Nhạc nềnResort5

Reviewer Chính Nghĩa Và Bài Viết Ca Ngợi Thần Cháo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng trưa ngày thứ chín nhậm chức Ma Vương đổ xuống giếng nước công cộng Hắc Phong Trấn biên cảnh, xua tan đi phần nào cái lạnh hanh hao của những ngày bão tuyết vừa qua. Thế nhưng, bầu không khí yên bình tại quầy phát cháo từ thiện dã chiến lúc này lại bị bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng kỳ quặc.


Dưới đất cát bụi bặm, rối sư tài ba Cổ Vô Song của Thiên Cơ Môn đang nằm gục bên cạnh đống đơn từ hành chính dày cộm, hai cánh tay hắn mỏi nhừ, run rẩy bần bật sau ca viết đơn khai báo an toàn rối gỗ liên tục suốt ba canh giờ. Hắn hé nửa con mắt ti hí, ngơ ngác nhìn đàn rối gỗ chiến đấu oai phong lẫm liệt bọc giáp gai thép đen xì của mình lúc này đang đeo những chiếc tạp dề màu hồng thêu hình bắp cải điệu đà, thoăn thoắt dùng những ngón tay gỗ khổng lồ bưng bê từng chiếc Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão chứa đầy cháo nóng phục vụ phàm nhân.


“Kỳ... kỳ lạ thật...” Cổ Vô Song lẩm bẩm trong sự hoang mang tột độ, giọng nói khàn khàn vì kiệt sức. “Hứa tiên sinh... Sao ta cứ ngửi thấy có luồng khói bắp cải hữu cơ ấm áp rò rỉ ra từ khớp nối bánh răng của con Đại Nhện chiến đấu thế kia nhỉ? Lẽ nào... đây chính là bí pháp bôi trơn ma cơ thượng cổ, giúp tăng tốc độ phục vụ bàn lên cảnh giới tối cao?”


Đứng cạnh giếng nước sạch, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, khóe môi giật giật liên tục dưới lớp vỏ bọc thư sinh nghèo “Hứa Lương Thiện”. Đằng sau tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã khẽ liếc nhìn đống khớp nối gỗ đang bốc khói nghi ngút của con rối.


*“Bôi trơn cái đầu ngươi ấy!”* Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. *“Đó là do Tả Hộ Pháp Dạ Sát nhanh nhảu đoản, lén nhét bắp cải hữu cơ ma khí vào khoang chứa linh thạch của rối gỗ để làm mồi sấy nhiệt đấy! Nếu không phải ta phát hiện kịp thời, dùng ma lực ấm áp sấy khô đống rau củ đó, con Đại Nhện của ngươi đã nổ tung thành một đống bắp cải xào thịt rối từ lâu rồi!”*


Tuy nhiên, trên gương mặt thư sinh của gã vẫn duy trì một nụ cười nhân từ, vô vi thanh tịnh tột cùng. Gã khẽ vỗ vai Cổ Vô Song, cất giọng đầy triết lý rỗng tuếch:


“Cổ thiếu hiệp quả thực có tuệ căn cơ học phi thường. Đạo pháp tự nhiên, bắp cải cũng là một phần của đất trời. Dùng sinh khí của bắp cải để xoa dịu sát khí của sắt thép, đó chính là cảnh giới tối cao của sự hòa hợp. Hãy nghỉ ngơi đi, đàn rối của ngươi đang tích lũy lượng lớn công đức bưng bê phục vụ chúng sinh rồi.”


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 45,500 điểm. Cảnh báo: Có đối tượng mang thiên tính điều tra đang tiếp cận cự ly gần, sát ý nghi ngờ đạt mức báo động cam!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn bất ngờ vang lên trong tâm thức làm Vô Song giật bắn mình. Gã khẽ nghiêng đầu, vận dụng kỹ năng Nhìn Thấu Công Đức ẩn sau tròng kính tre.


Cách đó không xa, sau rặng liễu rủ bên bờ sông biên giới chảy xiết, một bóng người mặc áo vải thô màu xám tro rách gấu đang nấp kín. Hắn đeo một bầu rượu lớn thêu hình hoa sen trắng sau lưng, tay cầm một cây bút lông bằng ngọc bích khắc hai chữ "Chính Nghĩa" phát sáng mờ mờ. Trên đầu hắn, một con số công đức màu xanh lá cây nhạt hiển thị con số 1,200 điểm, chứng tỏ kẻ này tuy bao đồng nhưng thực sự là một người lương thiện có uy tín xã hội lớn.


Hắn chính là Diệp Phất Y, đệ nhất reviewer chính đạo của phàm giới, kẻ chuyên đi du ngoạn giang hồ để vạch trần các vụ lừa đảo tâm linh và âm mưu tà giáo. Lúc này, đôi mắt lãng tử của Diệp Phất Y đang híp lại đầy cảnh giác, chằm chằm nhìn vào quầy phát cháo từ thiện.


*“Hừ, tên thư sinh Hứa Lương Thiện kia trông thì yếu ớt, nhưng hành vi lại cực kỳ tà môn!”* Diệp Phất Y thầm nghĩ, tay múa bút lông ghi chép vào cuốn sổ tay da dê. *“Hắn dùng nước giếng tịnh hóa để dụ dỗ dân làng, lại bắt cả thiếu chủ Huyết Hà Tông đi quét rác, bắt thiên tài kiếm đạo ăn chè, giờ lại dùng đơn từ hành chính để biến đàn rối chiến đấu của Thiên Cơ Môn thành robot phục vụ bàn. Đây chắc chắn là một âm mưu dùng cháo khống chế phàm nhân cực kỳ thâm độc của Ma giáo! Để ta, Diệp Phất Y, vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn trước toàn thiên hạ!”*


Nhìn thấy sát ý nghi ngờ đỏ rực tỏa ra từ người Diệp Phất Y, mồ hôi lạnh của Hắc Vô Song chảy ròng ròng dọc sống lưng.


*“Mẹ kiếp! Lại một tên chính đạo bao đồng nữa đến bốc phốt ta!”* Vô Song khóc không ra nước mắt. *“Nếu để hắn viết bài bôi nhọ danh tiếng quán cháo, dân chúng hoang mang không dám đến ăn, điểm công đức của ta sẽ bị trừ nặng về mức âm ngay lập tức! Mà ta lại tuyệt đối không được dùng bạo lực trực tiếp để đập hắn, vì bạo lực sẽ kích hoạt lôi kiếp sát thân đánh nát mông ta!”*


Trong giỏ tre đeo bên hông gã, hai thanh Song đao Ma Huyết của biểu muội Ma Linh Nhi đang bị nhét một củ bắp cải đông lạnh vào họng, chỉ có thể phát ra những tiếng “ọc ọc” nghẹn ngào đầy bất lực khi ở gần vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể của gã. Vô Song biết mình không thể chần chừ. Gã quyết định áp dụng chiến thuật “bạo lực ẩm thực” – dùng chất lượng cháo đỉnh cao để cảm hóa tâm trí hoài nghi của đối thủ.


Gã cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ, thong thả múc một bát cháo trắng nóng hổi từ Nồi Sắt Vạn Quân Lý Đại Đầu. Bát cháo bốc khói nghi ngút, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào, tinh khiết vô song.


Bí mật thực sự của hương vị này chính là Vị Ngọt Của Cháo Ma Vương. Đó không phải do linh dược quý hiếm, mà là nhờ sự kết hợp hoàn hảo giữa bột sắn dây thanh mát phàm trần và một tia ma lực ấm áp cực nhỏ (khoảng 0,001% công suất) do Vô Song lén dùng để sấy khô từng hạt gạo lúa mạch trước khi nấu. Luồng ma lực hủy diệt nguyên thủy khi bị ép giảm xuống mức tối thiểu vô tình làm thay đổi cấu trúc linh khí bên trong hạt gạo, biến bát cháo phàm trần thành một loại thần dược đả thông kinh mạch cực mạnh.


Vô Song bưng bát cháo nóng hổi, thong thả bước về phía rặng liễu rủ. Gã dừng chân cách Diệp Phất Y ba bước, mỉm cười nhân hậu khẽ cúi đầu:


“Vị huynh đài này, hành tẩu giang hồ chắc hẳn đã mệt mỏi, sương gió biên thùy lạnh buốt kinh mạch. Sao không bước ra dùng thử một bát cháo nóng dã chiến của tệ quán để làm ấm cơ thể?”


Diệp Phất Y giật bắn mình, không ngờ hành tung ẩn nấp Trúc Cơ Cảnh Viên Mãn của mình lại bị một thư sinh nghèo không có tu vi phát hiện dễ dàng như vậy. Hắn lập tức nhảy ra khỏi bụi liễu, vung bút lông ngọc bích, cố gắng giữ vẻ mặt chính trực, kiêu ngạo:


“Hừ! Hứa Lương Thiện! Ngươi đừng có dùng chiêu trò giả nhân giả nghĩa đó để dụ dỗ ta! Ta là Diệp Phất Y, mắt thần nhìn thấu vạn tà! Ngươi mở quán cháo miễn phí này, thực chất là muốn dùng độc dược bùa ngải thôi miên để khống chế tâm trí dân chúng, biến họ thành nô lệ cho âm mưu tà ác của ngươi đúng không?!”


“Huynh đài hiểu lầm rồi.” Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, thở dài một tiếng đầy sầu não. “Tệ quán chỉ phát cháo chay làm từ gạo ngon Triệu Thị và nước giếng lọc sạch sẽ. Nếu huynh đài không tin, có thể tự mình kiểm tra.”


“Được! Để ta thử xem ma pháp của ngươi cao thâm đến mức nào!”


Diệp Phất Y lạnh lùng cười, thò tay vào ngực áo lấy ra một lá “Bùa phát hiện độc tố” màu vàng của chính phái. Hắn niệm chú, nhúng lá bùa vào bát cháo nóng hổi trên tay Vô Song. Hắn tin chắc lá bùa sẽ ngay lập tức hóa đen xì để vạch trần độc dược Ma giáo.


Thế nhưng, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.


Lá bùa vàng khi vừa chạm vào nước cháo trong vắt... không hề hóa đen. Ngược lại, nó bỗng chốc phát ra một vầng hào quang màu vàng kim vô cùng ấm áp, dịu mát và thánh thiện. Đó chính là hào quang của Kim Quang Hộ Thể từ người Vô Song truyền dẫn qua chiếc muôi đồng vào bát cháo sạch sẽ.


“Cái... cái gì?!” Diệp Phất Y trợn tròn mắt, nhìn lá bùa đang tỏa sáng rực rỡ trên tay mình. “Không có độc? Cũng không có bùa ngải tà ác?! Không thể nào! Chắc chắn độc dược của ngươi đã đạt đến cảnh giới vô sắc vô hương, lừa gạt được cả bùa chú chính tông!”


“Nếu huynh đài vẫn chưa tin, sao không tự mình nếm thử một thìa?” Vô Song ôn hòa đưa bát cháo tới trước mặt hắn. “Chính nghĩa thực sự nằm ở sự trải nghiệm chân thật, chứ không phải ở những lời đồn thổi hoang đường ngoài giang hồ.”


Diệp Phất Y nghiến răng, nhìn bát cháo dẻo mịn thơm phức đang bốc khói nghi ngút dưới mũi. Mùi hương ngọt ngào của sắn dây và hạt gạo sấy ấm áp xộc thẳng vào phế quản, làm cái dạ dày đói cồn cào của hắn suốt hai ngày qua réo lên một tiếng *ục ục* vô cùng lớn và quê độ trước mặt đối thủ.


*“Hừ, ta có tu vi Trúc Cơ Cảnh Viên Mãn, bách độc bất xâm! Ăn một thìa cháo của hắn thì có sao chứ? Để ta ăn thử, tìm ra chất gây nghiện rồi viết bài bốc phốt cho hắn sập tiệm luôn!”* Diệp Phất Y tự trấn an bản thân.


Hắn giật lấy bát cháo từ tay Vô Song, múc một muỗng cháo đầy, nhắm chặt mắt nuốt ực vào cổ họng với tư thế vô cùng dũng cảm như chuẩn bị tuẫn nạn vì chính nghĩa.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nước cháo ấm áp trượt xuống thực quản, toàn thân Diệp Phất Y bỗng chốc run lên bần bật như bị điện giật.


*Oàng!!!*


Một luồng nhiệt lượng ấm áp, tinh thuần và ngọt ngào tột đỉnh bỗng chốc bùng nổ trong khoang miệng hắn. Đó không phải là vị ngọt hắc của đường hóa học, mà là Vị Ngọt Của Cháo Ma Vương – một vị ngọt thanh khiết, mát dịu của sắn dây hòa quyện hoàn hảo với hạt gạo lúa mạch dẻo thơm dạt dào sinh khí.


Luồng khí ấm áp ấy nhanh chóng hóa thành một dòng suối linh lực tinh thuần, cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch toàn thân hắn. Những vết thương ngầm do luyện công sai lệch kinh mạch suốt mười năm qua, những mệt mỏi uể oải do hành tẩu giang hồ gió sương biên cảnh bỗng chốc được tịnh hóa sạch sẽ hoàn toàn. Các huyệt đạo bị tắc nghẽn của hắn kêu lên những tiếng *rắc rắc* giòn giã, đả thông hoàn toàn chỉ trong một nốt nhạc.


“Trời... trời đất ơi...” Diệp Phất Y trợn trừng mắt, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng chốc trào ra từ khóe mi lãng tử. “Vị ngọt này... luồng sinh khí ấm áp này... Nó không những không có độc, mà còn là thánh dược đả thông kinh mạch vĩ đại nhất mà ta từng được nếm thử trong đời!”


Hắn không tự chủ được nữa, điên cuồng múc muỗng thứ hai, thứ ba, rồi bưng cả bát gốm lên húp sùm sụp sạch bách không còn sót lại một hạt gạo nào.


“Huynh đài, từ từ dùng, tệ quán vẫn còn rất nhiều.” Vô Song mỉm cười nhẹ nhàng.


“Không được! Cho ta thêm một bát nữa! À không, hai bát nữa!” Diệp Phất Y gào lên, gương mặt lãng tử đỏ bừng vì sung sướng tột cùng, nhân sinh quan và định kiến chính phái bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ nát vụn trước hương vị cháo ngon.


Vô Song dùng muôi đồng múc thêm cho hắn hai bát đầy ắp. Diệp Phất Y ngồi bệt xuống gốc liễu, ngốn ngấu ăn sạch bát cháo thứ hai rồi đến bát thứ ba trong sự sùng bái cuồng nhiệt.


*Bộp!*


Cây bút lông ngọc bích khắc chữ "Chính Nghĩa" của hắn rơi xuống đất cát bụi bặm. Diệp Phất Y quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Hắc Vô Song mà khóc rống lên thảm thiết:


“Hứa tiên sinh! Ta sai rồi! Ta đúng là một kẻ tiểu nhân hèn hạ, lấy lòng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử! Ngài là một vị thánh nhân đại từ đại bi, tự bỏ tiền túi ra lọc nước sạch, xây cầu đá, nấu cháo cứu giúp dân nghèo, thế mà ta lại nghi ngờ ngài có âm mưu tà ác! Ta đúng là không bằng cầm thú!”


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã cảm hóa thành công reviewer chính đạo Diệp Phất Y bằng bạo lực ẩm thực, tiêu trừ hoàn toàn oán nghiệp bôi nhọ truyền thông! Điểm công đức cộng ba ngàn điểm!”


Giọng nói của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào trong đầu Vô Song, làm gã sướng phát điên trong bụng.


*“Ha ha ha! Quá tuyệt vời!”* Vô Song đắc ý cười thầm. *“Ba ngàn điểm công đức khỏe mạnh! Tên nhóc này ăn ba bát cháo mà mang lại cho ta cả một kho báu bảo mệnh!”*


Gã khẽ đỡ Diệp Phất Y đứng dậy, cất giọng hiền từ ôn hòa:


“Diệp huynh xin tự trọng. Làm việc thiện không cần người đời thấu hiểu, chỉ cần đất trời chứng giám. Bản thân ta chỉ là một thư sinh nghèo muốn tích chút đức cho con cháu mà thôi.”


“Không! Tiên sinh vĩ đại như vậy, ta tuyệt đối không thể để ngài bị người đời hiểu lầm!” Diệp Phất Y nhặt cây bút lông ngọc bích lên, ánh mắt bừng lên một ý chí cuồng nhiệt của một tín đồ sùng bái ẩm thực. “Ta sẽ dùng cây bút này để tẩy trắng... à không, để trả lại sự trong sạch cho danh tiếng của tiên sinh!”


Nói đoạn, Diệp Phất Y vứt phăng bài bốc phốt bôi nhọ cũ vào đống lửa nhóm bếp, lấy ra một tờ giấy gấm thượng hạng, múa bút lông viết chữ nhanh như rồng bay phượng múa.


Chỉ trong vòng nửa canh giờ, một bài viết review ẩm thực mang tên **“Thần Cháo Biên Cảnh – Vị Cứu Tinh Nhân Từ Nhất Lịch Sử Nhân Loại”** đã được hoàn thành xuất sắc. Trong bài viết, Diệp Phất Y dùng những lời lẽ hoa mỹ, bay bổng và đầy tính nghệ thuật nhất để ca ngợi hương vị ngọt mát đả thông kinh mạch của cháo Hứa Lương Thiện, khẳng định đây là món ăn của thần tiên hạ giới, khuyên bảo toàn bộ quý tộc, thương nhân phàm trần phải đến ăn quyên góp để tích đức.


Hắn huýt sáo một tiếng, triệu hồi con linh điểu truyền tin tốc độ cao của mình, buộc bài viết vào chân nó gửi thẳng về các kinh thành phàm trần lớn của Đại Hạ.


Chỉ trong vòng hai ngày tiếp theo, bài viết review của Diệp Phất Y đã gây ra một trận chấn động kinh hoàng khắp phàm trần. Danh tiếng của “Thần Cháo Hứa Lương Thiện” lan truyền với tốc độ ánh sáng.


Hàng vạn lữ khách giàu có, thương nhân mập mạp và quý tộc phàm trần sành ăn từ khắp nơi đổ xô về Hắc Phong Trấn biên cảnh để được thưởng thức bát cháo thần kỳ. Lối vào quán cháo dã chiến chật kín người, xe ngựa lộng lẫy xếp hàng dài dặc.


Nhìn thấy dòng người giàu có chen nhau xếp hàng nhận cháo, Hắc Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, chỉ tay vào chiếc hòm gỗ lớn đặt trước cửa bếp dã chiến, dõng dạc tuyên bố:


“Tệ quán phát cháo miễn phí cho người nghèo khổ. Còn đối với các vị quý tộc giàu có, muốn ăn cháo đả thông kinh mạch thì phải quyên góp tiền lẻ vào hòm để hỗ trợ chi phí mua gạo từ thiện!”


“Tôi quyên góp mười đồng vàng!” Một phú hộ mập mạp hét lớn.


“Không được quyên góp tiền vàng!” Vô Song vội vàng lắc đầu, gầm lên trong lòng: *Mẹ kiếp! Tiền vàng quá giá trị, Thiên Đạo sẽ tính là ta kinh doanh trục lợi bất chính, trừ sạch công đức của ta mất!* “Tệ quán chỉ nhận Đồng Xu Đồng Nát – tiền lẻ phàm trần để thối tiền thừa và phát chấn hưng kinh tế nhỏ cho người nghèo! Ai quyên góp tiền lẻ nhiều nhất sẽ được ăn cháo trước!”


Quy định kỳ quặc này lập tức gây ra một cuộc chạy đua thu gom tiền lẻ chưa từng có trong lịch sử phàm trần. Các phú hộ, quý tộc điên cuồng đổi tiền vàng lấy hàng vạn Đồng Xu Đồng Nát rỉ sét, lấp lánh rồi tranh nhau ném rào rào vào hòm quyên góp.


*Keng! Keng! Keng! Keng!*


Tiếng tiền lẻ rơi rào rào vào hòm gỗ vang lên liên tục suốt ngày đêm như một bản nhạc tài chính vui tai nhất thế giới.


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 48,500 điểm. Chúc mừng ký chủ đã mở rộng quy mô từ thiện vĩ mô, tích lũy lượng lớn công đức thụ động từ tiền lẻ quyên góp!”


Hắc Vô Song đứng bên nồi cháo khổng lồ, tay cầm muôi đồng múc cháo đều tăm tắp, nhìn điểm số công đức tăng vọt liên tục mà lòng sướng run bần bật. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo gã ngày càng dày đặc, tỏa ra hơi ấm dịu mát đẩy lùi mọi hàn khí.


Thế nhưng, đúng lúc gã đang đắm chìm trong niềm vui cày điểm an toàn, một luồng gió đông lạnh buốt bất chợt thổi bùng qua khe núi, mang theo một mùi lá khô cháy rậm rạp rùng rợn.


Vô Song khẽ rùng mình, đẩy kính gọng tre nhìn về phía bìa rừng Thung lũng Sương Mù cách đó không xa.


Trong bóng tối của những tán lá khô héo rậm rạp, biểu muội dã tâm Ma Linh Nhi đang âm thầm ẩn nấp. Đôi mắt sắc sảo của cô nàng rực lên một tia lửa tàn bạo, tay khẽ vung vẩy một mồi lửa ma pháp rực cháy, chằm chằm nhìn vào kho lương thực dã chiến của quán cháo với một nụ cười nham hiểm...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!