Đại Hội Quét Rác Và Sự Thất Bại Của Huyết Hà Đao
Sương mù buổi sớm trên con đường biên cảnh dã ngoại Hắc Phong Trấn vẫn còn mờ mịt, nhưng bầu không khí bên ngoài chiếc lều dã chiến rách nát lúc này lại căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung cả không gian.
Lục Vô Kỵ – thiếu chủ kiêu ngạo của Huyết Hà Tông – đang đứng chống thanh đại đao Huyết Ma khổng lồ xuống đất cát. Luồng ma khí đỏ ngầu bốc lên nghi ngút từ lưỡi đao rỉ sét, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, hoàn toàn lấn át chút sương muối lạnh giá của mùa đông biên thùy. Hắn mặc một bộ giáp gai đỏ rực, mái tóc nhuộm đỏ dựng ngược như rặng san hô lửa, đôi mắt kẻ viền đen đậm trợn trừng đầy hung ác nhìn chằm chằm vào vị Ma Vương đang cải trang thành thư sinh nghèo đứng trước mặt.
“Ầm!!!”
Để thị uy sức mạnh tàn bạo của mình, Lục Vô Kỵ vung mạnh thanh đại đao Huyết Ma, chém một nhát sấm sét vào tảng đá vôi khổng lồ cao bằng ba người ở đầu đường biên cảnh. Tảng đá tội nghiệp lập tức bị chẻ làm đôi, vết chém phẳng lỳ rỉ ra những vệt ma khí đỏ ngầu bốc khói nghi ngút. Hắn chống đao xuống đất, ngửa mặt lên trời cười vang đầy kiêu ngạo, tiếng cười vang dội làm rung chuyển cả lều dã chiến của Ma Vương.
“Ha ha ha! Hắc Vô Song! Nghe danh ngươi là vị Ma Vương tàn bạo nhất lịch sử, vừa nhậm chức đã đồ sát huyện nha, khống chế quan phủ, lại còn dùng tà pháp xây cầu đá phong tỏa địa mạch! Hôm nay, thiếu chủ Huyết Hà Tông ta đến đây để thách đấu xem ai tàn ác hơn, ai hủy diệt được nhiều thứ hơn! Nếu ngươi nhát gan không dám đấu, hãy dâng nộp cái đầu và ngai vàng Ma Vương Điện ra đây!”
Đứng đối diện với luồng đao khí rực lửa ma hỏa đầy đe dọa kia, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dưới lớp áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh nghèo “Hứa Lương Thiện”. Đằng sau tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:
*“Mẹ kiếp! Cái tên trẩu tre hiếu thắng này từ đâu chui ra thế không biết?! Ta khổ sở làm việc thiện, bắt cả đoàn mị ma của Dạ Mị Nhi ngồi bóc tỏi thái hành tây đến cay xè mắt trong bếp dã chiến gần đó mới tích lũy được năm vạn sáu điểm công đức cứu mạng! Giờ hắn lại muốn lôi ta vào cuộc chiến bạo lực tàn sát sao?!”*
Ngay lập tức, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng trong tâm thức gã phát ra âm thanh cảnh báo “Ting ting” đầy nhức đầu, nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm đầy đe dọa:
“Cảnh báo bạo lực trực tiếp! Nếu ký chủ sử dụng ma lực hắc ám để chiến đấu hoặc gây tổn hại đến đồng môn tà phái, điểm công đức hiện tại sẽ ngay lập tức bị trừ sạch về con số không! Lúc đó, Lôi Kiếp Sát Thân cấp cao sẽ ngay lập tức giáng xuống thiêu rụi ký chủ thành tro bụi!”
*“Ta biết rồi! Không cần ngươi phải nhắc nhở!”* Vô Song nghiến răng chửi thầm hệ thống khốn nạn. Gã khẽ liếc mắt nhìn qua góc lều rách. Biểu muội dã tâm Ma Linh Nhi lúc này vẫn đang nằm bệt dưới đất cát lầy lội, ngủ say như chết sau một đêm dài vác gạo cứu tế phàm nhân không lương. Dưới đáy giỏ tre đặt cạnh đầu cô nàng, hai thanh Song đao Ma Huyết bị nhét búp bắp cải đông lạnh vào bao da vẫn đang im hơi lặng tiếng.
*“Con nhóc này ngủ say như heo thế kia, chắc chắn không thể trông mong gì vào việc cứu viện rồi!”* Vô Song thầm nghĩ. Gã nhìn sang hướng khác, nơi mùi tỏi phi thơm lừng từ bếp dã chiến của Dạ Mị Nhi vẫn còn vương vãi trong không khí. Đúng lúc gã đang đau đầu tìm cách lách luật để từ chối cuộc thách đấu đầy bạo lực này, thì một bóng người mặc trường bào trắng thêu mây xanh từ gốc cây đa cổ thụ gần đó bước ra chậm rãi.
Đó chính là Mục Thanh Vân – đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi Ngọc Kiếm Sơn, bạn nhậu chay của Vô Song. Hắn khoanh tay trước ngực, Thanh Vân Cổ Kiếm đeo sau lưng khẽ tỏa ra hào quang chính khí rực rỡ. Đôi mắt hắn sắc lạnh như băng, khóa chặt lấy Lục Vô Kỵ, vầng trán nhíu lại đầy vẻ khinh bỉ:
“Lục Vô Kỵ! Ngươi là thiếu chủ một tông môn tà phái lớn, thế mà lại đến đây dùng đao pháp uy hiếp một vị thư sinh trói gà không chặt như Hứa tiên sinh sao? Ngươi có giỏi thì vung đao đấu với Thanh Vân Cổ Kiếm của ta đây này!”
Cảm nhận được luồng kiếm ý Trúc Cơ Cảnh Đỉnh Phong cực kỳ sắc bén của Mục Thanh Vân khóa chặt lấy mình, Lục Vô Kỵ khẽ rùng mình một cái. Đao khí rực lửa ma hỏa trên thanh đại đao Huyết Ma của hắn bỗng chốc rụt lại một nửa. Hắn chửi thầm trong lòng:
*“Mẹ kiếp! Sao tên đệ nhất kiếm khách Ngọc Kiếm Sơn này lại ở đây làm bảo vệ không lương cho một tên thư sinh nghèo?! Đánh với hắn lúc này, ta chắc chắn sẽ bị kiếm khí của hắn chém rách giáp gai đỏ ngầu này mất!”*
Tuy nhiên, bản tính hiếu thắng kiêu ngạo của một thiếu chủ tà phái không cho phép hắn lùi bước trong nhục nhã. Lục Vô Kỵ nghiến răng, cố tỏ ra hung hãn, vung đao chỉ vào đống đá vụn gần đó gào lớn:
“Mục Thanh Vân! Hôm nay ta đến đây là để so tài tàn ác và hủy diệt với Hắc Vô Song! Ta không thèm đánh nhau với tên mũi trâu chính phái như ngươi! Hắc Vô Song, nếu ngươi không dám dùng ma lực đọ chiêu, ta thách ngươi tìm ra thứ gì đó để ta hủy diệt tàn bạo hơn nhát đao chẻ đá vừa rồi của ta! Nếu ngươi tìm không ra, ngươi chính là kẻ hèn nhát nhất Ma giới!”
Nhìn thấy Lục Vô Kỵ vừa ngốc nghếch vừa nhát gan trước Mục Thanh Vân, Hắc Vô Song đằng sau tròng kính tre khẽ nảy ra một diệu kế vô tri tột đỉnh. Gã ho nhẹ một tiếng, tiến lên một bước, bày ra vẻ mặt vô cùng sâu sắc, nhân từ của một bậc đại lão ẩn thế:
“Lục thiếu chủ quả nhiên là người có đao pháp cương mãnh, sát khí ngút trời. Ngươi nói ngươi muốn so tài hủy diệt tàn bạo nhất? Ngươi nói nhát đao chẻ đá vừa rồi là đỉnh cao của sự tàn ác?”
“Chứ còn gì nữa!” Lục Vô Kỵ hếch cằm lên đầy kiêu ngạo. “Đá cứng vạn năm còn bị Huyết Hà Đao Pháp của ta chẻ làm đôi phẳng lỳ bốc khói đỏ ngầu! Đây chính là sự hủy diệt tối thượng!”
“Thật là thiển cận.” Vô Song lắc đầu thở dài đầy thương hại, chắp tay sau lưng bước đi chậm rãi. “Hủy diệt một tảng đá vô tri thì có gì là tàn ác? Sự tàn ác và hủy diệt thực sự của ma đạo nằm ở chỗ ngươi có thể tiêu diệt sạch sẽ những thứ dơ bẩn, rác rưởi, chướng ngại vật cứng ngắc chắn đường biên cảnh này, biến chúng thành hư vô cát bụi để phàm nhân và xe chở hàng không thể đi qua an toàn hay không! Ngươi có dám dùng đao pháp tàn bạo của mình để hủy diệt sạch sẽ đống rác rưởi khổng lồ kia không?”
Nói xong, Vô Song khẽ chuyển động thân pháp. Gã không dùng một tia ma lực hắc ám nào để tránh bị Thiên Đạo phạt sét đánh, mà chỉ vận dụng bộ pháp khinh công nhặt rác tốc độ cao mang tên “Nhặt Rác Vô Ảnh Bộ” vừa đột phá.
*Vút! Vút! Vút!*
Bóng dáng áo vải thô xám xịt của gã lướt đi nhanh như một làn khói xám mờ mờ trên con đường biên cảnh dài năm dặm. Di chuyển mượt mà uyển chuyển né tránh mọi chướng ngại vật trơn trượt tuyết rơi, chỉ trong vòng mười hơi thở ngắn ngủi, Vô Song đã dùng đôi tay trần gom sạch toàn bộ rác rưởi dơ bẩn vương vãi trên đường. Nào là những khúc gỗ mục nát trôi sông bị bão tuyết đóng băng cứng ngắc, những tảng đá vôi mỏ hoang sắc nhọn chắn ngang đường, cho đến hàng tấn cỏ dại khô héo ô nhiễm môi trường.
Tất cả được dồn lại thành một đống khổng lồ cao như ngọn đồi nhỏ đặt ngay trước mặt Lục Vô Kỵ.
“Đây!” Vô Song chỉ ngón tay thon dài vào đống rác rưởi khổng lồ, cất giọng khiêu khích đầy nghiêm túc. “Đây chính là đống rác rưởi chướng ngại vật chắn ngang con đường biên cảnh nối liền Hắc Phong Trấn và Đại Hạ. Nếu ngươi nói Huyết Hà Đao Pháp của ngươi có thể hủy diệt vạn vật, ta thách ngươi dùng sát khí đao pháp băm nát đống gỗ mục, đá tảng này thành cám vụn, quét sạch bụi bặm dơ bẩn này biến mất khỏi con đường trong vòng nửa canh giờ! Ngươi có dám dùng đao pháp tàn bạo của mình để tiêu diệt sạch sẽ chúng không? Hay đao pháp của ngươi chỉ là hư danh lừa gạt trẻ con?”
Lời thách thức đầy ngụy biện thần học của Vô Song như một luồng sấm sét đánh mạnh vào đầu óc hoang tưởng, hiếu thắng của Lục Vô Kỵ.
*“Cái gì?! Tiêu diệt sạch sẽ rác rưởi, chướng ngại vật dơ bẩn chắn ngang đường lại chính là đỉnh cao của sự tàn ác và hủy diệt ma đạo sao?!”* Lục Vô Kỵ trợn tròn mắt nhìn đống gỗ mục, đá tảng khổng lồ trước mặt, đầu óc quay cuồng phân tích. *“Thảo nào... Thảo nào Hắc Vô Song lại có thể bành trướng thế lực ngụy trang nhân từ nhanh như vậy! Hắn dùng đao pháp để hủy diệt bụi bẩn, chẻ củi dọn rác tàn bạo để rèn luyện nhục thân đạt đến cảnh giới vạn thú quy phục! Đúng là một bí pháp rèn luyện tàn độc, thâm hiểm tột cùng của dòng họ Hắc vĩ đại! Ta tuyệt đối không thể thua hắn!”*
Nghĩ đến viễn cảnh mình luyện thành đao pháp tối thượng hủy diệt vạn vật bụi bẩn, ánh mắt Lục Vô Kỵ bừng lên một ý chí cuồng nhiệt, quyết tâm tột độ. Hắn gầm rú lên một tiếng vang dội như sấm sét:
“Hắc Vô Song! Ngươi bớt khinh người đi! Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, Huyết Hà Đao Pháp của ta có thể hủy diệt sạch sẽ đống rác rưởi này đến mức không còn một mảnh vụn! Các ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn sự tàn ác của ta đây! Sát!!!”
Nói xong, Lục Vô Kỵ vung thanh đại đao Huyết Ma rỉ máu lên cao. Hắn vận dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ Cảnh Trung Kỳ vào lưỡi đao, thi triển chiêu thức mạnh nhất của Huyết Hà Sát Lục Kinh.
*Vút! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Luồng đao khí đỏ ngầu hung hãn cuồn cuộn như thác đổ bùng nổ rực rỡ. Lục Vô Kỵ di chuyển nhanh như chớp giật, vung đao chém liên tục hàng vạn nhát đao sắc bén vào đống gỗ mục nát và đá tảng khổng lồ trước mặt. Những khúc gỗ mục đóng băng cứng ngắc bị đao khí rực lửa ma hỏa chém vụn thành từng mảnh củi khô nhỏ đều tăm tắp, phẳng lỳ rỉ khói ấm áp. Những tảng đá vôi sắc nhọn chắn đường bị đao khí băm nát thành bột đá mịn màng bay mù mịt.
Hắn vừa chém điên cuồng vừa ngửa cổ cười vang đầy tàn bạo tự mãn:
“Ha ha ha! Hủy diệt! Đây mới là hủy diệt tột cùng hắc ám! Ta chém nát khúc gỗ mục! Ta băm vằm tảng đá cứng! Ta là kẻ tàn ác nhất thiên hạ!”
Đứng sau nồi cháo khổng lồ, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý vạn phần, lòng thầm nghĩ:
*“Tên trẩu tre hiếu thắng này quả thực là một chiếc máy chẻ củi dã chiến và dọn rác chạy bằng cơm hữu ích nhất biên cảnh! Hắn tự vung đao chém vụn hàng tấn gỗ mục thành củi khô đều tăm tắp cho nhà bếp từ thiện của ta, lại còn băm nát đá tảng chắn đường giúp con đường thông thoáng phẳng lỳ! Đúng là một lao công dọn rác danh dự vĩ đại!”*
Đúng lúc đó, Lục Vô Kỵ vung đao định chém thẳng về phía lều vải dã chiến của Vô Song để thị uy nhát cuối. Mục Thanh Vân đứng cách đó mười mét lập tức hừ lạnh một tiếng sắc lạnh, Thanh Vân Cổ Kiếm khẽ nhô ra khỏi bao kiếm nửa tấc tỏa hào quang chính khí rực rỡ lạnh buốt.
Lục Vô Kỵ giật bắn mình, vội vàng bẻ cong quỹ đạo mũi đao, quay sang chém nát một đống cỏ dại khô héo bên vệ đường để trút giận chữa thẹn. Hắn gầm rú thở dốc:
“Hủy diệt luôn cả cỏ dại! Không để sót một ngọn cỏ nào!”
Ngay khoảnh khắc đống rác rưởi dơ bẩn bị băm nát hoàn toàn, Trương Tam – cựu trộm vặt nay làm Trưởng ban trật tự xếp hàng – lập tức chỉ huy Đội Tuần Tra Xếp Hàng vác hàng chục bao tải gai dã chiến và chổi tre ùa ra công trường.
“Nhanh lên các tỷ muội! Thu gom sạch sẽ đống củi khô chém vụn đều tăm tắp kia vào bao tải để vận chuyển về nhà bếp nấu cháo từ thiện! Quét sạch bột đá mịn màng kia để lát đường phẳng lỳ cho phàm nhân đi lại an toàn! Đừng để lãng phí sức lao động tàn bạo của Lục thiếu chủ!” Trương Tam gào lớn hăng hái.
“Rõ!!!”
Hàng chục lâu la Ma giáo nông dân nhanh nhẹn dùng chổi tre quét dọn sạch sẽ tàn tro bụi bặm, thu gom hàng tấn củi khô chẻ vụn ngăn nắp vào bao tải dã chiến. Chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, con đường biên cảnh dài năm dặm vốn đầy chướng ngại vật rác rưởi dơ bẩn nay trở nên phẳng lỳ, sạch sẽ tinh tươm đến mức không còn một cọng rác nhỏ nào vương vãi.
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ!”
Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào trong tâm thức Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra, nhấp nháy những dòng chữ vàng nhạt lấp lánh rực rỡ:
“K ký chủ đã cảm hóa đối thủ làm việc thiện dọn dẹp vệ sinh thành công, tích lũy thêm 1,500 điểm công đức bảo vệ môi trường vĩ mô! Chỉ số công đức hiện tại: 56,000 điểm tròn trĩnh. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo ký chủ khẽ gợn sóng rực rỡ, bảo vệ an toàn tuyệt đối cơ thể khỏi mọi đợt tấn công vật lý!”
*“Ha ha ha! Đột phá năm vạn sáu công đức thành công!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, thò tay vào giỏ tre cũ kỹ khẽ vuốt ve đầu chú mèo béo Mộc Nhĩ đang ngủ nướng ấm áp dễ chịu, lòng thầm nghĩ: *“Tên trẩu tre Lục Vô Kỵ này quả thực là chiếc máy cày điểm công đức tốt nhất lịch sử biên cảnh!”*
Lúc này, Lục Vô Kỵ đã kiệt sức hoàn toàn. Chân tay hắn run rẩy rã rời cơ bắp, mồ hôi đầm đìa chảy ròng ròng dọc giáp gai đỏ ngầu dính đầy bụi đá xám xịt. Hắn chống thanh đại đao Huyết Ma xuống đất cát để giữ thăng bằng khỏi ngã quỵ, nhưng gương mặt vẫn tràn ngập một nụ cười vô cùng tự mãn, kiêu ngạo tột cùng. Hắn ngửa cổ lên trời gầm rú cười lớn đầy tự hào:
“Ha ha ha! Hắc Vô Song! Ngươi thấy chưa?! Ta đã hủy diệt sạch sẽ đống rác rưởi dơ bẩn của ngươi đến mức không còn một mảnh vụn! Con đường biên cảnh này đã bị đao pháp tàn bạo của ta san bằng phẳng lỳ! Ta mới là kẻ tàn ác nhất, hủy diệt được nhiều thứ nhất lịch sử Ma giới! Ngươi có dám nhận thua chưa hả?!”
Hắc Vô Song mỉm cười nhân hậu sảng khoái. Gã thong thả bưng một chén trà hoa cúc dại ấm áp từ trong lều dã chiến bước ra, dâng cung kính bằng hai tay trao cho vị thiếu chủ đang thở dốc rã rời cơ bắp:
“Lục thiếu chủ quả nhiên đao pháp vô song, tàn ác tột cùng, hủy diệt bụi bẩn dọn rác sạch sẽ đến mức vạn thú quy phục! Hứa Lương Thiện ta xin bái phục sát khí đao pháp quét rác vĩ đại của ngươi! Hãy uống chén trà hoa cúc dại này để giải nhiệt cơ thể thải độc gan sau ca làm việc tàn bạo của mình đi.”
Lục Vô Kỵ nhận lấy chén trà, ngửa cổ uống cạn một hơi sảng khoái, nụ cười tự mãn hiện rõ trên gương mặt sạm cát bụi. Hắn tự hào gầm rú kiêu ngạo vì nghĩ mình đã thắng trận đọ sức tàn ác nhất lịch sử Ma giới, trong khi điểm công đức của Vô Song ting ting nhảy vọt rực rỡ...
Thế nhưng, đúng lúc tiếng cười tự mãn của Lục Vô Kỵ đang vang vọng khắp con đường biên cảnh phẳng lỳ sạch sẽ, thì một luồng hàn khí băng giá lạnh buốt bất ngờ ập xuống từ phía chân trời xa xôi. Không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng lại dưới âm độ, tuyết bắt đầu rơi dày đặc rùng rợn.
Từ phía ranh giới biên cảnh Đại Hạ, một bóng người mặc y phục trắng tinh khôi không một vết bụi đang lướt đi nhẹ nhàng trên tuyết xốp tiến sát về phía lều dã chiến. Thanh trường kiếm mỏng như cánh ve đeo sau lưng hắn tỏa ra một luồng kiếm ý băng giá rực rỡ chính khí lạnh buốt, khóa chặt lấy tọa độ của Hắc Vô Song...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!