Bạch Vô Song Thách Đấu Và Bát Sâm Bổ Lượng Làm Dịu Kiếm Ý
Gió đông rít gào qua những khe đá lởm chởm nơi biên cảnh ranh giới giữa Hắc Phong Trấn và Đại Hạ, cuốn theo những bông tuyết nhỏ li ti đáp xuống con đường đất phẳng lỳ sạch sẽ dài năm dặm. Con đường này vừa mới trải qua một cuộc “hủy diệt bụi trần” vô tiền khoáng hậu của thiếu chủ Huyết Hà Tông Lục Vô Kỵ. Lúc này, gã thiếu chủ tóc đỏ rực như quả chôm chôm chín đang ngồi bệt dưới đất, hai tay run rẩy ôm lấy chén trà hoa cúc dại ấm áp của Hắc Vô Song dâng tặng, vừa thở hồng hộc vừa ra sức uống ực một hơi sạch sẽ.
Đứng bên cạnh hắn, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, vạt áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh Hứa Lương Thiện khẽ lay động trong gió lạnh. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ chớp động đầy vẻ đắc ý. Trong tâm thức gã, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang lơ lửng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt dịu mát, chỉ số công đức hiển thị con số 33,000 điểm tròn trĩnh, mang lại một cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp đan điền. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh vạt áo gã, nhẹ nhàng đẩy lùi hàn khí đang tràn ngập xung quanh.
*“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã cảm hóa đối thủ làm việc thiện thành công, tích lũy thêm 1,500 điểm công đức bảo vệ môi trường vĩ mô!”* Giọng nói máy móc của Sách Hồn vang lên đầy ngọt ngào.
*“Ha ha ha! Quá tốt rồi!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng. *“Tên trẩu tre Lục Vô Kỵ này quả thực là một chiếc máy dọn rác chạy bằng cơm hữu ích nhất biên cảnh. Một mình hắn quét sạch năm dặm đường thông thoáng, giúp ta vừa có thêm một đống củi khô chém vụn dự trữ dã chiến, vừa cày thêm được một mẻ công đức lớn mà không tốn một tia ma lực hắc ám nào!”*
Thế nhưng, nụ cười thầm của vị Ma Vương hướng thiện bất đắc dĩ còn chưa kịp nở trọn vẹn, thì một luồng hàn khí băng giá lạnh buốt thấu xương bất ngờ từ trên bầu trời ập xuống. Luồng hàn khí này mạnh đến mức khiến những bông tuyết đang rơi giữa không trung lập tức đông cứng thành những hạt băng nhỏ sắc lẹm, rơi rào rào xuống mặt đất như mưa rào. Mặt đất phẳng lỳ vừa mới được dọn sạch rác bỗng chốc bị phủ lên một lớp sương muối trắng xóa, lạnh đến mức khiến Lục Vô Kỵ đang ngồi dưới đất phải rùng mình một cái, vội vàng nhảy dựng lên vác đại đao Huyết Ma phòng thủ.
“Cái... cái gì thế này? Hàn khí ở đâu ra mà mạnh thế hả?” Lục Vô Kỵ lầm bầm chửi rủa, mái tóc đỏ rực bốc khói ma hỏa để sưởi ấm.
Hắc Vô Song khẽ nhíu mày, nhìn về phía cuối con đường biên cảnh. Từ trong màn sương muối trắng xóa, một bóng người mặc y phục trắng tinh khôi không một vết bụi đang chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất, sương muối lập tức đóng băng thành những bông hoa tuyết bằng đá tinh xảo. Gương mặt của hắn tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng vĩnh cửu, đôi mắt sắc bén như kiếm quang, sau lưng đeo một thanh trường kiếm mỏng manh và trong suốt như cánh ve sầu, tỏa ra những luồng kiếm ý băng giá rợn người.
Đó chính là Bạch Vô Song – thiên tài kiếm đạo kiêu kỳ của Ngọc Kiếm Sơn, kẻ luôn bị ám ảnh bởi việc trừ ma vệ đạo và tỷ thí kiếm đạo sinh tử.
“Hàn khí thật mạnh... Kiếm ý băng giá này chỉ có thể là Bạch Vô Song của Ngọc Kiếm Sơn!” Lục Vô Kỵ nghiến răng, cơ bắp run rẩy nhẹ vì mệt mỏi sau ca quét rác suốt nửa canh giờ.
Bạch Vô Song dừng bước cách Hắc Vô Song mười mét. Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua con đường phẳng lỳ sạch sẽ, rồi khóa chặt lấy Hắc Vô Song đang mặc áo vải thô đeo kính tre. Hắn khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết rít lên:
“Ta cảm nhận được một luồng ma khí cực mạnh bùng nổ tại biên cảnh này cách đây không lâu, nhưng khi đến đây lại chỉ thấy con đường sạch sẽ và một tên thư sinh nghèo kiết xác. Ngươi... chính là kẻ ẩn danh Hứa Lương Thiện đang dùng tà pháp xây cầu đá và phát cháo khống chế phàm nhân đúng không?”
*“Mẹ kiếp! Lại một tên cuồng chiến chính phái nữa tìm đến cửa!”* Hắc Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dưới lớp áo vải thô. *“Ta đã trốn ra tận cái xó biên giới này, thế mà danh tiếng tà ác ảo vẫn kéo cái tai họa này đến! Hắn lại còn nghi ngờ ta dùng tà pháp khống chế phàm nhân! Ta vất vả làm từ thiện tích đức cứu mạng, thế mà trong mắt các ngươi lại biến thành âm mưu diệt thế sao hả lũ ngốc chính phái kia?!”*
Gã vội vàng đẩy gọng kính tre, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, chắp tay sau lưng cười nói:
“Bạch thiếu hiệp đúng là hiểu lầm rồi. Tại hạ chỉ là một thư sinh nghèo đi qua biên cảnh, thấy đường xá gồ ghề đầy rác rưởi nên cùng người dân dọn dẹp cho thông thoáng sạch sẽ để giao thương phàm nhân thuận lợi mà thôi. Làm gì có ma khí tà ác nào ở đây?”
“Hừ! Miệng lưỡi xảo quyệt!” Bạch Vô Song lạnh lùng quát lớn, tay phải khẽ chạm vào chuôi thanh kiếm mỏng cánh ve sau lưng. “Trực giác kiếm đạo của ta chưa bao giờ sai! Trên người ngươi tuy không có ma lực hắc ám rò rỉ, nhưng vầng hào quang vàng nhạt bao quanh vạt áo kia... rõ ràng là một loại tà pháp ngụy trang cực kỳ thâm độc để che giấu ma tính! Hôm nay, Bạch Vô Song ta sẽ dùng Ngọc Kiếm Tuyệt Sát để vạch trần bộ mặt thật của ngươi, trừ ma vệ đạo cho thiên hạ!”
*“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Đối thủ đang tích lũy sát ý cực mạnh Trúc Cơ Cảnh Viên Mãn. Nếu ký chủ sử dụng ma lực hủy diệt nguyên thủy để tấn công hoặc làm tổn hại đối thủ, điểm công đức sẽ ngay lập tức tụt về mức âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân tiêu diệt ký chủ trong vòng ba nhịp thở!”* Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên dồn dập trong đầu Vô Song, kèm theo hình ảnh mây đen lôi kiếp nhấp nháy đỏ lòm trên Thiên Đạo Bảng.
*“Ta biết rồi! Đừng có hù dọa ta nữa!”* Vô Song gào thét trong lòng. Gã hoảng hốt tột độ. Đối thủ là thiên tài kiếm đạo Trúc Cơ Viên Mãn, vung kiếm một cái là có thể chém sắt như bùn. Gã lại bị phong ấn sức mạnh, cấm sát sinh tuyệt đối, nếu dùng ma lực phản công sẽ bị sét đánh chết ngay tại chỗ. Làm thế nào để hóa giải đòn tấn công băng giá này một cách ôn hòa đây?
“Ngọc Kiếm Tuyệt Sát! Băng Thiên Tuyết Địa! Nhận chiêu đi tà ma!”
Bạch Vô Song không thèm nhẫn nại thêm, hắn hét lớn một tiếng, vút một cái lướt thẳng lên không trung. Thanh trường kiếm mỏng như cánh ve sầu sau lưng hắn rút ra khỏi vỏ, phát ra một tiếng rít buốt óc. Hắn vung kiếm chém xuống liên tục tạo thành hàng chục luồng kiếm khí băng giá sắc lẹm, mang theo hàn khí cực hạn lao dồn dập về phía Hắc Vô Song. Mặt đất xung quanh bị kiếm khí càn quét đóng băng dày đặc, cỏ cây biên cảnh lập tức bị đông cứng thối nát.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Hắc Vô Song khẽ liếc nhìn chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông. Bên trong giỏ, chú mèo béo Mộc Nhĩ đang cuộn tròn ngủ nướng khẽ rên rỉ vì lạnh, nhưng bên cạnh nó là những khối đá lạnh vĩnh cửu được lấy từ Động Sương Muối dùng để bảo quản thực phẩm cứu trợ, cùng một rổ thảo dược Tuyết Liên Bãi Rác quý hiếm mà gã vừa nhặt được từ bãi rác Thanh Phong ở các tập trước.
*“Đúng rồi! Tên Bạch Vô Song này tu luyện kiếm pháp băng hệ Ngọc Kiếm Tâm Kinh, cơ thể luôn ở trạng thái hàn khí cực hạn, nhưng tâm cảnh lại dễ bị nóng nảy cuồng chiến. Nếu ta dùng món ăn có thuộc tính cực lạnh để xoa dịu đan điền của hắn, chẳng phải sẽ hóa giải được sát ý sao?!”*
Nghĩ là làm, Hắc Vô Song khẽ nhún chân, vận dụng kỹ năng múc cháo tốc độ cao (Thần Muôi Vô Ảnh) kết hợp với phản xạ né tránh thụ động của Vô Vi Cảnh. Cơ thể gã lờ đờ uể oải né tránh những luồng kiếm khí băng giá một cách mượt mà uyển chuyển như một chiếc lá rụng trước gió bão, khiến Bạch Vô Song chém hụt liên tục mười chiêu trong sự kinh ngạc.
Đồng thời, Vô Song nhanh tay thò vào giỏ tre, dùng Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ múc ra một lượng lớn đá lạnh vĩnh cửu Động Sương Muối ném thẳng ra phía trước để cản trở tầm nhìn và giảm bớt tốc độ của kiếm khí.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Những luồng kiếm khí băng giá va chạm vào đá lạnh vĩnh cửu tạo thành những tiếng nổ giòn giã, khói lạnh bốc lên nghi ngút che phủ toàn bộ khu vực biên cảnh.
Ngay trong màn khói lạnh mịt mù ấy, Hắc Vô Song vội vàng lôi ra một chiếc nồi sắt dã chiến nhỏ, đổ nước ngọt sâm dứa phàm trần vào, thả hàng loạt thảo dược Tuyết Liên Bãi Rác cắt mỏng cùng thạch sắn dây thanh mát vào nồi. Gã dùng một tia nhỏ ma lực hỏa lực ấm áp truyền xuống đáy nồi để đun sôi siêu tốc thảo dược sủi bọt, rồi lập tức múc đá lạnh Động Sương Muối đổ vào ướp lạnh cực hạn, tạo thành một bát Sâm Bổ Lượng mát lạnh, tỏa khói trắng nghi ngút đầy lôi cuốn.
Cùng lúc đó, từ lán bếp dã chiến cách đó không xa, một mùi thơm nồng nàn, ngào ngạt bỗng chốc theo gió đông thổi thốc sang. Đó là mùi tỏi phi thơm lừng của Dạ Mị Nhi và đoàn mị ma đang ra sức bóc tỏi thái hành tây chuẩn bị gia vị nấu cháo từ thiện theo công thức Vô Niệm Chay Ăn Công Thức. Mùi tỏi phi thơm phức, béo ngậy kết hợp với mùi sâm dứa thanh mát ngọt lịm của bát Sâm Bổ Lượng tạo nên một hỗn hợp hương vị vô cùng kỳ quặc nhưng kích thích vị giác tột độ.
Bạch Vô Song vung kiếm chém tan màn khói lạnh, định phóng ra chiêu kiếm quyết định để tiêu diệt Ma Vương. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn lao tới, Hắc Vô Song đã dùng Thần Muôi Vô Ảnh bưng bát Sâm Bổ Lượng sủi bọt khói lạnh dâng thẳng lên trước mũi kiếm của hắn!
“Bạch thiếu hiệp! Hãy dừng kiếm nếm thử bát Sâm Bổ Lượng dưỡng nhan giải độc cực hạn này trước khi quyết chiến sinh tử!” Vô Song hét lớn đầy nhân từ.
Mũi kiếm mỏng cánh ve dừng lại cách bát chè đúng một tấc. Bạch Vô Song trừng mắt nhìn bát chè lấp lánh khói lạnh trước mặt. Mùi thơm thanh mát, ngọt lịm của Tuyết Liên Bãi Rác hòa quyện với mùi sâm dứa xộc thẳng vào mũi hắn, thấm sâu vào đan điền đang nóng rực vì chân khí cuồng chiến.
Cơ thể hắn bẩm sinh tu luyện băng hệ, vốn cực kỳ nhạy cảm và thèm khát những vật phẩm có thuộc tính lạnh tinh thuần. Ngửi thấy mùi hương ngọt mát cực hạn này, đan điền của hắn khẽ run lên, sát ý kiếm đạo cuồng bạo bỗng chốc bị khựng lại hoàn toàn.
Hắn nuốt nước bọt một cái thật mạnh, ánh mắt sắc bén dao động liên tục giữa việc “trừ ma” và “ăn chè”. Hắn liếc nhìn Vô Song, lạnh lùng hỏi:
“Đây... đây là tà dược gì? Ngươi định dùng độc dược để khống chế tâm trí ta sao?”
“Oan uổng quá, Bạch thiếu hiệp!” Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, bày ra vẻ mặt thật thà tội nghiệp của thư sinh nghèo. “Đây là món chè Sâm Bổ Lượng dưỡng sinh hoàn toàn làm từ thảo dược chay sạch sẽ. Thiếu hiệp tu luyện kiếm pháp băng hệ, kinh mạch quanh năm bị hàn độc tích tụ gây nóng trong người, khớp xương ngón tay ngón chân dễ bị sưng đau nhức mỏi. Bát chè này kết hợp Tuyết Liên bãi rác và đá lạnh Động Sương Muối, có khả năng tiêu trừ hoàn toàn hàn độc, làm dịu đan điền sảng khoái tinh thần. Nếu thiếu hiệp không tin, cứ nếm thử một muỗng sẽ rõ!”
Bạch Vô Song nhìn vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể ấm áp tỏa ra từ người Vô Song, lại nhìn bát chè thơm phức lôi cuốn. Lòng kiêu ngạo của kiếm sĩ Ngọc Kiếm Sơn không cho phép hắn sợ hãi độc dược. Hắn khẽ hừ một tiếng, thu kiếm vào vỏ, giật lấy chiếc muỗng tre từ tay Vô Song, múc một muỗng chè đưa vào miệng nếm thử.
*“Nhoàm... ực...”*
Ngay khoảnh khắc thìa Sâm Bổ Lượng đầu tiên trôi xuống cổ họng, đôi mắt lạnh lùng như băng vĩnh cửu của Bạch Vô Song đột ngột trợn tròn, đồng tử co rụt lại vạn phần.
Một cảm giác mát lạnh thanh khiết, ngọt ngào tột đỉnh bùng nổ ngay trong miệng hắn. Luồng linh khí tinh thuần của Tuyết Liên Bãi Rác kết hợp với hàn khí dịu mát của đá vĩnh cửu Động Sương Muối cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch, giống như một dòng suối mát lành mùa hè quét sạch mọi hàn độc tích tụ suốt mười năm tu luyện khổ cực của hắn. Đan điền đang nóng rực cuồng chiến lập tức trở nên bình thản, ấm áp dễ chịu lạ thường. Khớp xương ngón tay cầm kiếm vốn hơi nhức mỏi vì hàn khí giờ đây bỗng chốc trở nên linh hoạt, sảng khoái tinh thần tột độ.
“Trời đất... cái hương vị ngọt thanh, mát lạnh cực hạn này... quả thực là thần dược tịnh hóa đan điền!” Bạch Vô Song lầm bẩm, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc giãn ra, lộ ra một vẻ mặt vô cùng thư giãn, sướng sướng tột cùng như vừa được lên thiên đường.
Hắn không thèm quan tâm đến danh dự kiếm sĩ kiêu kỳ nữa, vội vàng bưng cả bát Sâm Bổ Lượng húp sùm sụp liên tục. Vừa ăn vừa gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi chảy ra vì sướng:
“Ngon quá! Quá mát lạnh! Cái thạch sắn dây này dai ngon ngọt lịm, Tuyết Liên giòn sần sật bùi bùi... Kiếm ý băng giá của ta suốt mười năm qua chưa bao giờ được xoa dịu sảng khoái thế này!”
Lục Vô Kỵ đứng bên cạnh, ngửi thấy mùi sâm dứa mát lạnh hòa quyện với mùi tỏi phi thơm phức từ bếp dã chiến bay sang, dạ dày trống rỗng sau ca quét rác suốt năm dặm bỗng kêu lên *ùm ngục* thảm thiết. Hắn nuốt nước bọt cái ực, vội vàng chạy lại gần, trợn mắt gào lớn:
“Hắc Vô Song! Bản thiếu chủ quét rác mệt muốn đứt hơi, thế mà ngươi lại dâng bát chè ngon thế kia cho tên mũi trâu Ngọc Kiếm Sơn ăn mảnh sao?! Không công bằng! Bản thiếu chủ cũng muốn ăn chè! Mau múc cho ta một bát sâm bổ lượng nóng hổi... à không, mát lạnh mau lên!”
“Có ngay, Lục thiếu chủ!” Vô Song cười híp mắt, dùng muôi đồng mẻ múc thêm một bát chè đầy ắp đá lạnh dâng lên cho Lục Vô Kỵ.
Thế là, đầu đường biên cảnh phẳng lỳ sạch sẽ dài năm dặm bỗng xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc và vô tri: Đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi chính phái Bạch Vô Song mặc đồ trắng tinh khôi và thiếu chủ tà phái Lục Vô Kỵ mặc giáp gai đỏ ngầu đang ngồi xổm cạnh đống củi khô chém vụn, mỗi người bưng một bát Sâm Bổ Lượng ăn ngon lành sùm sụp, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn nhau đầy sảng khoái sướng sướng.
*“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 34,500 điểm. Chúc mừng ký chủ đã hóa giải hoàn toàn sát ý kiếm đạo của Bạch Vô Song một cách ôn hòa, tích lũy thêm 1,500 điểm công đức từ thiện!”* Tiếng chuông báo hiệu của Thiên Đạo Bảng vang lên dồn dập trong đầu Vô Song.
Bạch Vô Song ăn sạch sẽ bát chè đến hạt Tuyết Liên cuối cùng, quyến luyến liếm liếm môi. Hắn đứng dậy, lau miệng, khẽ vỗ vào vai Hắc Vô Song đầy thân thiện, gương mặt lạnh lùng lúc nãy giờ tràn ngập nụ cười ấm áp:
“Hứa tiên sinh quả thực là một nhà từ thiện đại từ đại bi, sở hữu y dược dưỡng sinh đỉnh cao cứu nhân độ thế! Kiếm ý băng giá của ta ăn bát chè này xong đã bị đóng băng hoàn toàn, không thể nảy sinh sát ý được nữa. Ta đồng ý hoãn cuộc tỷ thí sinh tử trừ ma này sang mùa hè năm sau! Từ nay về sau, ai dám đụng đến quán chè dưỡng sinh của ngài, Ngọc Kiếm Sơn ta sẽ không để yên!”
Nói xong, Bạch Vô Song vác kiếm lướt đi trong gió tuyết đầy sảng khoái. Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre nhìn theo bóng hắn, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng gã siết chặt chén trà trên tay khi nhận ra bóng đen u sầu của vong hồn người anh quá cố Hắc Vô Kỵ rục rịch hiện hình từ cuốn nhật ký bọc da dê cũ kỹ đặt dưới đáy giỏ tre...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!