Nhạc nềnResort5

Nhật Ký Của Người Anh Quá Cố Và Chiến Dịch Lọc Nước Sạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên con đường biên cảnh dài năm dặm nối liền Hắc Phong Trấn và Đại Hạ đang loãng dần dưới ánh nắng mai yếu ớt. Dưới gốc cây đa khô héo bên vệ đường, một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc đang diễn ra. Thiếu chủ Huyết Hà Tông Lục Vô Kỵ – kẻ vừa mới quét sạch năm dặm đường biên giới – đang cùng thiên tài kiếm đạo Ngọc Kiếm Sơn Bạch Vô Song ngồi xổm cạnh nhau, ra sức húp sùm sụp hai bát chè sâm bổ lượng mát lạnh. Thỉnh thoảng, hai kẻ vốn thuộc hai phe Chính – Tà không đội trời chung lại liếc nhìn nhau một cái đầy sảng khoái, gương mặt lộ rõ vẻ thư thái tột đỉnh.


Đứng cách đó không xa, Hắc Vô Song khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực. Gã khẽ đẩy gọng kính tre tự chế trên sống mũi, vạt áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh “Hứa Lương Thiện” khẽ lay động trong gió lạnh. Đằng sau tròng kính thạch anh, đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã khẽ giật giật. Trong tâm thức gã, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang lơ lửng phát ra ánh sáng vàng nhạt mượt mà, hiển thị con số công đức hiện tại: 34,500 điểm. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo gã, nhẹ nhàng đẩy lùi hàn khí đang tràn ngập xung quanh.


*“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 34,500 điểm. Cảnh báo: Vong hồn gia tộc đang tiếp cận cự ly gần, có xu hướng quấy nhiễu tâm trí ký chủ!”*


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu Vô Song, kèm theo một luồng âm khí lạnh buốt xộc thẳng vào sống lưng gã. Vô Song rùng mình một cái, rón rén bước lại gần chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông. Gã cúi đầu nhìn vào trong.


Chú mèo béo Mộc Nhĩ đang cuộn tròn ngủ nướng trên đống bắp cải đông lạnh, hai vó trước bịt chặt lấy mũi vì mùi tỏi phi thơm phức từ bếp dã chiến của Dạ Mị Nhi vẫn còn vương vãi trong không khí. Nhưng điều khiến Vô Song da đầu tê dại chính là cuốn nhật ký cũ kỹ bọc da dê của người anh trai quá cố Hắc Vô Kỵ đặt dưới đáy giỏ. Cuốn nhật ký lúc này đang khẽ rung lên bần bật, tỏa ra một luồng oán khí màu đen mờ mờ.


Từ trong luồng oán khí ấy, một bóng đen mờ ảo, nhăn nheo và đầy vết cháy xém do bị sét đánh đột ngột lơ lửng hiện ra. Đó chính là vong linh của Hắc Vô Kỵ. Hắn trợn tròn đôi mắt quỷ xanh lét, nhìn chằm chằm vào Vô Song rồi rít lên qua kẽ răng:


“Hắc Vô Song! Đồ nghịch tử! Đồ bôi nhọ thanh danh dòng họ! Sao ngươi dám dùng củi khô do thiếu chủ Huyết Hà Tông chém vụn để nấu... nấu chè dưỡng nhan cho bọn chính phái ăn mảnh? Ngươi có còn là Ma Vương thống trị bóng đêm nữa không hả?!”


Vô Song vội vàng liếc nhìn xung quanh. May mắn thay, Lục Vô Kỵ và Bạch Vô Song đang mải mê tranh giành hạt Tuyết Liên cuối cùng trong nồi dã chiến, còn Dạ Mị Nhi thì đang bận bịu thu dọn hàng tấn bột tỏi phi thơm lừng ở lán bếp phía xa, hoàn toàn không ai chú ý đến góc cây đa này. Gã khẽ gõ đầu oán hồn Hắc Vô Kỵ bằng Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ, thì thầm mắng nhiếc:


“Câm miệng! Anh muốn tôi bị sét đánh chết như anh ngày xưa chắc? Nếu không nhờ tôi lách luật lừa tên trẩu tre Lục Vô Kỵ kia đi quét rác dọn đường, rồi dùng chè sâm bổ lượng hóa giải kiếm ý của Bạch Vô Song, thì Thiên Đạo Bảng đã trừ sạch công đức của tôi từ lâu rồi! Lúc đó lôi kiếp giáng xuống, ai gánh cho tôi hả?”


Hắc Vô Kỵ bị muôi đồng gõ trúng đầu, vong hồn khẽ vặn vẹo đau đớn (dù hắn chỉ là linh thể), uất ức gào lên:


“Ngươi... ngươi dám dùng bảo vật gia truyền để gõ đầu ta?! Ta là thế tử kiêu hùng của Ma tộc! Ta để lại cho ngươi cuốn nhật ký bọc da dê này là để ngươi kế thừa đại nghiệp tàn bạo, chứ không phải để ngươi đi làm ngược lại!”


“Không làm ngược lại để bị sét đánh tan xác như anh à?” Vô Song hừ lạnh một tiếng, thò tay xuống đáy giỏ tre, dứt khoát rút cuốn nhật ký cũ kỹ bọc da dê ra.


Cuốn nhật ký này ghi chép chi tiết 108 âm mưu diệt môn, tàn sát phàm nhân vô cùng tàn bạo của Hắc Vô Kỵ khi còn sống. Vô Song hiểu rõ, mỗi một kế hoạch trong này đều là một cái bẫy oán nghiệp khổng lồ. Nhưng nếu gã làm ngược lại hoàn toàn—biến âm mưu tàn ác thành chiến dịch từ thiện—gã sẽ nhận được lượng công đức khổng lồ từ Thiên Đạo để bảo mệnh.


Gã lật mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký đầy bụi bặm. Trên trang giấy ố vàng rỉ máu, những nét chữ nguệch ngoạc đầy sát khí hiện ra:


*“Kế hoạch số 1: Tuyệt Diệt Biên Cương. Ta sẽ chế tạo kịch độc U Minh Đoạt Hồn Độc, lẻn vào ban đêm đổ xuống Giếng nước công cộng duy nhất của Hắc Phong Trấn. Nước giếng nhiễm độc sẽ biến toàn bộ phàm nhân thành cương thi tàn sát lẫn nhau, oán khí dâng cao vạn trượng, giúp ta đại công cáo thành!”*


Đọc đến đây, Vô Song khẽ rùng mình. Dưới nét chữ tàn bạo đó là dòng ghi chú nhỏ đầy cay đắng của chính Hắc Vô Kỵ: *“Thất bại. Đang chuẩn bị đổ độc thì bị một tia sét từ trên trời giáng xuống đánh nát mông, độc dược tự đổ vào người, suýt nữa hồn phi phách tán. Thiên Đạo thật bất công!”*


*“Đáng đời anh lắm!”* Vô Song thầm mắng trong lòng. Nhưng ngay sau đó, đầu óc gã lập tức hoạt động tốc độ cao.


Giếng nước công cộng của Hắc Phong Trấn hiện tại tuy chưa bị đầu độc bằng U Minh Độc, nhưng do trận bão tuyết kỷ lục ở các tập trước và sự rò rỉ ma khí từ bãi rác Thanh Phong, nguồn nước ngầm đã bị ô nhiễm nặng nề. Nước giếng đục ngầu, bốc mùi hôi thối và chứa đầy ma tạp chất, khiến phàm nhân trong trấn uống vào đều bị dịch bệnh nóng trong người, nổi mụn nhọt đau đớn.


*“Ting ting! Nhiệm vụ khẩn cấp kích hoạt: ‘Chiến dịch lọc nước sạch biên cương’. Ký chủ phải làm ngược lại kế hoạch tàn độc của anh trai, tịnh hóa hoàn toàn giếng nước công cộng đang bị ô nhiễm ma khí. Phần thưởng: +5,000 điểm công đức vĩ mô. Hình phạt thất bại: Nếu có phàm nhân tử vong do uống nước bẩn, điểm công đức về âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân ngay lập tức!”*


Tiếng chuông hệ thống vang lên dồn dập làm Vô Song suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Gã siết chặt cuốn nhật ký, đôi mắt đỏ rực sau tròng kính tre rít lên một hơi lạnh buốt.


*“Năm ngàn điểm công đức vĩ mô! Đây quả thực là một món hời lớn để ta tiến gần hơn đến mốc mười vạn công đức phi thăng an lành! Nhưng làm thế nào để lọc sạch ma khí rò rỉ trong nước giếng mà không dùng đến ma pháp thanh tẩy? Nếu ta dùng ma lực hắc ám quá mạnh, Thiên Đạo sẽ hiểu lầm là ta đang luyện tà công và giáng sét đánh chết ta ngay tại chỗ!”*


Vô Song nhíu mày suy nghĩ. Ánh mắt gã bất chợt lướt qua đống củi khô chém vụn đều tăm tắp của Lục Vô Kỵ đang xếp đống cạnh gốc cây đa, rồi dừng lại ở đống bột tỏi phi thơm lừng của Dạ Mị Nhi.


*“Đúng rồi! Trong cuốn ‘Thiên Đạo Công Đức Cẩm Nang’ của lão đạo sĩ mù Tông Ngộ có ghi chép về một phương pháp lọc nước phàm trần vô cùng thực dụng: Trận Pháp Than Hoạt Tính! Sử dụng than củi ma hỏa kết hợp với cát sỏi và xơ dừa sấy khô để hấp thụ hoàn toàn ma tạp chất vật lý. Đây là phương pháp thuần tự nhiên, không hề dùng đến ma pháp chiến đấu, Thiên Đạo tuyệt đối không thể bắt lỗi ta!”*


Nghĩ là làm, Vô Song lập tức đứng bật dậy, vỗ tay một cái thật lớn thu hút sự chú ý của Lục Vô Kỵ và Bạch Vô Song. Gã bày ra vẻ mặt vô cùng thâm sâu khó lường, chắp tay sau lưng, cất giọng triết lý rỗng tuếch:


“Lục thiếu chủ, Bạch kiếm hiệp! Hai vị ăn chè sâm bổ lượng có thấy sảng khoái đan điền không?”


“Sảng khoái! Quá sảng khoái!” Lục Vô Kỵ nhảy dựng lên, vỗ bành bành vào ngực. “Bản thiếu chủ cảm thấy ma lực trong người đang cuộn trào như thác lũ!”


“Hứa tiên sinh quả thực là bậc thánh nhân ẩn thế.” Bạch Vô Song cũng cung kính chắp tay. “Kiếm ý của ta chưa bao giờ thanh tịnh như lúc này.”


“Rất tốt!” Vô Song mỉm cười nhân hậu sau tròng kính tre. “Nhưng hai vị có biết rằng, đan điền của hai vị tuy đã thanh tịnh, nhưng nguồn nước sinh hoạt của hàng vạn phàm nhân nghèo khổ dưới trấn kia lại đang bị ô nhiễm nặng nề bởi ma khí rò rỉ? Đạo pháp tự nhiên, cứu người một mạng hơn xây bảy tháp chùa. Hôm nay, ta muốn truyền dạy cho hai vị một bộ bí pháp tối mật của Ma Vương tộc: ‘Thượng Cổ Tịnh Hóa Đại Trận’ dùng để lọc sạch nguồn nước phàm trần, tích lũy thiên địa linh khí. Hai vị có muốn tham gia không?”


“Cái gì?! Bí pháp tịnh hóa tối mật của Ma Vương tộc sao?!” Lục Vô Kỵ trợn tròn mắt, máu hiếu thắng và tò mò của gã thiếu chủ trẻ tuổi lập tức bùng lên cuồng nhiệt. “Tham gia! Bản thiếu chủ nhất định phải học được bí pháp này để về lòe lão già ở nhà!”


“Trừ ma vệ đạo, cứu giúp chúng sinh là bổn phận của Ngọc Kiếm Sơn ta.” Bạch Vô Song cũng nghiêm túc rút kiếm. “Hứa tiên sinh cứ sai bảo, Bạch mổ vạn tử bất từ!”


*“Tốt lắm, hai tên trẩu tre này lại mắc bẫy rồi!”* Vô Song cười thầm sướng phát điên trong lòng. Gã lập tức phân công công việc với vẻ vô cùng nghiêm túc:


“Lục thiếu chủ! Ngươi hãy dùng Huyết Hà Đao Pháp rực lửa của mình, dồn ma hỏa ở mức tối thiểu để đốt cháy toàn bộ đống củi khô chém vụn kia thành những khối than đen đồng đều, tuyệt đối không được để cháy thành tro bụi. Đó chính là ‘Than Củi Ma Hỏa’ – trái tim của tịnh hóa trận!”


“Nhận lệnh!” Lục Vô Kỵ hăm hở vung đao, ma hỏa đỏ rực bùng lên bọc lấy đống củi khô, bắt đầu quy trình nung than hoạt tính vô cùng vô tri.


“Bạch kiếm hiệp!” Vô Song quay sang Bạch Vô Song. “Ngươi hãy dùng Ngọc Kiếm sắc bén của mình lướt xuống lòng sông biên giới, gọt đẽo và phân loại cát sỏi dưới lòng sông thành ba kích cỡ khác nhau: sỏi lớn bằng quả trứng gà, sỏi nhỏ bằng hạt đậu, và cát mịn trong suốt. Kiếm khí của ngươi phải thật đều, tuyệt đối không được làm nát cát sỏi!”


“Kiếm ý phân loại cát sỏi... Đây quả thực là một bài kiểm tra kiếm khống vô cùng thâm sâu!” Bạch Vô Song đốn ngộ, đôi mắt sáng lên sùng bái. Hắn lập tức vút một cái lướt thẳng xuống lòng sông, vung kiếm khí băng giá gọt cát đẽo sỏi rào rào.


Trong khi hai thiên tài Chính – Tà đang ra sức làm lao động chân tay cật lực dưới danh nghĩa “rèn luyện bí pháp”, Hắc Vô Song thảnh thơi đi thu gom xơ dừa sấy khô từ lán bếp của Dạ Mị Nhi, rồi tự tay dùng một thân cây cổ thụ rỗng ruột để chế tạo thành một chiếc ống lọc khổng lồ cao bằng hai người.


Chứng kiến cảnh tượng này, vong hồn Hắc Vô Kỵ lơ lửng bên cạnh tức tối đến mức khói đen bốc ra nghi ngút từ đầu:


“Hắc Vô Song! Ngươi... ngươi đang sỉ nhục trí tuệ của ta! Than hoạt tính? Cát sỏi? Xơ dừa? Đây mà là Thượng Cổ Đại Trận cái gì hả?! Đây rõ ràng là cái máy lọc nước phàm trần rẻ tiền! Sao ngươi không đổ độc xuống giếng cho nhanh?!”


“Anh câm miệng đi!” Vô Song lén lút gõ thêm một muôi đồng vào đầu anh trai. “Đổ độc để sét đánh tôi bay màu à? Anh nhìn xem, cát sỏi và than hoạt tính đã chuẩn bị xong rồi!”


Chỉ sau nửa canh giờ cật lực lao động, Lục Vô Kỵ đã dâng lên hàng chục bao tải Than Củi Ma Hỏa đen bóng, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp đồng đều. Bạch Vô Song cũng mang về ba đống cát sỏi được phân loại chuẩn xác đến từng milimet nhờ kiếm khí sắc bén.


Hắc Vô Song bắt đầu quy trình lắp đặt Trận Pháp Than Hoạt Tính dã chiến ngay tại Giếng nước công cộng Hắc Phong Trấn. Gã xếp các lớp vật liệu vào trong thân cây rỗng theo đúng quy trình khoa học phàm trần:

- Lớp dưới cùng: sỏi lớn chịu lực.

- Lớp thứ hai: sỏi nhỏ lọc thô.

- Lớp thứ ba: cát mịn giữ lại bụi bẩn.

- Lớp thứ tư: Than Củi Ma Hỏa (than hoạt tính) dùng để hấp thụ hoàn toàn ma khí ô nhiễm và mùi hôi thối.

- Lớp trên cùng: xơ dừa sấy khô để chặn rác thải.


Quy trình xếp lớp khít khao, tỉ mỉ đến mức khiến Lý Đại Đầu và dân làng Hắc Phong Trấn hiếu kỳ kéo đến xem đông nghịt. Họ xầm xì bàn tán với vẻ vô cùng kính sợ:


“Nhìn kìa! Hứa tiên sinh đang bố trí đại trận phong thủy để giải cứu nguồn nước của chúng ta!”


“Trận pháp này xếp lớp tầng tầng lớp lớp, thâm sâu khó lường quá!”


Đúng lúc này, từ trong bóng tối của giếng nước đục ngầu, Oán Hồn Canh Cửa – linh hồn u sầu quấn quanh thanh bảo kiếm của tổ tiên Ma giáo – đột ngột trỗi dậy. Hắn gào khóc thảm thiết, cố gắng phóng ra những luồng oán khí màu đen kịt để phá hoại hệ thống lọc nước, gào thét:


“Không được làm việc thiện! Tổ tiên Ma giáo không cho phép dùng bảo kiếm thái bí ngô, nay lại dùng than ma hỏa để lọc nước sạch cứu phàm nhân! Ta sẽ đầu độc nguồn nước này!”


*“Mẹ kiếp! Cái tên oán hồn ăn hại này lại muốn phá hoại công đức của ta!”* Vô Song hoảng hốt.


Không thể dùng ma pháp chiến đấu để tiêu diệt oán hồn vì sợ bị tính điểm sát sinh, Vô Song lập tức bước lên, cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ vung lên một cách vô cùng chuẩn xác. Gã vận dụng kỹ năng múc cháo tốc độ cao, gõ mạnh một nhát vào giữa trán oán hồn Canh Cửa!


*Bốp!*


Chiếc muôi đồng cổ chứa đựng pháp tắc phân chia tài nguyên công bằng tuyệt đối, vô tình tạo ra một luồng chấn động tinh thần cực mạnh, đập tan hoàn toàn luồng oán khí đen kịt của oán hồn, khiến hắn kêu thét lên một tiếng rồi bị hút chặt vào đáy muôi đồng, không thể quấy phá được nữa.


Cùng lúc đó, vong hồn Hắc Vô Kỵ thấy em trai ra tay tàn bạo (trong mắt hắn), liền phấn khích cổ vũ:


“Đúng thế! Đập chết hắn đi! Đổ độc xuống giếng mau!”


Nhưng Vô Song không thèm đổ độc. Gã chỉ đạo Lục Vô Kỵ và Bạch Vô Song đổ toàn bộ nguồn nước giếng đen đục ngầu, ô nhiễm ma khí rò rỉ vào miệng ống lọc khổng lồ.


*Ào... ào... ào...*


Dòng nước đen đục ngầu cuồn cuộn chảy qua lớp xơ dừa, cát mịn, rồi thấm sâu vào lớp Than Củi Ma Hỏa. Ngay khoảnh khắc nước bẩn tiếp xúc với than hoạt tính, một hiện tượng hóa học và vật lý vô cùng kỳ diệu xảy ra. Than Củi Ma Hỏa được nung bằng ma hỏa của Lục Vô Kỵ có độ rỗng xốp cực cao, lập tức hút sạch toàn bộ ma tạp chất và khí độc rò rỉ vào trong các lỗ rỗng vĩ mô. Nhiệt lượng ấm áp từ than hoạt tính vô tình sấy khô và tịnh hóa hoàn toàn các vi khuẩn ô nhiễm.


Hắc Vô Kỵ đứng bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Hắn định lén phóng ra một luồng phantom độc từ tay để đầu độc nguồn nước ngầm. Nhưng luồng phantom độc vừa chạm vào lớp than hoạt tính liền bị hấp thụ hoàn toàn, chuyển hóa thành nhiệt lượng sấy khô giúp hệ thống lọc hoạt động càng thêm mạnh mẽ và hiệu quả!


“Cái... cái gì?! Độc của ta bị cái đống than đen thui kia ăn sạch rồi sao?! Thiên Đạo vô mắt!” Hắc Vô Kỵ gào khóc thảm thiết, vong hồn dần tiêu tán vì uất ức.


Dưới đáy ống lọc rỗng ruột, dòng nước bắt đầu chảy ra róc rách.


Không còn một chút màu đen đục ngầu, không còn mùi hôi thối hay ma khí độc hại. Dòng nước phun trào ra rực rỡ, trong vắt như pha lê, tỏa ra một mùi hương ngọt mát, thanh khiết tột cùng dưới ánh nắng mai. Đó chính là Nước Giếng Lọc Ma Pháp đạt tiêu chuẩn tinh khiết tuyệt đối!


“Nước sạch rồi! Nước sạch rồi!”


Lý Đại Đầu và hàng trăm dân làng nghèo khổ reo hò vang dội cả một vùng biên cảnh. Họ vội vàng bưng bát đất nung chạy lại hứng nước uống thử.


“Trời đất ơi! Nước ngọt mát quá! Uống vào một ngụm liền thấy đan điền ấm áp, mụn nhọt nóng trong người bỗng chốc dịu hẳn đi!”


“Hứa tiên sinh vĩ đại vạn tuế! Đại trận tịnh hóa của ngài đã giải cứu toàn bộ thị trấn biên thùy khỏi dịch bệnh nóng trong người rồi!”


Hàng trăm phàm nhân đồng loạt quỳ rạp xuống đất, hướng về phía Hắc Vô Song đang mặc áo vải thô mà dập đầu bái lạy với sự sùng bái và biết ơn tột độ.


*“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc ‘Chiến dịch lọc nước sạch biên cương’ một cách ôn hòa, tịnh hóa hoàn toàn nguồn nước cứu sống hàng vạn phàm nhân!”*

*“Tích lũy thành công 5,000 điểm công đức vĩ mô!”*

*“Chỉ số công đức hiện tại: 39,500 điểm! Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể được củng cố vững chắc tuyệt đối, bảo vệ ký chủ an toàn trước mọi lôi kiếp thử nghiệm cấp trung!”*


Tiếng chuông vàng kim của Thiên Đạo Bảng vang lên dồn dập, mang theo luồng ấm áp khổng lồ rót đầy đan điền của Vô Song. Vầng hào quang vàng kim bao quanh vạt áo gã bỗng chốc bừng sáng rực rỡ, thêu dệt nên những hoa văn chữ vạn lộng lẫy mượt mà, khiến gã trông giống như một vị thánh nhân cứu thế đang tỏa ánh sáng từ bi vô biên.


Lục Vô Kỵ đứng bên cạnh nhìn vầng hào quang rực sáng của Vô Song, đốn ngộ gật đầu lia lịa:


“Hóa ra đây chính là cách rèn luyện đao ý tối mật của Ma Vương tộc! Dùng đao chẻ củi nung than để lọc nước cứu phàm nhân, mượn đức tin của chúng sinh để ngưng tụ kim quang hộ thể! Tôn thượng thật là thâm sâu khó lường, bản thiếu chủ sùng bái vạn phần!”


Bạch Vô Song cũng thu kiếm, cung kính hành lễ:


“Dùng cát sỏi phàm trần để chặn đứng ma độc, đây chính là kiếm ý ‘vô chiêu thắng hữu chiêu’ của Hứa tiên sinh. Bạch mổ xin khắc ghi bài học khai sáng này vào tâm trí!”


*“Hai tên ngốc này đúng là tự suy diễn đến cảnh giới thượng thừa rồi!”* Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre mỉm cười đầy đắc ý trong lòng. *“Nhưng không sao, năm ngàn công đức đã bỏ túi an toàn, mạng nhỏ của ta lại kéo dài thêm một khoảng thời gian dài!”*


Thế nhưng, nụ cười thầm của vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ còn chưa kịp tắt hẳn, thì cuốn nhật ký bọc da dê trên tay gã đột ngột tự động lật mở sang trang thứ hai dưới tác động của oán khí rò rỉ. Những nét chữ đỏ ngầu rỉ máu hiện ra đầy đe dọa:


*“Kế hoạch số 2: Thiết Huyết Cuồng Đao Sát Trận. Ta sẽ thuê đệ nhất cuồng đao Kim Nhất Đao dùng đại đao chém sắt như bùn để đồ sát toàn bộ thợ rèn trong trấn, triệt hạ nguồn cung vũ khí phàm nhân...”*


Cùng lúc đó, từ phía cuối con đường đất biên cảnh, một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất bất ngờ vang lên. Một thiếu niên vạm vỡ mặc áo vải thô hở ngực, lưng vác một thanh đại đao bản rộng khổng lồ nặng hàng trăm cân đang bước từng bước nặng nề tiến sát về phía giếng nước, mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đều làm đá sỏi bắn tung tóe, đao khí rít lên lạnh buốt...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!