Nhạc nềnResort5

Kim Nhất Đao Thách Đấu Đao Pháp Và Cuộc Thi Thái Khoai Tây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng trưa ngày thứ chín nhậm chức Ma Vương đổ xuống giếng nước công cộng Hắc Phong Trấn biên cảnh, chiếu rọi dòng nước trong vắt đang phun trào róc rách qua hệ thống Trận Pháp Than Hoạt Tính. Dân làng xung quanh vừa mới hứng được những gáo nước ngọt mát, chưa kịp reo mừng hết lời thì bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.


Từ phía cuối con đường đất biên cảnh, bụi mù bốc lên cuồn cuộn. Một thiếu niên vạm vỡ, áo vải thô phanh ngực lộ ra vòm ngực đồng hun rắn chắc, đang kéo lê một thanh đại đao bản rộng khổng lồ nặng hàng trăm cân tiến lại gần. Lưỡi đao bằng sắt đen nặng nề miết xuống mặt đường đá sỏi, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe cùng tiếng rít chói tai đầy sát khí. Đao khí vô hình từ người hắn tỏa ra làm những ngọn cỏ ven đường lập tức bị chém đứt làm đôi, héo rũ dưới cái lạnh buốt của biên thùy.


“Hứa Lương Thiện đâu?! Bước ra đây cho bản đại gia!”


Thiếu niên gầm lên một tiếng sấm sét, dừng chân cách giếng nước mười mét. Hắn vung mạnh thanh đại đao bản rộng, bổ đôi một tảng đá vôi lớn bên vệ đường để thị uy. Tảng đá tội nghiệp nổ tung thành hai nửa phẳng lỳ, bụi đá bay mù mịt. Hắn chính là Kim Nhất Đao, cuồng đao thiếu niên khét tiếng giang hồ tự do, kẻ vừa nhận lời ủy thác của địa chủ gian ác Mã Đại Cường để đến đây thực hiện kế hoạch “Thiết Huyết Cuồng Đao Sát Trận” – đồ sát toàn bộ thợ rèn và phá hoại hệ thống tịnh hóa nước của trấn.


Hắc Vô Song đứng cạnh giếng nước, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra sau lưng vạt áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh nghèo.


*“Mẹ kiếp! Tên trẩu tre vác đao này từ đâu chui ra nữa thế không biết? Nhìn đao khí kia ít nhất cũng là Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ! Hắn muốn chém sắt như bùn, đồ sát thợ rèn sao? Nếu Lý Đại Đầu hay bất kỳ phàm nhân nào ở đây bị hắn chém chết, Thiên Đạo Bảng sẽ tính nợ oán nghiệp lên đầu ta, trừ sạch ba vạn chín ngàn công đức tích lũy về mức âm ngay lập tức!”*


Ngay khoảnh khắc Vô Song đang hoảng loạn tột độ, từ chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông gã bỗng phát ra một tiếng kêu vô cùng kỳ quái và chói tai:


“Éééééc! Éééééééc! Rúuuuuu!”


Tiếng kêu inh ỏi, chói lọi như tiếng lợn bị chọc tiết kết hợp với tiếng còi báo động rách họng vang lên liên tục từ đáy giỏ. Đó chính là Song đao Ma Huyết – bảo vật tà khí của biểu muội dã tâm Ma Linh Nhi mà Vô Song đã tịch thu và cất giấu bên trong. Loại song đao này vốn mang ma tính cực mạnh, bẩm sinh cực kỳ nhạy cảm và sẽ phát tiếng kêu chói tai tố cáo khi ở gần những kẻ mang hào quang công đức lương thiện tối cao.


Hiện tại, Hắc Vô Song đang sở hữu tới 39,500 điểm công đức, vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể viên mãn phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ mờ bao quanh người gã ấm áp. Đối với hai thanh đao tà ác kia, luồng ánh sáng lương thiện khổng lồ này chẳng khác nào dòng nước sôi dội thẳng vào đầu, khiến chúng đau đớn gào thét không ngừng.


Kim Nhất Đao giật mình, đao khí đang cuộn trào bỗng khựng lại. Hắn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ tre của Vô Song, cảnh giác quát:


“Tiếng gì thế kia?! Ngươi giấu ám khí tà môn gì trong giỏ hả?”


“Khụ... không có gì! Chỉ là... một con lợn rừng biến dị ta nhặt được trên núi, nó bị bệnh hen suyễn giai đoạn cuối nên tiếng kêu hơi lạ tai một chút!”


Vô Song vội vàng ngồi sụp xuống, dùng mông đè chặt lấy nắp giỏ tre, đồng thời thò tay vào trong vớ lấy một củ bắp cải đông lạnh nhét thẳng vào bao da bọc song đao để bịt miệng chúng. Hai thanh tà đao bị nghẹn họng bởi bắp cải, tiếng kêu rít rốt cuộc biến thành những tiếng ọc ọc nghẹn ngào rồi tắt lịm.


Vô Song lau mồ hôi hột trên trán, gượng cười đứng dậy, phủi phủi vạt áo thô xám xịt rồi chắp tay sau lưng, bày ra vẻ mặt vô cùng thư thái, bình thản của cảnh giới Vô Vi Cảnh Sơ Bộ. Gã nhìn Kim Nhất Đao, cất giọng triết lý rỗng tuếch đầy thâm sâu:


“Kim thiếu hiệp vác đại đao nặng nề đến đây, sát khí đằng đằng, chém đá thị uy, quả thực là có đao lực phi thường. Nhưng đạo pháp tự nhiên, đao pháp tối thượng trên đời vốn không nằm ở việc chém giết tàn sát phàm nhân, mà nằm ở việc kiểm soát lực đạo đạt đến cảnh giới vi diệu. Ngươi muốn thách đấu đao pháp với ta? Ngươi nghĩ mình đã đủ tư cách sao?”


Kim Nhất Đao nghe vậy, kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, chỉ thanh đại đao bản rộng rực đao khí vào mặt Vô Song:


“Hứa Lương Thiện! Ngươi bớt nói lời vô ích đi! Bản đại gia luyện Bá Vương Đao Pháp từ năm sáu tuổi, một đao có thể chẻ đôi tảng đá huyền thiết cứng nhất! Địa chủ Mã Đại Cường nói ngươi dùng tà pháp xây cầu, đầu độc giếng nước, lại còn khống chế thợ rèn Lý Đại Đầu để chế tạo vũ khí phản nghịch! Hôm nay ta đến đây để chém đứt đôi thanh kiếm bọc vải thô của ngươi, phá hủy cái giếng nước tà môn này!”


*“Mã Đại Cường khốn kiếp! Lão ta vu khống ta đến mức này sao?”* Vô Song thầm rủa mười tám đời tổ tông nhà lão địa chủ keo kiệt. Nhưng gã vẫn giữ vững nụ cười nhân hậu, khẽ lắc đầu thở dài đầy thương hại:


“Đáng thương, thật là đáng thương. Một thiếu niên thiên tài kiếm đao như ngươi, lại bị những lời dối trá của kẻ gian ác dắt mũi. Ngươi nói đao pháp của ngươi có thể chém sắt như bùn, chẻ đôi tảng đá? Đó chỉ là thứ đao pháp thô lậu, man rợ của kẻ phu lực lực điền mà thôi! Đao pháp thực sự phải là ‘Vạn Đao Thái Khoai Tây’ – kiểm soát đao khí đạt đến mức mỏng như cánh ve, đều tăm tắp không lệch một ly, thái hàng tấn rau củ mà không làm nát một sớ thịt!”


“Cái gì?! Thái khoai tây?!” Kim Nhất Đao suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi vì kinh ngạc. Hắn cảm thấy lòng tự tôn của một cuồng đao thủ bị sỉ nhục nặng nề. “Ngươi dám bắt bản đại gia dùng Bá Vương Đao Pháp vô địch thiên hạ để đi thái khoai tây?! Ngươi điên rồi sao?”


“Nếu ngươi ngay cả một củ khoai tây cũng không thể thái sợi đều tăm tắp, thì xưng danh Cuồng Đao làm gì cho xấu hổ?” Vô Song thản nhiên chỉ tay về phía đống khoai tây và bí ngô khổng lồ chất cao như núi cạnh giếng nước – vốn là nguyên liệu cứu tế mà lâu la Ma giáo vừa thu hoạch từ trang trại hữu cơ về để chuẩn bị nấu súp chay cho dân nghèo sau trận bão tuyết. “Hãy nhìn đây, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là đao ý tối thượng!”


Gã thò tay vào giỏ tre, dứt khoát rút ra thanh Thần Kiếm Thái Bí Ngô của tổ tiên Ma giáo bọc trong lớp vải thô rách nát. Thanh bảo kiếm huyền thiết ngàn năm vốn là thần khí hủy diệt, nay bị Vô Song dùng làm dao bếp dã chiến. Gã cầm một củ khoai tây lớn lên, tay trái khẽ tung củ khoai lên không trung.


*Xoẹt!*


Cánh tay phải của Vô Song di chuyển nhanh đến mức tạo ra hàng chục tàn ảnh ảo ảnh lấp lánh dưới nắng. Thanh thần kiếm vung lên một đường mượt mà, không hề tỏa ra một chút sát khí hay ma lực hắc ám nào, hoàn toàn dựa vào kỹ năng sơ chế Vạn Đao Thái Khoai Tây đạt đến mức xuất thần nhập hóa.


Chỉ trong một nốt nhạc, củ khoai tây rơi xuống chiếc rổ tre của Lý Đại Đầu. Lớp vỏ mỏng bên ngoài đã bị gọt sạch sẽ thành một sợi dây duy nhất, unbroken, mỏng dính như tờ giấy cuốn tròn. Thân củ khoai tây lập tức biến thành hàng vạn sợi khoai mỏng mượt mà, đều tăm tắp như những sợi chỉ vàng, khít khao xếp chồng lên nhau mà không hề bị dập nát hay rỉ một giọt nước cốt nào.


Kim Nhất Đao đứng chết lặng tại chỗ, thanh đại đao bản rộng trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Đôi mắt ti hí của hắn trợn trừng lên như hai quả nhãn, da đầu tê dại hoàn toàn.


*“Đây... đây là đao pháp gì thế này?! Không có một chút chân khí nào dao động, nhưng tốc độ và độ chuẩn xác lại đạt đến mức rùng rợn! Từng sợi khoai tây mỏng đều tăm tắp, sớ thịt khoai vẫn giữ nguyên vẹn sự tươi ngon... Đây rõ ràng là cảnh giới đao ý ‘vô chiêu thắng hữu chiêu’ tối cao mà sư phụ ta hằng mơ ước!”*


Nhìn thấy đối thủ bị chấn động tinh thần mạnh mẽ, Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, cất giọng đầy khiêu khích:


“Thế nào? Kim thiếu hiệp có dám cùng ta thi đấu một trận đao pháp thái khoai tây dã chiến tốc độ cao này không? Nếu ngươi thắng, ta tự nguyện dâng nộp cái đầu này cho ngươi mang về nhận thưởng của Mã Đại Cường. Nhưng nếu ngươi thua, ngươi phải ở lại đây làm phụ bếp cắt thái rau củ không lương cho quán súp từ thiện của ta suốt mùa đông này!”


“Được! Bản đại gia không tin đao pháp của mình lại thua một tên thư sinh nghèo!”


Kim Nhất Đao bị kích động mạnh mẽ bởi máu hiếu thắng của tuổi trẻ. Hắn gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao bản rộng khổng lồ nặng trăm cân lao vào đống khoai tây dã chiến. Hắn dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ Sơ Kỳ vào lưỡi đao, sử dụng Bá Vương Đao Pháp vung chém chớp giật.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Đao khí cuồng bạo rít lên lạnh buốt, bụi đất bay mù mịt xung quanh giếng nước. Kim Nhất Đao thái khoai tây với tốc độ bàn thờ, đao quang lấp lóa. Thế nhưng, đao pháp của hắn quá cương mãnh, quá nhiều sát ý tàn sát thô bạo. Kết quả là mẻ khoai tây đầu tiên của hắn vừa chạm lưỡi đao đã nổ tung thành một đống bột khoai tây nát bét, văng tung tóe đầy mặt đầy người hắn.


“Ha ha ha! Nhìn kìa, Cuồng Đao thiếu hiệp lại nấu khoai tây nghiền miễn phí cho chúng ta!” Dân làng xung quanh che miệng cười khúc khích.


Kim Nhất Đao đỏ bừng mặt vì xấu hổ, trán nổi đầy gân xanh. Hắn định nổi điên dùng đao khí chém thẳng về phía Vô Song để gỡ gạc thể diện.


*“Mẹ kiếp! Hắn định chém ta thật sao?”* Vô Song giật mình, nhưng gã vẫn đứng bất động, kích hoạt trạng thái Vô Vi Cảnh lười biếng né tránh thụ động.


Khoảnh khắc Kim Nhất Đao vung đao khí cuồng bạo nhắm vào Vô Song, lớp hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo gã lập tức gợn sóng nhẹ. Luồng đao khí sắc bén chạm vào vầng sáng công đức liền bị bẻ cong quỹ đạo hoàn toàn, găm thẳng vào đống củi khô nhóm bếp của quán cháo dã chiến phía sau.


*Bùm!*


Đống củi khô bị đao khí chém vụn đều tăm tắp thành những khúc củi nhỏ hoàn hảo, đồng thời nhiệt lượng từ đao khí ma hỏa cọ xát bùng lên, nhóm cháy lò hấp bánh bao chay dã chiến một cách hoàn hảo.


Vô Song khẽ phủi bụi trên vai áo thô, bình thản mỉm cười:


“Tốt lắm, dùng đao khí nhóm bếp rất chuẩn xác, tiết kiệm được lượng lớn củi lửa và công sức cho lâu la. Kim thiếu hiệp quả thực là có tuệ căn làm phụ bếp.”


Kim Nhất Đao hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Hắn nhìn tảng đá bị chẻ đôi, nhìn đống củi được nhóm cháy hoàn hảo nhờ đao khí bị bẻ cong, rồi nhìn lại đống khoai tây nát bét của mình. Hắn nhận ra, vị “thư sinh” đeo kính gọng tre trước mặt sở hữu một loại phòng ngự và kiểm soát đao ý vượt xa tầm hiểu biết của hắn.


“Hít thở sâu. Dùng đao như dùng ý. Hãy để đao khí của ngươi lướt nhẹ qua sớ thịt của khoai tây, nương theo dòng chảy tự nhiên của sớ gỗ, đừng dùng bạo lực cưỡng cầu.”


Giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng Quy Lão Tức Khí Pháp kìm hãm sát khí của Vô Song vang lên bên tai Kim Nhất Đao, giống như một luồng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí cuồng chiến của hắn.


Kim Nhất Đao đốn ngộ. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rũ bỏ hoàn toàn sát ý tàn sát trong lòng. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt cuồng chiến đã trở nên vô cùng tập trung, thanh tịnh. Hắn vung đại đao bản rộng lên một cách nhẹ nhàng, chậm rãi.


*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*


Lần này, lưỡi đao khổng lồ di chuyển mượt mà như nước chảy mây trôi. Từng lát khoai tây, từng lát bí ngô khổng lồ bị thái mỏng dính, đều tăm tắp rơi xuống rổ đựng một cách hoàn hảo. Đao khí của hắn không còn tàn phá, mà biến thành một lớp màng bảo vệ giữ cho sớ thịt rau củ luôn tươi ngon.


Chỉ trong vòng nửa canh giờ, hàng tấn khoai tây và bí ngô dã chiến đã được Kim Nhất Đao thái sợi hoàn hảo, xếp gọn gàng ngăn nắp vào hàng chục chiếc rổ tre siêu bền của Cổ Lão.


Kim Nhất Đao đứng thở dốc, mồ hôi đầm đìa, nhưng đôi mắt hắn lại bừng lên ánh sáng cuồng nhiệt, hân hoan chưa từng có. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình, rồi nhìn đống rau củ được thái sợi tinh xảo.


*“Đột phá rồi! Bá Vương Đao Pháp của ta... nhờ thái khoai tây mà đã shed bỏ được sự thô lậu, đạt đến cảnh giới kiểm soát đao khí tinh tế tột đỉnh! Hứa tiên sinh không phải đang sỉ nhục ta, ngài đang dùng bí pháp ẩm thực để khai sáng đạo tâm cho ta!”*


*Ting ting!*


Giọng nói ngọt ngào của Sách Hồn vang dội trong tâm thức Hắc Vô Song:


*“Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ thợ rèn phàm nhân khỏi Thiết Huyết Cuồng Đao Sát Trận! Cảm hóa thành công cuồng đao thiếu niên Kim Nhất Đao hoàn lương làm việc thiện cắt thái rau củ!”*

*“Cộng thêm 3,000 điểm công đức vĩ mô!”*

*“Chỉ số công đức hiện tại: 42,500 điểm! Hào quang Kim Quang Hộ Thể tỏa ánh sáng vàng nhạt mượt mà bao quanh cơ thể!”*


Vô Song sướng phát điên trong lòng, khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Mạng nhỏ của gã lại được bảo toàn thêm một khoảng thời gian dài!


Ngay khoảnh khắc đó, Kim Nhất Đao dứt khoát buông thanh đại đao khổng lồ xuống đất, quỳ rạp hai gối trước mặt Hắc Vô Song, dập đầu bái lạy với sự sùng bái cuồng nhiệt tột cùng:


“Hứa tiên sinh đao pháp thần sầu, đại từ đại bi! Kim Nhất Đao ta lầm đường lạc lối bấy lâu nay, nay được tiên sinh dùng khoai tây khai sáng đạo tâm! Ta tự nguyện dâng nộp thanh đại đao này, xin tiên sinh thu nhận ta làm... đệ tử phụ bếp thái rau không lương suốt đời để tích lũy công đức!”


Nhìn thiếu niên vạm vỡ đang thành kính dập đầu xin làm phụ bếp cắt thái, Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đắc ý. Nhưng nụ cười của gã bỗng khựng lại khi từ phía chân trời biên cảnh, một luồng ma khí đen kịt rùng rợn kèm theo hàng chục bóng rối gỗ chiến đấu khổng lồ đang rầm rập tiến sát về phía lều trại dã chiến...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!