Nhạc nềnResort5

Bạch Vô Song Thách Đấu Và Bát Sâm Bổ Lượng Làm Dịu Kiếm Ý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết rít gào qua những ngọn thông rách nát nơi con đường biên cảnh dã ngoại Hắc Phong Trấn. Không khí vốn đã rét buốt của mùa đông biên thùy, giờ đây lại càng thêm đông cứng đến mức nghẹt thở dưới áp lực của một luồng kiếm ý chính tông lạnh lùng tột độ.


Bạch Vô Song – thiên tài kiếm đạo kiêu hãnh của Ngọc Kiếm Sơn – đang lướt đi trên nền tuyết xốp như một bóng ma tuyết trắng tinh khôi. Trường bào màu trắng của hắn không một vết bụi, mái tóc đen dài bay múa trong gió lạnh, gương mặt tuấn tú lãnh đạm như tạc từ một khối băng ngàn năm. Sau lưng hắn, thanh trường kiếm mỏng như cánh ve khẽ rung lên những tiếng rền rĩ sắc bén, tỏa ra từng luồng hàn khí thấu xương làm đóng băng cả những bông tuyết đang rơi nhẹ giữa không trung.


“Kẻ nào là Hứa Lương Thiện, bước ra đây chịu chết!”


Tiếng gầm lạnh lùng của Bạch Vô Song vang dội khắp thung lũng, mang theo chân khí Trúc Cơ Cảnh Viên Mãn chấn động làm tuyết lở nhẹ trên vách núi xa xa. Hắn vung tay, thanh trường kiếm mỏng cánh ve lập tức rời bao, hóa thành một luồng ánh sáng xanh lam lạnh buốt, vẽ nên một đường kiếm khí rực rỡ găm thẳng xuống nền đất cách chân Hắc Vô Song đúng ba tấc.


*Ầm!*


Nền đất đóng băng nứt toác ra một rãnh sâu hoắm dài hơn trượng, khói lạnh bốc lên nghi ngút. Lục Vô Kỵ – thiếu chủ Huyết Hà Tông vừa mới kiệt sức sau ca quét rác vĩ mô hằng giờ – lập tức bị luồng kiếm ý này dọa cho nhảy dựng lên, hàm răng đánh vào nhau lập cập, vội vàng vác thanh đại đao Huyết Ma rụt rè trốn ra sau lưng Vô Song. Hắn run rẩy chửi thầm:


“Mẹ kiếp! Tên điên cuồng kiếm của Ngọc Kiếm Sơn sao lại đuổi đến tận đây?! Đao khí của ta đã cạn kiệt sau khi dọn rác, đánh với hắn lúc này chẳng khác nào tự sát!”


Đứng ở trung tâm của luồng bão tuyết kiếm ý kia, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dưới lớp áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh nghèo “Hứa Lương Thiện”. Đằng sau tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:


*“Mẹ kiếp! Cái tên cuồng kiếm này lại từ đâu chui ra thế không biết?! Ta vừa mới lừa được tên trẩu tre Lục Vô Kỵ đi quét rác dọn đường để cày thêm được một ngàn năm trăm điểm công đức cứu mạng, đang định thảnh thơi uống chén trà hoa cúc dại ấm áp dưỡng sinh, thế mà hắn lại đến đòi quyết chiến sinh tử sao?!”*


Ngay lập tức, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng trong tâm thức gã phát ra âm thanh cảnh báo “Ting ting” đầy nhức đầu, nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm đầy đe dọa:


“Cảnh báo bạo lực trực tiếp! Nếu ký chủ sử dụng ma lực hắc ám để chiến đấu hoặc gây tổn hại đến đồng môn chính phái, điểm công đức hiện tại là 56,000 điểm sẽ ngay lập tức bị trừ sạch về con số không! Lúc đó, Lôi Kiếp Sát Thân cấp cao sẽ ngay lập tức giáng xuống thiêu rụi ký chủ thành tro bụi!”


*“Ta biết rồi! Không cần ngươi phải nhắc nhở!”* Vô Song nghiến răng chửi thầm hệ thống khốn nạn. Gã khẽ liếc mắt nhìn sang góc lều rách dã chiến gần đó. Biểu muội dã tâm Ma Linh Nhi lúc này vẫn đang nằm bệt dưới đất cát lầy lội, ngủ say như heo sau một đêm dài vác gạo cứu tế phàm nhân không lương. Dưới đáy giỏ tre đặt cạnh đầu cô nàng, hai thanh Song đao Ma Huyết bị nhét búp bắp cải đông lạnh vào bao da vẫn đang im hơi lặng tiếng.


*“Con nhóc này ngủ say như chết thế kia, chắc chắn không thể trông mong gì vào việc cứu viện rồi! Còn Dạ Mị Nhi và đám mị ma thì đang mải mê bóc tỏi thái hành tây trong bếp dã chiến gần đó, khói tỏi phi thơm lừng của mị ma bay nghi ngút thế kia, bọn họ có nghe thấy tiếng thét của tên cuồng kiếm này mới là lạ!”* Vô Song thầm nghĩ.


Bạch Vô Song bước thêm một bước, mũi kiếm mỏng cánh ve chỉ thẳng vào ngực Vô Song, kiếm ý băng giá dồn dập rít lên gầm rú:


“Hứa Lương Thiện! Ngươi dùng cái vỏ bọc thư sinh trói gà không chặt để che giấu thân phận Ma Vương tàn bạo nhất lịch sử! Ngươi xây cầu đá phong tỏa địa mạch, lại dùng tà pháp tịnh hóa nguồn nước, thậm chí dùng lẩu nấm chay dưỡng sinh để khống chế tâm trí của sư đệ Mục Thanh Vân của ta! Hôm nay, ta sẽ dùng Ngọc Kiếm Tuyệt Sát để chém đứt đầu ngươi, trừ ma vệ đạo cho thiên hạ!”


Nói xong, Bạch Vô Song không thèm đợi giải thích, thân hình hóa thành một luồng tàn ảnh trắng muốt lướt đi chớp giật. Thanh trường kiếm mỏng cánh ve vung lên, dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ Cảnh Viên Mãn phóng ra chiêu thức mạnh nhất “Ngọc Kiếm Tuyệt Sát”. Hàng vạn luồng kiếm khí băng giá sắc bén như những mũi kim băng khổng lồ bùng nổ, quét sạch mọi bông tuyết xung quanh, tạo thành một cơn bão tuyết kiếm khí cuồng bạo dồn dập đổ ập xuống đầu Hắc Vô Song.


*“Mẹ kiếp! Hắn ra tay thật kìa!”* Vô Song hoảng hốt tột độ. Gã định dùng ma lực hủy diệt nguyên thủy của dòng họ Hắc để đập tan đòn tấn công này, nhưng bàn tay vừa khẽ nhấc lên thì vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo gã đã khẽ nhấp nháy đỏ cảnh báo trừ điểm công đức.


*“Không được! Dùng ma lực trực tiếp sẽ kích hoạt phản phệ lôi kiếp! Ta phải dùng mẹo!”*


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ mành treo chuông, Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, tập trung ma lực nhãn giới để quan sát quỹ đạo kiếm khí của đối thủ. Thông qua Nhân Quả Nhãn Cảnh vừa đột phá, gã bỗng phát hiện ra một chi tiết vô cùng bất thường: Trên trán của Bạch Vô Song, ngoài luồng chân khí băng giá rực rỡ kia, lại có một luồng hỏa khí đỏ rực, hỗn loạn đang bốc lên nghi ngút từ đan điền của hắn.


*“A! Tên cuồng kiếm này tu luyện Ngọc Kiếm Tâm Kinh hệ băng giá cực hạn, nhưng do bế quan quá độ, lại ăn quá nhiều thịt thú rừng nướng ma khí trước đó dẫn đến nội hỏa công tâm, kinh mạch bị hàn độc và nhiệt độc xung đột dữ dội! Hắn đang bị chứng nóng trong người và táo bón kinh niên tột độ, kiếm khí băng giá kia chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang để che giấu cơn bốc hỏa nội tâm mà thôi!”* Vô Song lập tức suy luận ra chân tướng nhờ y học dưỡng sinh phàm trần.


Nhìn thấy đối thủ đang bị hành hạ bởi cơn bốc hỏa nội tâm, Vô Song nảy ra một diệu kế vô tri tột đỉnh. Gã thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, nhanh như chớp giật rút ra Chiếc Muôi Đồng Cổ gia truyền – bảo vật múc cháo nay đã bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ va chạm cứu người trước đó. Đồng thời, gã mượn sức mạnh của kỹ năng “Múc Cháo Thần Tốc” vung muôi múc liên tục vào đống đá lạnh vĩnh cửu lấy từ Động Sương Muối đang được cất giữ dã chiến trong giỏ tre.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng chục khối đá lạnh vĩnh cửu nhỏ xíu, phẳng lỳ được Vô Song dùng muôi đồng ném ra với một tốc độ bàn thờ, bay lượn vẽ nên những đường vòng cung hoàn mỹ giữa không trung. Những khối đá lạnh va chạm chuẩn xác vào các điểm nút kinh mạch kiếm khí của Ngọc Kiếm Tuyệt Sát, tạo ra những tiếng nổ *bùm bùm* giòn giã. Luồng kiếm khí băng giá dồn dập của Bạch Vô Song bị cản trở hoàn toàn bởi những khối đá lạnh Động Sương Muối, nổ tung thành những làn sương mù trắng xóa mờ mịt.


Bạch Vô Song kinh ngạc tột độ, mũi kiếm khẽ khựng lại giữa chừng sương mù:


“Cái gì?! Ngươi dùng một chiếc muôi đồng mẻ để chặn đứng Ngọc Kiếm Tuyệt Sát của ta sao?! Đây là loại tà pháp gì?”


“Đây không phải là tà pháp, đây là liệu pháp giải nhiệt cơ thể!” Vô Song ho nhẹ một tiếng, bày ra vẻ mặt vô cùng sâu sắc của một bậc tiên nhân y dược ẩn thế.


Gã không thèm chạy trốn, mà nhanh nhẹn quay người lại phía nồi súp dã chiến đang sôi sùng sục bên cạnh đống củi khô chém vụn của Lục Vô Kỵ quét dọn trước đó. Vô Song thọc tay vào giỏ tre, bốc ra một nắm thảo dược Tuyết Liên Bãi Rác quý hiếm tỏa hương thơm ngát dịu nhẹ, kết hợp với bột sắn dây thanh mát và một tấn đường phèn phàm trần dã chiến. Gã dùng Chiếc Muôi Đồng Cổ múc nước sôi từ nồi, khuấy đều liên tục với đá lạnh Động Sương Muối tạo ra một bát “Sâm Bổ Lượng” sủi bọt khói lạnh ngào ngạt, thơm phức mùi thảo dược thiên nhiên cực mát.


*Vèo!*


Vô Song dùng muôi đồng bưng bát sâm bổ lượng mát lạnh sủi bọt khói lạnh dâng lên chắn ngay trước mũi kiếm mỏng cánh ve của Bạch Vô Song, chỉ cách mũi hắn đúng một tấc.


“Bạch thiếu hiệp, kiếm ý của ngươi tuy lạnh buốt bên ngoài, nhưng đan điền của ngươi lại đang nóng rực như lò ma hỏa. Ngươi bị chứng nóng trong người, táo bón kinh niên tột độ do ăn quá nhiều thịt nướng ma khí, kinh mạch đang sắp bị bốc hỏa thiêu rụi rồi! Hãy buông kiếm xuống, uống bát chè sâm bổ lượng Tuyết Liên cực mát này để làm dịu kiếm ý, giải độc gan thải độc cơ thể đi!” Vô Song cất giọng nhân từ, nhẹ nhàng thuyết phục đầy ngụy biện thần học.


Mùi thơm ngào ngạt, thanh mát tột đỉnh của thảo dược Tuyết Liên Bãi Rác kết hợp với vị ngọt ngào của đường phèn lập tức xộc thẳng vào mũi Bạch Vô Song.


Luồng hương thơm ngọt thanh, mát lạnh cực hạn ấy xuyên qua khứu giác, xộc thẳng vào đan điền đang bốc hỏa hỗn loạn của hắn. Đầu óc Bạch Vô Song bỗng chốc trở nên tỉnh táo lạ thường, cơn nóng giận cuồng chiến trong lòng hắn bỗng chốc dịu xuống một nửa. Cổ họng hắn khô khát thèm thuồng, tuyến nước bọt tự động tiết ra liên tục khi nhìn thấy bát chè sâm bổ lượng lấp lánh đá lạnh Động Sương Muối trong vắt trước mặt.


*“Mẹ kiếp! Mùi hương này... sao lại có thể thơm ngọt, mát lạnh thấu xương đến mức này chứ?!”* Bạch Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào bát chè sâm bổ lượng sủi bọt khói lạnh. *“Đan điền của ta quả thực đang nóng rực như thiêu như đốt do hàn độc phản phệ. Sư phụ nói nếu không tìm được thần dược giải nhiệt, kinh mạch của ta sẽ bị đứt đoạn. Lẽ nào... bát chè sâm bổ lượng này chính là thần dược cải mệnh mà tiên nhân y dược ban tặng cho ta?!”*


Nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng tột độ của đối thủ dưới tròng kính tre, Vô Song mỉm cười đắc ý vạn phần, khẽ múc một muỗng chè sâm bổ lượng dâng sát tận môi hắn:


“Nếm thử một muỗng đi, Bạch thiếu hiệp. Sâm bổ lượng Tuyết Liên của ta cam đoan giải nhiệt cực nhanh, đả thông hoàn toàn kinh mạch mệt mỏi nóng trong người của ngươi chỉ trong vòng một hơi thở.”


Bạch Vô Song nuốt nước bọt ực một cái. Sự kiêu hãnh của một thiên tài kiếm đạo chính phái cuối cùng đã bị sụp đổ hoàn toàn trước sự cám dỗ tột đỉnh của ẩm thực giải nhiệt dã chiến. Hắn run rẩy buông thanh trường kiếm mỏng cánh ve xuống đất cát, đưa bàn tay run rẩy nhận lấy bát chè sâm bổ lượng từ tay Vô Song, rồi múc muỗng chè đầu tiên đưa vào miệng.


*Ực!*


Khoảnh khắc muỗng chè sâm bổ lượng trôi xuống cổ họng, đôi mắt lạnh lùng như băng ngàn năm của Bạch Vô Song đột ngột trợn tròn, đồng tử co rụt lại tột độ.


Một luồng nhiệt lượng thanh mát, tinh thuần và dịu ngọt tột đỉnh bùng nổ rực rỡ trong đan điền của hắn. Luồng linh khí mát lạnh từ Tuyết Liên Bãi Rác kết hợp với đá lạnh Động Sương Muối cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch mệt mỏi, giống như một dòng suối mát lành quét sạch hoàn toàn luồng hỏa khí hỗn loạn đang thiêu đốt cơ thể hắn suốt nhiều năm qua. Cơn nóng trong người, chứng táo bón kinh niên tột độ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm vô biên lan tỏa khắp cơ thể.


“A... Ngon... Ngon quá tột đỉnh!”


Bạch Vô Song không tự chủ được mà thốt lên một tiếng rên rỉ sung sướng đầy sảng khoái, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc giãn ra, đỏ ửng hồng nhạt như thiếu nữ mùa xuân, tràn ngập một nụ cười hạnh phúc, thư giãn tột cùng. Hắn ngốn ngấu húp sạch cả bát chè sâm bổ lượng trong vòng ba nốt nhạc, nhai ngấu nghiến những sợi Tuyết Liên giòn sần sật với vẻ mặt phê pha, sung sướng ngỡ ngàng chưa từng thấy.


“Trời đất ơi! Đây không phải là chè, đây chính là thánh dược cải mệnh!” Bạch Vô Song vứt bát gốm xuống đất cát (may mắn bát gốm siêu bền Cổ Lão nảy tưng tưng không vỡ), vội vàng quỳ sụp xuống đất cát trước mặt Vô Song, đôi mắt rưng rưng nước mắt vì cảm động cứu mạng. “Hứa tiên sinh! Ta quả là kẻ có mắt không tròng, nghe lời đồn thổi của kẻ xấu bôi nhọ danh tiếng nhân từ của ngài! Ngài dùng bát chè sâm bổ lượng thần kỳ này để cứu mạng ta khỏi hỏa độc phản phệ, khai sáng tâm trí kiếm đạo của ta! Ta thề từ nay về sau sẽ buông kiếm đình chiến, đồng ý hoãn cuộc tỷ thí sinh tử sang mùa hè năm sau để hằng ngày được ăn chè dưỡng sinh của ngài!”


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ!”


Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào trong tâm thức Vô Song, Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra nhấp nháy những dòng chữ vàng nhạt lấp lánh rực rỡ:


“Ký chủ đã hóa giải thành công sát ý thách đấu của đối thủ chính phái bằng ẩm thực giải nhiệt, tích lũy thêm 2,000 điểm công đức bảo vệ môi trường và sức khỏe vĩ mô! Chỉ số công đức hiện tại: 58,000 điểm tròn trĩnh! Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo ký chủ khẽ gợn sóng rực rỡ!”


*“Ha ha ha! Hai ngàn điểm công đức lẻ ngon lành cành đào!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng, khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười nhân từ sảng khoái nhìn Bạch Vô Song đang thành kính quỳ lạy. Gã khẽ liếc nhìn Lục Vô Kỵ đang đứng bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc nhìn thiên tài kiếm đạo Ngọc Kiếm Sơn bị bát chè sâm bổ lượng thu phục hoàn toàn.


*“Tốt lắm, thu phục thêm một tên cuồng kiếm làm khách quen bảo vệ danh dự không lương cho quán chè dưỡng sinh của ta! Danh tiếng của ta trong mắt chính phái lại càng được tẩy trắng sạch sẽ!”* Vô Song đắc ý thầm nghĩ.


Vô Song thong thả đỡ Bạch Vô Song đứng dậy, đưa cho hắn một chiếc khăn lau sạch sẽ để lau tàn tro bụi bặm trên mặt, giọng nói dịu dàng đầy đạo lý rỗng tuếch:


“Bạch thiếu hiệp không cần khách khí. Cứu người tích đức là nghĩa vụ của Hứa Lương Thiện ta. Ngươi hãy ở lại đây giúp đỡ Lục thiếu chủ quét dọn vệ sinh con đường biên cảnh, hằng ngày ta sẽ bảo Lão Quỷ nấu chè sâm bổ lượng cho ngươi ăn ngon sảng khoái tinh thần.”


“Tuân lệnh tiên sinh!” Bạch Vô Song hăng hái vâng lời, lập tức nhặt chổi tre chạy đi dọn dẹp vệ sinh đường phố cùng Lục Vô Kỵ đầy vô tri hân hoan.


Hắc Vô Song thở phào nhẹ nhõm một hơi dài đầy thườn thượt, bước lại gần chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông định lấy thêm trà hoa cúc dại ra uống nốt ngụm cuối. Thế nhưng, khi gã vừa thò tay vào đáy giỏ tre rách nát để tìm ấm trà, ngón tay gã bỗng chạm trúng một vật thể dẹt dẹt, phủ đầy bụi bặm âm u nằm khuất dưới đống bắp cải đông lạnh.


Vô Song nhíu mày, rón rén lôi vật thể đó ra ngoài.


Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ bọc da dê đã bị ố vàng theo thời gian, rục rịch tỏa ra từng luồng oán khí màu đen mờ mờ đầy rùng rợn. Trên bìa cuốn sổ, ba chữ viết bằng máu khô rỉ sét đã mờ nhạt nhưng vẫn toát ra một sát ý hủy diệt nghẹt thở của dòng họ Hắc Ma tộc:


“Nhật Ký Hắc Vô Kỵ”


Khóe môi Hắc Vô Song bỗng khựng lại, nụ cười đắc ý trên gương mặt gã lập tức đông cứng hoàn toàn. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, mồ hôi lạnh lại bắt đầu chảy ròng ròng dọc sống lưng khi nhận ra luồng oán khí đen kịt từ cuốn nhật ký của người anh trai quá cố đang bắt đầu khóa chặt lấy tọa độ của lều dã chiến...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!