Nhạc nềnResort5

Rối Gỗ Tấn Công Và Đội Robot Phục Vụ Bất Đắc Dĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng trưa ngày thứ chín nhậm chức Ma Vương đổ xuống khu vực giếng nước công cộng Hắc Phong Trấn biên cảnh, sưởi ấm bầu không khí hanh hao sau những ngày giông bão. Thế nhưng, niềm hân hoan của dân làng vừa mới dứt sau màn tịnh hóa nguồn nước sạch thì một luồng áp lực nghẹt thở khác đã rầm rập kéo đến từ phía chân trời.


Một đám mây ma khí đen kịt, đặc quánh như mực tàu cuộn xoáy điên cuồng, che lấp cả ánh mặt trời rực rỡ. Trong tiếng gió rít gào buốt óc, hàng chục bóng đen khổng lồ cao tới trượng rưỡi, bọc giáp gai thép đen xì, đang sải những bước chân nặng nề làm rung chuyển cả mặt đất đá sỏi. Đó là đàn rối gỗ chiến đấu thượng hạng của Thiên Cơ Môn, mỗi khớp nối của chúng đều rỉ ra luồng ma lực xám xịt, tay lăm lăm đao kiếm rực rỡ sát khí Trúc Cơ Cảnh.


Ngồi chễm chệ trên vai một con rối gỗ hình con nhện khổng lồ tám chân là một thanh niên gầy gò, mặc áo bào xám chằng vá đầy những chiếc túi đựng dụng cụ cơ khí mini. Hắn đeo găng tay da bảo hộ dày cộm, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại bừng lên vẻ cuồng dại, kiêu ngạo tột cùng. Hắn chính là Cổ Vô Song, thiên tài chế tạo rối lập dị của Thiên Cơ Môn, kẻ vừa nhận lời ủy thác của thế lực hắc ám để đến đây tiêu diệt kẻ phá hoại thị trường bảo kê mang tên “Hứa Lương Thiện”.


“Hứa Lương Thiện đâu?! Kẻ nào dám dùng tà pháp tịnh hóa nguồn nước, phá hoại chuỗi cung ứng độc quyền của bang phái biên cương, bước ra đây chịu chết!” Cổ Vô Song gầm lên, vung tay điều khiển đàn rối gỗ dàn trận bao vây toàn bộ lều trại dã chiến.


Đứng cạnh giếng nước sạch, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra sau lưng vạt áo vải thô xám xịt của gã.


*“Mẹ kiếp! Tên điên điều khiển rối này từ đâu chui ra nữa thế không biết? Nhìn đàn rối gỗ kia ít nhất cũng có tu vi Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ! Nếu chúng lao vào tàn sát dân làng ở đây, Thiên Đạo Bảng sẽ tính nợ oán nghiệp lên đầu ta, trừ sạch bốn vạn hai ngàn năm trăm công đức tích lũy về mức âm ngay lập tức!”*


“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Rối gỗ chiến đấu mang sát khí Trúc Cơ Cảnh đang khóa chặt tọa độ phàm nhân. Nếu có một phàm nhân bị thương trong bán kính một trăm mét, hệ thống sẽ phạt trừ mười ngàn điểm công đức của ký chủ!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu làm Vô Song suýt chút nữa thì hộc máu mồm. Gã vội vàng nhìn sang bên cạnh. Kim Nhất Đao – cuồng đao thiếu niên vừa mới dập đầu quy thuận làm phụ bếp không lương – lúc này đang cố gắng vác thanh đại đao bản rộng khổng lồ lên, nhưng hai cánh tay hắn run rẩy bần bật, cơ bắp rã rời sau ca thái khoai tây liên tục suốt ba canh giờ trước đó.


“Hứa... Hứa tiên sinh! Đệ tử... đệ tử mỏi tay quá, không nhấc nổi đao... Nhưng đệ tử sẽ liều mạng dùng răng cắn chết bọn chúng để bảo vệ ngài!” Kim Nhất Đao nghiến răng gầm rú, gương mặt vạm vỡ đỏ bừng vì cố sức.


“Nhất Đao, lùi lại!” Vô Song vội vàng đưa tay ngăn cản, cất giọng bình thản vô vi để che giấu sự hoảng loạn tột độ trong lòng. “Đao pháp tối thượng là bất chiến tự nhiên thành. Chém chém giết giết chỉ là hạ sách của kẻ phu lục điền. Hãy để ta cảm hóa hắn bằng đại đạo dưỡng sinh.”


Nói đoạn, Vô Song thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông. Dưới đáy giỏ, Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ khẽ va lách cách vào vách tre. Ngay bên cạnh nó, hai thanh Song đao Ma Huyết của biểu muội Ma Linh Nhi đang bị nhét một củ bắp cải đông lạnh vào họng, chỉ có thể phát ra những tiếng “ọc ọc” nghẹn ngào đầy bất lực khi ở gần vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể phát sáng mờ mờ quanh người Vô Song.


Gã không rút kiếm, cũng không dùng ma hỏa hủy diệt, mà vác ra một xấp giấy tuyên truyền hành chính dày cộm, rỉ mực đen xì bốc mùi giấy mới. Đó chính là vũ khí tối thượng của gã: Đàm Phán Hành Chính Trì Hoãn!


Vô Song bước từng bước thong thả ra trước đàn rối gỗ chiến đấu khổng lồ, vầng hào quang kim quang hộ thể ấm áp bao quanh vạt áo gã khẽ gợn sóng, chặn đứng luồng ma khí lạnh buốt của đàn rối gỗ ngoài ba thước. Gã nhìn thẳng vào Cổ Vô Song, dõng dạc hét lớn:


“Khoan đã! Đứng lại hết cho ta!”


Tiếng hét chứa đựng một tia ma lực ấm áp bẻ cong âm thanh, vang dội như sấm truyền khiến đàn rối gỗ chiến đấu của Thiên Cơ Môn khựng lại theo bản năng lập trình tuân thủ mệnh lệnh nghiêm ngặt. Cổ Vô Song nhíu mày, cảnh giác nhìn thư sinh nghèo đeo kính gọng tre trước mặt:


“Ngươi chính là Hứa Lương Thiện? Ngươi muốn nói lời trăn trối gì trước khi đàn rối của ta san phẳng cái giếng nước tà môn này?”


“Ta muốn hỏi ngươi một câu.” Vô Song chắp tay sau lưng, bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của một vị quan chức hành chính kỳ cựu. “Ngươi điều khiển hàng chục thực thể cơ khí tự động cự ly rộng tiến vào Khu Tự Trị Phúc Lợi Hắc Phong Trấn, đã đăng ký giấy phép hoạt động thiết bị tự động chưa? Có chứng nhận khí thải ma lực đạt tiêu chuẩn môi trường không? Có tờ khai nguồn gốc xuất xứ của gỗ nặn rối không?”


“Cái... cái gì? Giấy phép hoạt động? Chứng nhận khí thải?” Cổ Vô Song ngơ ngác hoàn toàn, đầu óc của một kẻ tự kỷ nghiện kỹ thuật chế tạo rối bỗng chốc đình trệ. “Ta là rối sư kiêu hùng giang hồ, đến đây để quyết chiến sinh tử, liên quan gì đến giấy phép hành chính phàm trần của ngươi hả?”


“Liên quan lớn là đằng khác!” Vô Song cười lạnh một tiếng, giơ cao công văn đóng dấu đỏ chói của quan huyện Tiền Bất Quy ra trước mặt hắn. “Đây là quy định quản lý an toàn lao động và bảo vệ môi trường mới ban hành của huyện nha! Bất kỳ thực thể cơ khí tự động nào hoạt động trong trấn mà không có giấy phép đều bị coi là hoạt động chui, gây ô nhiễm tiếng ồn và đe dọa an toàn công cộng! Theo luật pháp Đại Hạ, ta có quyền niêm phong và tịch thu toàn bộ rối gỗ của ngươi sung công quỹ!”


Cổ Vô Song nghe đến hai chữ “tịch thu”, da mặt lập tức tái mét. Đối với một rối sư, đàn rối gỗ chính là mạng sống, là toàn bộ tài sản tích lũy cả đời của hắn. Hơn nữa, Thiên Cơ Môn tuy chế tạo rối giỏi nhưng bẩm sinh cực kỳ nhát gan và sợ hãi các thủ tục luật pháp hành chính của triều đình phàm trần.


“Ngươi... ngươi gạt ta! Làm gì có loại luật pháp vô lý thế này?!” Cổ Vô Song lắp bắp quát.


“Không tin? Vậy ngươi hãy tự mình điền vào xấp biểu mẫu khai báo an toàn rối gỗ dài hai mươi trang này đi!” Vô Song thản nhiên vứt xấp giấy dày cộm và một cây bút lông xuống chiếc bàn gỗ dã chiến (nơi vừa dùng để thái khoai tây). “Trang một: Kê khai rõ nguồn gốc gỗ làm rối. Có phải gỗ lậu khai thác trái phép ở thung lũng sương mù không? Trang hai: Chỉ số ma lực rò rỉ của từng khớp nối rối. Trang ba: Danh sách bảo hiểm tai nạn lao động cho phàm nhân nếu lỡ bị rối gỗ đập trúng... Điền sai một chữ, phạt lao động công ích mười ngày!”


Cổ Vô Song nhìn xấp biểu mẫu dày đặc những câu hỏi rườm rà, vô tri nhưng vô cùng nghiêm túc, đầu óc hắn quay cuồng như bị trúng độc ma pháp. Hắn là một kẻ chỉ biết đục đẽo gỗ, nặn đất sét, chưa từng nhìn thấy quy trình hành chính bóc lột trí não thế này bao giờ.


“Ta... ta điền là được chứ gì! Điền xong ta sẽ chém bay màu cái lều của ngươi!”


Cổ Vô Song hậm hực ngồi sụp xuống ghế, tay cầm bút lông run rẩy, cặm cụi ngồi viết đơn dưới ngọn đèn dầu dã chiến. Kim Nhất Đao lúc này đã hồi phục thể lực nhẹ, vác đại đao đứng sừng sững bên cạnh, trợn mắt giám sát nghiêm khắc:


“Tập trung điền đơn! Viết sai một nét chữ, đao của ta sẽ gọt trọc đầu đàn rối gỗ của ngươi!”


Trong lúc Cổ Vô Song đang vò đầu bứt tai, mồ hôi đầm đìa để suy nghĩ xem “gỗ làm rối là gỗ sồi hay gỗ mít, có bị mối mọt giai đoạn cuối hay không”, thì ở phía sau đàn rối gỗ đang đứng im như pháo đài chờ lệnh, một bóng đen khổng lồ mặc tạp dề hồng thêu ren điệu đà đã âm thầm lẻn đến.


Đó chính là Tả Hộ Pháp Dạ Sát! Với vết sẹo dài dữ tợn trên mặt rỉ ra sát khí đáng sợ, Dạ Sát khẽ cười một cách vô cùng nham hiểm. Hắn vẫy tay ra hiệu cho đám lâu la Ma giáo dã dán bùa ngải lên lưng từng con rối gỗ.


*“Tôn thượng quả thực là có thần mưu diệu toán vĩ mô!”* Dạ Sát thầm nghĩ, mắt rực lửa sùng bái cuồng nhiệt. *“Ngài dùng xấp giấy lộn kia để khống chế tâm trí rối sư, tạo khoảng trống cho chúng ta đột nhập lập trình lại đàn rối gỗ chiến đấu này! Một khi đàn rối này bị Ma giáo hóa, chúng ta sẽ có một đội quân robot khổng lồ để đi càn quét biên cương!”*


Ngay khoảnh khắc đó, một con rối gỗ chiến đấu khổng lồ ở góc sân bỗng nhiên bị lỗi cảm biến ma lực do khí thải quá tải. Nó vung mạnh cánh tay đao bằng sắt đen, nhắm thẳng vào đầu Hắc Vô Song mà chém xuống!


*“Mẹ kiếp! Nó nổi điên thật rồi!”* Vô Song giật nảy mình, nhưng gã vẫn giữ vững phong thái Vô Vi Cảnh lười biếng, khẽ dịch chuyển bước chân né tránh thụ động.


Con rối gỗ vung đao hụt, chân phải trượt dài trên vũng nước sắn dây dính trên đất phàm trần, nhào đầu ngã sụp mặt vào đống Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão đặt cạnh giếng.


*Boong! Boong! Boong! Boong!*


Hàng chục chiếc bát gốm sứ ma pháp bị con rối nặng hàng tấn đè trúng, rơi xuống đất nảy tưng tưng như những quả bóng da, phát ra tiếng động vui tai mà không hề sứt mẻ hay vỡ nứt dù chỉ một góc nhỏ.


Cổ Vô Song giật mình định ngẩng đầu lên nhìn xem có chuyện gì xảy ra, nhưng Kim Nhất Đao lập tức đập mạnh chuôi đao xuống bàn, gầm lên sấm sét:


“Nhìn cái gì mà nhìn?! Viết tiếp trang mười lăm cho ta! Có đóng bảo hiểm y tế cho rối gỗ không? Viết mau!”


“Ta viết! Ta viết mà! Đừng có dọa ta!” Cổ Vô Song hoảng sợ cúi đầu, cặm cụi viết tiếp với tốc độ bàn thờ.


Ở phía sau, Dạ Sát và lâu la nhanh nhẹn dán bùa lập trình lại hành vi lên gáy từng con rối gỗ chiến đấu. Những luồng ma khí đen kịt rò rỉ từ khớp nối của chúng bỗng chốc bị bẻ cong hoàn toàn, biến thành những luồng khói ấm áp tỏa mùi thơm bắp cải hữu cơ. Hệ thống tuần hoàn linh lực cơ học của đàn rối gỗ bị biến dị, chuyển từ trạng thái “Sát thủ hủy diệt” sang “Robot phục vụ bàn chuyên nghiệp”.


Một canh giờ trôi qua, Cổ Vô Song thở phào nhẹ nhõm, ném cây bút lông xuống đất, kiêu ngạo nộp xấp đơn 20 trang ướt đẫm mồ hôi cho Vô Song:


“Ta điền xong rồi! Đầy đủ nguồn gốc gỗ sồi, không mối mọt, có bảo hiểm đầy đủ! Bây giờ ta có thể ra lệnh cho đàn rối gỗ san phẳng cái lều của ngươi chưa hả?!”


Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, đón lấy xấp đơn điền đầy chữ nguệch ngoạc, khẽ mỉm cười nhân hậu vỗ vai hắn:


“Cổ thiếu hiệp quả thực là người tuân thủ pháp luật. Rất tốt, giấy phép đã được phê duyệt. Bây giờ, ngươi hãy quay đầu lại nhìn đàn rối gỗ của mình xem.”


Cổ Vô Song ngơ ngác quay đầu lại. Gương mặt tái nhợt của hắn bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt trợn trừng lên như hai quả nhãn, nhân sinh quan hoàn toàn sụp đổ tột độ.


Đàn rối gỗ chiến đấu khổng lồ, oai phong lẫm liệt, bọc giáp gai thép đen của hắn lúc này... đang đeo những chiếc tạp dề hồng thêu bắp cải điệu đà giống hệt Dạ Sát. Chúng dùng những ngón tay bằng gỗ khổng lồ nâng niu chiếc Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão chứa đầy súp khoai tây nóng hổi bốc khói thơm phức, thoăn thoắt di chuyển bưng bê phục vụ cho hàng ngàn dân làng đang xếp hàng trật tự đầu trấn ăn uống ngon lành.


Một con rối gỗ khổng lồ còn cúi đầu, phát ra tiếng kêu cơ học “Két... két...” đầy thân thiện, dùng tay lau sạch chiếc bàn gỗ dã chiến rồi đưa bát súp cho một bà lão mù nghèo khổ với một tư thế vô cùng chuyên nghiệp.


“Rối... rối gỗ chiến đấu cấp Trúc Cơ của ta... biến thành waiter bưng bê cháo hết rồi sao?!” Cổ Vô Song gào rú thảm thiết, ngã quỵ xuống đất cát nghẹn ngào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!