Nhạc nềnResort5

Hàng Rào Tre Biên Giới Và Thương Vụ Bánh Bao Nhân Sâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng ngày thứ tám nhậm chức Ma Vương vẫn dày đặc như một lớp lụa xám bao phủ bờ Hồ sen cảnh quan mới xây. Hắc Vô Song đứng chết trân bên mép vực, tay vẫn siết chặt đoạn cán cuốc gỗ bị gãy đôi, lưỡi sắt đã chìm nghỉm dưới đáy hồ sen thơm ngát. Gió núi rít gào qua khe nứt của Vực thẳm Vô Tận ranh giới Nhân - Ma, mang theo hơi lạnh buốt giá và một áp lực ma khí đen kịt đang cuồn cuộn hạ xuống từ bầu trời.


Bóng đen của thanh tra Ma giới Lục Phán đang dần khóa chặt lấy tọa độ của hồ sen mới xây. Gã đáp xuống từ một luồng mây đen rách nát, tà áo quan chức Ma giới bay phần phật, để lộ cuốn sổ kiểm toán bằng da quỷ phát ra tiếng gào thét u u của các vong hồn nợ thuế. Điều khiến Hắc Vô Song suýt chút nữa thì bật cười trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc này chính là trên sống mũi gầy gò của Lục Phán cũng đang đeo một chiếc kính gọng tre đen xì, giống hệt chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn tự chế của gã. Đúng là đụng hàng phong cách công sở Ma giới!


“Hắc Vô Song!” Lục Phán vừa đáp xuống đất đã vung mạnh cuốn sổ da quỷ, giọng nói khàn khàn hách dịch vang lên như tiếng cọ xát của hai thanh sắt rỉ. “Chi nhánh Hắc Phong Trấn hằng năm phải nộp đủ mười vạn oán khí để duy trì lò luyện ma công của tổng đàn! Tại sao trong ba tháng qua, chỉ số oán khí của địa bàn ngươi quản lý lại sụt giảm thảm hại xuống mức âm bảy vạn?! Ngươi đang làm cái quái gì ở đây hả?!”


Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng kính tre trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng dưới lớp áo vải thô giả dạng thư sinh Hứa Lương Thiện. Đằng sau tròng kính thạch anh, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật. Gã gào thét thảm thiết trong lòng: *“Mẹ kiếp! Cái ông trời già này lại muốn chơi ta! Ta khổ sở làm việc thiện tích lũy đến hai vạn sáu công đức để tránh sét đánh lôi kiếp, thế mà tên kiểm toán khó tính này lại mò đến đòi oán khí! Ta lấy đâu ra oán khí cho ngươi? Chẳng lẽ bắt dân làng xếp hàng ăn cháo chay rồi vừa ăn vừa khóc để tạo oán khí à?!”*


Nghĩ nhanh trong đầu, Vô Song lập tức ra hiệu cho Độc Cô Thần – kẻ vừa được gã cứu sống khỏi đầm lầy độc và đang quỳ lạy sùng bái bên cạnh – mau chóng im lặng. Gã bước lên một bước, cúi đầu cung kính, cố gắng nặn ra một nụ cười tà ác giả tạo:


“Khụ... Lục Phán đại nhân bớt giận! Đại nhân đường xa vất vả, xin mời ngồi xuống bàn trà dã chiến này dùng chút nước ấm. Chỉ số oán khí sụt giảm thực chất là nằm trong một đại âm mưu tàn độc của ta nhằm đồng hóa phàm nhân từ bên trong!”


“Đồng hóa từ bên trong?” Lục Phán híp mắt sau tròng kính gọng tre, nhìn lướt qua Hồ sen cảnh quan rực rỡ tỏa hương thơm ngát (vốn là Đầm lầy Hắc Trạch độc hại trước đây). “Ngươi biến đầm độc ngàn năm của Ma giới thành cái đầm sen thơm phức như tịnh thổ Phật gia thế này mà gọi là âm mưu tàn độc sao?! Ngươi định lừa con nít à?!”


“Đại nhân không hiểu rồi!” Vô Song vuốt cằm, bày ra vẻ mặt nham hiểm tột độ. “Đây gọi là kế sách ‘Dụ địch vào tròng’! Ta cố tình biến đầm độc thành hồ sen cảnh quan tuyệt đẹp để thu hút lũ dũng sĩ chính phái và phàm nhân sành điệu đến chụp ảnh check-in. Khi bọn chúng mất cảnh giác, ta sẽ... khụ, thu phí dịch vụ cực đắt, khiến chúng phá sản, u uất mà sinh ra oán khí vạn năm! Đây chẳng phải là cách bóc lột oán khí tinh vi hơn bạo lực thô sơ sao?”


Lục Phán nghe vậy thì khựng lại, khẽ lật lật trang sổ da quỷ, lẩm bẩm: “Nghe cũng có vẻ... đầy tính kinh tế tuần hoàn hắc ám. Nhưng còn cái hàng rào tre kiên cố dọc theo Vực thẳm Vô Tận kia là thế nào? Tại sao ngươi lại tự tay đi dựng rào chắn bảo vệ phàm nhân phàm trần?”


Vô Song đổ mồ hôi hột. Gã dựng hàng rào tre dọc vực thẳm là vì dạo này có mấy đứa trẻ mồ côi của Nhà Mái Ấm An Lạc và lũ dê của dân làng cứ chạy nhảy lung tung suýt rơi xuống vực. Nếu có một sinh linh nào rơi xuống chết, Thiên Đạo Bảng sẽ trừ sạch điểm công đức của gã về không ngay lập tức! Nhưng trước mặt gã thanh tra hách dịch này, gã làm sao dám nói thật?


“Đại nhân lại nông cạn rồi!” Vô Song hất tay, giọng điệu đầy kiêu ngạo hoang tưởng vĩ mô. “Cái hàng rào tre đó thực chất là một phần của trận pháp ‘Vạn Cổ Tru Tiên Trận’ ngụy trang! Ta rào lại là để ngăn chặn linh khí Nhân giới rò rỉ sang, đồng thời khiến lũ súc vật và trẻ con phàm nhân không thể dễ dàng nhảy xuống vực tự sát để giải thoát oán nghiệp, buộc chúng phải sống tiếp để chịu sự hành hạ của ta!”


Độc Cô Thần ngồi bên cạnh nghe xong, đôi mắt bừng lên sự sùng bái cuồng nhiệt, tự nhủ: *“Trời đất ơi! Hứa tiên sinh quả thực là thâm hiểm tột cùng! Ngài ấy dựng rào cứu người mà lại có thể giải thích thành trận pháp giam giữ linh hồn tàn bạo đến thế! Ta nhất định phải học tập tuệ căn này!”*


Lục Phán vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Gã vung cuốn sổ da quỷ lên, quát: “Nói suông không bằng chứng từ thực tế! Đưa sổ sách chi nhánh Hắc Phong Trấn đây để ta đối chiếu linh lực oán khí thực tế!”


Biết không thể trì hoãn thêm, Hắc Vô Song secretly vận chuyển một tia ma lực ấm áp dưới vạt áo, định bụng lén lách luật sửa đổi các con số oán khí hiển thị trên cuốn sổ da quỷ của Lục Phán thành mức dương vô hạn tà ác.


*BÍP BÍP BÍP!!!*


Ngay khi ma lực của Vô Song vừa chạm vào rìa cuốn sổ, một luồng ánh sáng đỏ chói mắt đột ngột bùng lên. Tiếng còi báo động rít tai vang vọng khắp vực thẳm. Cuốn sổ kiểm toán da quỷ tự động phát nổ một luồng khói đen nhỏ, kích hoạt phong ấn chống gian lận hành chính của Bộ Tài Chính Ma Giới!


“Ngươi dám làm giả số liệu trước mặt thanh tra kiểm toán?!” Lục Phán nổi giận lôi đình, sát khí Ma Tướng Đỉnh Phong bùng nổ, mây đen trên đầu cuộn xoáy điên cuồng. “Gan ngươi to bằng trời rồi! Ta sẽ lập tức tấu sớ về tổng đàn bãi chức Ma Vương của ngươi!”


“Đại nhân bớt giận! Chỉ là hiểu lầm thôi!” Vô Song hoảng hốt. Nếu bị bãi chức, đám thuộc hạ cuồng chiến như Dạ Sát và Huyết Mị chắc chắn sẽ nổi loạn, kéo theo chiến tranh đẫm máu làm tiêu tán toàn bộ công đức của gã. Gã vội vàng thò tay vào giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, lôi ra ba chiếc Bánh Bao Chay Nhân Sâm nóng hổi, tỏa mùi thơm thảo dược thanh đạm dâng lên.


“Đại nhân, đây là chút lòng thành... Bánh bao chay nhân sâm thượng hạng giúp thanh lọc cơ thể, kéo dài thọ mạng...”


“Cái thứ nhạt nhẽo dưỡng sinh này mà đòi hối lộ ta sao?!” Lục Phán thẳng tay gạt phắt đĩa bánh bao xuống đất, khinh bỉ nói. “Ta là quan chức Ma giới, quanh năm sống dưới u minh lạnh lẽo, ta chỉ thèm những thứ tàn bạo, kích thích vị giác, hủy diệt ngũ quan! Ngươi đưa ta đồ chay tốt cho sức khỏe này để sỉ nhục lòng trung thành tà ác của ta à?!”


Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thiên Đạo Bảng trên trán Vô Song bắt đầu nhấp nháy đỏ báo động nguy cơ tụt điểm công đức do xung đột bạo lực sắp nổ ra. Vô Song cắn răng, quyết định rút ra quân bài tẩy cuối cùng trong cẩm nang lách luật: *Cúng Mì Tôm Tổ Tiên Pháp*!


Gã nhanh chóng thò tay xuống đáy giỏ tre cũ kỹ, lôi ra ba gói *Mì Tôm Ăn Liền Cổ Đại* vị tôm chua cay – phần thưởng quý hiếm mà gã nhận được từ hệ thống khi đạt mốc hai vạn công đức. Gã vớ lấy ba chiếc Bát Gốm Sứ Siêu Bền Cổ Lão, xé vỏ mì tôm thả vào bát. Gói gia vị mặn mòi đầy bột ngọt, sa tế ớt đỏ rực như máu quỷ và những sợi mì uốn lượn như ma long thượng cổ lập tức lộ ra.


Vô Song thò tay vào giỏ tre, rút ra *Chiếc Muôi Đồng Cổ* gia truyền đã bị mẻ loang lổ vài góc sau những trận chiến cứu người đầy oai hùng trước đó. Gã dùng muôi múc nước giếng lọc ma pháp từ bình gốm, đổ vào nồi sắt dã chiến, rồi vận dụng một tia ma lực ấm áp (khống chế ở mức 0,001% công suất để tránh kích nổ khí mê-tan đầm lầy) sấy nóng nồi nước sôi sùng sục.


*Ụt ụt ụt...*


Nước sôi được Vô Song dùng chiếc muôi đồng mẻ múc đều tăm tắp, rưới thẳng lên ba bát mì tôm chua cay. Ngay khoảnh khắc dòng nước nóng chạm vào gói bột súp và sa tế ớt, một phản ứng hóa học khứu giác thần kỳ bùng nổ dữ dội.


Mùi hương nồng nàn, cay xè của ớt chỉ thiên, vị chua loét của chanh rừng, kết hợp với hương thơm nhân tạo siêu kích thích của bột ngọt bốc lên nghi ngút theo làn khói nóng. Mùi hương tàn bạo, kích thích tột độ này lập tức lan tỏa khắp bán kính mười mét, át đi hoàn toàn mùi sương mù lạnh giá của vực thẳm.


Hít hà một hơi thật sâu, khuôn mặt gầy gò của gã thanh tra Lục Phán bỗng chốc co giật dữ dội. Đôi mắt sau tròng kính gọng tre trợn ngược lên, nước bọt trong miệng gã nuốt ực một cái rõ to vang vọng cả vách đá. Gã chưa từng ngửi thấy thứ mùi hương nào “tàn nhẫn” và “hủy diệt vị giác” đến thế trong suốt ngàn năm sống ở Ma giới lạnh lẽo!


“Mùi hương này... thật là tà ác!” Lục Phán lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào bát mì đang bốc khói đỏ rực. “Nó... nó làm sôi sục huyết mạch của ta! Đây chắc chắn là kịch độc vạn năm do ngươi chế luyện từ xác độc trùng đúng không?!”


“Đại nhân quả là có nhãn lực!” Vô Song lập tức hùa theo, bày ra vẻ mặt đắc ý nham hiểm, dùng chiếc muôi đồng mẻ khuấy đều sợi mì dai giòn. “Đây chính là ‘U Minh Sát Lục Tiên Sợi’ độc quyền của ta! Sợi mì uốn lượn đại diện cho sự thống khổ của vong linh, nước súp đỏ rực như máu đại diện cho sự tàn bạo vô biên! Chỉ có bậc đại nhân vật có khẩu vị tàn ác như ngài mới xứng đáng thưởng thức!”


“Được! Để ta thử xem mức độ tàn độc của nó thế nào!”


Lục Phán không thể kiềm chế được nữa, giật phắt lấy đôi đũa tre từ tay Vô Song, gắp một miếng mì lớn thổi phù phù rồi tống thẳng vào miệng.


*Sụp... sụp... rột...*


Sợi mì dai giòn sần sật hòa quyện với nước súp chua cay bùng nổ ngay trên đầu lưỡi Lục Phán. Vị cay xè của ớt làm gã hắt hơi một cái vang dội, vị chua kích thích tuyến nước bọt hoạt động tối đa, và lượng bột ngọt đậm đà làm tế bào não gã như tê dại đi vì sung sướng. Khắp cơ thể gầy gò của gã thanh tra bỗng chốc bốc khói nghi ngút, mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương.


“Quá... quá tàn bạo! Chua cay đến mức hủy diệt hoàn toàn vị giác phàm trần! Đây mới đúng là món ăn của Ma giới tối cao!” Lục Phán vừa gào thét sung sướng vừa cắm đầu húp sùm sụp nước súp đỏ rực, không chừa lại dù chỉ một giọt nước lèo.


Ăn xong bát thứ nhất, gã lập tức giật lấy bát thứ hai, rồi bát thứ ba, ngốn ngấu sạch sẽ trong vòng chưa đầy ba phút dưới sự ngơ ngác tột độ của Độc Cô Thần và chú mèo béo Mộc Nhĩ. Mộc Nhĩ đứng trên cành cây ngửi thấy mùi mì tôm chua cay nồng nặc cũng phải hắt hơi liên tục, thầm nghĩ cái thứ nước lèo hóa học này đúng là tàn ác hơn cả ma công thật.


Sau khi uống cạn giọt súp cuối cùng, Lục Phán thở ra một hơi nóng hổi rực lửa ớt, gương mặt gầy gò đỏ bừng lên vì sảng khoái. Gã vội vàng lấy bút lông ra, run rẩy ký đóng dấu đỏ chói lên cuốn sổ kiểm toán da quỷ, cười lớn hân hoan:


“Ha ha ha! Hắc Vô Song! Ngươi làm tốt lắm! Ta sẽ báo cáo về tổng đàn rằng chi nhánh Hắc Phong Trấn đang thực hiện chiến dịch ‘Ngụy trang nhân từ để đồng hóa phàm nhân’ cực kỳ thâm độc và hiệu quả! Chỉ số oán khí âm thực chất là nằm trong kế hoạch nuôi dưỡng oán niệm vĩ mô! Báo cáo kiểm toán thông qua xuất sắc!”


“Ting ting! Giải quyết thành công cuộc khủng hoảng kiểm toán Ma giới bằng phương pháp hòa bình, bảo vệ an toàn cho Khu Tự Trị Phúc Lợi! Điểm công đức tích lũy: +4000 điểm!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 30,000 điểm! Đột phá cảnh giới mới!”


Giọng nói của Sách Hồn vang lên đầy vui mừng làm Vô Song sướng phát điên. Gã đã tích lũy được ba vạn công đức, lôi kiếp diệt thế tạm thời đã bị đẩy lùi xa tít tắp mù khơi.


Tuy nhiên, nhìn bóng đen Lục Phán vừa bay đi khuất vào mây đen, Vô Song khẽ thở dài một tiếng đầy lo lắng. Danh tiếng của gã tại Hắc Phong Trấn lúc này đã quá nổi tiếng dưới danh nghĩa “Thánh nhân Hứa Lương Thiện”. Sự kiện sấm sét đánh nhầm vườn rau của Lôi Chấn Sơn hôm qua chắc chắn sẽ khiến lão Tổng Giám Mục nổi điên càn quét khắp vùng biên thùy này để tìm thủ phạm. Chưa kể, các dũng sĩ chính phái lớn từ Ngọc Kiếm Sơn cũng đang rục rịch kéo đến để điều tra “Khu tự trị phúc lợi Ma giáo”.


Nơi này không thể ở lại lâu hơn được nữa! Gã phải trốn đi ngay đêm nay để ẩn danh tiếp tục hành trình tích đức ở một địa bàn hỗn loạn hơn, quy mô lớn hơn.


Đêm khuya hôm đó, dưới màn mưa tuyết rơi nhẹ lạnh buốt, Hắc Vô Song âm thầm thu dọn hành lý cũ kỹ. Gã viết một bức thư tay ngắn gọn bàn giao lại quán cháo từ thiện cho Tả Hộ Pháp Dạ Sát và Hữu Hộ Pháp Huyết Mị quản lý, không quên răn đe bằng hình phạt bắt ăn bắp cải luộc suốt đời nếu chúng dám dùng bạo lực làm bậy.


Gã khoác lên mình chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm, đeo Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn che giấu ma nhãn đỏ rực, dắt theo chú mèo béo Mộc Nhĩ đang ngủ nướng trong giỏ tre đeo hông bên cạnh chiếc muôi đồng mẻ gia bảo.


Vô Song lặng lẽ bước đến mép Vực thẳm Vô Tận. Nhìn cây cầu đá Hắc Phong kiên cố rực sáng mờ mờ dưới hào quang công đức kim quang, gã khẽ mỉm cười nhân hậu. Gã vươn chân, dứt khoát bước qua hệ thống hàng rào tre bảo vệ an toàn vừa dựng dọc bờ vực, chính thức đặt chân lên con đường đất đỏ gập ghềnh tiến thẳng vào địa phận **Biên cương Đại Hạ (Level 2)** đầy sóng gió mới đang chờ đón phía trước...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!