Đại Khánh Thành Biên Cảnh Và Hành Trình Mới Đại Hạ
Ánh nắng sớm mai của ngày thứ mười một kể từ khi nhậm chức Ma Vương rốt cuộc cũng xua tan hoàn toàn màn sương độc lạnh giá của Thung lũng Sương Mù. Trên bìa rừng phòng hộ vừa được cứu sống, vầng thái dương rực rỡ rọi xuống đất cát, phản chiếu những hạt sương muối lấp lánh như hàng vạn viên pha lê nhỏ. Thế nhưng, cảnh tượng đang diễn ra tại đây lại mang một sắc thái vô cùng kỳ quặc, khiến bất kỳ tu sĩ chính tà nào vô tình đi ngang qua cũng phải nghi ngờ nhân sinh.
Ngay giữa bãi đất trống, Hắc Vô Song đang ngồi ngay ngắn trên một tảng đá khô ráo. Trên sống mũi gã, chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn khẽ đẩy nhẹ, che giấu hoàn toàn đôi mắt đỏ rực như lửa ngục. Bao quanh vạt áo vải thô xám xịt của gã là một vầng hào quang vàng nhạt mờ mờ, ấm áp và thanh tịnh của cảnh giới Kim Quang Hộ Thể. Dưới chân gã, hàng trăm con thú hoang dã, từ những chú nai tơ ngơ ngác đến bầy thỏ rừng mập mạp, thậm chí cả vài con chim ưng dũng mãnh, đều đang quỳ rạp hai chân trước xuống đất, cung kính cúi đầu sùng bái như thể đang diện kiến một vị thần linh tối cao vừa cứu rỗi linh hồn chúng.
Cách đó không xa, Ma Linh Nhi – vị biểu muội dã tâm kiêu ngạo của gã – đang nằm bệt dưới đất cát lầy lội. Toàn thân cô nàng dính đầy bùn đất và tàn tro đen xì, hai cái xô gỗ rỗng tuếch lăn lóc bên cạnh. Đôi mắt sắc sảo vốn đầy tham vọng của Linh Nhi lúc này đờ đẫn, hai cánh tay rã rời không còn một chút sức lực sau một đêm dài xách nước dập lửa cứu rừng. Cô nàng ngước nhìn vầng hào quang ấm áp trên người Vô Song, lầm bầm trong cơn mê sảng:
“Phàm... Phàm Thể Kim Thân... Hóa ra dập lửa không dùng ma lực lại có thể rèn luyện nhục thân đạt đến cảnh giới vạn thú quy phục thế này... Hắc Vô Song, ngươi quả nhiên là một con quái vật thâm hiểm...”
*“Con nhóc ngốc nghếch này, ngươi bớt hoang tưởng giùm ta một cái đi!”* Hắc Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Gã khẽ liếc nhìn bảng hệ thống Thiên Đạo Bảng đang hiển thị lơ lửng trong tâm thức, nơi con số công đức vừa nhảy vọt lên mốc 53,500 điểm tròn trĩnh sau chiến dịch cứu rừng phòng hộ. *“Ta vất vả dùng công đức tạo lá chắn chặn lửa để giữ cái mạng nhỏ này khỏi bị sét đánh, thế mà ngươi lại nghĩ ta đang luyện thần công tối mật! Nhưng thôi, nhờ sự ngốc nghếch của ngươi chịu khó xách nước dập tàn tro suốt đêm, ta mới bảo toàn được mẻ công đức khổng lồ này.”*
“Meo...”
Một tiếng kêu lười biếng, đầy vẻ kỳ thị vang lên từ khoảng cách đúng mười mét. Chú mèo béo Mộc Nhĩ đang cuộn tròn như một quả dưa hấu đen múp míp trên một gốc cây khô ráo. Hai vó trước màu trắng muốt của nó bịt chặt lấy chiếc mũi hồng, đôi mắt to tròn phát ra ánh sáng vàng nhạt nhìn chằm chằm vào Vô Song. Dù đám cháy đã tắt, nhưng mùi phân bón hữu cơ từ bãi rác ma khí Thanh Phong bám trên quần áo của Vô Song từ hôm trước vẫn chưa bay hết, khiến chú mèo béo kiêu ngạo quyết định giữ khoảng cách an toàn để bảo vệ khứu giác nhạy cảm của mình.
“Mộc Nhĩ, ngươi đúng là con mèo phản chủ! Thấy ta gặp nạn thì chạy xa mười mét, đến lúc ăn vụng đồ chay thì nhanh như chớp!” Vô Song lầm bầm mắng thầm, nhưng chưa kịp đứng dậy dỗ dành con mèo béo thì từ phía con đường biên cảnh, một tiếng reo hò vang dội như sấm dậy bỗng chốc truyền đến.
“Hứa tiên sinh! Cầu đá Hắc Phong đã hoàn thành rồi! Chúng ta thắng rồi!”
Đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi Mục Thanh Vân dẫn đầu một đoàn người đông đảo, bao gồm cả dân làng Hắc Phong Trấn phàm nhân nghèo khổ và các thương nhân biên giới, đang hăm hở chạy về phía Vô Song. Đi ngay bên cạnh hắn chính là Tả Hộ Pháp Dạ Sát – gã đại hán cao hai mét mặc giáp sắt gai đen xì nhưng vẫn đang đeo chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà trước ngực, tay vác một sợi xích sắt dày cộm bọc đồng đỏ rực rỡ.
“Tôn thượng!” Dạ Sát quỳ rạp xuống trước tảng đá của Vô Song, giọng nói ồm ồm đầy sát khí vang lên nhưng nội dung lại tràn ngập sự sùng bái hoang tưởng vĩ mô. “Cầu đá Hắc Phong đã khánh thành kiên cố! Thần kiếm của tổ tiên ngài dùng để đẽo đá vôi xếp theo nguyên lý vòm chịu lực cổ đại quả thực là thiên hạ vô song! Bọn phàm nhân biên cảnh đang quỳ lạy cảm tạ ngài dọc hai bờ sông biên giới chảy xiết kia kìa! Ngài đã dùng một cây cầu để thu phục lòng tin của cả hai giới Nhân - Ma một cách tàn bạo nhất!”
Mục Thanh Vân bước lên phía trước, gương mặt tuấn tú tràn đầy sự chính trực và sùng kính vạn phần. Hắn cung kính dâng lên một tấm sớ dài bằng vải lụa đỏ thêu chỉ vàng lộng lẫy:
“Hứa tiên sinh, đây là ‘Vạn Dân Sớ’ do toàn bộ mười vạn dân chúng và thương nhân hai bờ sông tự nguyện ký tên đóng dấu vân tay. Bọn họ muốn tôn vinh ngài làm ‘Thánh Nhân Biên Cảnh’, người mang lại sự thông thương và hòa bình vĩ đại nhất lịch sử Hắc Phong Trấn! Cây cầu đá mới của ngài đã triệt tiêu hoàn toàn thế lực bóc lột thu thuế độc quyền của ác bá Mã Đại Cường, giúp người nghèo khổ đi lại miễn phí hoàn toàn!”
Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc hai bên thái dương. Gã nhìn tấm vạn dân sớ rực rỡ hào quang công đức mà lòng đau như cắt, đầu óc quay cuồng phát điên:
*“Thánh Nhân Biên Cảnh cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là một Ma Vương muốn tích đức để tránh sét đánh lôi kiếp thôi! Các ngươi làm cái lễ khánh thành hoành tráng thế này, lại còn viết vạn dân sớ tôn vinh ta, chẳng khác nào đang treo một tấm biển báo khổng lồ rực sáng giữa trời đêm để mời gọi Thiên Đạo giáng sét xuống đầu ta sao?! Danh tiếng quá cao chính là nguồn gốc của tai họa!”*
Ngay khoảnh khắc đó, bầu trời phía trên Cầu Hắc Phong bỗng chốc gợn sóng. Do điểm công đức của Vô Song đã vượt ngưỡng năm vạn, một vầng sáng công đức kim quang rực rỡ khổng lồ bắt đầu hội tụ trên tầng mây, tỏa ra những luồng linh khí thiên giới tinh thuần, ấm áp dịu mát. Hiện tượng dị thường này lập tức thu hút sự chú ý của các đại giám mục bảo thủ và thiên sứ dòm ngó từ thánh đô đằng xa.
*Ting ting!*
Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn đột ngột vang lên đầy thúc giục trong đầu Vô Song:
“Cảnh báo nguy hiểm! Danh tiếng ‘Thánh Nhân Biên Cảnh’ của ký chủ đã vượt quá giới hạn an toàn của Cấp 1: Hắc Phong Trấn. Các đại thiên sứ của Giáo hội Ánh Sáng và lực lượng thanh tra thiên giới đang hướng thẳng về tọa độ này để điều tra nguồn gốc của hào quang công đức khổng lồ. Nếu thân phận Ma Vương của ký chủ bị lộ diện trước mặt họ, quy tắc Thiên Đạo sẽ lập tức kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân cấp cao nhất để thanh lọc tà ác!”
*“Mẹ kiếp! Ta biết ngay mà! Cái ông trời già này chưa bao giờ để ta yên ổn ăn cháo quá ba ngày!”* Vô Song nghiến răng kèn kẹt, gào thét thảm thiết trong lòng. *“Năm vạn ba công đức này khó khăn lắm mới tích lũy được, nếu giờ bị lộ thân phận Ma Vương thì tất cả sẽ bay màu trong một nốt nhạc! Ta phải chạy! Ta phải rời khỏi cái thị trấn biên thùy này ngay lập tức trước khi lũ thiên sứ chết tiệt kia mò đến!”*
Quyết định đã đưa ra, Vô Song vội vàng lấy lại vẻ mặt bình thản, thanh tịnh vô vi của một vị thánh nhân dã ngoại. Gã khẽ ho khan một tiếng, cất giọng nhẹ nhàng đầy triết lý rỗng tuếch để đánh lạc hướng Mục Thanh Vân:
“Mục thiếu hiệp, vạn dân sớ này ta xin nhận tấm lòng của chúng sinh. Thế nhưng, danh vọng chỉ là phù vân lướt qua như gió thoảng, lòng tốt thực sự phải được nuôi dưỡng từ sự thầm lặng vô vi. Ta cần phải bế quan tĩnh tu một thời gian để thanh lọc đạo tâm, mọi việc quản lý cầu đường và quán cháo từ thiện đầu trấn, ta xin giao lại cho hai vị hộ pháp của ta.”
Nói xong, Vô Song quay sang Dạ Sát và Huyết Mị – người vừa từ Nhà trọ An Lạc chạy đến với một rương gỗ nặng trĩu chứa đầy Đồng Xu Đồng Nát lấp lánh quyên góp được từ các thương hội biên mậu.
“Dạ Sát, Huyết Mị. Hai ngươi hãy ở lại đây quản lý trật tự và tài chính cho quán cháo từ thiện đầu trấn. Ta cấm hai ngươi sử dụng bạo lực trực tiếp dưới mọi hình thức với dân chúng hoặc đối thủ thách đấu. Nếu ta phát hiện ra một giọt máu nào rơi xuống khu tự trị này do lỗi của hai ngươi, hình phạt dành cho toàn bộ lâu la Ma giáo sẽ là ăn bắp cải luộc không muối suốt ba tháng liền hằng ngày!”
Nghe đến hình phạt ăn bắp cải luộc không muối, Dạ Sát và Huyết Mị đều rùng mình một cái, vội vàng dập đầu cung kính vâng lệnh:
“Tôn thượng yên tâm! Chúng thuộc hạ thề sẽ dùng ‘bạo lực ẩm thực chay’ và tình yêu thương nhân từ để bảo vệ khu tự trị phúc lợi này theo đúng chiến thuật vĩ mô của ngài!”
Đêm hôm đó, Hắc Phong Trấn chìm ngập trong không khí lễ hội ăn mừng đại khánh thành cầu biên cảnh vô cùng náo nhiệt. Tiếng cười nói vui vẻ của người dân phàm nhân nghèo khổ, tiếng cụng ly sảng khoái của các dũng sĩ chính phái và lâu la Ma giáo hoàn lương hòa quyện vào nhau dưới ánh lửa bập bùng ấm áp. Hương thơm ngọt ngào của súp bắp cải sâm bổ lượng và món giò lụa chay đậu nành của Lão Quỷ tỏa ra ngào ngạt khắp các ngõ hẻm.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt rực rỡ đầu trấn, tại phòng trọ nhỏ dột nát phía sau Nhà trọ An Lạc, Hắc Vô Song đang rón rén thu dọn hành lý trong bóng tối. Gã khẽ nhét Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ cứu người – xuống dưới đáy chiếc giỏ tre cũ kỹ bọc bắp cải đông lạnh. Gã đeo chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn lên sống mũi, khẽ thở dài một tiếng đầy u sầu.
“Meo...”
Chú mèo béo Mộc Nhĩ khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, lười biếng bò vào trong giỏ tre, cuộn tròn người lại ngủ nướng ngon lành bên cạnh đống bắp cải đông lạnh ấm áp. Nó biết rõ chủ nhân của nó lại chuẩn bị bắt đầu một cuộc đào tẩu thầm lặng mới ban đêm.
Vô Song đặt bức thư tay viết chi tiết hướng dẫn quản lý quán cháo dã chiến lên bàn trà gỗ dột nát, khẽ mở cửa sổ tầng hai lướt nhẹ ra ngoài như một bóng ma vô ảnh. Gã di chuyển nhanh như chớp bằng Nhặt Rác Vô Ảnh Bộ, tránh né hoàn toàn các trạm gác tuần tra vũ trang của Dạ Sát và Mục Thanh Vân đầu trấn.
Chỉ trong vòng mười phút, Vô Song đã tiếp cận ranh giới hàng rào tre rực rỡ hào quang công đức dọc theo Vực thẳm Vô Tận. Gã đứng lặng im bên mép vực sâu ranh giới, ngoảnh đầu nhìn lại Hắc Phong Trấn đằng xa. Thị trấn biên thùy nghèo đói ngày nào giờ đây đang rực sáng ánh đèn dầu ấm áp, đầy ắp tiếng cười vui vẻ và sự hòa hợp bình đẳng giữa hai giới Nhân - Ma mà chính tay gã đã gieo trồng nên.
*“Tạm biệt Hắc Phong Trấn... Hành trình khởi đầu gian nan Cấp 1 rốt cuộc cũng khép lại hoàn hảo.”* Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp, hân hoan khó tả xen lẫn sự hóm hỉnh dở khóc dở cười. *“Bây giờ, ta phải tiến vào Biên giới Đại Hạ hỗn loạn ở Cấp 2 mới để ẩn danh tiếp tục tích đức cứu mạng thôi. Hi vọng ở địa bàn mới sẽ không có đám thuộc hạ nhanh nhảu đoản quấy phá ta nữa!”*
Hắc Vô Song khẽ nhấc chân, bước một bước dài qua hàng rào tre ranh giới, tiến thẳng vào màn đêm sương mù đen kịt hướng về phía Biên cương Đại Hạ đầy sóng gió mới đang chờ đón gã ở phía trước...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!