Đại Hội Quét Rác Và Sự Thất Bại Của Huyết Hà Đao
Sương mù biên cảnh chưa kịp tan hết, ánh bình minh nhạt nhòa của ngày thứ chín nhậm chức Ma Vương còn chưa kịp sưởi ấm những dải băng tuyết đọng trên lá tre, thì một tiếng nổ kinh thiên động địa đã xé toạc bầu không khí yên tĩnh của vùng ngoại vi Hắc Phong Trấn.
“Hắc Vô Song! Mau lăn ra đây cho ta!”
Từ trên đỉnh dốc đá lởm chởm giáp ranh biên giới Đại Hạ, một bóng người mặc giáp gai đỏ ngầu lướt xuống nhanh như một tia sét đỏ. Mái tóc của hắn nhuộm màu đỏ rực, dựng ngược lên như một quả chôm chôm chín quá đà, xung quanh người tỏa ra những luồng ma khí đỏ ngầu như máu. Trên vai hắn vác một thanh đại đao bản rộng khổng lồ, lưỡi đao rỉ máu ma hỏa tột cùng, phát ra những tiếng hú ghê rợn của oan hồn dồn dập.
Đó chính là Lục Vô Kỵ, thiếu chủ kiêu ngạo của Huyết Hà Tông – một trong những thiên tài tà đạo nổi tiếng hiếu thắng và trẩu tre nhất vùng biên cảnh.
*Ầm!*
Để thị uy sức mạnh tàn bạo của mình, Lục Vô Kỵ vừa đáp xuống đất liền vung mạnh thanh đại đao Huyết Ma, chém một nhát sấm sét vào tảng đá vôi khổng lồ cao bằng ba người ở đầu đường biên cảnh. Tảng đá tội nghiệp lập tức bị chẻ làm đôi, vết chém phẳng lỳ rỉ ra những vệt ma khí đỏ ngầu bốc khói nghi ngút. Hắn chống đao xuống đất, ngửa mặt lên trời cười vang đầy kiêu ngạo, tiếng cười vang dội làm rung chuyển cả lều dã chiến của Ma Vương.
“Ha ha ha! Hắc Vô Song! Nghe danh ngươi là vị Ma Vương tàn bạo nhất lịch sử, vừa nhậm chức đã đồ sát huyện nha, khống chế quan phủ, lại còn dùng tà pháp xây cầu đá phong tỏa địa mạch! Hôm nay, thiếu chủ Huyết Hà Tông ta đến đây để thách đấu xem ai tàn ác hơn, ai hủy diệt được nhiều thứ hơn! Nếu ngươi nhát gan không dám đấu, hãy dâng nộp cái đầu và ngai vàng Ma Vương Điện ra đây!”
Trong lều vải dã chiến, Hắc Vô Song đang bưng chén trà hoa cúc dại ấm áp lên định uống nốt ngụm cuối cùng, nghe thấy tiếng gầm rú của Lục Vô Kỵ thì suýt nữa đã sặc nước trà ra ngoài. Gã vội vàng đặt chén trà xuống, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dưới lớp áo vải thô xám xịt của vỏ bọc thư sinh Hứa Lương Thiện.
*“Mẹ kiếp! Lại một tên trẩu tre ảo tưởng sức mạnh nữa tìm đến cửa!”* Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. *“Ta vất vả trốn ra tận cái xó biên giới này để tránh tai mắt, thế mà danh tiếng tà ác ảo do đám thuộc hạ đồn thổi vẫn kéo cái tai họa này đến! Thách đấu so tài tàn ác? Hủy diệt thiên hạ? Ta mà ra tay đánh nhau với ngươi, lỡ tay làm xước một miếng da của ngươi thì Thiên Đạo Bảng sẽ trừ sạch ba vạn vạn điểm công đức tích lũy của ta về con số không ngay lập tức! Lúc đó, lôi kiếp diệt thế giáng xuống nát mông ta, ngươi có đền nổi mạng cho ta không hả tên tóc đỏ kia?!”*
Gã tập trung tinh thần nhìn vào cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng hiển thị trong tâm thức. Chỉ số công đức hiện rõ con số 31,500 điểm tròn trĩnh, tỏa ra vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ ấm áp bao quanh người gã. Nhưng vầng sáng này đang nhấp nháy nhẹ như thể cảnh báo rằng bất kỳ hành vi bạo lực trực tiếp nào cũng sẽ kích hoạt hình phạt trừ điểm tàn nhẫn.
“Tôn thượng... để thuộc hạ đi băm vằm tên nhóc tóc đỏ hỗn xược này làm phân bón hữu cơ!”
Tả Hộ Pháp Dạ Sát đứng bên cạnh, tay cầm chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà, mắt trợn trừng hung ác, ma khí hắc ám cuồn cuộn dâng lên định xông ra ngoài.
“Đứng lại cho ta!” Vô Song vội vàng nắm chặt lấy vạt áo của Dạ Sát kéo lại, gầm gừ qua kẽ răng: “Ngươi muốn hại chết Bản Vương đúng không?! Bản Vương đã dạy thế nào? Chúng ta đang thực hiện chiến dịch ngụy trang nhân từ vĩ mô! Dùng bạo lực là hạ sách của kẻ vô tri!”
Nói xong, Vô Song hít một hơi thật sâu, áp dụng Quy Lão Tức Khí Pháp để kìm hãm hoàn toàn sát khí Ma Vương trong người. Gã chỉnh lại chiếc kính gọng tre, vác chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, thản nhiên bước ra khỏi lều dã chiến với phong thái của một thư sinh yếu ớt, nho nhã nhưng đầy vẻ thâm sâu khó lường.
Lúc này, ở lán bếp dã chiến bên cạnh, Dạ Mị Nhi và đoàn mị ma của Ảnh Nguyệt Giáo đang ngồi bóc tỏi thái hành tây, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng nhòe nhoẹt phấn son như gấu trúc, nghe tiếng động cũng tò mò ló đầu ra nhìn. Ma Linh Nhi đang ngủ say kiệt sức dưới đất cũng bị tiếng nổ đánh thức, lồm cồm bò dậy, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc bao tải rỗng, ngơ ngác nhìn ra ngoài.
Lục Vô Kỵ thấy một thư sinh gầy gò, mặc áo vải thô vá chằng vá đụp, đeo chiếc kính tre kỳ quặc bước ra thì nhíu mày, vung đại đao chỉ thẳng vào mặt Vô Song, quát lớn:
“Ngươi là kẻ nào? Kêu Ma Vương Hắc Vô Song lăn ra đây! Ta không rảnh để nói chuyện với một tên thư sinh nghèo kiết xác!”
“Bản Vương chính là Hắc Vô Song.” Vô Song chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng kinh ngạc.
Lục Vô Kỵ sửng sốt, nhìn kỹ gã từ đầu đến chân rồi ngửa cổ cười lớn đầy khinh bỉ: “Ngươi là Ma Vương vĩ đại nhất lịch sử sao? Ha ha ha! Thật là nực cười! Một tên thư sinh trói gà không chặt, không có lấy một tia ma lực hắc ám nào, lại đeo chiếc kính tre quê mùa này mà cũng dám xưng là Ma Vương? Ngươi định lừa con nít ba tuổi đấy à?”
“Ngươi nghĩ thế nào là Ma Vương thực sự?” Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, nhếch môi cười nhạt, tỏa ra một phong thái thần bí vượt ngoài tầm hiểu biết của đối thủ. “Chỉ biết vung đao chém đá, gầm rú hung hãn dọa nạt phàm nhân... Đó chỉ là hành vi phá hoại vô tri của kẻ phàm phu tục tử! Ngươi tự xưng là thiếu chủ Huyết Hà Tông, muốn so tài tàn bạo và hủy diệt với ta, nhưng đao pháp của ngươi lại nông cạn đến mức đáng thương.”
“Ngươi nói cái gì?!” Lục Vô Kỵ nổi giận lôi đình, ma khí đỏ ngầu trên người bùng cháy dữ dội. “Ngươi dám chê đao pháp Huyết Hà Sát Lục Kinh của ta nông cạn?! Thanh đại đao Huyết Ma này của ta đã từng chém đứt đầu hàng trăm ma thú, hủy diệt hàng chục tông môn nhỏ! Hôm nay ta sẽ chém bay cái đầu của ngươi trước!”
Hắn gầm rú, dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ Cảnh Trung Kỳ vào đại đao, định vung đao chém thẳng vào đầu Hắc Vô Song. Sát ý đỏ rực của hắn khóa chặt lấy gã.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng kiếm ý lạnh buốt, chính khí lẫm liệt đột ngột từ xa khóa chặt lấy gáy Lục Vô Kỵ.
Dưới gốc cây đa cổ thụ cách đó không xa, đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi Ngọc Kiếm Sơn – Mục Thanh Vân – đang khoanh tay đứng nhìn. Thanh Vân Cổ Kiếm đeo sau lưng hắn khẽ rung lên bần bật, phát ra hào quang chính khí rực rỡ. Mục Thanh Vân lườm Lục Vô Kỵ một cái đầy cảnh cáo, kiếm ý sắc bén như muốn đóng băng không khí xung quanh.
Mục Thanh Vân vốn là bạn nhậu chay trung thành của Vô Song, hằng ngày đến đây ăn lẩu nấm để giải độc gan và bảo vệ “Hứa tiên sinh nhân từ”. Thấy tên tóc đỏ Lục Vô Kỵ dám vung đao dọa giết vị thư sinh yếu ớt mà hắn sùng bái, Mục Thanh Vân lập tức phóng ra kiếm ý để cảnh cáo.
Lục Vô Kỵ rùng mình một cái, cảm nhận được uy áp khủng khiếp của đệ nhất kiếm khách Trúc Cơ Cảnh Đỉnh Phong đang khóa chặt lấy mình. Hắn liếc nhìn Mục Thanh Vân, mồ hôi hột chảy ra trên trán, thầm nghĩ: *“Mẹ kiếp! Tại sao đệ nhất kiếm khách của Ngọc Kiếm Sơn lại đứng canh gác cho tên thư sinh này?! Nếu ta ra tay chém gã, tên quái vật kiếm đạo kia chắc chắn sẽ chém bay màu ta trước khi đao của ta chạm vào người gã! Thật là xui xẻo!”*
Nhận ra không thể dùng bạo lực trực tiếp sát sinh để giải quyết vấn đề, Lục Vô Kỵ đành hậm hực thu hồi sát khí, nhưng vẫn cố vớt vát thể diện bằng cách hét lớn:
“Hừ! Hắc Vô Song! Ngươi chỉ biết núp sau lưng dũng sĩ chính phái để được bảo vệ thôi sao? Nếu ngươi thực sự là Ma Vương vĩ đại, hãy so tài với ta bằng một cuộc thi thực sự! Đừng có dùng võ lực hù dọa nhau!”
Hắc Vô Song mừng thầm trong lòng khi thấy Mục Thanh Vân đã dọa sợ đối thủ thành công. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, mỉm cười đầy nham hiểm sau tròng kính thạch anh.
“Được! Bản Vương sẽ cho ngươi tâm phục khẩu phục!” Vô Song dõng dạc nói. “Ngươi muốn so tài hủy diệt đúng không? Vậy ta đề xuất một cuộc thi mang tầm vĩ mô hơn: ‘Hủy diệt bụi bẩn và rác rưởi’! Chúng ta sẽ thi xem ai có thể dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ rác rưởi, gỗ mục và chướng ngại vật trên con đường biên cảnh dài năm dặm này nhanh nhất!”
“Cái... cái gì?!” Lục Vô Kỵ há hốc mồm, lỗ tai hắn như muốn ù đi vì nghi ngờ mình nghe nhầm. “Hủy diệt bụi bẩn? Dọn dẹp rác rưởi?! Ngươi bảo thiếu chủ Huyết Hà Tông vĩ đại như ta đi làm lao công quét rác sao?! Đây là trò đùa quái quỷ gì thế hả?!”
“Ngu muội! Quá ngu muội!” Vô Song chắp tay sau lưng, lắc đầu thở dài đầy vẻ thương hại. “Bụi bặm và rác rưởi chính là hiện thân của oán khí và u ám của thế giới này! Vạn tộc phàm nhân đều bất lực, ghê tởm và sợ hãi trước sự dơ bẩn của rác rưởi biên cảnh. Kẻ có thể hủy diệt hoàn toàn sự dơ bẩn đó, mang lại sự tịnh thổ cho chúng sinh, đó mới là kẻ sở hữu sức mạnh hủy diệt tối cao thực sự! Ngươi tự xưng là kẻ tàn bạo nhất, thế mà ngay cả việc tiêu diệt rác rưởi cũng không dám tham gia sao?”
“Ai bảo ta không dám?!” Lục Vô Kỵ bị chiêu khích tướng của Vô Song đâm trúng lòng tự trọng kiêu ngạo. Hắn gầm lên, vung đại đao Huyết Ma rít lên tiếng hú ghê rợn: “Ta là kẻ hủy diệt vĩ đại nhất! Không có thứ gì trên đời này mà Huyết Hà Đao Pháp của ta không thể tiêu diệt! Quét rác thì quét rác! Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là đao pháp dọn rác tàn bạo nhất lịch sử!”
“Tốt lắm!” Vô Song mỉm cười đầy thỏa mãn. Gã khẽ nhún chân, kích hoạt kỹ năng Nhặt Rác Vô Ảnh Bộ.
*Vút!*
Một bóng đen mờ lướt qua nhanh như gió bão. Vạt áo vải thô xám của Vô Song khẽ chuyển động tạo thành những tàn ảnh ảo ảnh ảo diệu dọc theo con đường biên cảnh. Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, Vô Song đã gom sạch toàn bộ những cành củi khô, gỗ mục rêu phong, lá rụng bẩn thỉu và rác thải sinh hoạt của phàm nhân vứt vương vãi trên đường, tạo thành một ngọn núi rác khổng lồ cao bằng hai người đặt ngay trước mặt Lục Vô Kỵ.
Gã đứng chắn trước ngọn núi rác, thản nhiên chỉ tay vào đó, thách thức:
“Ngọn núi u ám này chứa đầy rác rưởi dơ bẩn nhất biên cảnh. Nếu ngươi thực sự là đại ma đầu đích thực, hãy dùng đao pháp của ngươi để tiêu diệt sạch sẽ đống u ám này mà không làm tổn hại đến hoa cỏ xung quanh! Bản Vương sẽ chống mắt lên xem đao pháp của ngươi tàn bạo đến mức nào!”
Lục Vô Kỵ nhìn ngọn núi rác khổng lồ bốc mùi hôi hám trước mặt, lòng hiếu thắng trẩu tre bùng cháy dữ dội. Hắn không muốn bị tên thư sinh nghèo kia coi thường, lại muốn thị uy sức mạnh tàn bạo của mình trước mặt đệ nhất kiếm khách Mục Thanh Vân đang đứng xem.
“Hừ! Hãy mở to mắt ra mà xem sức mạnh hủy diệt của Huyết Hà Tông ta đây!”
Lục Vô Kỵ gầm rú cuồng bạo, dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ Cảnh vào đại đao Huyết Ma. Hắn nhảy vọt lên không trung cao mười mét, vung đao chém xuống liên tục tạo thành một trận bão đao khí đỏ ngầu rực lửa ma hỏa.
“Huyết Hà Loạn Vũ! Ta chém! Ta chém sạch bụi trần! Hủy diệt sạch sẽ cho ta!!!”
*Vút! Vút! Vút!*
Những luồng đao khí sắc bén, hung hãn rực đỏ xé toạc không khí, lao vào ngọn núi rác khổng lồ. Nhưng thay vì đồ sát phàm nhân hay gây ra chiến tranh đẫm máu, đao khí hủy diệt của Lục thiếu chủ lúc này lại hoạt động như một hệ thống máy nghiền củi và máy thổi lá công suất cực lớn.
Những khúc gỗ mục rêu phong cứng ngắc bị đao khí chém vụn thành những mẩu củi khô nhỏ đều tăm tắp, rất thích hợp để làm củi nhóm bếp. Những đống lá rụng bẩn thỉu bị luồng gió đao khí cuồng bạo thổi bay cuốn xoáy vào không trung, gom lại thành những đống lá khô gọn gàng ngăn nắp dọc hai bên đường. Những rác thải sinh hoạt bẩn thỉu bị ma hỏa rỉ ra từ đao chém bốc hơi thiêu rụi hoàn toàn không để lại mùi hôi thối.
Lục Vô Kỵ di chuyển điên cuồng dọc theo con đường biên cảnh dài năm dặm. Hắn vung đao liên tục, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên mặt mộc, miệng không ngừng gầm rú: “HỦY DIỆT! TA LÀ KẺ HỦY DIỆT TÀN BẠO NHẤT! CHẾT ĐI LŨ BỤI BẶM DƠ BẨN!!!”
Nhìn cảnh tượng thiếu chủ Huyết Hà Tông đang điên cuồng dùng đao pháp tối cao để... quét rác và chẻ củi dọn đường, Hắc Vô Song đứng ở bờ đường khẽ đẩy gọng kính tre, cười thầm đến mức suýt sụi lơ cả ruột gan.
*“Ting ting! Công đức bảo vệ môi trường biên cảnh +100 điểm... Công đức dọn dẹp lộ trình giao thông +200 điểm... Công đức cảm hóa đối thủ làm việc thiện +300 điểm...”*
Trong tâm thức Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng liên tục phát ra những âm thanh 'Ting ting' ngọt ngào mượt mà nhất lịch sử. Chỉ số công đức hiển thị con số nhảy múa liên tục như đồ thị sàn chứng khoán tăng vọt.
*“Ha ha ha! Đúng là máy phát điện chạy bằng cơm hữu ích nhất biên cảnh!”* Vô Song sướng phát điên trong lòng. *“Huyết Hà Đao Pháp quả thực là công cụ dọn đường và chẻ củi nhóm bếp tuyệt vời nhất Ma giới! Tên trẩu tre này quét sạch 5 dặm đường biên cảnh giúp con đường trở nên thông thoáng sạch sẽ, vừa giúp ta tích lũy lượng lớn công đức môi trường vĩ mô, vừa tạo tiền đề cho đoàn xe chở bắp cải cứu trợ di chuyển dễ dàng sau này mà không tốn một tia ma lực của lâu la Ma giáo!”*
Phía sau Lục Vô Kỵ, Trương Tam cùng Đội Tuần Tra Xếp Hàng vác theo hàng chục bao tải gai khổng lồ chạy lúp xúp bám đuôi. Bọn họ nhanh tay nhặt sạch những mẩu gỗ mục đã được chém vụn hoàn hảo xếp gọn gàng vào bao tải.
“Cảm ơn Lục thiếu chủ đã chẻ củi nhóm bếp giúp Nhà Mái Ấm An Lạc! Củi khô đều tăm tắp thế này sấy khô nấu cháo thì tuyệt vời vạn phần!” Trương Tam vừa nhặt củi vừa hét lớn khen ngợi đầy thật thà.
“Cảm ơn đại ca tóc đỏ đã dọn dẹp vệ sinh môi trường xanh sạch đẹp cho biên cương!” Đội tuần tra đồng thanh hô vang lộng lẫy.
Lục Vô Kỵ nghe thấy tiếng khen ngợi của phàm nhân thì càng thêm phần đắc ý, tưởng rằng bọn họ đang khiếp sợ trước uy lực đao pháp tàn bạo của mình. Hắn càng vung đao điên cuồng hơn, ma khí đỏ ngầu bùng cháy rực rỡ dọn sạch toàn bộ các ổ gà, đá tảng chướng ngại vật trên đường biên cảnh phẳng lỳ như sân bay.
Tại lán bếp dã chiến, Dạ Mị Nhi đang lau nước mắt ròng ròng vì thái hành tây, ngơ ngác nhìn ra ngoài đường lộ:
“Trời đất... Lục thiếu chủ của Huyết Hà Tông kiêu ngạo thế kia, mà sau khi gặp tôn thượng cũng phải tự nguyện vung đao quét rác dọn đường suốt năm dặm... Bí pháp ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’ và lòng cảm hóa hướng thiện của tôn thượng quả thực có sức mạnh vô biên!”
“Đúng vậy!” Chín mị ma phía sau đồng thanh khóc lóc gật đầu sùng bái: “Tôn thượng vĩ đại vạn năm! Chúng em quyết tâm bóc sạch đống tỏi này để không phụ lòng khai sáng của ngài!”
Ma Linh Nhi cũng đứng bên cạnh khoanh tay, khẽ nhếch môi cười tự mãn: “Hừ, tên tóc đỏ kia chỉ mới luyện đến cảnh giới quét rác bằng đao pháp thôi, còn kém xa Phàm Thể Kim Thân vác gạo tối mật của ta!”
Sau nửa canh giờ vận động thể lực cực hạn không ngừng nghỉ, Lục Vô Kỵ cuối cùng cũng hoàn thành quãng đường năm dặm biên cảnh sạch sẽ tinh tươm không còn một hạt bụi nhỏ. Hắn đứng chống đại đao Huyết Ma xuống đất, toàn thân ướt sũng mồ hôi lạnh, ngực phập phồng thở hồng hộc thở không ra hơi, mái tóc đỏ dựng ngược lúc nãy giờ xẹp xuống rũ rượi như đuôi gà ướt tuyết.
Hắn ngửa mặt lên trời cười vang đầy kiêu ngạo, cười đến mức ho sặc sụa nhưng vẫn cố tỏ ra tàn ác tột cùng:
“Khụ... khụ... Ha ha ha! Hắc Vô Song! Ngươi nhìn thấy chưa?! Năm dặm đường biên cảnh đã bị Huyết Hà Đao Pháp của ta hủy diệt sạch sẽ không còn một cọng rác dơ bẩn nào! Ta mới là kẻ tàn bạo nhất, kẻ hủy diệt vĩ đại nhất lịch sử! Ngươi đã tâm phục khẩu phục chưa hả?!”
Hắc Vô Song chậm rãi bước đến gần hắn, vác giỏ tre cũ kỹ trên vai, khẽ đẩy gọng kính tre che giấu đôi mắt đỏ rực đang tràn ngập tiếng cười. Gã bưng một chén trà hoa cúc dại ấm áp dâng lên mời đối thủ đầy nhân từ:
“Lục thiếu chủ quả thực sở hữu đao pháp dọn rác tàn bạo đệ nhất Ma giới! Bản Vương xin khâm phục vạn phần! Hãy uống chén trà này để giải nhiệt cơ thể sau ca lao động công ích vất vả!”
Lục Vô Kỵ mệt lả người, không thèm suy nghĩ liền giật lấy chén trà uống ực một hơi sạch sẽ. Vị trà ngọt mát thanh tịnh lan tỏa làm đan điền nóng rực của hắn dịu lại sảng khoái tinh thần. Hắn lau miệng, tự hào gầm rú kiêu ngạo trong khi trong tâm thức Hắc Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng liên tục vang lên những tiếng chuông 'Ting ting' ngọt ngào báo hiệu điểm công đức tăng vọt đột phá mốc mới...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!