Nhạc nềnResort5

Bát Cháo Đầu Tiên Và Sự Nhiệt Tình Của Dạ Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở Hắc Phong Trấn dày đặc như một lớp lụa xám xịt, mang theo cái lạnh thấu xương đặc trưng của vùng đất giáp ranh giữa Nhân giới và Ma giới. Hắc Vô Song – lúc này đang ẩn mình dưới danh tính thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện – khẽ rùng mình một cái. Gã kéo chặt lại chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm dệt sợi gai cũ kỹ, đưa tay lên chỉnh lại chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn đang trượt xuống sống mũi.


Cảnh giới Ma Lực Phong Ấn Cảnh quả thực là một cực hình đối với một kẻ từng hô mưa gọi gió như gã. Không có ma lực hộ thể, cơ thể gã giờ đây chẳng khác nào một người phàm khỏe mạnh, biết lạnh, biết đói, và đặc biệt là biết sợ sét đánh.


Gã cúi xuống nhìn chiếc Nồi Sắt Vạn Quân Lý Đại Đầu khổng lồ đặt trước mặt. Chiếc nồi này dày tới ba tấc, nặng hàng trăm cân, vốn là kiệt tác do thợ rèn Lý Đại Đầu đúc bằng gang chịu nhiệt đặc biệt. Để vác được chiếc nồi này từ tổng đàn Ma Vương Điện xuống tận đầu trấn phàm nhân này trong đêm tối, Hắc Vô Song đã phải dùng đến sức mạnh cơ bắp thuần túy, thở không ra hơi, suýt nữa thì trượt chân lao xuống vực thẳm vài lần do chiếc kính gọng tre tự chế làm giảm mất mười phần mười tầm nhìn ban đêm.


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 0 điểm. Cảnh báo: Thời gian lôi kiếp giáng lâm còn lại tám mươi chín ngày. Kính đề nghị ký chủ nhanh chóng tích lũy công đức sơ kỳ để đổi lấy hào quang bảo mệnh!”


Giọng nói máy móc đầy đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong tâm thức, kèm theo hình ảnh một tiểu nhân phát sáng vàng kim đang gõ gõ cây bút lông vào cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng. Trên trán Hắc Vô Song, vầng hào quang của cảnh giới Tích Thiện Sơ Kỳ vẫn chỉ là một đốm sáng mờ nhạt đến tội nghiệp, giống như một con đom đóm sắp tắt thở giữa đêm giông.


“Ta biết rồi! Đừng có thúc giục nữa!” Hắc Vô Song lầm bẩm mắng thầm trong đầu. Gã hít một hơi thật sâu, cố gắng ngửi mùi hương dẻo thơm đang bắt đầu bốc lên từ chiếc nồi sắt khổng lồ.


Để chuẩn bị cho bát cháo đầu tiên này, gã đã phải dùng đến số ngân quỹ Ma giáo ít ỏi còn sót lại để thu mua toàn bộ số Gạo Trắng Triệu Thị chất lượng cao từ tiệm của Triệu Lão Bản. Triệu Lão Bản vốn dĩ là một kẻ hám lợi, nhưng khi nhìn thấy một thư sinh gầy gò đeo kính gọng tre mang theo lệnh bài thêu hình xương sọ của Ma Vương Điện đến mua gạo, lão đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lập tức bán phá giá toàn bộ số gạo dẻo thơm nhất với giá rẻ mạt như gạo mốc, thậm chí còn tặng kèm thêm ba bao củi khô vì sợ bị diệt môn.


“Gạo ngon thế này, nấu thành cháo chắc chắn sẽ tích được rất nhiều công đức.” Hắc Vô Song tự nhủ, tay phải cầm chặt Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền của dòng họ Hắc vốn có khả năng tự động chia đều hạt gạo và nước cháo chuẩn xác đến từng miligram.


Gã bắt đầu khuấy cháo. Những hạt gạo trắng ngần dưới tác dụng của lửa ma hỏa ấm áp bắt đầu nở bung, hòa quyện vào làn nước giếng trong vắt tạo nên một thứ dung dịch đặc sệt, tỏa ra mùi thơm ngọt dịm, thanh khiết lạ thường. Mùi hương ấy nhanh chóng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, lan tỏa khắp các ngõ ngách nghèo khổ của Hắc Phong Trấn.


Từ trong bóng tối của những ngôi nhà tranh dột nát, những bóng người gầy guộc, rách rưới bắt đầu l ló đầu ra. Họ là những phàm nhân nghèo khổ bị kẹt giữa cuộc chiến Chính – Tà, quanh năm đói rách và sống trong sợ hãi. Họ ngửi thấy mùi thơm của cháo ngon, nhưng nhìn thấy tấm biển gỗ thô sơ ghi chữ “Phát cháo từ thiện miễn phí” đặt bên cạnh một thư sinh đeo kính kỳ lạ, họ lại lưỡng lự không dám tiến lên. Ở vùng biên thùy hỗn loạn này, làm gì có chuyện ai đó cho không ai cái gì, trừ phi đó là một cái bẫy dụ dỗ của tà phái.


Giữa lúc bầu không khí đang rơi vào trạng thái nghi kỵ im lặng, một tiếng gậy tre gõ nhịp đều đặn trên mặt đất đá vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch. Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng rạp, mặc bộ y phục vải thô vá chằng vá đụp từ từ bước ra từ màn sương. Đó chính là Bà lão Trương Thị.


Đôi mắt của bà lòa mù xanh mét, không thể nhìn thấy thế giới xung quanh, cũng không thể nhìn thấy chiếc kính gọng tre kỳ lạ hay sát khí ma tộc ẩn giấu dưới lớp áo vải của Hắc Vô Song. Bà lão chỉ dựa vào khứu giác nhạy bén của mình, từ từ tiến đến gần nồi cháo khổng lồ.


“Này cậu thư sinh nhân hậu… mùi cháo này… thơm quá. Có thật là phát miễn phí cho người nghèo không?” Giọng nói của bà lão run rẩy, khàn khàn nhưng đầy ấm áp.


Hắc Vô Song nhìn vào chỉ số trên đầu bà lão bằng kỹ năng Nhìn Thấu Công Đức. Một con số màu xanh lá cây ấm áp hiện lên: “Cộng 50 điểm công đức tích lũy cả đời”. Đây là một người tốt thực sự, một phàm nhân lương thiện không tì vết.


“Thưa bà, đúng vậy ạ. Cháo này hoàn toàn miễn phí, mời bà dùng một bát cho ấm người.” Hắc Vô Song vội vàng đáp, giọng nói gã tự động dịu lại, mất đi vẻ uy nghiêm lạnh lùng của một Ma Vương.


Gã vận dụng kỹ năng Thần Muôi Vô Ảnh, cánh tay di chuyển nhanh đến mức tạo ra một tàn ảnh mờ nhạt. Chiếc Muôi Đồng Cổ múc một cú chuẩn xác, múc đầy một bát gốm sứ siêu bền rơi không vỡ do nghệ nhân Cổ Lão nặn đúc. Bát cháo nóng hổi bốc khói nghi ngút, hạt gạo và nước cháo được phân chia hoàn hảo đến mức không lệch một tí nào.


Bà lão Trương Thị đón lấy bát cháo bằng đôi bàn tay nhăn nheo, gầy guộc. Bà không vội ăn, mà đưa bát cháo lên gần mũi hít hà một hơi thật sâu. Đột nhiên, khóe mắt mù lòa của bà ứa ra hai hàng lệ nóng hổi.


“Mùi hương này… mùi gạo dẻo ấm áp này… giống hệt mùi bánh bao chay mà đứa con trai quá cố của già từng làm hằng đêm trước khi nó bị binh lính bắt đi… Cậu thư sinh ơi, cậu quả thực là một người có tấm lòng bồ tát.”


[Ting! Nhận được sự biết ơn chân thành từ phàm nhân lương thiện. Cộng 5 điểm công đức sơ kỳ! Chỉ số công đức hiện tại: 5/100,000. Cảnh giới: Tích Thiện Sơ Kỳ (đang tiến triển).]


Tiếng chuông vàng của hệ thống vang lên giòn giã trong đầu Hắc Vô Song. Gã cảm thấy một luồng hơi ấm nhỏ nhoi nhưng vô cùng dễ chịu lan tỏa từ đan điền ra khắp cơ thể, làm dịu đi vết ê ẩm do trận giật điện cảnh cáo của Thiên Đạo đêm qua. Gã khẽ mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lần đầu tiên xuất hiện trong đời một Ma Vương.


Bà lão Trương Thị từ từ thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, lôi ra một quả táo dại nhỏ xíu, vỏ ngoài hơi héo nhưng tỏa ra mùi thơm dịu của trái cây rừng. Bà cung kính dâng quả táo bằng cả hai tay:


“Già nghèo khó chẳng có gì đáng giá, chỉ có quả táo dại nhặt được trên núi Thanh Phong hôm qua, xin tặng lại cho cậu thư sinh nhân hậu để tỏ lòng biết ơn.”


Hắc Vô Song ngẩn người nhìn quả táo dại. Gã là Ma Vương thống trị vạn ma, từng được dâng nộp vô số bảo vật trân quý, linh thạch thượng phẩm, nhưng chưa từng có ai tặng gã một quả táo dại héo úa với tấm lòng chân thành thế này. Gã đón lấy quả táo, khẽ gật đầu:


“Đa tạ bà. Quả táo này… rất quý giá đối với con.”


Nhìn thấy bà lão mù ăn cháo một cách ngon lành mà không gặp bất kỳ sự cố nào, những dân làng đang nấp trong bóng tối bắt đầu rục rịch. Sự nghi kỵ dần tan biến, thay vào đó là cái bụng đói đang cồn cào kêu gào. Một vài đứa trẻ nhem nhuốc bắt đầu rón rén tiến lại gần, mắt dán chặt vào nồi cháo khổng lồ.


“Mọi người cứ xếp hàng trật tự, ai cũng sẽ có phần!” Hắc Vô Song vui vẻ hô lớn, tay cầm muôi đồng chuẩn bị múc mẻ cháo tiếp theo.


Thế nhưng, ngay khi gã tưởng rằng chiến dịch tích đức của mình sắp gặt hái được những điểm số đầu tiên một cách êm đẹp, thì mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội.


“Ầm!!! Ầm!!! Ầm!!!”


Tiếng bước chân nặng nề như sấm nổ vang lên từ phía con đường dẫn vào thị trấn. Làn sương mù dày đặc bị một luồng sát khí đen kịt, cuồn cuộn xé rách làm đôi. Uy áp ma pháp tột cùng hắc ám ập đến khiến nhiệt độ xung quanh lập tức tụt xuống dưới mức đóng băng.


“Có kẻ địch tấn công! Mau chạy đi!”


Dân làng vừa mới tụ tập lập tức hoảng loạn gào thét. Họ giẫm đạp lên nhau chạy trốn, bỏ lại những bát gốm sứ rơi vãi trên mặt đất. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, khu vực đầu trấn trống trơn không còn một bóng người phàm nào, ngoại trừ bà lão Trương Thị bị mù đang ngơ ngác ôm chặt bát cháo.


Từ trong màn sương đen cuồn cuộn, một bóng người khổng lồ cao tới hai mét từ từ bước ra. Hắn mặc bộ giáp sắt gai đen xì rỉ sét, tỏa ra sát khí ngập trời, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn với đôi mắt trợn trừng hung ác có thể khiến trẻ con ngừng khóc ngay lập tức. Đó chính là Tả Hộ Pháp Dạ Sát – đại ma đầu trung thành tuyệt đối nhưng lại có cái đầu “nhanh nhảu đoản” khét tiếng của Ma Vương Điện.


Thế nhưng, điều khiến Hắc Vô Song suýt nữa thì rớt mất chiếc kính gọng tre là trang phục của Dạ Sát lúc này. Trên bộ giáp gai đen xì, dữ tợn của hắn lại đang thắt chặt một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu ren hoa sen đầy điệu đà – món đồ mà hắn đã cướp được từ phòng nội vụ của Bích Liên để mặc khi đi “phục vụ” đại ca.


“Tôn thượng!!!”


Dạ Sát gầm lên một tiếng chấn động cả bầu trời, rầm một cái quỳ sụp xuống trước mặt Hắc Vô Song, làm mặt đất nứt ra vài khe lớn. Hắn ôm quyền, khuôn mặt đầy sẹo co rúm lại vì xúc động và lo lắng:


“Thuộc hạ Dạ Sát cứu viện chậm trễ, tội đáng muôn chết! Thuộc hạ vừa nghe tin tôn thượng tự mình xuống núi phát cháo, lập tức nhận ra đây chắc chắn là một âm mưu tàn độc của giới chính phái nhằm đầu độc ngài! Bọn chúng biết ngài thích ăn chay nên chắc chắn đã bỏ kịch độc vào nguồn nước hoặc hạt gạo!”


Hắc Vô Song đứng hình tại chỗ, chiếc muôi đồng cổ cầm trên tay khẽ run rẩy. Gã hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh:


“Dạ Sát… ta đã bảo ngươi ở lại Ma điện bế quan cơ mà? Ai cho phép ngươi tự ý xuống núi?”


“Tôn thượng!” Dạ Sát dõng dạc hét lớn, giọng nói đầy tự hào và trung nghĩa: “Lòng trung thành của thuộc hạ đối với ngài trời đất chứng giám! Làm sao thuộc hạ có thể ngồi yên nhìn ngài đối mặt với nguy hiểm? Để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tôn thượng khi ăn cháo, thuộc hạ đã tự mình ra tay thực hiện một chiến dịch phòng ngừa tối mật!”


Hắn đứng phắt dậy, quay người lại phía sau màn sương đen và vung tay ra hiệu.


Từ trong sương mù, hai tiểu ma đầu tạp dịch đang vất vả kéo lê một chiếc đòn khổng lồ dài hơn hai mét, bị quấn chặt bằng xích sắt và dây thừng dày cộp từ đầu đến chân như một đòn bánh tét khổng lồ.


Khi chiếc “đòn bánh tét” được đặt rầm xuống đất, Hắc Vô Song mới nhìn rõ bên trong là một người đàn ông mập ú, mặc bộ quan phục màu đỏ thêu hình chim hạc vàng nhưng lúc này đã rách tả tơi, mũ quan lệch xẹo sang một bên. Gương mặt béo tốt của lão đầy nước mắt nước mũi, miệng bị nhét chặt bằng một chiếc khăn lau bàn bẩn thỉu, đôi mắt trợn trừng lên vì kinh hoàng tột độ.


Đó chính là Tiền Bất Quy – quan huyện mập ú cai trị Hắc Phong Trấn phàm nhân!


Phía sau lão quan huyện, hai tiểu ma đầu khác cũng đang áp giải thuế quan hèn nhát Tiền Hữu Tài và cả gia đình quan huyện, tất cả đều bị trói chặt và khóc lóc thảm thiết.


“Tôn thượng nhìn xem!” Dạ Sát đập mạnh vào ngực giáp, cười ha hả đầy tàn bạo: “Thuộc hạ đã bắt cóc toàn bộ phủ nha huyện huyện! Tên quan huyện Tiền Bất Quy này quanh năm ăn bám phàm nhân, da thịt béo tốt, chắc chắn kháng độc rất tốt! Thuộc hạ quyết định bắt cả nhà hắn phải ăn thử cháo từ thiện của ngài trước! Mỗi nồi cháo ngài nấu, thuộc hạ sẽ ép hắn ăn mười bát! Nếu sau nửa canh giờ hắn không chết chảy máu họng, tôn thượng mới được phép dùng cháo!”


“Ép… ép ăn thử cháo?” Hắc Vô Song cảm thấy thái dương mình giật nảy liên tục, đan điền đau nhói.


“Đúng vậy!” Dạ Sát trợn mắt uy hiếp, vung sợi xích quỷ bằng thép đen rít gió vù vù trước mặt Tiền Bất Quy: “Tên cẩu quan kia! Nghe cho rõ đây! Hôm nay đại ca của ta ban ơn cho ngươi được nếm thử cháo thần Ma giáo! Ngươi phải ăn cho sạch sẽ, không được chừa một hạt! Nếu dám nhổ ra, ta sẽ lột da cả nhà ngươi làm thảm lau chân!”


Tiền Bất Quy nghe thấy chữ “Ma giáo”, lại nhìn thấy sát khí đen kịt tỏa ra từ người Dạ Sát, lão sợ đến mức tiểu cả ra quần, cơ thể béo ú co giật liên tục, đôi mắt nhìn bát cháo nóng hổi bốc khói giống như nhìn thấy một bát độc dược luyện từ xương cốt vạn người.


“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp! Hành vi bắt cóc, uy hiếp và tra tấn tinh thần quan chức triều đình phàm nhân dưới danh nghĩa Ma Vương Điện!”


“Chỉ số oán nghiệp đang tăng vọt! Điểm công đức dự kiến bị trừ: 500 điểm! Do điểm công đức hiện tại chỉ có 5 điểm, chỉ số sẽ tụt xuống mức âm 495 điểm!”


“Cảnh báo lôi kiếp sát thân cấp độ hai đang ngưng tụ! Sấm sét sẽ đánh trúng mông ký chủ sau mười phút nữa nếu không giải tỏa xung đột bạo lực!”


Tiếng còi báo động màu đỏ rực nhấp nháy liên tục trong tâm thức Hắc Vô Song, chói tai đến mức gã muốn phát điên. Trên bầu trời đầu trấn, những đám mây đen lôi kiếp nhỏ xíu lúc nãy bỗng chốc phình to ra gấp mười lần, sấm sét màu tím rền vang lốp bốp ngay trên đỉnh đầu gã.


“Dạ Sát!!! Cái đồ ngu xuẩn nhà ngươi!!!”


Hắc Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Gã muốn vung muôi đập chết tên tả hộ pháp nhiệt tình phá hoại này ngay lập tức. Gã vất vả lắm mới tích được 5 điểm công đức từ bà lão mù, thế mà tên thuộc hạ này vừa xuất hiện đã kéo theo một vụ bắt cóc tống tiền mang tầm cỡ quốc gia, suýt nữa thì tiễn gã về chầu tổ tiên dưới lôi kiếp diệt thế!


Nhưng gã không thể dùng bạo lực trực tiếp để đánh Dạ Sát, vì quy tắc Thiên Đạo nghiêm cấm Ma Vương dùng ma lực làm hại bất kỳ ai, kể cả thuộc hạ của mình, nếu không điểm số sẽ vĩnh viễn về không.


“Ta phải bình tĩnh… phải dùng trí tuệ… lách luật… lách luật…”


Hắc Vô Song hít thở sâu theo Quy Lão Tức Khí Pháp để kìm hãm ma lực đang rục rịch bùng nổ trong đan điền. Gã cố gắng bẻ cong sát ý của mình thành một nụ cười “nhân từ” nhưng dưới chiếc kính gọng tre và khí thế Ma Vương ẩn giấu, nụ cười ấy trông lại vô cùng nham hiểm và đáng sợ trong mắt Tiền Bất Quy.


Gã bước lên một bước, cầm Chiếc Muôi Đồng Cổ gõ nhẹ vào vành nồi sắt khổng lồ tạo nên một tiếng “boong” vang dội, xua tan bớt âm khí của Dạ Sát. Gã nhìn thẳng vào quan huyện đang run rẩy, trầm giọng nói:


“Tả hộ pháp, ngươi làm việc quả thực rất chu đáo. Nhưng ngươi đã hiểu sai ý đồ sâu xa của bản vương rồi.”


“Ý đồ sâu xa?” Dạ Sát ngẩn người, đôi mắt trợn trừng lộ ra vẻ tò mò: “Xin tôn thượng khai sáng!”


Hắc Vô Song chắp tay sau lưng, ưỡn ngực, cố gắng tỏ ra một vẻ thâm sâu khó lường của một vị đại chiến lược gia Ma giáo:


“Bản vương phát cháo ở đây, vốn là để bố thí phúc lợi cho chúng sinh, dùng lòng nhân từ giả tạo để thu phục lòng dân phàm nhân, biến Hắc Phong Trấn thành căn cứ địa tự trị thầm lặng của ta. Hành động bắt cóc quan huyện của ngươi chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, làm kinh động đến hoàng thất Đại Hạ và các tông môn chính phái lớn, phá hỏng đại kế hoạch vĩ mô của bản vương!”


Dạ Sát nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến. Hắn bạt tai tự tát vào mặt mình một cái bốp rõ đau, làm sẹo rỉ máu giả trên mặt khẽ giật giật:


“Thuộc hạ ngu xuẩn! Thuộc hạ suýt nữa đã phá hỏng đại kế bá chủ của tôn thượng! Xin tôn thượng trừng phạt!”


“Trừng phạt thì để sau.” Hắc Vô Song vội vàng xua tay, mắt gã liếc nhìn đám mây lôi kiếp đang lẹt xẹt điện ngay trên đầu gã, thời gian chỉ còn lại chưa đầy năm phút. Gã chỉ tay vào quan huyện Tiền Bất Quy:


“Bản vương luôn là kẻ sòng phẳng và nhân từ. Quan huyện đại nhân đây quanh năm vất vả vì dân, hôm nay bản vương đặc biệt ban tặng cho lão một bát cháo ngon để bồi bổ thân thể. Mau cởi trói cho lão!”


“Cởi… cởi trói?” Dạ Sát ngơ ngác: “Nhưng tôn thượng, lỡ như cháo có độc…”


“Bản vương tự tay nấu cháo bằng Gạo Trắng Triệu Thị ngon nhất, làm sao có độc được hả? Cởi trói ngay!” Hắc Vô Song trợn mắt đỏ rực dưới lớp kính gọng tre, tỏa ra một luồng ma khí ấm áp ép buộc.


Dạ Sát không dám cãi lệnh, vội vàng vung đao chém đứt sợi xích sắt quấn quanh người Tiền Bất Quy.


Tiền Bất Quy vừa được tự do lập tức ngã nhào xuống đất, bò lết đến chân Hắc Vô Song, dập đầu lia lịa như giã tỏi, nước mắt giàn giụa:


“Ma Vương vĩ đại! Xin ngài tha mạng! Hạ quan hằng năm đều thu thuế đúng hạn, chưa từng đắc tội với quý giáo! Xin ngài đừng bắt hạ quan phải ăn bát cháo độc này! Hạ quan còn mẹ già con dại…”


Lão quan huyện nhìn bát cháo nóng bốc khói nghi ngút mà lòng đau như cắt. Lão tin chắc rằng đây là loại kịch độc tà phái cực mạnh, ăn vào sẽ bị thối rữa lục phủ ngũ tạng, chết không toàn thây để Ma giáo thị uy triều đình.


Hắc Vô Song cầm bát cháo gốm sứ siêu bền, từ từ ngồi xổm xuống trước mặt Tiền Bất Quy. Gã múc một muỗng cháo dẻo thơm, đưa sát vào miệng lão quan huyện, nở một nụ cười đầy “ấm áp” (thực chất là đang run rẩy cầu nguyện Thiên Đạo đừng đánh sét xuống mông mình):


“Quan huyện đại nhân, bản vương tự tay đút cháo cho ngươi, đây là vinh hạnh cả đời của ngươi đấy. Ăn đi nào, ngoan…”


Dạ Sát đứng sau lưng Vô Song, vung sợi xích quỷ rít gió, trợn mắt gầm rú dọa nạt:


“Tên cẩu quan kia! Tôn thượng đã ban ơn, ngươi còn không mau há mồm ra nuốt? Có muốn ta bóp cổ ngươi đổ cháo vào không hả?”


Tiền Bất Quy nhìn chiếc muôi đồng cổ lấp lánh ánh sáng vàng mờ mờ đang tiến sát mặt mình, lại nhìn thấy sát khí của Dạ Sát và đám mây lôi kiếp tím ngắt đang cuộn xoáy điên cuồng trên bầu trời. Lão biết mình hoàn toàn không có đường lui.


Lão nhắm chặt mắt lại, nước mắt tuôn rơi ròng ròng, run rẩy há to cái miệng béo ú của mình ra đón nhận muỗng cháo nóng hổi, chuẩn bị tinh thần cho một cái chết đau đớn tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!