Nhạc nềnResort5

Đoàn Mị Ma Xông Trận Và Khủng Khảng Thanh Tịnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm giăng đầy trên vùng ngoại vi Hắc Phong Trấn, phủ lên ranh giới hoang dã của biên cương Đại Hạ một màn sương muối bàng bạc, lạnh buốt. Gió bấc rít qua những khe đá lởm chởm, lay động vách lều vải dã chiến rách nách của Hắc Vô Song.


Bên trong lều, đống lửa nhỏ đã tàn từ lâu, chỉ còn lại vài mẩu than đen xì thỉnh thoảng khói xám nhẹ bốc lên. Ma Linh Nhi – vị biểu muội dã tâm hừng hực tối qua vừa vác một trăm bao Gạo Trắng Triệu Thị – lúc này đang nằm sấp dưới đất, ngáy o o như một chiếc ống thụt bễ lò rèn bị hỏng. Đầu cô nàng gối lên một bao gạo rỗng, tay vẫn ôm khư khư chiếc vỏ bao tải dính đầy cám gạo trắng xóa như thể đó là bảo vật gia truyền tối mật. Gương mặt xinh đẹp lấm lem bùn đất, khóe môi khẽ giật giật, thỉnh thoảng lại lầm bẩm trong giấc mơ kiệt sức: “Vác... vác gạo... Phàm Thể Kim Thân... ta sắp kế vị... ha ha ha...”


Hắc Vô Song ngồi bên bàn trà tre dã chiến, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, bất lực nhìn biểu muội ruột thịt đang ngủ say như chết. Đằng sau tròng kính thạch anh, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ chớp động. Gã thở dài thườn thượt, lẩm bẩm trong lòng: *“Đúng là con bé ngốc nghếch. Vác gạo mệt muốn đứt hơi mà lại tưởng là đang luyện thần công tối mật của Ma Vương tộc. Nhưng thôi, nhờ cô nàng vác gạo cứu trợ phàm nhân suốt đêm qua mà Thiên Đạo Bảng của ta lại tăng thêm một ngàn điểm công đức lẻ.”*


Gã tập trung tinh thần, mở cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng hiển thị trong tâm thức. Trên trang giấy vàng nhạt mượt mà phát ra hào quang dịu mát, chỉ số công đức hiện rõ con số: 31,000 điểm tròn trĩnh. Vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể viên mãn phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ mờ bao quanh vạt áo vải thô xám xịt của gã, giữ cho cơ thể gã luôn khô ráo, ấm áp bất chấp hàn khí biên cương đang tràn vào từ vách lều rách.


“Meo...”


Chú mèo béo Mộc Nhĩ mập mạp như quả dưa hấu đen múp míp đang nằm ngủ nướng trong giỏ tre đeo bên hông Vô Song bỗng khẽ cựa quậy. Hai vó trước màu trắng muốt của nó khẽ gãi gãi chiếc tai cụp, đôi mắt to tròn phát ra ánh sáng vàng nhạt, khẽ hít hà không khí rồi đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh. Nó khẽ kêu lên một tiếng đầy cảnh giác, đứng bật dậy, lông đuôi dựng đứng nhìn chằm chằm ra phía cửa lều.


Cùng lúc đó, một mùi hương bỉ ngạn ma mị, nồng nàn và ngọt lịm như mật hoa bỗng chốc theo gió đông thổi thốc vào trong lều. Mùi hương này quyến rũ đến mức khiến đầu óc phàm nhân ngửi phải sẽ lập tức rơi vào ảo ảnh hồng phấn mộng mơ. Nhưng đối với Hắc Vô Song – kẻ sở hữu ma lực Ma Vương Cảnh bị phong ấn – mùi hương này lại giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu gã.


*“Mùi hương bỉ ngạn... khói hồng đào quyến rũ... Mẹ kiếp! Mùi hương mị thuật này là của đoàn mị mị ma!”* Vô Song giật bắn mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.


*Phạch! Phạch!*


Một con quạ truyền tin Hắc Vũ đen khổng lồ sải cánh đáp xuống chiếc cọc lều nứt đôi. Từ mỏ vàng nhọn hoắt của nó, một lá thư mật thắt nơ lụa đỏ thẫm rớt xuống ngay chân Vô Song. Trên lá thư rò rỉ ra làn khói hồng đào mờ ảo, tỏa ra mùi hương phấn son nồng nặc.


Vô Song run rẩy nhặt lá thư lên, bóc nơ lụa ra đọc. Nét chữ thêu chỉ vàng lả lướt, bay bướm hiện rõ trước mắt:


*“Cháu yêu Vô Song của cô! Cô ruột Hắc Diệu Cơ của cháu đây. Cô nghe nói cháu sau khi lên ngôi Ma Vương lại bỏ trốn ra vùng biên cương hẻo lánh dã ngoại, suốt ngày chỉ biết ăn chay nằm ngủ, không chịu khai chi tán diệp cho gia tộc họ Hắc ta. Cô lo lắng cháu bị ế vợ, hoặc đầu óc có vấn đề tâm thần, nên đã đặc biệt phái đoàn mị ma tinh nhuệ nhất của Ảnh Nguyệt Giáo, do Thánh nữ Dạ Mị Nhi dẫn đầu, đến tận nơi để ‘chăm sóc’ và giúp cháu hầu hạ sinh con nối dõi. Hãy tận hưởng đêm xuân ấm áp nhé cháu yêu! Thân ái!”*


Đọc xong bức thư mật, Hắc Vô Song suýt nữa thì thổ huyết tại chỗ. Gã gào thét thảm thiết trong lòng: *“Hắc Diệu Cơ! Cái bà cô mị ma nghỉ hưu phiền phức này! Ta đang khổ sở làm việc thiện tích đức để tránh sét đánh lôi kiếp, thế mà bà lại gửi một đoàn mị ma nóng bỏng đến đây! Bà muốn ta phá giới thanh tịnh để bị sét đánh chết nát mông đúng không?!”*


*“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Sát ý tình ái tà đạo đang tiếp cận ký chủ cự ly gần! Chỉ số Thanh Tịnh Công Đức đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi mị lực Ảnh Nguyệt Mị Hồn! Nếu ký chủ nảy sinh ý niệm tà niệm, phá giới thanh tịnh hoặc tham gia đôi tu tà ác, điểm công đức hiện tại: 31,000 điểm sẽ ngay lập tức bị trừ 5000 điểm mỗi giây cho đến khi về mức âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân giáng lâm thiêu rụi ký chủ!”*


Giọng nói máy móc đầy đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu khiến Vô Song run lẩy bẩy. Gã nhìn bảng hiển thị điểm số bắt đầu nhấp nháy chữ đỏ báo động đỏ lòm, lòng nóng như lửa đốt.


*“Năm ngàn điểm mỗi giây?! Cái ông trời già này đúng là keo kiệt tột cùng! Ta vất vả lừa biểu muội vác gạo cả đêm mới được một ngàn điểm, thế mà chỉ cần nhìn mị ma một cái là bị trừ sạch vốn liếng cứu mạng sao?! Không được, ta tuyệt đối phải giữ vững thân thể thanh tịnh! Ta muốn sống sót!”*


Nhưng đối phó với đoàn mị ma này thế nào đây? Bọn họ là do cô ruột gửi đến, gã không thể dùng bạo lực trực tiếp đập đuổi bọn họ đi, vì dùng ma lực tấn công thuộc hạ vô tội cũng sẽ bị Thiên Đạo tính là hành vi tàn ác bạo lực và trừ sạch điểm công đức. Gã phải tìm ra một giải pháp lách luật cực kỳ vô tri nhưng hiệu quả để tự vệ.


*Keng... Keng... Keng...*


Tiếng chuông vàng nhỏ ngân vang nhẹ nhàng, thanh tịnh nhưng đầy mị hoặc vang lên từ phía ngoài lều. Màn sương muối bàng bạc ngoài lều bỗng chốc vặn vẹo, biến thành một làn khói tím mộng mơ bốc lên nghi ngút.


Từ trong khói tím, mười thiếu nữ mị ma mặc váy lụa tím mỏng manh quyến rũ, đeo mạng che mặt thêu hoa bỉ ngạn lướt đi nhẹ nhàng như những cánh bướm đêm. Đứng đầu đoàn người chính là Thánh nữ mị thuật Dạ Mị Nhi. Cô nàng có đôi mắt lấp lánh mị quang hồng đào sắc sảo, cổ tay đeo chiếc vòng ngọc bích phát ra tiếng chuông ngân nhẹ, vạt váy lụa xẻ cao lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt dẫm lên tuyết xốp mà không để lại dấu vết.


“Ảnh Nguyệt Giáo Dạ Mị Nhi, bái kiến Ma Vương tôn thượng vĩ đạĩ”


Giọng nói của Dạ Mị Nhi ngọt ngào, nũng nịu như rót mật vào tai, khiến đống than củi tàn trong lều như muốn bùng cháy trở lại. Cô nàng lướt nhẹ vào trong lều dã chiến, đôi mắt lấp lánh mị quang nhìn chằm chằm vào Hắc Vô Song đang ngồi bất động bên bàn trà.


“Diệu Cơ tổ sư đã dặn dò, tôn thượng đường xa mệt mỏi, cần có chúng thiếp hầu hạ ấm áp đêm đông dưỡng thần.” Dạ Mị Nhi khẽ tiến sát lại gần Vô Song, vạt váy lụa mỏng manh khẽ lướt qua vai gã, tỏa ra mùi hương bỉ ngạn nồng nàn quyến rũ. Cô nàng ghé sát khuôn mặt xinh đẹp sau mạng che mặt vào tai gã, thổi một hơi ấm áp: “Tôn thượng... sao ngài lại đeo chiếc kính gọng tre xấu xí này? Để thiếp giúp ngài tháo ra nhẽ”


*“Ting ting! Cảnh báo: Chỉ số thanh tịnh đang dao động mạnh! Cảnh báo trừ điểm đỏ lòm sắp kích hoạt!”*


Trong tâm thức Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng bắt đầu nhấp nháy chuông cảnh báo lốp bốp.


Vô Song khẽ cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới tròng kính thạch anh. Gã vội vàng áp dụng Quy Lão Tức Khí Pháp, hít sâu thở chậm nhịp nhàng để kìm hãm hoàn toàn mọi dao động ma lực hắc ám và tà niệm trong lòng. Cơ thể gã cứng đờ như một khúc gỗ mục rêu phong, hoàn toàn không có một tia phản ứng sinh lý nào trước sự quyến rũ của thánh nữ mị thuật.


Gã lách người né tránh cái chạm tay của Dạ Mị Nhi một cách khéo léo, giả vờ vụng về dẫm phải một chiếc vỏ bao gạo rỗng dưới đất rồi lùi lại ba bước, kéo dãn khoảng cách an toàn mười mét.


“Khụ... Dạ Mị Nhi cô nương xin tự trọng!” Vô Song nghiêm giọng nói, gương mặt đầy vẻ trang nghiêm thần thánh, hai tay chắp sau lưng tỏ vẻ đại lão ẩn thế thâm sâu khó lường. “Bản Vương đeo chiếc kính gọng tre này là để... rèn luyện nhãn lực Ma nhãn tối mật! Còn việc hầu hạ đêm xuân... các ngươi đã hiểu sai hoàn toàn ý đồ của cô ruột ta và phong cách rèn luyện của Ma Vương tộc rồi!”


Dạ Mị Nhi khựng lại, đôi mắt mị quang khẽ chớp động đầy vẻ ngơ ngác. Cô nàng và chín mị ma phía sau nhìn nhau, hoang mang hoài nghi hỏi:


“Hiểu sai ý đồ? Tôn thượng... chúng thiếp bẩm sinh mị thuật đỉnh cao, chuyên lo việc hầu hạ dưỡng thần cho đại ca Ma tộc. Diệu Cơ tổ sư bảo gửi chúng thiếp đến đây khai chi tán diệp, chẳng lẽ không phải là để...”


“Tầm thường! Quá tầm thường!” Vô Song lớn tiếng cắt ngang, vẻ mặt đầy sự thất vọng sâu sắc và nghiêm khắc của một người thầy giáo mẫu giáo. Gã chỉ tay vào Ma Linh Nhi đang nằm ngủ sấp dưới đất cạnh đống bao gạo rỗng: “Các ngươi nhìn biểu muội Ma Linh Nhi của ta xem! Cô nàng mang dã tâm cướp ngôi vị Ma Vương của ta, nhưng sau khi được ta khai sáng, cô nàng đã nhận ra chân lý vĩ đại: Muốn làm Ma Vương mạnh nhất, trước hết phải có một thể chất phàm nhân mạnh mẽ nhất! Cô nàng đã tự nguyện vác một trăm bao Gạo Trắng Triệu Thị cứu tế phàm nhân suốt đêm qua không dùng một tia ma lực để luyện thành ‘Phàm Thể Kim Thân’!”


Dạ Mị Nhi và đoàn mị ma trợn tròn mắt nhìn Ma Linh Nhi. Quả thực, trên người Linh Nhi lúc này không hề có dao động ma lực hắc ám nào, cơ bắp đùi và bả vai đang căng cứng đau nhức do vận động quá độ, nhưng gương mặt lúc ngủ say lại bừng lên một nụ cười tự mãn, cuồng nhiệt cực kỳ thỏa mãn.


“Phàm... Phàm Thể Kim Thân? Vác gạo cứu tế phàm nhân để rèn luyện thể chất tối mật Ma Vương?” Dạ Mị Nhi lầm bẩm, đầu óc mị ma vốn đơn giản bắt đầu bị lối tư duy ngụy biện của Vô Song dắt mũi sâu sắc. “Hóa ra... đây chính là phương pháp huấn luyện tàn bạo ngược đãi bản thân để đột phá giới hạn thể xác của Ma Vương tộc sao? Sâu sắc... sâu sắc đến đáng sợ!”


“Đúng vậy!” Vô Song đập bàn tre một cái rầm, khẽ đẩy kính gọng tre tỏa ra hào quang kim quang ấm áp Đại Thiện Nhân Cảnh mờ mờ. “Cô ruột Hắc Diệu Cơ gửi các ngươi đến đây, thực chất không phải để các ngươi lười biếng hưởng lạc đêm xuân ấm áp làm mòn chí khí Ma tộc! Mà là muốn các ngươi trải qua thử thách rèn luyện tâm tính cực hạn mang tên: ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’!”


“Tỏi... Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết?” Dạ Mị Nhi run rẩy hỏi, chiếc vòng chuông vàng nhỏ trên cổ tay khẽ ngân vang một tiếng bối rối.


“Chính xác!” Vô Song nghiêm giọng nói, gương mặt đầy vẻ trang nghiêm, gã thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông. Từ dưới đáy giỏ, gã vác ra hai bao tải khổng lồ bốc mùi cay nồng nặc.


*Bịch! Bịch!*


Hai bao tải nặng trăm cân rơi xuống đất cát, bụi đất bay mù mịt. Một bao chứa đầy tỏi củ khô rỉ sét, bao còn lại chứa đầy hành tây đỏ mọng nước. Mùi tỏi hôi nồng nặc và mùi hành tây cay xè mắt lập tức tỏa ra, xua tan hoàn toàn mùi hương bỉ ngạn ma mị hồng đào quyến rũ của mị ma trong lều dã chiến.


“Tỏi và hành tây chính là đại diện cho sự cay đắng, chua xót và ảo vọng của hồng trần phàm nhân!” Vô Song bắt đầu thuyết pháp dưỡng sinh ngụy biện đầy vô tri bằng giọng điệu thâm sâu khó lường: “Bí kíp ẩm thực Vô Niệm Chay Ăn Công Thức của phật gia có dạy: Muốn nấu được nồi súp chay từ thiện thơm ngon cảm hóa vạn tộc, bắt buộc phải dùng tỏi phi thơm lừng làm gia vị dẫn dụ vị giác. Thử thách của các ngươi là: Tuyệt đối không được dùng một tia ma lực hay mị thuật hắc ám nào, phải dùng đôi tay thon dệt lụa kia ngồi bóc sạch vỏ của hai bao tỏi và thái mỏng hàng tấn hành tây đỏ này suốt ba ngày ba đêm cho ta!”


Dạ Mị Nhi trợn tròn mắt nhìn đống tỏi và hành tây bốc mùi hôi nồng cay mắt. Cô nàng lắp bắp:


“Tôn... tôn thượng... thiếp là thánh nữ mị thuật của Ảnh Nguyệt Giáo, đôi tay này chỉ dùng để gảy đàn tranh và dâng rượu đào quyến rũ... sao có thể ngồi bóc tỏi bẩn thỉu hôi hám thế này được? Móng tay của thiếp sẽ bị thối đen mất!”


“Hừ! Ta biết ngay mà!” Vô Song nhếch môi cười khẩy đầy khinh bỉ, dùng chiêu khích tướng cực mạnh: “Các ngươi tự xưng là mị ma tinh nhuệ nhất Ma giới, thế mà chỉ mới gặp chút thử thách cay đắng của tỏi hành phàm nhân đã sợ hãi rút lui! Thể chất và đạo tâm của các ngươi quá yếu ớt, làm sao xứng đáng hầu hạ bên cạnh một Ma Vương đang rèn luyện Phàm Thể Kim Thân như ta? Hãy ngoan ngoãn dọn đồ quay về tổng đàn, báo cáo với cô ruột ta rằng đoàn mị ma của Ảnh Nguyệt Giáo chỉ là lũ vô dụng, không bằng một góc của biểu muội Ma Linh Nhi đang vác gạo ngoài kia!”


“Ngươi... ngài nói cái gì?!” Dạ Mị Nhi bị chạm tự ái tột độ. Đôi má xinh đẹp sau mạng che mặt bỗng chốc đỏ bừng lên vì tức giận. Cô nàng kiêu ngạo, hiếu thắng gầm lên, chiếc vòng chuông vàng phát ra tiếng kêu inh ỏi: “Ai bảo đoàn mị ma chúng thiếp vô dụng?! Chúng thiếp có thể quyến rũ được cả kiếm sĩ chính phái kiên định nhất, sao có thể sợ hãi trước mấy củ tỏi phàm trần này! Bóc tỏi thì bóc tỏi! Thiếp sẽ cho tôn thượng thấy đạo tâm và sự kiên nhẫn cực hạn của Ảnh Nguyệt Giáo chúng thiếp!”


“Tốt lắm!” Vô Song mừng thầm trong lòng, khẽ phủi vạt áo xám, chỉ tay ra chiếc lán bếp dã chiến mới dựng tạm bên cạnh lều: “Bếp ăn dã chiến ở phía bên kia. Trưởng nhóm hầu gái Bích Liên và Lão Quỷ đầu bếp đã chuẩn bị sẵn rổ tre và dao phay thái rau củ cho các ngươi. Nhớ kỹ: Tuyệt đối không dùng ma lực! Nếu ta phát hiện ra một tia ma pháp nào rò rỉ, thử thách sẽ lập tức thất bại và các ngươi sẽ bị đuổi về tổng đàn trong nhục nhã!”


“Hừ! Đi thì đi! Chúng em nhất định sẽ bóc sạch đống tỏi này cho tôn thượng xem!”


Dạ Mị Nhi hậm hực vác bao tỏi khô nặng trăm cân lên vai bằng sức mạnh cơ bắp Ma tộc thô sơ, chín mị ma phía sau cũng hậm hực khiêng bao hành tây đỏ mọng nước bước phăm phăm sang lán bếp dã chiến.


Nhìn bóng dáng đoàn mị ma mặc váy lụa tím quyến rũ đang lảo đảo vác tỏi vác hành đi vào bếp, Hắc Vô Song thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, suýt chút nữa thì đổ gục xuống ghế tre vì căng thẳng. Gã vội vàng đẩy gọng kính tre, lau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


*“Ting ting! Chỉ số Thanh Tịnh Công Đức bảo toàn hoàn hảo! Hào quang kim quang hộ thể ổn định ở mức 31,000 điểm. Ký chủ nhận được 500 điểm công đức lẻ nhờ cảm hóa mị ma lao động công ích!”*


Tiếng thông báo ngọt ngào của Thiên Đạo Bảng vang lên trong tâm thức khiến Vô Song sướng phát điên, gã khẽ bế chú mèo béo Mộc Nhĩ lên vuốt ve bộ lông đen mượt. Mộc Nhĩ khẽ ngửi mùi tỏi nồng nặc bám trên tay Vô Song, hắt hơi liên tục ba cái rồi dùng vó trước cào cào mặt gã đầy vẻ ghê tởm, kiên quyết nhảy ra ngoài giỏ tre dã ngoại nằm lười trên tảng đá khô ráo sưởi ấm bình minh.


“Mộc Nhĩ, ngươi đúng là không biết hưởng phước.” Vô Song cười khổ, tự tay rót một chén trà hoa cúc dại ấm áp húp một ngụm lớn để thanh nhiệt giải độc cơ thể. *“Bắt đoàn mị ma này ngồi bóc tỏi thái hành tây vừa giúp ta bảo toàn điểm thanh tịnh tránh sét đánh lôi kiếp, vừa có thêm lượng lớn gia vị tỏi phi thơm lừng để Lão Quỷ đầu bếp nấu súp chay từ thiện cho phàm nhân biên cảnh. Đúng là thương vụ logistics ẩm thực hời nhất thế giới!”*


Trong lúc đó, tại lán bếp dã chiến bên cạnh, một cảnh tượng dở khóc dở cười nhất lịch sử Ma giới đang diễn ra.


Mười thiếu nữ mị ma mặc váy lụa tím mỏng manh quyến rũ, đeo mạng che mặt bỉ ngạn lộng lẫy đang ngồi bệt trên những chiếc ghế gỗ thông dột nát xung quanh một chiếc rổ tre khổng lồ.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Dạ Mị Nhi nghiến răng dùng móng tay sơn màu đỏ bỉ ngạn bóc từng lớp vỏ tỏi khô rỉ sét. Không được dùng ma lực bảo vệ, tinh dầu tỏi cay nồng bám đầy vào kẽ móng tay thon gọn, tạo ra cảm giác nóng rát, ngứa ngáy khó chịu tột độ.


“Hắt xì! Hắt xì!”


Mấy cô nàng mị ma phía sau liên tục hắt hơi vì mùi tỏi quá nồng nặc. Một mị ma trẻ tuổi vừa thái củ hành tây đỏ đầu tiên bằng dao phay phàm trần, nước hành tây mọng nước bắn ra tung tóe.


*Xèo... xèo...*


Hàn khí cay xè của hành tây bốc lên, xộc thẳng vào mắt mười cô nàng mị ma. Ngay lập tức, đôi mắt lấp lánh mị quang hồng đào quyến rũ của Dạ Mị Nhi đỏ hoe lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dọc hai gò má mịn màng. Lớp phấn son ma pháp lộng lẫy trang điểm trên mặt cô nàng bị nước mắt làm trôi nhòe nhoẹt, mascara chảy đen xì quanh bọng mắt trông giống hệt mười con gấu trúc Ma tộc đang ngồi khóc lóc thảm thiết ban sáng.


“Hu hu... Mị Nhi tỷ tỷ... thiếp không chịu nổi nữa rồi!” Một mị ma vừa thái hành vừa khóc ròng ròng, nước mắt thấm đẫm mạng che mặt lụa tím. “Mùi hành tây này còn tàn bạo hơn cả kiếm khí của chính phái! Mắt thiếp cay xè không thể nhìn thấy gì nữa rồi! Chúng ta dùng một tia ma lực để thái hành nhé tỷ?”


“Không được dùng ma lực!” Dạ Mị Nhi mặc dù nước mắt chảy ròng ròng, mặt mộc nhòe nhoẹt phấn son nhưng ý chí kiêu ngạo hoang tưởng vĩ mô của cô nàng vẫn bùng cháy dữ dội. Cô nàng nghiến răng, vung dao phay thái hành tây chớp giật: “Tôn thượng đang dùng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn quan sát chúng ta từ xa để thử thách đạo tâm đấy! Đây là ‘Tỏi Hành Dưỡng Tâm Quyết’ tối mật để rèn luyện sự kiên nhẫn cực hạn của Ma Vương tộc! Nếu chúng ta dùng ma lực, thử thách sẽ thất bại và chúng ta sẽ bị đuổi về tổng đàn trong nhục nhã! Chúng ta là mị ma tinh nhuệ nhất, tuyệt đối không được để gã biểu ca yếu ớt kia coi thường!”


“Hu hu... Vâng! Chúng thiếp quyết tâm bóc tỏi dưỡng tâm!”


Mười cô nàng mị ma vừa khóc ròng ròng vừa mếu máo bóc tỏi thái hành tây mượt mà, tạo ra một cảnh tượng bếp núc vô cùng bi thảm nhưng hài hước tột đỉnh dưới rặng tre già dã chiến.


Ma Linh Nhi lúc này khẽ cựa quậy cơ thể, lờ đờ mở đôi mắt ngái ngủ đầy mệt mỏi sau một đêm vác gạo kiệt sức. Cô nàng lồm cồm bò dậy, ngơ ngác nhìn sang lán bếp dã chiến bên cạnh. Chứng kiến cảnh tượng Dạ Mị Nhi và đoàn mị ma lộng lẫy đang ngồi khóc lóc thảm thiết, tay chân dính đầy tỏi bẩn thỉu hôi hám thái hành tây, Linh Nhi khẽ nhếch môi cười khẩy đầy tự mãn. Cô nàng quay sang nói với Vô Song đang ngồi uống trà:


“Sư phụ... họ cũng đang luyện... Phàm Thể bóc tỏi pháp sao? Nhìn họ thật yếu ớt, mới bóc vài củ tỏi đã khóc ròng ròng. Không giống như con vác gạo vĩ đại suốt đêm qua!”


“Đúng vậy, Linh Nhi biểu muội của ta đúng là có thể chất Ma Vương vĩ đại nhất gia tộc!” Vô Song vội vàng nịnh bợ, giả vờ xoa đầu Linh Nhi khen ngợi. “Họ chỉ là mị ma yếu đuối, làm sao so sánh được với Phàm Thể Kim Thân của ngươi. Hãy nghỉ ngơi đi để chuẩn bị cho bài tập vác gạo đêm nay!”


“Vâng! Sư phụ yên tâm, con nhất định sẽ kế vị Ma Vương!” Ma Linh Nhi hăm hở gật đầu cuồng nhiệt, rồi lại đổ sụp xuống đất ngủ tiếp vì quá mỏi mệt cơ bắp.


Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre, cười thầm trong lòng đầy đắc ý. Gã bưng chén trà hoa cúc dại lên định uống nốt ngụm cuối cùng.


*Ầm!!!*


Đột nhiên, một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên từ phía thung lũng đèo biên giới hoang dã. Một luồng ma khí đỏ rực như máu, mang theo sát khí cuồng bạo hủy diệt bùng nổ dữ dội, thổi bay sương mù bàng bạc xung quanh lều dã chiến.


Từ trên đỉnh dốc đá lởm chởm, một thanh niên mặc giáp gai đỏ ngầu, tóc nhuộm đỏ dựng ngược rực điện, lưng vác thanh đại đao Huyết Ma khổng lồ rỉ máu ma khí tột cùng đang đằng đằng sát khí lướt xuống nhanh như gió bấc.


“Hắc Vô Song! Mau lăn ra đây cho ta! Ta là thiếu chủ Huyết Hà Tông Lục Vô Kỵ! Hôm nay ta đến đây để thách đấu so tài tàn ác, hủy diệt thiên hạ với ngươi! Kẻ nào thua cuộc phải dâng nộp cái đầu và ngôi vị Ma Vương ngay lập tức!”


Tiếng gầm rú kiêu ngạo, đầy bạo lực chiến tranh của Lục Vô Kỵ vang dội khắp núi rừng biên cương, thổi bay cả mái lá rách nách của lán bếp dã chiến, khiến mười cô nàng mị ma đang bóc tỏi hoảng loạn hét lên dạt ra hai bên.


Hắc Vô Song nhìn thanh đại đao rỉ máu ma khí rực đỏ đang tiến sát về phía mình, nụ cười đắc ý trên môi gã lập tức đông cứng lại. Gã khẽ đẩy gọng kính gọng tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng khi nhận ra một đợt khủng hoảng bạo lực mới đầy tàn ác sắp sửa đổ ập xuống đầu gã...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!