Nghịch Lý Tấn Cấp Và Tấm Sớ Khen Ngợi Bất Đắc Dĩ
Tiền Bất Quy nhắm chặt mắt, nuốt ực muỗng cháo đầu tiên trong sự tuyệt vọng tột độ, chờ đợi luồng kịch độc tàn phá cơ thể. Lão quan huyện mập ú co rúm người lại trên chiếc ghế gỗ, răng đánh vào nhau lập cập, trong đầu đã kịp nhẩm tính đến vị trí chôn cất tổ tiên và số vàng ròng lão lén giấu dưới gầm giường phòng ngủ phủ nha. Lão tự nhủ, đời này thế là hết. Rơi vào tay Ma giáo, lại còn bị đích thân tên Ma Vương nham hiểm giả trang thư sinh kia đút cháo độc tận mồm, lão có mười cái mạng cũng không đủ để đền.
Thế nhưng, một giây trôi qua.
Hai giây trôi qua.
Cảm giác ruột gan đứt đoạn, máu chảy bảy lỗ như trong truyền thuyết hoàn toàn không xuất hiện. Thay vào đó, một vị ngọt thanh khiết, ấm áp tột cùng bắt đầu lan tỏa từ đầu lưỡi, chạy thẳng xuống cuống họng của Tiền Bất Quy.
Bát cháo này được nấu từ Gạo Trắng Triệu Thị – thứ gạo dẻo thơm thượng hạng mà Triệu Lão Bản vì quá sợ hãi uy danh Ma Vương nên đã dâng nộp với giá rẻ mạt. Nhưng bí mật thực sự nằm ở chỗ, trước khi nấu, Hắc Vô Song vì sợ gạo bị ẩm mốc làm hỏng hương vị bát cháo từ thiện nên đã lén dùng một tia ma lực ấm áp sấy khô từng hạt gạo. Luồng ma lực hủy diệt nguyên thủy của dòng họ Hắc vốn cực kỳ bá đạo, nhưng khi bị ép giảm xuống còn 0,001% công suất chỉ để sấy gạo, nó vô tình làm thay đổi cấu trúc linh khí bên trong hạt gạo, khiến chúng đạt đến một trạng thái tuần hoàn hoàn hảo, có khả năng đả thông kinh mạch cực mạnh.
“Nhoàm... ực...”
Tiền Bất Quy không tự chủ được mà khẽ động đậy cơ hàm, nuốt trọn ngụm cháo thứ hai. Đôi mắt híp tịt vì mỡ của lão đột ngột trợn tròn.
Một luồng nhiệt lượng ấm áp, tinh thuần như dòng suối mùa xuân bỗng chốc bùng nổ trong đan điền của lão. Luồng linh khí ấy cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch, giống như một đội quân dũng mãnh quét sạch mọi cặn bã tích tụ suốt mấy chục năm qua. Lão quan huyện vốn là kẻ lười biếng, quanh năm nhận hối lộ, ăn uống vô độ khiến kinh mạch bế tắc hoàn toàn, dù có tốn hàng vạn lượng bạc mua “nước thánh” của Lôi Chấn Sơn cũng không thể chạm tới ngưỡng tu hành.
Nhưng lúc này, dưới tác dụng của bát cháo dẻo thơm chứa ma lực sấy khô ấm áp, lớp mỡ bẩn chặn đứng kinh mạch của lão bỗng chốc bị nung chảy.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng xương cốt của Tiền Bất Quy kêu lên giòn giã như pháo nổ. Lão đột ngột gầm lên một tiếng, cơ thể béo ú run rẩy dữ dội.
Tả Hộ Pháp Dạ Sát đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng trợn mắt dữ tợn, vung sợi xích sắt quỷ rít gió vù vù, chiếc tạp dề màu hồng thêu ren thắt quanh giáp gai đen xì khẽ bay múa:
“Cẩu quan! Ngươi dám la hét làm ô uế tai của tôn thượng? Có tin ta dùng xích sắt này thắt cổ ngươi ngay lập tức không?”
“Dạ Sát, câm miệng!” Hắc Vô Song khẽ mắng, mồ hôi lạnh của gã đã chảy ròng ròng ướt đẫm cả vạt áo vải thô. Gã nhìn chằm chằm vào Tiền Bất Quy qua chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn, trong lòng gào thét thảm thiết: *“Trời đất ơi! Đừng có chết mà! Ngươi mà chết là ta bị sét đánh nát mông ngay tại chỗ đấy!”*
Nhưng sự thật lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cả hai bên.
Từ lỗ chân lông trên người Tiền Bất Quy, một lớp chất dịch màu đen hôi thối – chính là tạp chất tích tụ cả đời của lão – bắt đầu tuôn ra xối xả. Khuôn mặt mập mạp của lão từ tái mét chuyển sang đỏ hồng, rồi tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ.
“Ầm!!!”
Một luồng chân khí mạnh mẽ đột ngột bùng nổ từ đan điền của Tiền Bất Quy, thổi bay sương mù xung quanh trong bán kính mười trượng. Linh khí của đất trời Hắc Phong Trấn cuồn cuộn hội tụ về phía lão quan huyện, tạo thành một vòng xoáy nhỏ trên đỉnh đầu lão.
“Đột... Đột phá rồi?!”
Thuế quan hèn nhát Tiền Hữu Tài đứng gần đó hoảng sợ hét lên, hai chân bủn rủn quỳ sụp xuống đất: “Trúc Cơ Cảnh! Lão đại đột phá Trúc Cơ Cảnh rồi! Trời ơi, lão đại kẹt ở Luyện Khí tam tầng suốt ba mươi năm, vậy mà chỉ ăn một muỗng cháo liền đột phá Trúc Cơ!”
Dạ Sát há hốc mồm, sợi xích quỷ trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Hắn nhìn Tiền Bất Quy đang tỏa hào quang Trúc Cơ, rồi nhìn sang Hắc Vô Song với ánh mắt sùng bái tột độ, lầm bẩm:
“Tôn thượng... Ngài quả thực là thần thông quảng đại! Hóa ra bát cháo này không phải là cháo từ thiện thông thường, mà là ‘Thần dược nghịch thiên cải mệnh’ do ngài tự tay luyện chế! Ngài dùng một thìa cháo để biến một tên cẩu quan phế vật thành tu sĩ Trúc Cơ, đây là muốn dùng ân huệ cực đại để khống chế triều đình địa phương một cách triệt để! Thuộc hạ ngu muội, bái phục tôn thượng vĩ đại!”
Hắc Vô Song đứng hình tại chỗ, chiếc muôi đồng cổ cầm trên tay khẽ run rẩy. Gã nhìn lão quan huyện đang khỏe mạnh hơn bao giờ hết, rồi nhìn lên bầu trời.
Quả nhiên, mây đen lôi kiếp tím ngắt đang cuồn cuộn trên đầu gã bỗng chốc khựng lại, rồi từ từ tiêu tán như chưa từng xuất hiện.
[Ting! Giải tỏa oán nghiệp thành công. Hành vi cho ăn cháo vô tình cứu giúp phàm nhân đả thông kinh mạch bế tắc, giúp quan huyện đột phá Trúc Cơ, hoàn lương tích đức. Cộng 500 điểm công đức khẩn cấp!]
[Ting! Kích hoạt bảo mệnh thụ động: Bức Tường Công Đức Kim Quang!]
Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy vui vẻ trong tâm thức Vô Song. Trên trán gã, chỉ số công đức nhảy vọt từ 5 điểm lên thẳng 505 điểm. Một vầng hào quang vàng kim trang nghiêm, rực rỡ đột ngột bùng nổ xung quanh cơ thể Vô Song, tạo thành một bức tường ánh sáng mờ mờ nhưng tỏa ra uy áp thánh thiện vô biên, chặn đứng hoàn toàn cái lạnh thấu xương của gió biên thùy.
“A!!! Thần tiên! Ngài là thần tiên hạ thế!”
Tiền Bất Quy lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Cảm nhận được chân khí cuồn cuộn và cơ thể nhẹ nhõm chưa từng có, lão quan huyện mập ú khóc nấc lên vì sung sướng. Lão không thèm màng đến lớp chất bẩn hôi thối trên người, vội vàng bò lết đến chân Hắc Vô Song, dập đầu lia lịa như giã tỏi:
“Thần y vĩ đại! Thánh nhân nhân từ! Hạ quan có mắt không tròng, trước đây cứ nghĩ ngài là đại ma đầu tàn bạo! Không ngờ ngài lại dùng thần dược vô giá thế này để cứu giúp một kẻ phế vật như hạ quan! Ơn tái sinh này, hạ quan có làm trâu làm ngựa cả đời cũng không báo đáp hết!”
Hắc Vô Song vội vàng lùi lại một bước, xua tay lia lịa, cố gắng giải thích bằng giọng điệu bất lực:
“Kìa quan huyện đại nhân, ngươi hiểu lầm rồi! Đây thực sự chỉ là một bát cháo trắng bình thường thôi, ta chỉ là một thư sinh nghèo đi phát cháo từ thiện tích đức...”
“Không! Ngài đừng gạt hạ quan!” Tiền Bất Quy ngước khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi lên, ánh mắt lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt đến mức hoang tưởng:
“Hạ quan biết các vị đại lão ẩn thế đều thích đóng vai người phàm để thử thách lòng người! Ngài bảo đây là cháo thường, chẳng qua là muốn rèn luyện tâm tính khiêm tốn cho hạ quan mà thôi! Hạ quan hiểu rồi! Hạ quan hoàn toàn hiểu rồi!”
Lão quay sang thuế quan Tiền Hữu Tài, hét lớn bằng giọng điệu đầy uy quyền của một tu sĩ Trúc Cơ mới tấn cấp:
“Tiền Hữu Tài! Ngươi còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau lôi tờ công văn miễn thuế chợ ra đây cho ta!”
Tiền Hữu Tài giật mình, run rẩy lục tìm trong vạt áo, lôi ra một tờ giấy gấm đóng dấu đỏ của phủ nha huyện. Lão thuế quan hèn nhát quỳ rạp dưới chân Vô Song, dâng tờ công văn bằng cả hai tay, giọng nói run rẩy nịnh bợ:
“Hứa tiên sinh vĩ đại! Đây là công văn miễn toàn bộ thuế chợ, thuế lộ hành và thuế từ thiện cho khu vực Nồi cháo đầu trấn của ngài vĩnh viễn! Từ nay về sau, bất kỳ ai dám đến quấy nhiễu quán cháo của ngài, phủ nha chúng ta sẽ điều động toàn bộ binh lính đến đập nát nhà bọn chúng!”
Tiền Bất Quy cướp lấy cây bút lông từ tay Tiền Hữu Tài, hăm hở ký tên đóng dấu cạch cạch vào tờ công văn, rồi kính cẩn dâng lên trước mặt Hắc Vô Song:
“Hạ quan hứa ngay ngày mai sẽ viết một tấm sớ khen ngợi đặc biệt gửi thẳng lên triều đình Đại Hạ, ca ngợi ngài là ‘Đệ nhất hiền tài nhân từ’, thánh nhân cứu thế của Hắc Phong Trấn! Hạ quan sẽ đích thân bảo vệ danh tiếng của ngài trước các tông môn chính phái!”
Hắc Vô Song nhìn tờ công văn miễn thuế chợ và nghe tấm sớ khen ngợi bất đắc dĩ, khóe miệng khẽ giật giật. Gã bất lực thở dài một tiếng sâu kín sau chiếc kính gọng tre.
Gã chỉ muốn âm thầm phát cháo tích chút đức lẻ để trốn sét đánh thiên kiếp, tại sao đám thuộc hạ và phàm nhân này cứ tự ý suy diễn, biến gã thành một vị đại chiến lược gia nham hiểm rồi đẩy danh tiếng của gã lên tầm cao thế này?
Nhìn thấy Dạ Sát đứng bên cạnh đang trợn tròn mắt nhìn vầng hào quang Bức Tường Công Đức Kim Quang bao quanh mình với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, Hắc Vô Song khẽ ho một tiếng, quyết định đóng vai cao nhân ẩn thế để giữ thể diện:
“Khục... Nếu quan huyện đại nhân đã có lòng như vậy, bản vương... à không, thư sinh ta xin nhận tấm lòng này. Các ngươi mau về phủ nha tắm rửa sạch sẽ đi, mùi trên người ngươi... thực sự hơi khó ngửi.”
“Hạ quan tuân lệnh! Hạ quan xin cáo lui!” Tiền Bất Quy hớn hở dập đầu thêm ba cái, rồi cùng Tiền Hữu Tài vội vàng bò dậy chạy biến về hướng phủ nha hành chính như một làn khói, trong lòng tràn ngập sự kính sợ và sùng bái đối với vị Ma Vương hướng thiện vĩ đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!