Nhạc nềnResort5

Biểu Muội Dã Tâm Và Cái Bẫy Phát Gạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đông ngoại vi Hắc Phong Trấn lạnh đến thấu xương. Gió bấc gào rít qua những khe đá lởm chởm của vùng biên cương hoang dã, thổi bay những bông tuyết cô độc vào vách lều vải dựng tạm của Hắc Vô Song.


Trong lều, một đống lửa nhỏ đang cháy bập bùng, sưởi ấm cho ấm trà hoa cúc dại tỏa hương thơm thanh đạm. Hắc Vô Song – lúc này đang khoác trên mình chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm dệt từ sợi gai phàm trần – lười biếng ngồi tựa lưng vào một bao tải lớn. Sống mũi gã đeo chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn tự chế, che giấu hoàn toàn đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục. Dưới vạt áo xám xịt của gã, vầng hào quang của cảnh giới Kim Quang Hộ Thể (30,000/100,000 công đức) khẽ gợn sóng mờ ảo, đẩy lùi mọi luồng hàn khí buốt giá xung quanh.


“Meo...”


Chú mèo béo Mộc Nhĩ mập mạp như một quả dưa hấu đen múp míp đang cuộn tròn dưới chân gã, thỉnh thoảng lại hé đôi mắt phát ra ánh sáng vàng nhạt, lười biếng liếm liếm vó trước trắng muốt của mình. Nó khẽ ngửi mùi hương ngọt ngào của sâm dứa còn sót lại từ nhà tắm công cộng suối nước nóng, khẽ hắt hơi một cái rồi lại tiếp tục ngủ nướng.


Trong tâm thức của Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang lơ lửng phát ra ánh sáng vàng nhạt mượt mà. Chỉ số công đức hiển thị con số 30,000 điểm tròn trĩnh. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, lầm bẩm thở dài:


“Khó khăn lắm mới lừa được tên kiểm toán Lục Phán kia ký duyệt khống báo cáo oán khí, tích lũy thêm chút vốn liếng cứu mạng. Nhưng cái vùng biên giới Đại Hạ này hỗn loạn gấp mười lần Hắc Phong Trấn. Nếu không cẩn thận để đám thuộc hạ cuồng chiến tìm thấy, bọn chúng lại đi đồ sát bang phái hắc đạo để ‘dâng công’ cho ta, thì ba vạn công đức này chắc chắn sẽ bay màu trong một nốt nhạc.”


Đột nhiên, đôi tai nhạy cảm của Ma Vương khẽ giật giật. Gã ngửi thấy trong gió đông lạnh giá có một mùi hương bỉ ngạn ma mị đặc trưng của Ma tộc, kèm theo đó là một luồng sát khí mỏng manh nhưng đầy dã tâm đang tiếp cận chiếc lều dã chiến.


Vô Song khẽ tập trung tinh thần vào đôi mắt sau tròng kính thạch anh, kích hoạt kỹ năng Nhìn Thấu Công Đức.


*Xoẹt!*


Ngay lập tức, gã nhìn xuyên qua vách lều vải mỏng manh. Ở bóng tối phía sau rặng tre già, một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi, mặc giáp da đen bó sát quyến rũ, tóc đuôi ngựa buộc cao đang lén lút lướt đi nhẹ nhàng. Tay cô nàng dắt theo hai con dao găm Ma Huyết rỉ sét rực ánh tím lạnh lẽo.


Điều đáng nói là, ngay trên đỉnh đầu cô nàng, một con số sát ý đỏ rực như máu dơi đang nhấp nháy liên tục:


“Sát ý đối với ký chủ: -999! Cảnh báo: Đối tượng mang dã tâm ám sát cực mạnh hòng đoạt ngôi vị Ma Vương!”


*“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Sát ý chí mạng đang tiếp cận. Kính đề nghị ký chủ giữ vững luật cấm sát sinh. Nếu ký chủ trực tiếp ra tay dùng bạo lực làm hại hoặc sát hại biểu muội ruột thịt, điểm công đức sẽ ngay lập tức tụt về mức âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân!”*


Giọng nói máy móc đầy đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu khiến Hắc Vô Song suýt nữa thì sặc ngụm trà nóng. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:


*“Mẹ kiếp! Ma Linh Nhi! Cái con bé ngốc nghếch này từ tổng đàn lẻn đến đây từ lúc nào thế không biết?! Ta đã trốn đến tận ngoại vi hẻo lánh này rồi mà cô ta vẫn bám đuôi đòi ám sát cướp ngôi! Chẳng lẽ cái ghế Ma Vương nợ nần chồng chất, suốt ngày bị sét đánh này lại báu bở đến thế sao?!”*


Vô Song khẽ liếc nhìn chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt bên cạnh. Dưới đáy giỏ, Chiếc Muôi Đồng Cổ gia truyền bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ đang nằm im lìm. Gã hiểu rõ mình tuyệt đối không được dùng ma pháp hắc ám hay bạo lực để trấn áp Linh Nhi. Nhưng nếu cứ để cô nàng vung song đao đâm loạn xạ, lỡ tay làm gã rách da rách thịt thì sao?


*“Không được, ta phải dùng mưu mẹo để lách luật. Con bé này bẩm sinh kiêu ngạo, dã tâm lớn nhưng đầu óc lại cực kỳ đơn giản, dễ bị dụ dỗ giống hệt cha cô ta ngày xưa. Ta phải tương kế tựu kế, biến sát thủ thành lao công!”*


Nghĩ nhanh trong đầu, Vô Song lập tức thu hồi toàn bộ ma lực ấm áp vào đan điền, áp dụng Quy Lão Tức Khí Pháp để kìm hãm hoàn toàn sát khí Ma Vương, giả vờ làm một thư sinh yếu ớt đang cúi đầu thổi lửa nhóm bếp.


*Xoẹt!*


Một tia sáng tím lạnh lẽo đột ngột xé rách vách lều vải. Ma Linh Nhi lướt vào nhanh như một bóng ma, song đao Ma Huyết vung lên tạo thành một đường vòng cung rực lửa tím, nhắm thẳng vào gáy của Hắc Vô Song mà chém xuống!


“Hắc Vô Song! Đưa cái đầu của ngươi đây! Ngôi vị Ma Vương vĩ đại phải thuộc về ta!” Ma Linh Nhi hét lên đầy kiêu ngạo.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao sắc bén chỉ còn cách cổ Vô Song đúng một tấc, cơ thể gã Ma Vương hướng thiện bỗng chuyển động theo một quỹ đạo vô cùng kỳ quặc. Do phản xạ lười biếng cực hạn của Vô Vi Cảnh Sơ Bộ, Vô Song bỗng nhiên “trượt chân” nhẹ một cái vì dẫm phải một chiếc vỏ khoai lang nướng rơi trên đất.


“Ối chu cha!”


Vô Song kêu lên một tiếng đầy vụng về, cả người đổ rạp về phía trước để nhặt củ khoai lang nướng đang lăn lóc dưới đất.


Cú ngã vụng về ấy lại chuẩn xác đến mức khó tin, khiến toàn bộ quỹ đạo chém song đao tuyệt sát của Ma Linh Nhi hoàn toàn trượt vào khoảng không. Lưỡi đao sắc bén lướt sượt qua đỉnh đầu gã, chỉ chém đứt vài sợi tóc bay lơ lửng rồi găm thẳng vào chiếc cột tre giữ lều.


*Rắc!*


Cột tre bị chém nứt đôi, lều vải khẽ lảo đảo. Ma Linh Nhi chấn động cánh tay, hoang mang tột độ nhìn gã biểu ca đang lồm cồm bò dậy, tay vẫn ôm khư khư củ khoai lang nướng.


“Ngươi... sao ngươi có thể né được chiêu ‘U Minh Sát Lục’ tuyệt đỉnh của ta?!” Ma Linh Nhi trợn tròn mắt sắc sảo, song đao rít lên tiếng kêu chói tai. “Rõ ràng ngươi không hề vận dụng một tia ma lực nào! Ngươi... ngươi đang sỉ nhục kỹ năng ám sát của ta!”


“Khụ khụ... Linh Nhi biểu muội, ngươi đúng là nóng nảy quá.” Vô Song giả vờ lau bụi bẩn trên chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn, từ tốn phủi phủi tà áo xám, thở dài một tiếng đầy thâm sâu khó lường. “Ta né tránh được là vì ta đang ở một cảnh giới mà ngươi cả đời này cũng không thể chạm tới được. Ngươi nghĩ ngôi vị Ma Vương vĩ đại của dòng họ Hắc ta chỉ đơn giản là dùng bạo lực chém giết thôi sao?”


“Chứ còn gì nữa?!” Ma Linh Nhi hất cằm, dã tâm bừng bừng. “Kẻ mạnh nhất, tàn bạo nhất sẽ ngự trị trên ngai vàng xương cốt! Ngươi suốt ngày đi phát cháo, sửa cầu, làm việc thiện nhảm nhí phàm nhân, làm bôi nhọ thanh danh dòng họ! Hôm nay ta phải thay tổ tiên dọn dẹp môn hộ!”


Cô nàng vung song đao, định lao lên lần nữa. Nhưng Vô Song khẽ giơ một ngón tay lên, giọng điệu đầy bí ẩn và nghiêm túc:


“Chậm đã! Ngươi có biết vì sao cha ta – cựu Ma Vương Hắc Thái Thượng – lại đột ngột qua đời không?”


Linh Nhi khựng lại, đôi dao găm rỉ tím khẽ hạ xuống một chút. Cô nàng nhíu mày: “Chẳng phải thúc thúc bị đại lão chính phái vây hãm, kiệt sức mà chết sao?”


“Sai! Hoàn toàn sai lầm!” Vô Song lắc đầu đầy thương cảm, diễn sâu đến mức khóe mắt khẽ đỏ lên. “Cha ta qua đời thực chất là vì... thể xác của ông ấy không đủ mạnh mẽ để gánh vác luồng ma lực hủy diệt nguyên thủy quá khổng lồ! Ngôi vị Ma Vương vốn mang một lời nguyền tàn bạo: Kẻ nào có cơ bắp yếu ớt, chỉ biết dùng ma pháp mà không chịu rèn luyện thể lực thô sơ, khi kế vị sẽ bị ma lực phản phệ, nội tạng nổ tung mà chết!”


Nghe đến hai từ “nổ tung”, Ma Linh Nhi khẽ rùng mình một cái. Cô nàng tuy dã tâm lớn nhưng bẩm sinh cực kỳ nhát gan trước những cái chết kỳ dị. Cô nàng nghi ngờ nhìn Vô Song:


“Ngươi... ngươi đang lừa ta đúng không? Làm gì có cái luật lệ kỳ quặc thế?”


“Ta lừa ngươi làm gì?” Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, chỉ tay vào vầng hào quang kim quang phát sáng mờ mờ xung quanh cơ thể mình. “Ngươi nhìn xem! Đây chính là lớp giáp phòng ngự tối mật ‘Phàm Thể Kim Thân’ mà ta đạt được sau khi khổ luyện thể lực phàm trần suốt ba tháng qua! Không cần dùng một tia ma lực, đao thương của ngươi cũng không thể làm xước da ta! Đó là lý do vì sao ta phải tự mình đi gánh nước, sửa cầu, phát cháo hằng ngày! Đó không phải là làm việc thiện, mà là... bài tập rèn luyện thể chất tối thượng của Ma Vương tộc!”


Ma Linh Nhi trợn mắt nhìn vầng hào quang kim quang ấm áp, tinh thuần bao quanh Vô Song. Cô nàng tuy ngốc nghếch nhưng cảm nhận được luồng năng lượng này có cấp độ phòng ngự cực kỳ khủng khiếp, vượt xa mọi loại ma giáp hắc ám mà cô từng thấy. Đôi mắt sắc sảo của cô nàng khẽ dao động:


“Phàm Thể Kim Thân... rèn luyện thể chất bằng cách làm việc phàm nhân? Đây... đây quả thực là một lối tư duy tàn bạo ngược đãi bản thân tột cùng! Đúng là phong cách của Ma Vương tộc!”


Thấy biểu muội đã bắt đầu cắn câu, Hắc Vô Song mừng thầm trong lòng, lập tức tung ra đòn quyết định. Gã bước đến góc lều, kéo tấm vải bạt lớn che phủ đống bao tải khổng lồ xếp chồng lên nhau như núi ở phía sau.


Đó là hàng trăm bao Gạo Trắng Triệu Thị dẻo thơm chất lượng cao mà gã vừa dùng ngân quỹ Ma giáo thu mua phá giá từ Triệu Lão Bản trước khi rời trấn. Mỗi bao gạo nặng đúng một trăm cân phàm trần, tỏa ra mùi cám gạo mới thơm phức.


“Linh Nhi biểu muội, cha ta trước khi mất đã để lại một thử thách kế vị tối mật mang tên ‘Phàm Thể Vác Gạo Đại Pháp’!” Vô Song nghiêm giọng nói, gương mặt đầy vẻ trang nghiêm thần thánh. “Ngôi vị Ma Vương chỉ truyền cho kẻ có thể lực nâng vác tốt nhất, dai sức nhất. Thử thách của ngươi là: Không được dùng một tia ma lực hay pháp thuật hắc ám nào, phải dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để vác một trăm bao Gạo Trắng Triệu Thị này vượt qua năm dặm đường đèo hiểm trở biên giới, phân phát tận tay cho nhóm phàm nhân nghèo đói ở trại tị nạn phía bên kia thung lũng!”


“Cái gì?! Vác gạo phân phát cho phàm nhân nghèo?” Ma Linh Nhi hét lên, gương mặt đầy vẻ ghê tởm. “Ta là nữ hoàng bóng đêm tương lai, sao có thể đi làm việc bộc dịch phàm trần này?!”


“Ngươi sợ rồi sao?” Vô Song nhếch môi cười khẩy đầy khiêu khích. “Ta hiểu rồi. Thể chất của ngươi quá yếu ớt, chỉ vác một bao gạo chắc đã gãy lưng. Vậy thì hãy ngoan ngoãn từ bỏ dã tâm cướp ngôi, quay về tổng đàn làm một tiểu mị ma yếu đuối đi. Ngôi vị Ma Vương vĩ đại này, cứ để một mình ta gánh vác lớp giáp kim quang bảo mệnh này vậy.”


“Ngươi câm miệng!!!” Ma Linh Nhi bị chạm tự ái tột độ, hai má đỏ bừng lên vì tức giận. Cô nàng gầm lên, vứt phắt song đao Ma Huyết xuống đất làm nứt một mảng băng mỏng. “Ai bảo thể chất của ta yếu ớt?! Nữ hoàng bóng đêm tương lai không bao giờ biết đầu hàng trước bất kỳ thử thách thể lực nào! Vác gạo thì vác gạo! Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh cơ bắp thượng cổ của ta!”


Nói là làm, Ma Linh Nhi hầm hầm bước đến trước núi bao tải. Cô nàng cúi người, dang rộng hai cánh tay thon gọn ôm lấy bao Gạo Trắng Triệu Thị đầu tiên nặng một trăm cân.


*Hự!*


Không dùng một tia ma lực, trọng lượng thuần túy của bao gạo đè nặng lên đôi vai mảnh mai của cô nàng. Khớp xương vai kêu lên một tiếng nhỏ, gương mặt xinh đẹp của Linh Nhi khẽ nhăn lại, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Nhưng nhìn thấy nụ cười mỉa mai đầy khiêu khích của Vô Song qua tròng kính tre, ý chí hiếu thắng cuồng nhiệt trong cô bùng cháy dữ dội.


“Thấy chưa?! Đối với ta, bao gạo này nhẹ như lông hồng!” Ma Linh Nhi nghiến răng gầm gừ, hoành tráng vác bao gạo lên vai, xoay người bước phăm phăm ra khỏi lều vải, hướng thẳng về phía con đường đèo biên giới tối tăm.


Nhìn bóng dáng giáp da đen bó sát vác bao gạo khổng lồ khuất dần trong màn đêm mưa tuyết, Hắc Vô Song thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vội vàng ngồi sụp xuống ghế tre, tay run rẩy bưng chén trà hoa cúc dại húp một ngụm lớn để định thần.


“Phù... Mẹ kiếp, suýt chút nữa là bị con bé điên này đâm lòi ruột rồi.” Vô Song khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, cười khổ nhìn chú mèo béo Mộc Nhĩ dưới chân. “Mộc Nhĩ, ngươi thấy ta diễn xuất thế nào? Có đáng được nhận giải thưởng kịch nghệ vạn năm của lưỡng giới không?”


“Meo...”


Mộc Nhĩ lười biếng kêu lên một tiếng khinh bỉ, khẽ dùng đuôi gạt gạt chiếc vỏ khoai lang nướng ra xa, như thể muốn nói chủ nhân của nó đúng là một kẻ lừa đảo vô sỉ nhất thế giới.


Trong khi đó, trên con đường đèo biên giới gập ghềnh đầy sỏi đá và sương muối trơn trượt, Ma Linh Nhi đang phải trải qua một cơn ác mộng thể lực thực sự.


Không được phép dùng ma lực để giảm trọng lượng, từng bước chân của cô nàng dẫm lên tuyết xốp đều nặng nề như đeo đá tảng. Đôi chân thon dài mặc giáp da bắt đầu run rẩy, cơ bắp đùi căng cứng đau nhức tột độ. Gió tuyết lạnh buốt thổi tạt vào mặt, nhưng mồ hôi trên người cô nàng đã chảy đầm đìa, làm ướt sũng cả mái tóc đuôi ngựa buộc cao.


*“Mẹ kiếp... Cái bao gạo phàm trần này sao lại nặng đến thế?! Cơ bắp vai của ta như sắp rách ra làm đôi rồi!”* Ma Linh Nhi gào thét trong lòng, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt. *“Nhưng không được! Hắc Vô Song nói đúng, đây chính là bài tập rèn luyện thể chất tối mật để gánh vác ma lực hủy diệt! Ta cảm nhận được rồi... cơ bắp của ta đang bị áp bức đến cực hạn, đây chính là dấu hiệu của việc đột phá giới hạn thể xác! Ta nhất định phải kiên trì!”*


Với ý chí cuồng nhiệt hoang tưởng vĩ mô ấy, Ma Linh Nhi lảo đảo vác bao gạo tiến vào trại tị nạn phàm nhân nghèo khổ nằm nép mình bên vách núi biên giới.


Trại tị nạn lúc này đang chìm trong bóng tối và cái lạnh đói khát. Hàng chục phàm nhân gầy gò, rách rưới đang co ro ôm lấy nhau bên những đống lửa tàn. Sự xuất hiện đột ngột của một thiếu nữ Ma tộc mặc giáp da đen bó sát dữ tợn, vác bao gạo khổng lồ khiến phàm nhân nghèo khổ hoảng sợ hét lên, dạt ra hai bên co rúm lại.


“Ma... Ma tộc đến đồ sát chúng ta rồi!” Một lão già phàm nhân run rẩy hét lên.


“Câm miệng! Ai thèm đồ sát lũ phàm nhân yếu ớt các ngươi!” Ma Linh Nhi hầm hầm quát lớn, vứt mạnh bao gạo xuống đất phát ra một tiếng *bịch* nặng nề trước mặt lão già. Cô nàng thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, kiêu ngạo nói: “Đây là Gạo Trắng Triệu Thị chất lượng cao do Ma Vương Điện ban tặng! Ăn đi để có sức chịu đựng sự hành hạ tàn bạo của ta sau này!”


Lão già phàm nhân ngơ ngác nhìn bao gạo dẻo thơm bị rách một góc, lộ ra những hạt gạo trắng ngần sạch sẽ. Lão run rẩy bốc một nắm gạo ngửi thử, rồi bật khóc nức nở quỳ lạy sát đất:


“Trời đất ơi! Gạo ngon vạn phần! Cảm ơn nương tử Ma tộc nhân từ đại từ đại bi! Cảm ơn Ma Vương Điện cứu mạng phàm nhân chúng ta mùa đông giá rét này!”


Hàng chục phàm nhân nghèo đói xung quanh thấy vậy cũng đồng loạt ùa tới, quỳ lạy sùng bái cuồng nhiệt xung quanh Ma Linh Nhi, liên tục tung hô:


“Nương tử Ma tộc vạn tuế! Ma Vương nhân từ vạn tuế!”


Nhìn bầy phàm nhân nghèo khổ đang khóc lóc cảm tạ sùng bái mình, Ma Linh Nhi bỗng khựng lại. Một cảm giác kiêu ngạo, thỏa mãn vô danh bỗng chốc bùng lên trong lòng cô nàng, lấn át đi cả sự mệt mỏi thể xác. Cô nàng tự mãn nghĩ: *“Hừ! Lũ phàm nhân yếu ớt này đúng là dễ bị uy hiếp. Chỉ cần ta vác một bao gạo đến dọa, bọn chúng đã sợ hãi quỳ lạy sùng bái ta như thần thế này rồi! Ngôi vị Ma Vương tương lai của ta đúng là danh chính ngôn thuận!”*


Cô nàng hất cằm, kiêu ngạo nói: “Tốt lắm! Hãy ngoan ngoãn chờ đó, ta sẽ vác thêm chín mươi chín bao nữa đến bắt các ngươi phải quỳ lạy sùng bái ta suốt đêm!”


Nói xong, Ma Linh Nhi xoay người, hăm hở chạy bộ ngược trở lại con đường đèo hiểm trở để tiếp tục vác bao gạo thứ hai.


Trong lúc đó, tại chiếc lều dã chiến dột nát, Hắc Vô Song đang thảnh thơi nằm ngửa trên chiếc ghế tre sưởi ấm bên đống lửa, tay cầm củ khoai lang nướng ngọt lịm gặm một miếng thật lớn.


*Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 30,010 điểm. Công đức môi trường xã hội tăng trưởng nhẹ...*


*Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 30,020 điểm...*


*Ting ting! Chỉ số công đức hiện tạ: 30,030 điểm...*


Tiếng thông báo vàng lấp lánh của Thiên Đạo Bảng liên tục vang lên trong tâm thức gã Ma Vương hướng thiện như những nốt nhạc êm dịu nhất thế gian. Vô Song sướng phát điên, cười híp cả mắt sau tròng kính gọng tre.


“Ha ha ha! Quá tuyệt vời! Đúng là biểu muội ngoốc nghếch hữu dụng nhất lịch sử! Một mũi tên trúng hai con nhạn, vừa hóa giải được âm mưu ám sát đoạt ngôi, vừa có nhân lực khuân vác cốt cán miễn phí để cày điểm công đức vĩ mô!” Vô Song sung sướng vỗ tay đùi đụi, khẽ vứt một mẩu khoai lang nướng cho mèo béo Mộc Nhĩ. “Mộc Nhĩ, nhìn xem, điểm số tăng vọt như đồ thị sàn chứng khoán thế này, ta không cần phi thăng làm thần cũng sắp đạt cảnh giới bất tử rồi!”


Mộc Nhĩ ngoạm lấy mẩu khoai lang, nhai nhóp nhép đầy khinh bỉ nhìn chủ nhân vô sỉ của mình.


Suốt đêm đông lạnh giá ấy, Ma Linh Nhi thực sự đã phát điên vì dã tâm kế vị. Cô nàng không dùng một tia ma lực, liên tục chạy đi chạy lại trên con đường đèo hiểm trở dài năm dặm, vác từng bao Gạo Trắng Triệu Thị nặng trĩu đến trại tị nạn phàm nhân.


Mỗi lần cô nàng vứt bao gạo xuống đất quát tháo thị uy tàn bạo, phàm nhân nghèo đói lại quỳ lạy sùng bái khóc lóc cảm tạ nhân từ. Sự hiểu lầm ngọt ngào ấy cứ thế tiếp diễn, biến cuộc ám sát đẫm máu thành một chiến dịch cứu trợ lương thực quy mô lớn nhất vùng biên giới từ trước đến nay.


Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc bắt đầu loãng dần dưới ánh bình minh yếu ớt của ngày mới. Tuyết đã ngừng rơi, để lại một lớp băng trắng xóa bao phủ khắp thung lũng dột nát.


Hắc Vô Song vươn vai đứng dậy, ngáp dài một tiếng đầy sảng khoái sau một giấc ngủ ngon lành không tiếng ồn sấm sét. Gã bước ra khỏi lều vải dã chiến, khẽ đẩy gọng kính tre nhìn về phía con đường đèo.


Từ trong màn sương mù mờ ảo, bóng dáng Ma Linh Nhi lảo đảo xuất hiện.


Lúc này, cô nàng trông thảm hại đến mức không thể nhận ra nổi đệ nhất sát thủ kiêu ngạo của dòng họ Hắc nữa. Bộ giáp da đen bó sát rách nách dính đầy bùn đất xám xịt và cám gạo trắng xóa, mái tóc đuôi ngựa buộc cao xõa rượi đầy tuyết đọng, gương mặt xinh đẹp tái nhợt đi vì kiệt sức, hai quầng thâm mắt hiện rõ dưới làn da nhợt nhạt.


Đôi chân thon dài của cô nàng run rẩy dữ dội, bước đi lảo đảo như một bộ xương khô biết đi. Cô nàng dùng hết chút sức lực cuối cùng, vác bao gạo thứ một trăm bước vào lều, vứt mạnh xuống đất phát ra một tiếng *bịch* nhỏ yếu ớt.


*Rầm!*


Ngay sau đó, cơ thể Ma Linh Nhi cũng đổ sụp xuống đất bên cạnh bao gạo, nằm bẹp dí như một sợi bún chiên giòn, không thể nhấc nổi dù chỉ một ngón tay.


Hắc Vô Song vội vàng vác bộ mặt giả vờ lo lắng thương cảm, bước đến cúi người xuống hỏi han:


“Linh Nhi biểu muội! Ngươi... ngươi có sao không? Thử thách kế vị vác gạo này có quá nặng nề với ngươi không? Hay là thôi bỏ đi...”


Ma Linh Nhi nằm bệt dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy mệt mỏi. Thế nhưng, nghe thấy lời khuyên từ bỏ của Vô Song, ý chí kiêu ngạo hoang tưởng vĩ mô của cô nàng bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Cô nàng cố gắng dùng chút sức tàn, chống hai tay xuống đất khẽ ngẩng đầu lên. Gương mặt lấm lem bùn đất và cám gạo của cô nàng bỗng chốc bừng lên một nụ cười tự mãn, cuồng nhiệt tột độ. Cô nàng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay run rẩy đầy vết chai sạn của mình, cười lớn khàn khàn đầy kiêu ngạo:


“Ha... Ha ha... Hắc Vô Song! Ngươi nhìn xem! Ta... ta đã hoàn thành xuất sắc thử thách một trăm bao gạo! Thể xác của ta... cơ bắp của ta đang bùng cháy dữ dội! Ta đã cảm nhận được luồng sức mạnh phàm thể vĩ đại đang ngưng tụ trong kinh mạch! Ngôi vị Ma Vương vĩ đại... chắc chắn sẽ thuộc về ta! Ngươi... ngươi cứ chờ đó đi! Ha ha ha!”


Nói xong, Ma Linh Nhi kiệt sức hoàn toàn, đầu gục xuống đất ngủ thiếp đi ngay lập tức với nụ cười tự mãn vẫn còn nở rộng trên môi.


Hắc Vô Song đứng bên cạnh nhìn biểu muội ngốc nghếch đang ngủ say sưa với vẻ mặt đầy tự hào hoang tưởng, khóe môi gã giật giật liên tục, suýt chút nữa thì phì cười thành tiếng. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, thầm nghĩ trong lòng:


*“Con bé này đúng là ngốc đến mức đáng yêu. Vác gạo cứu đói phàm nhân mệt muốn chết mà lại tưởng là luyện thành bí pháp thượng cổ bảo mệnh Ma Vương! Thôi thì cứ để cô nàng tiếp tục chìm đắm trong giấc mơ vương quyền vĩ đại ấy đi, miễn là ngày mai cô nàng lại tiếp tục ngoan ngoãn đi vác gạo tích đức cho ta là được rồi.”*


Gã khẽ cúi người, nhặt hai con dao găm Ma Huyết rỉ tím của Linh Nhi cất gọn gàng vào giỏ tre cũ kỹ cạnh chiếc muôi đồng mẻ. Trong tâm thức gã, Thiên Đạo Bảng bỗng chốc nhấp nháy một dòng chữ cảnh báo mới đầy áp lực:


*“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Thư mật của Hắc Diệu Cơ đang bay đến từ tổng đàn Ma giới. Đoàn mị ma quyến rũ sắp sửa xông trận tại Biên cương Đại Hạ để kiểm tra thanh tịnh công đức của Ma Vương...”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!