Đoàn Mị Ma Xông Trận Và Khủng Hoảng Thanh Tịnh
Gió đêm vùng biên cảnh vẫn rít lên từng hồi qua những khe hở của lều vải dã chiến, nhưng cái lạnh buốt của sương muối lúc này đã hoàn toàn bị lấn át bởi một mùi hương vô cùng kỳ lạ. Đó là một thứ mùi ngọt ngào, nồng nàn đến mức khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào một rừng hoa bỉ ngạn nở rộ giữa mùa xuân, xen lẫn với hương hồng đào quyến rũ đến tê dại cả đầu óc.
Hắc Vô Song đứng lặng người bên cạnh chiếc bàn gỗ dột nát, ngón tay gã siết chặt lấy bức thư mật thêu hình hoa bỉ ngạn đỏ rực vừa rơi xuống chân. Dưới tròng kính thạch anh của chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục.
*“Mẹ kiếp! Mùi hương này... quả nhiên là đoàn mị ma của Ảnh Nguyệt Giáo!”* Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Gã vội vàng cúi đầu nhìn xuống bức thư mật của cô ruột Hắc Diệu Cơ. Những dòng chữ viết bằng mực hồng đào lấp lánh hiện ra đầy vẻ lẳng lơ:
*“Cháu ngoan của cô, nghe tin cháu xuống núi làm việc thiện tích đức cực khổ, cô xót xa vô cùng. Dòng máu họ Hắc ta sao có thể chịu khổ như vậy? Cô đã đặc biệt phái Thánh nữ mị thuật Dạ Mị Nhi dẫn theo mười hai nữ yêu tinh nóng bỏng nhất đến để ‘chăm sóc’ và ‘giải tỏa ấm áp’ cho cháu. Cháu hãy tận hưởng đi nhé, sớm sinh cho họ Hắc một đứa nối dõi tông đường tàn bạo!”*
“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp!”
Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn đột ngột bùng nổ trong tâm thức Vô Song, làm đầu gã đau nhức như búa bổ. Cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng tự động hiện ra, nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm đầy đe dọa:
“Phát hiện luồng mị lực hắc ám cực mạnh đang tiếp cận cự ly gần. Chỉ số Thanh Tịnh Công Đức của ký chủ đang ở mức báo động đỏ. Nếu ký chủ để mất thân phận thanh tịnh, phá giới sắc dục dưới mị thuật, hệ thống sẽ ngay lập tức trừ sạch 54,500 điểm công đức hiện tại về con số không! Lúc đó, Lôi Kiếp Sát Thân cấp cao sẽ ngay lập tức giáng xuống thiêu rụi ký chủ thành tro bụi!”
*“Trừ sạch năm vạn bốn công đức của ta?! Ông trời già kia, ngươi đang ăn cướp trắng trợn đấy à!”* Vô Song suýt chút nữa thì thổ huyết tại chỗ. Gã đã phải chịu bao nhiêu sỉ nhục, lừa gạt biểu muội Ma Linh Nhi vác gạo đến kiệt sức mới tích lũy được bấy nhiêu vốn liếng cứu mạng, thế mà giờ chỉ vì một đoàn mị ma quấy rối mà có nguy cơ bay màu hoàn toàn sao?
“Khò... khò... Phàm Thể... Kim Thân... ta vô địch... Hắc Vô Song... dâng ngai vàng đây...”
Tiếng ngáy lớn của Ma Linh Nhi vang lên từ góc lều rách nát làm Vô Song khẽ liếc mắt nhìn qua. Cô nàng biểu muội dã tâm lúc này vẫn đang nằm bệt dưới đất cát lầy lội, hai cánh tay rã rời gác lên đống bao gạo rỗng, ngủ say như chết sau một đêm dài vác gạo cứu tế phàm nhân không lương. Dưới đáy giỏ tre đặt cạnh đầu cô nàng, hai thanh Song đao Ma Huyết bị nhét búp bắp cải đông lạnh vào bao da vẫn đang im hơi lặng tiếng.
*“Con nhóc ngốc nghếch này ngủ say như heo thế kia, chắc chắn không thể trông mong gì vào việc cứu viện rồi!”* Vô Song nghiến răng thầm nghĩ. *“Ta tuyệt đối không thể dùng bạo lực trực tiếp đánh đuổi đoàn mị ma này, vì Thiên Đạo Bảng cấm sát sinh và bạo lực làm tổn hại đồng môn tà phái. Nhưng nếu để chúng chạm vào người, điểm thanh tịnh của ta sẽ bay màu! Ta phải nghĩ ra một diệu kế vô tri nào đó để khóa chặt năng lực phá hoại của chúng mới được!”*
Chưa kịp để Vô Song nghĩ ra giải pháp, vách lều vải dã chiến bỗng chốc bị đẩy ra. Một luồng khói hồng đào ma mị cuồn cuộn tràn vào bên trong, nhuộm hồng cả không gian mờ mịt của căn lều.
Trong làn khói mờ ảo, một tiếng chuông vàng ngân lên lạch cách đầy thanh tịnh. Dạ Mị Nhi – Thánh nữ mị thuật của Ảnh Nguyệt Giáo – bước vào chậm rãi. Cô nàng mặc một chiếc váy lụa tím mỏng manh quyến rũ xẻ tà cao, đeo mạng che mặt thêu hoa bỉ ngạn, đôi mắt lấp lánh mị quang hồng đào có thể câu hồn đoạt phách bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ. Theo sau cô là năm nữ mị ma nóng bỏng khác, ai nấy đều uốn éo lả lướt, tỏa ra ma lực quyến rũ tột cùng.
“Tôn thượng vĩ đạĩ” Dạ Mị Nhi cất giọng ngọt ngào như rót mật vào tai, khẽ cúi người hành lễ, để lộ ra những đường cong vô cùng nóng bỏng. “Mị Nhi vâng lệnh của Diệu Cơ cô mẫu, dẫn theo tỷ muội đến hầu hạ ngài ấm áp đêm đông dã ngoại đây.”
Nói xong, cô nàng khẽ lướt nhẹ như một bóng ma tím, vung tay tỏa ra luồng khói Ảnh Nguyệt Mị Hồn áp sát về phía Vô Song, đôi mắt lấp lánh mị quang khóa chặt lấy gã thư sinh nghèo.
“Ting ting! Cảnh báo! Chỉ số Thanh Tịnh: -10... -50... -100... Lôi kiếp đang tích điện 5%... 10%...”
Nhìn thấy bảng hệ thống nhấp nháy đỏ liên tục, Vô Song da đầu tê dại. Ngay khoảnh khắc Dạ Mị Nhi định sà vào lòng gã, Vô Song vận dụng bộ pháp né tránh thụ động của Vô Vi Cảnh Sơ Bộ, lách người sang bên trái một cách vô cùng mượt mà và tự nhiên, vờ như đang cúi xuống nhặt một chiếc muôi đồng cũ rơi dưới đất.
*Xoẹt!*
Dạ Mị Nhi ôm hụt vào khoảng không, suýt chút nữa thì vấp phải chân của Ma Linh Nhi đang nằm dưới đất. Cô nàng khựng lại, đôi mắt sắc sảo dưới mạng che mặt khẽ hiện lên một tia kinh ngạc tột độ.
*“Tránh được sao?! Ta đã dồn toàn bộ mị thuật Trúc Cơ Cảnh vào đòn áp sát vừa rồi, thế mà hắn không cần quay đầu lại, di chuyển lờ đờ uể oải như kẻ buồn ngủ mà lại né tránh hoàn hảo như vậy?! Lẽ nào... thực lực của vị Ma Vương mới này đã đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu truyền thuyết?!”*
“Mị Nhi cô nương, đêm hôm khuya khoắt dắt theo tỷ muội đến lều của ta, quả thực là có lòng.” Vô Song đứng thẳng người, cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc trên tay, khẽ đẩy gọng kính tre trên sống mũi, bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, sâu sắc của một đại lão ẩn thế. “Thế nhưng, các ngươi muốn hầu hạ ta ấm áp? Các ngươi nghĩ mị thuật tầm thường của các ngươi đã đủ tư cách để làm lung lay đạo tâm của một Ma Vương tộc họ Hắc vĩ đại sao?”
Dạ Mị Nhi nghe vậy, lòng tự trọng của một Thánh nữ mị thuật lập tức bị tổn thương nặng nề. Cô nàng hếch cằm lên đầy kiêu ngạo, giọng nói khẽ run rẩy vì tức giận:
“Tôn thượng! Ảnh Nguyệt mị thuật của chúng ta có thể khiến cả các tu sĩ Nguyên Anh Cảnh phải quỳ rạp dưới chân xin làm nô bộc! Ngài nói mị thuật của chúng ta tầm thường? Ngài rõ ràng là đang sỉ nhục Ảnh Nguyệt Giáo!”
“Sỉ nhục? Ta chỉ đang nói một sự thật khách quan.” Vô Song lắc đầu cười nhạt, chắp tay sau lưng bước đi chậm rãi. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ phát ra ánh sáng vàng nhạt bao quanh người gã, giữ cho cơ thể gã hoàn toàn cách ly khỏi làn khói hồng đào quyến rũ. “Ma đạo tối cao nằm ở sự tĩnh lặng và kiên nhẫn cực hạn của tâm hồn. Cô ruột ta gửi các ngươi đến đây, thực chất là một bài khảo hạch tối mật dành cho các ngươi. Các ngươi có dám nhận thử thách để chứng minh đạo tâm của mình trước ta không?”
Dạ Mị Nhi bị đánh trúng tâm lý hiếu thắng, lập tức cắn răng nói:
“Thử thách gì?! Chỉ cần ngài đưa ra, Ảnh Nguyệt Giáo chúng ta tuyệt đối không lùi bước! Chúng ta sẽ chứng minh cho ngài thấy mị lực tối thượng của mình!”
*“Cá đã cắn câu!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, chỉ ngón tay thon dài về phía hai bao tải gai khổng lồ dính đầy bùn đất đặt ở góc lều dã chiến.
“Tốt lắm! Bài khảo hạch tối mật mang tên ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’ chính thức bắt đầu!” Vô Song vung tay, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm, thâm sâu. “Bên trong hai bao tải kia là hàng tấn tỏi tươi và hành tây đỏ do phàm nhân biên cảnh cung cấp. Quy tắc vô cùng nghiêm ngặt: Các ngươi phải tự tay bóc sạch vỏ hai bao tỏi và hành tây này, không được sử dụng dù chỉ là 0,001% ma lực hay mị thuật hắc ám trong đan điền. Các ngươi phải ngồi bóc bằng tay trần suốt ba ngày ba đêm để chuẩn bị gia vị nấu súp chay cho chiến dịch từ thiện ngày mai!”
Nghe đến đây, Dạ Mị Nhi và năm nữ mị ma suýt chút nữa thì ngã ngửa tại chỗ. Cô nàng Thánh nữ trợn tròn mắt, hét lên đầy phẫn nộ:
“Cái gì?! Ngài bắt chúng ta – những mị ma quyến rũ tôn quý nhất Ma giới – đi ngồi bóc tỏi và thái hành tây hôi hám đó sao?! Hắc Vô Song, ngài điên rồi à?!”
“Điên? Linh Nhi biểu muội của ta đêm qua đã tự mình vác một trăm bao gạo qua đồi để luyện Phàm Thể Kim Thân, hiện tại đang nằm ngủ đốn ngộ dưới đất kia kìa!” Vô Song chỉ tay vào Ma Linh Nhi đang ngáy o o, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ hờ hững. “Các ngươi ngay cả một bao tỏi cũng không dám bóc, thế mà dám vỗ ngực tự xưng là mị ma tối thượng? Hãy nhớ kỹ, tỏi và hành tây là tinh hoa dương khí của nhân gian, có mùi cay nồng cực hạn. Người bóc tỏi hành mà không dùng ma lực bảo vệ, nhãn lực và đạo tâm sẽ bị hàn khí cay nồng tàn phá dữ dội. Nếu các ngươi có thể kiên nhẫn bóc sạch đống tỏi hành này mà không rơi một giọt nước mắt nào vì đau đớn, đạo tâm của các ngươi sẽ đột phá lên cảnh giới mới, mị thuật sẽ tự động thăng cấp đạt đến mức câu hồn đoạt phách tự nhiên không cần phấn son!”
Lời ngụy biện thần học đầy vô tri dựa trên Vô Niệm Chay Ăn Công Thức của Vô Song như một luồng sấm sét đánh mạnh vào đầu óc hoang tưởng vĩ mô của Dạ Mị Nhi.
*“Cái gì?! Bóc tỏi thái hành tây không dùng ma lực lại chính là bí pháp ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’ tối mật của Ma Vương tộc sao?!”* Dạ Mị Nhi trợn tròn mắt nhìn hai bao tải tỏi hành khổng lồ b bốc mùi cay nồng, đầu óc quay cuồng phân tích. *“Thảo nào... Thảo nào Hắc Vô Song lại có thể né tránh mị thuật của ta nhẹ nhàng như vậy! Hóa ra đạo tâm của hắn đã được tôi luyện qua hàng vạn tấn tỏi hành cay nồng của nhân gian! Hắn dùng mùi hôi hám này để tịnh hóa tâm hồn cực hạn! Đúng là một bí pháp rèn luyện tàn bạo, thâm độc tột cùng của dòng họ Hắc vĩ đại! Ta tuyệt đối không thể thua con nhóc Ma Linh Nhi kia!”*
Nghĩ đến viễn cảnh mình luyện thành mị thuật tối thượng đạt đến cảnh giới câu hồn đoạt phách tự nhiên không cần hóa trang quyến rũ, ánh mắt Dạ Mị Nhi bừng lên một ý chí cuồng nhiệt, quyết tâm tột độ. Cô nàng giật phắt mạng che mặt ra, vứt xuống đất đầy kiêu hãnh:
“Hắc Vô Song! Thử thách bóc tỏi hành này, Ảnh Nguyệt Giáo chúng ta nhận! Chúng ta sẽ chứng minh cho ngài thấy, đạo tâm của mị ma mới là kiên nhẫn nhất! Các tỷ muội, xông lên cho ta! Bóc tỏi dưỡng tâm!”
“Bóc tỏi dưỡng tâm!!!”
Năm nữ mị ma nóng bỏng đồng loạt hét lên đầy cuồng nhiệt, hăm hở vây quanh hai bao tải khổng lồ. Để tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc rèn luyện tối mật để hấp thụ tối đa dương khí tinh hoa đất trời, bọn họ quả thực đã khóa chặt hoàn toàn ma lực hắc ám trong đan điền, chỉ dùng đôi tay thon thả phàm trần để bóc tỏi.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Dạ Mị Nhi vớ lấy một củ hành tây đỏ lớn, dùng móng tay sơn đỏ sắc nhọn khẽ rạch một đường và bắt đầu lột vỏ.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Chỉ sau mười hơi thở, các hợp chất lưu huỳnh cay nồng bốc lên từ những củ hành tây bị bóc vỏ bắt đầu lan tỏa dày đặc trong không khí lều dã chiến. Mùi cay nồng, hăng hắc xộc thẳng vào mũi, vào mắt của các mị ma vốn chỉ quen ngửi hương phấn son ngọt ngào.
“Á... mắt ta... mắt ta cay quá!” Một nữ mị ma rên rỉ, nước mắt bắt đầu ứa ra.
“Câm miệng! Không được khóc!” Dạ Mị Nhi nghiến răng mắng lớn, mặc dù khóe mắt cô nàng lúc này cũng đã đỏ rực, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng làm nhòe nhoẹt hết lớp phấn son trang điểm lộng lẫy trên mặt. “Đây là thử thách ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’ của tôn thượng! Người bóc tỏi hành mà khóc là đạo tâm chưa vững, mị thuật sẽ bị phế bỏ hoàn toàn! Chúng ta phải kiên nhẫn chịu đựng!”
Thấy một mị ma định lén dùng mị thuật khói tím ảo ảnh để bao phủ đống hành tây hòng trốn việc, Vô Song đứng bên cạnh thản nhiên mở hé miệng bao tỏi tươi ném thẳng vào đống khói tím.
Mùi tỏi sống nồng nặc bốc lên lập tức phản ứng vật lý dập tắt hoàn toàn làn khói phép thuật yếu ớt của cô nàng, khiến cô nàng hắt hơi liên tục mười mấy cái liền, mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
“Bóc tỏi hành là phải dùng tâm để cảm nhận, dùng ma lực lách luật chỉ khiến đạo tâm thêm suy thoái mà thôi.” Vô Song chắp tay sau lưng, cất giọng triết lý rỗng tuếch đầy lạnh lùng.
“Mị Nhi... Mị Nhi hiểu rồi! Tỷ muội không được dùng phép thuật!” Dạ Mị Nhi vừa khóc ròng ròng vừa mếu máo gật đầu sùng bái. Cô nàng mải mê bóc tỏi thái hành tây đến mức đôi bàn tay thon thả đã bám đầy nhựa tỏi hăng hắc, mắt sưng húp lên như hai quả mận chín nhưng ánh mắt vẫn bừng lên một ý chí kiên định cuồng nhiệt.
Hắc Vô Song đứng ngoài rìa bếp dã chiến, khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý vạn phần. Gã thò tay vào giỏ tre khẽ vuốt ve đầu chú mèo béo Mộc Nhĩ đang ngủ nướng, lòng thầm nghĩ:
*“Ting! Điểm Thanh Tịnh Công Đức: +100... +500... +1000 điểm!”*
Nhìn bảng hệ thống Thiên Đạo Bảng liên tục báo cộng điểm công đức thanh tịnh và mây lôi kiếp dần tan biến hoàn toàn, Vô Song nhẹ nhõm vô cùng. *“Đoàn mị ma quyến rũ này quả thực là nhân lực chuẩn bị gia vị tốt nhất cho nhà bếp từ thiện của ta! Cứ để bọn họ bóc sạch hàng tấn tỏi hành này làm tỏi phi thơm lừng cho Vô Niệm Chay Ăn Công Thức, ngày mai ta phát súp chay chắc chắn sẽ thu về hàng vạn công đức lẻ!”*
Thế nhưng, nụ cười thầm của vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ còn chưa kịp nở trọn vẹn, thì mặt đất biên cảnh bỗng chốc rung chuyển dữ dội rền vang. Từ phía chân trời xa xôi, một luồng sát khí đỏ ngầu bốc khói nghi ngút kèm theo tiếng cười vang dội đầy tàn bạo đang dần khóa chặt lấy tọa độ của lều dã chiến...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!