Nhạc nềnResort5

Biểu Muội Dã Tâm Và Cái Bẫy Phát Gạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm vùng biên cảnh thổi qua những khe hở của căn lều vải dã chiến, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối và mùi cát bụi đặc trưng của vùng đất tranh chấp. Hắc Vô Song ngồi xếp bằng trên một tấm nệm rơm khô ráo, khẽ thở dài một tiếng đầy u sầu. Trên sống mũi gã, chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn khẽ đẩy nhẹ, che giấu hoàn toàn đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục.


Sau khi đào tẩu thầm lặng khỏi lễ khánh thành náo nhiệt ở Hắc Phong Trấn để tránh tai mắt của các đại thiên sứ và cấm vệ quân Giáo hội, Vô Song chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi. Thế nhưng, cuộc sống của một Ma Vương muốn làm người tốt chưa bao giờ là dễ dàng.


*Ting ting!*


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn đột ngột vang lên trong tâm thức gã, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của đêm khuya:


“Chỉ số công đức hiện tại: 53,500 điểm. Cảnh báo an toàn: Ký chủ đang ở vùng ngoại vi Hắc Phong Trấn, giáp ranh biên giới Đại Hạ. Đây là khu vực hỗn loạn, oán khí tích tụ cao. Kính đề nghị ký chủ tiếp tục tích lũy công đức để duy trì bức tường phòng ngự tuyệt đối!”


“Ta biết rồi! Ngươi không cần phải nhắc nhở hằng giờ như vậy!” Vô Song lầm bầm chửi rủa trong lòng. Gã khẽ liếc nhìn chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt ở góc lều.


Bên trong giỏ, chú mèo béo Mộc Nhĩ đang cuộn tròn như một quả dưa hấu đen múp míp, hai vó trước màu trắng muốt bịt chặt lấy chiếc mũi hồng, ngủ nướng ngon lành bất chấp cái lạnh biên cương. Dưới đáy giỏ, Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ cứu người – khẽ phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu lạc.


Đột nhiên, đôi tai nhạy cảm của một Ma Vương Cảnh khẽ giật giật.


Vô Song ngửi thấy trong gió lạnh có một mùi hương bỉ ngạn quyến rũ cực kỳ quen thuộc, kèm theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng như mèo lướt trên tuyết xốp. Gã lập tức tập trung tinh thần, kích hoạt kỹ năng Nhìn Thấu Công Đức.


Dưới tròng kính thạch anh của chiếc kính gọng tre, tầm nhìn của Vô Song bỗng chốc biến đổi. Bóng tối của căn lều bị đẩy lùi, thay vào đó là những luồng ánh sáng nhân quả đan xen. Ngay phía sau vách lều vải dã chiến, một luồng sát ý đỏ rực như máu đang rục rịch chuyển động. Lơ lửng trên đầu kẻ đột nhập là một con số đỏ lòm nhấp nháy đầy đe dọa: “Sát ý đoạt ngôi Ma Vương: -500 điểm oán nghiệp”.


*“Biểu muội dã tâm Ma Linh Nhi!”* Vô Song khẽ giật khóe mắt. *“Con bé bướng bỉnh này quả nhiên vẫn chưa từ bỏ dã tâm cướp ngôi vị Ma Vương của ta. Nó đã bám đuôi ta từ tổng đàn Ma giáo xuống tận đây.”*


Ngoại vi lều dã chiến, một bóng đen thon thả mặc giáp da bó sát màu đen khẽ lách qua khe hở của cửa lều. Ma Linh Nhi – thiếu nữ 18 tuổi với mái tóc đuôi ngựa buộc cao và đôi mắt sắc sảo đầy tham vọng – rón rén bước vào. Cô nàng khẽ liếc nhìn chiếc giỏ tre cũ kỹ của Vô Song.


Nhìn thấy mục tiêu, mắt Linh Nhi sáng lên đầy vẻ đắc ý. Cô nàng lướt nhẹ đến bên giỏ tre, thò ngón tay thon gọn vào bên trong và chuẩn bị rút ra thanh Song đao Ma Huyết – món vũ khí tà ác bị Vô Song tịch thu từ hôm trước. Để ngăn chặn thanh đao phát ra tiếng kêu chói tai tố cáo lòng tốt khi ở gần người có công đức khổng lồ như Vô Song, Linh Nhi đã cẩn thận dùng một búp bắp cải đông lạnh nhét chặt vào bao da để bịt miệng chúng.


*“Hắc Vô Song! Ngươi dùng cái vỏ bọc thư sinh trói gà không chặt ‘Hứa Lương Thiện’ để lừa gạt cả thiên hạ, nhưng không lừa được ta!”* Linh Nhi siết chặt chuôi song đao vừa lấy lại được, lòng dâng lên một sự tự mãn cuồng nhiệt. *“Hôm nay ta sẽ ám sát ngươi, đoạt lấy ngai vàng Ma Vương Điện, khôi phục uy danh tàn bạo của dòng họ Hắc vĩ đại!”*


*Xoẹt!*


Linh Nhi vung song đao Ma Huyết rực ma khí tím thẫm, nhắm thẳng vào gáy Vô Song mà chém xuống với một tốc độ chớp giật! Đao khí lạnh buốt rít lên xé rách không khí trong lều.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lưỡi đao chỉ còn cách gáy Vô Song đúng một tấc, cơ thể gã bỗng nhiên chuyển động một cách vô cùng kỳ dị. Nhờ phản xạ lười biếng cực hạn của kỹ năng Mộng Du Tránh Sét Bộ và cảnh giới Vô Vi Cảnh Sơ Bộ, Vô Song chỉ đơn giản là hơi cúi đầu xuống để nhặt một chiếc lá trà khô rơi trên bàn gỗ dột nát.


Lưỡi đao sắc bén của Linh Nhi sượt qua khoảng không, chém đứt đôi ngọn lửa của cây đèn dầu lạc, khiến căn lều chìm vào bóng tối mờ mịt.


*“Cái gì?! Tránh được sao?!”* Linh Nhi kinh hoàng tột độ trong lòng. *“Hắn không hề quay đầu lại, thậm chí không dùng đến một tia ma lực nào! Lẽ nào đây chính là ‘Vô Vi Bộ Pháp’ truyền thuyết, có thể dự đoán mọi đòn tấn công bằng trực giác nhục thân?!”*


Không chịu bỏ cuộc, Linh Nhi nghiến răng kèn kẹt, xoay người vung đao chém ngang một đường vòng cung rực lửa ma khí tím thẫm, quyết tâm chẻ đôi người gã thư sinh yếu ớt trước mặt.


Vô Song vẫn bình thản vô cùng. Gã khẽ nghiêng người sang bên phải để với lấy ấm trà hoa cúc dại ấm áp đặt trên bếp than nhỏ. Cú nghiêng người vô cùng tự nhiên và lờ đờ uể oải đó lại một lần nữa khiến đường đao của Linh Nhi chém hụt vào không khí, chỉ làm rách một đường dài trên vách lều vải.


“Biểu muội, đêm hôm khuya khoắt không ngủ, lẻn vào lều của ta để múa dao kiếm làm gì thế?” Vô Song thản nhiên rót một chén trà, cất giọng nhẹ nhàng đầy triết lý rỗng tuếch.


Linh Nhi lùi lại ba bước, song đao thủ thế trước ngực, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc kính gọng tre của gã với vẻ cảnh giác tột độ. Cô nàng thở dốc, hét lên đầy kiêu ngạo:


“Hắc Vô Song! Ngươi bớt giả vờ thanh cao đi! Ngôi vị Ma Vương Điện vĩ đại không thể thuộc về một kẻ nhút nhát, suốt ngày chỉ biết đi phát cháo, sửa cầu và vá áo ấm cho lũ phàm nhân nghèo đói! Ngươi đã làm bôi nhọ thanh danh dòng họ Hắc tàn bạo! Hôm nay ta đến đây để lấy đầu ngươi, kế thừa đại nghiệp hủy diệt!”


Hắc Vô Song khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà hoa cúc đắng ngắt. Đằng sau lớp Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn, đôi mắt đỏ rực của gã khẽ giật giật đầy bất lực. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:


*“Con nhóc bướng bỉnh này! Ta vất vả làm việc thiện tích lũy đến năm vạn ba công đức để tránh bị sét đánh lôi kiếp, thế mà ngươi lại cứ muốn ép ta dùng bạo lực! Nếu ta lỡ tay đánh ngươi một cái, Thiên Đạo Bảng sẽ trừ sạch điểm công đức của ta về không, lúc đó lôi kiếp giáng xuống thiêu rụi cả ta và ngươi thành tro bụi! Ta phải dùng mưu mẹo để lừa con bé này mới được!”*


Nghĩ đến đây, Vô Song khẽ đặt chén trà xuống bàn, đứng dậy chậm rãi. Gã chắp tay sau lưng, ngước đầu nhìn lên đỉnh lều rách, bày ra một vẻ mặt vô cùng bí ẩn, thâm sâu khó lường của một vị Ma Vương tối cao ẩn thế.


“Linh Nhi à Linh Nhi, ngươi quả thực là có dã tâm lớn.” Vô Song cất giọng trầm buồn, thở dài một tiếng đầy thườn thượt. “Thế nhưng, ngươi có biết tại sao cha ta – cựu Ma Vương Hắc Thái Thượng vĩ đại – trước khi đi lại chọn ta làm người kế vị, chứ không phải chọn những kẻ cuồng chiến như ngươi hay không?”


Linh Nhi khựng lại, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu chặt. Sự hoang tưởng tự mãn bẩm sinh của cô nàng lập tức bị kích hoạt. Cô nàng lạnh lùng hỏi:


“Tại sao?! Chẳng lẽ vì ngươi là con trưởng? Ma giới từ trước đến nay chỉ tôn sùng kẻ mạnh, không phân biệt thứ bậc!”


“Sai lầm! Hoàn toàn sai lầm!” Vô Song lắc đầu cười nhẹ, giọng nói đầy vẻ chế giễu hờ hững. “Cha ta chọn ta, là vì nhục thân của ta đủ điều kiện để gánh vác luồng ma lực hủy diệt cực hạn của dòng họ Hắc. Ngươi muốn đoạt ngôi vị Ma Vương? Được thôi! Nhưng ngươi có biết di huấn tối mật của dòng họ Hắc để lại trong Hầm mộ tổ tiên là gì không?”


Linh Nhi hoang mang, song đao Ma Huyết trong tay khẽ hạ xuống một chút. Cô nàng tò mò hỏi:


“Di huấn tối mật? Là cái gì hả? Ngươi đừng có hòng lừa ta!”


“Cha ta từng nói: ‘Kẻ muốn ngồi lên ngai vàng Ma Vương Điện, nhục thân phải đạt đến cảnh giới Phàm Thể Kim Thân’. Mà muốn luyện thành Phàm Thể Kim Thân, không thể dựa vào việc bế quan luyện ma công hắc ám thông thường.” Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, chỉ ngón tay thon dài về phía chiếc xe cút kít gỗ lớn đặt ở góc lều dã chiến, nơi đang xếp chồng chất hàng trăm bao tải gai dính đầy tuyết xốp. “Ngươi có nhìn thấy đống bao tải kia không?”


Linh Nhi khẽ liếc nhìn chiếc xe gỗ, đôi mắt híp lại đầy nghi ngờ:


“Đó là cái gì? Trận pháp ma pháp mới của ngươi sao?”


“Đó chính là Gạo Trắng Triệu Thị – loại lương thực phàm trần chứa đựng tinh hoa đất trời và lực hấp dẫn thuần khiết của phàm giới.” Vô Song bịa chuyện với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giọng nói đầy sức thuyết phục. “Bài tập rèn luyện Phàm Thể Kim Thân tối mật chính là: Ngươi phải tự tay vác từng bao Gạo Trắng Triệu Thị này, đi bộ qua con dốc Thung lũng Sương Mù đằng kia, phân phát cho nhóm phàm nhân nghèo khổ đang cắm trại tị nạn bên kia đồi.”


Nghe đến đây, Linh Nhi suýt chút nữa thì ngã ngửa. Cô nàng trợn tròn mắt, hét lên đầy phẫn nộ:


“Cái gì?! Ngươi bắt ta – một vị quận chúa Ma tộc tôn quý, tương lai là nữ hoàng bóng đêm – đi làm phu khuân vác gạo cho lũ phàm nhân hôi hám đói khổ đó sao?! Hắc Vô Song, ngươi rõ ràng là đang sỉ nhục ta!”


“Sỉ nhục?” Vô Song khẽ cười nhạt, lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối. “Linh Nhi, ngươi đúng là tầm nhìn quá hạn hẹp! Ngươi có biết tại sao ta vác gạo phát cháo hằng ngày mà nhục thân lại có thể nhẹ nhàng né tránh mọi đường đao sắc bén của ngươi lúc nãy mà không cần dùng đến một tia ma lực hay không? Đó là vì ta đã luyện thành tầng thứ nhất của Phàm Thể Kim Thân!”


Gã khẽ bước lại gần Linh Nhi, tỏa ra một luồng uy áp tinh thần mờ mờ từ vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể ấm áp bao quanh người gã.


“Quy tắc rèn luyện vô cùng nghiêm ngặt: Khi vác gạo cứu tế, ngươi tuyệt đối không được sử dụng dù chỉ là 0,001% ma lực hắc ám trong đan điền. Ngươi phải dùng sức nặng cơ bắp thuần túy để chống chọi lại trọng lực phàm trần và cái lạnh biên cương. Mỗi bao gạo ngươi vác qua đồi thành công, nhục thân của ngươi sẽ tự động hấp thụ một tia tinh hoa đất cát, tôi luyện xương cốt cứng cáp như thép huyền thiết. Khi nào ngươi vác đủ một trăm bao gạo phát sạch cho phàm nhân mà không dùng ma lực, nhục thân của ngươi sẽ đột phá cảnh giới mới. Lúc đó, ta sẽ tự nguyện dâng nộp ngai vàng Ma Vương Điện và đầu của ta cho ngươi chém!”


Lời nói của Vô Song như một luồng sét đánh mạnh vào tâm trí của Linh Nhi. Sự hoang tưởng vĩ mô và tính hiếu thắng cực hạn của cô nàng bắt đầu tự động bẻ cong logic thực tế.


*“Cái gì?! Vác gạo không dùng ma lực lại chính là bí pháp rèn luyện Phàm Thể Kim Thân tối mật sao?!”* Linh Nhi trợn tròn mắt nhìn đống bao tải gạo trắng, đầu óc quay cuồng phân tích. *“Thảo nào... Thảo nào tên khốn Hắc Vô Song này suốt ngày đi phát cháo, sửa cầu mà nhục thân lại mạnh mẽ đến mức né tránh được cả đao pháp của ta! Hóa ra hắn đang lén lút luyện thần công một mình! Hắn dùng phàm nhân nghèo khổ làm chất xúc tác để tịnh hóa nhục thân! Đúng là một âm mưu tàn bạo, thâm hiểm tột cùng của dòng họ Hắc vĩ đại! Ta tuyệt đối không thể để hắn độc chiếm bí pháp này!”*


Nghĩ đến viễn cảnh mình luyện thành Phàm Thể Kim Thân, vung tay một cái chém bay đầu Vô Song để đoạt ngai vàng, ánh mắt Linh Nhi bừng lên một ý chí cuồng nhiệt, tham vọng tột độ. Cô nàng thu song đao Ma Huyết vào bao da đeo sau hông, hếch cằm lên đầy kiêu ngạo:


“Hắc Vô Song! Ngươi đừng có hòng dùng cái ngai vàng rách nát kia để dọa ta! Thử thách vác gạo này, ta nhận! Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, dòng máu của ta mới là mạnh nhất! Ngươi hãy chuẩn bị sẵn cái đầu của mình đi!”


Nói xong, Linh Nhi hăm hở bước lại gần chiếc xe gỗ, cúi người vác lên vai bao Gạo Trắng Triệu Thị đầu tiên nặng trĩu. Vì muốn chứng minh bản lĩnh và tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc rèn luyện để hấp thụ tối đa tinh hoa đất trời, cô nàng quả thực đã khóa chặt hoàn toàn ma lực hắc ám trong đan điền, chỉ dùng sức mạnh cơ bắp phàm trần để nâng bao gạo.


*“Hự... Nặng quá!”* Linh Nhi khẽ rên rỉ một tiếng, mặt đỏ bừng lên vì dùng sức. Thế nhưng, sự kiêu ngạo của một chiến binh Ma tộc không cho phép cô nàng chùn bước. Cô nàng nghiến răng, vác bao gạo lao thẳng ra khỏi lều dã chiến, hướng về phía con dốc Thung lũng Sương Mù đầy tuyết xốp bên ngoài.


Hắc Vô Song đứng trong lều, nhìn bóng dáng biểu muội hăm hở vác gạo chạy đi trong đêm đông lạnh giá mà khóe môi giật giật liên tục. Gã vội vàng quay trở lại tảng đá, bưng chén trà hoa cúc dại lên uống một ngụm lớn để đè nén tiếng cười đang chực bùng nổ trong lồng ngực.


*“Ha ha ha! Con nhóc ngốc nghếch này quả thực là quá dễ lừa!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng, ngửa mặt lên trời cười thầm không tiếng động. *“Một trăm bao Gạo Trắng Triệu Thị nặng vạn cân kia, nếu bắt lâu la Ma giáo cải trang đi vác thì ta lại phải đau đầu giải thích tránh hiểu lầm chính trị. Giờ có con bé biểu muội dã tâm này tự nguyện làm phu khuân vác không lương suốt đêm hằng ngày, ta vừa có thể cứu tế trại tị nạn phàm nhân bên kia đồi, vừa thảnh thơi ngồi uống trà dưỡng sinh!”*


*Ting ting!*


Tiếng chuông vàng nhỏ đeo cổ của mèo béo Mộc Nhĩ khẽ ngân lên một tiếng thanh tịnh. Chú mèo béo đen múp míp khẽ hé mở một con mắt tròn xoe phát ra ánh sáng vàng nhạt, liếc nhìn chủ nhân của mình với vẻ mặt đầy khinh bỉ trước thủ đoạn lừa gạt vô tri, rồi lại tiếp tục bịt mũi ngủ nướng bên đống bắp cải đông lạnh.


Suốt đêm hôm đó, vùng ngoại vi Hắc Phong Trấn chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.


Một thiếu nữ Ma tộc xinh đẹp mặc giáp da bó sát, gương mặt đỏ bừng vì kiệt sức, mồ hôi đầm đìa dọc sống lưng, liên tục vác những bao gạo nặng trĩu đi bộ qua con dốc Thung lũng Sương Mù đầy tuyết trơn trượt. Mỗi bước chân của cô nàng chạm xuống đất đều lún sâu vào tuyết, cơ bắp toàn thân run rẩy rã rời vì mỏi mệt.


Thế nhưng, mỗi khi đặt một bao gạo xuống trại tị nạn phàm nhân nghèo khổ bên kia đồi dưới những ánh mắt ngơ ngác, sùng bái của dân nghèo, Linh Nhi lại tự lẩm nhẩm trong cơn hoang tưởng cuồng nhiệt:


“Một bao... Nhục thân của ta đang hấp thụ tinh hoa đất cát... Ta cảm thấy xương cốt mình đang cứng cáp lên... Đúng vậy! Bí pháp Phàm Thể Kim Thân quả thực là có hiệu quả thần kỳ! Hắc Vô Song, ngươi hãy đợi đấy!”


Trong khi đó, ở căn lều dã chiến ấm áp, Hắc Vô Song thảnh thơi ngồi uống trà, thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang hiển thị lơ lửng trong tâm thức. Mỗi khi Linh Nhi phân phát thành công một bao gạo cứu tế, hệ thống lại phát ra âm thanh vô cùng ngọt ngào:


*Ting! Công đức cứu tế phàm nhân: +10 điểm.*

*Ting! Công đức cứu tế phàm nhân: +10 điểm.*

*Ting! Công đức cứu tế phàm nhân: +10 điểm...*


Chỉ số công đức của Vô Song cứ thế tăng vọt đều đặn theo từng bước chân mệt mỏi của biểu muội ruột thịt hằng giờ.


Khi vầng thái dương của ngày thứ mười hai rốt cuộc cũng nhô lên khỏi rặng núi biên cương, rọi những tia nắng ấm áp đầu tiên xuống con dốc Thung lũng Sương Mù rực sáng hào quang xanh lam, Ma Linh Nhi mới hoàn thành việc vác bao gạo thứ một trăm cuối cùng.


Cô nàng loạng choạng bước vào lều dã chiến, toàn thân dính đầy bùn đất, tàn tro và mồ hôi nhễ nhại. Song đao Ma Huyết đeo sau hông lúc này đã bị bắp cải đông lạnh nhét họng đông cứng cứng ngắc. Linh Nhi ngã quỵ xuống đất cát bên cạnh chiếc xe gỗ đã rỗng tuếch, hai cánh tay run rẩy rã rời không còn một chút lực lượng nào.


Thế nhưng, bất chấp sự kiệt sức tột độ của thể xác, đôi mắt sắc sảo của cô nàng lại bừng lên một ý chí cuồng nhiệt, tự mãn vô bờ bến. Cô nàng ngước nhìn Hắc Vô Song đang thảnh thơi ngồi uống trà dưới vầng hào quang kim quang hộ thể ấm áp, lầm bầm đầy kiêu hãnh:


“Hắc... Hắc Vô Song... Ta đã vác xong một trăm bao gạo cứu tế... mà không dùng một tia ma lực... Ta cảm thấy... nhục thân của mình đã đạt đến cảnh giới Phàm Thể Kim Thân tầng thứ nhất... Ngôi vị Ma Vương... sớm muộn gì cũng thuộc về ta...”


Nhìn biểu muội dã tâm đang nằm bệt kiệt sức dưới đất nhưng gương mặt lại tràn ngập nụ cười tự mãn đầy vô tri, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre trên sống mũi, mỉm cười đắc ý vạn phần. Gã khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc dại cuối cùng, lòng thầm nghĩ:


*“Con bé ngốc này quả thực là nhân lực khuân vác cốt cán tốt nhất mà ta từng có! Cứ tiếp tục thế này, mười vạn công đức phi thăng an lành của ta chắc chắn sẽ sớm hoàn thành thôi.”*


Thế nhưng, niềm vui sướng của vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn khi từ phía bầu trời ngoại vi lều dã chiến, một luồng khói hồng đào ma mị mang theo mùi hương bỉ ngạn quyến rũ nồng nàn bất ngờ ập xuống, kèm theo một bức thư mật thêu hình hoa bỉ ngạn đỏ rực rớt xuống ngay trước mặt gã...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!