính là mỏ công đức khổng lồ giúp ta sống sót!”


Quyết định đã đưa ra, Vô Song lập tức thu hồi cuốn nhật ký, bắt đầu lên kế hoạch hành động. Hiện tại, Giếng nước Hắc Phong Trấn đang bị rò rỉ ma khí nghiêm trọng từ bãi rác Thanh Phong cũ, khiến nước giếng đục ngầu, phàm nhân uống vào liền bị chứng nóng trong người, mụn nhọt lở loét tột độ. Nếu gã dùng ma pháp thanh tẩy trực tiếp, dao động ma lực quá mạnh chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của thiên giới lôi phạt. Vì vậy, gã bắt buộc phải dùng phương pháp phàm nhân thực dụng nhất: Trận Pháp Than Hoạt Tính.


“A Ngốc! Lâu la Ma giáo đâu, mau lăn vào đây cho ta!” Vô Song gầm nhẹ.


Cửa lều vải lập tức bị gạt ra, tiểu ma đầu tạp dịch A Ngốc nhanh nhảu chạy vào, trên tay vẫn vác chiếc chổi tre quét dọn, gương mặt ngây thơ tràn đầy sự sùng bái:


“Có thuộc hạ! Tôn thượng có chỉ thị gì? Có phải chúng ta chuẩn bị đi đồ sát chính phái không?”


“Đồ sát cái đầu ngươi! Mau đi gom cho ta hai thứ này.” Vô Song gõ đầu A Ngốc một phát nhẹ. “Thứ nhất, thu gom toàn bộ đống củi khô chém vụn mà thiếu chủ Lục Vô Kỵ đã dọn dẹp vào bao tải dã chiến hôm trước. Thứ hai, ra bờ sông biên giới xúc cho ta mười bao tải cát sỏi sạch, cát mịn một nửa, sỏi cuội một nửa. Ngoài ra, tìm thêm một ít xơ dừa sấy khô mang về đây!”


A Ngốc nghe xong, đôi mắt nhỏ tròn xoe ngơ ngác, gãi gãi cái sừng nhỏ trên trán đầy vẻ hoang mang hoang tưởng vĩ mô:


“Tôn thượng... Ngài thu gom củi khô, cát sỏi và xơ dừa làm gì thế ạ? Lẽ nào... đây chính là các nguyên liệu tối mật để luyện chế ‘Hỗn Độn Diệt Thế Ma Trận’ dùng để chôn sống toàn bộ tông môn chính phái biên cương sao? Ôi! Tôn thượng quả thực là thâm hiểm tột cùng, dùng những vật phẩm phàm trần tầm thường để ngụy trang cho một sát trận tàn bạo!”


“Đúng đúng, chính là ‘Hỗn Độn Diệt Thế Ma Trận’!” Vô Song thở dài bất lực, đành phải ngụy biện để đám thuộc hạ làm việc nhanh chóng. “Trận pháp này cần phải nung củi khô thành than đen xì để hấp thụ toàn bộ ‘linh khí ánh sáng’ của nguồn nước, biến nó thành tịnh thổ của Ma tộc! Mau đi làm đi, chậm trễ ta bắt ngươi ăn bắp cải luộc suốt đời!”


Nghe đến hình phạt ăn bắp cải luộc tàn độc, A Ngốc sợ bắn người, lập tức vâng lệnh chạy bay ra ngoài huy động lực lượng.


Trong vòng hai canh giờ, toàn bộ lâu la Ma giáo dưới sự chỉ huy của Tả Hộ Pháp Dạ Sát đã hăng hái vận chuyển hàng chục bao tải cát sỏi và củi khô chém vụn về lều dã chiến. Vô Song bí mật sử dụng một tia ma hỏa ấm áp, khống chế nhiệt độ cực kỳ chuẩn xác để nung đống củi khô chém vụn của Lục Vô Kỵ thành một loại than hoạt tính có độ xốp cực cao, có khả năng hấp thụ độc tố và ma khí vật lý hoàn hảo.


“Tốt lắm! Than hoạt tính đã sẵn sàng!” Vô Song nhìn đống than đen lấp lánh mờ mờ mà lòng tràn đầy vui sướng. Gã khoác lên mình chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm, dắt theo muôi đồng mẻ và giỏ tre dã chiến chứa mèo béo Mộc Nhĩ, thong thả đi về phía giếng nước công cộng đầu trấn.


Giếng nước công cộng lúc này đang bốc lên từng luồng hơi nước màu xám đục, mùi hôi thối của ma khí rò rỉ làm dân làng xung quanh không ai dám lại gần. Trương Tam và Đội Tuần Tra Xếp Hàng đang phải giăng hàng rào gậy tre để ngăn trẻ em không đến gần nghịch nước độc.


“Hứa tiên sinh đến rồi!” Trương Tam nhìn thấy vỏ bọc thư sinh nghèo của Vô Song liền hớn hở reo lên. “Tiên sinh, giếng nước này bị nhiễm độc ma khí nặng quá, dân làng đang thiếu nước sinh hoạt trầm trọng, mong tiên sinh ra tay cứu giúp!”


“Dân làng yên tâm, Hứa mưu đã tìm ra phương pháp tịnh hóa nguồn nước bằng trận pháp than hoạt tính cổ xưa.” Vô Song mỉm cười nhân từ, khẽ đẩy kính gọng tre.


Gã bắt đầu thi công hệ thống lọc nước ba tầng ngay tại miệng giếng. Vô Song tự tay xếp tầng cát sỏi cuội xuống dưới cùng để lọc sạch cặn bã vật lý thô, tiếp theo đổ một lớp than hoạt tính ma hỏa khổng lồ dày ba tấc ở giữa để hấp thụ hoàn toàn độc tố ma khí rò rỉ, và trên cùng phủ một lớp xơ dừa sấy khô kết hợp cát mịn để lọc sạch bụi bẩn tinh vi. Quy trình lắp đặt hoàn toàn bằng tay, không hề sử dụng một tia ma lực hắc ám nào.


Oán Hồn Canh Cửa lơ lửng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, tức giận gào rú:


“Tôn thượng! Ngài thật sự đi làm sạch giếng nước cho lũ phàm nhân này sao?! Ngài đang sỉ nhục dòng máu Ma Vương vĩ đại!”


*Bốp!*


Vô Song thản nhiên vung Chiếc Muôi Đồng Cổ gõ bay oán hồn một lần nữa, khiến hắn quay cuồng rơi xuống hồ sen cảnh quan gần đó.


Khi tầng lọc cuối cùng được lắp đặt vững chắc khít khao, Vô Song dùng muôi đồng múc một gáo nước đục ngầu đổ vào hệ thống lọc. Dòng nước đen ngòm đi qua ba tầng lọc than hoạt tính, cát sỏi và xơ dừa, khi chảy ra dưới đáy ống dẫn tre...


*Róc rách... róc rách...*


Một dòng nước trong vắt như pha lê, lấp lánh ánh sáng dịu mát đột ngột phun trào rực rỡ! Mùi hôi thối ma khí hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một mùi hương ngọt lành, thanh khiết tỏa ra ngào ngạt khắp giếng nước công cộng. Đó chính là Nước Giếng Lọc Ma Pháp đạt tiêu chuẩn tịnh thổ hoàn hảo!


“Trời đất ơi! Nước sạch rồi! Nước trong vắt và thơm quá!” Trương Tam gào lên sung sướng, vội vàng múc một gáo uống thử. Đôi mắt hắn trợn tròn, hét lớn: “Ngọt quá! Mát lạnh thấu xương, cơn nóng trong người của ta biến mất hoàn toàn rồi!”


Hàng trăm dân làng nghèo khổ xung quanh chứng kiến kỳ tích liền reo hò vang dội, đồng loạt ập đến quỳ lạy dưới chân Vô Song, nước mắt rưng rưng vì cảm động cứu mạng:


“Hứa tiên sinh vĩ đại! Ngài đúng là thánh nhân cứu thế cải mệnh cho chúng dân! Ngài đã ban tặng nước sạch phúc lợi cho cả thị trấn!”


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ!”


Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào trong tâm thức Vô Song, Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra nhấp nháy những dòng chữ vàng nhạt lấp lánh rực rỡ:


“Ký chủ đã hoàn thành xuất sắc chiến dịch lọc nước sạch giếng nước công cộng, tịnh hóa ma khí rò rỉ thành công cứu sống hàng vạn phàm nhân, tích lũy thêm 5,000 điểm công đức bảo vệ môi trường và sức khỏe cộng đồng! Chỉ số công đức hiện tại: 63,000 điểm! Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo ký chủ khẽ gợn sóng rực rỡ ấm áp!”


*“Ha ha ha! Năm ngàn điểm công đức khổng lồ ngon lành cành đào!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng, khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý vạn phần. Lớp hào quang phòng ngự của gã lại càng thêm kiên cố vững chắc.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khoảnh khắc dân làng đang reo hò vui sướng bên giếng nước sạch, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội rầm rập. Từ phía cuối con đường biên cảnh, một luồng đao khí rực lửa ma hỏa tàn bạo, cuồng chiến bất ngờ xé toạc màn sương mù lạnh giá, rít lên những tiếng gầm rú chói tai.


Một thiếu niên vạm vỡ mặc áo vải thô hở ngực, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, lưng vác một thanh đại đao bản rộng khổng lồ nặng hàng trăm cân đang bước từng bước nặng nề tiến sát về phía giếng nước. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đều làm đá sỏi bắn tung tóe, đao khí rít lên lạnh buốt, đôi mắt rực lửa cuồng chiến khóa chặt lấy Hắc Vô Song...


Đó chính là cuồng đao thiếu niên Kim Nhất Đao, kẻ vừa vác đại đao đến đòi tỷ thí đao pháp chém sắt với Ma Vương!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!