Nhạc nềnResort5

Hồ Sen Cảnh Quan Và Sự Cứu Hộ Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng ngày thứ tám nhậm chức Ma Vương vẫn chưa tan hẳn trên những vách đá lởm chởm của Đỉnh Sét Đánh. Gió núi rít gào, mang theo cái lạnh thấu xương của bão tuyết vừa qua, nhưng không khí xung quanh Hắc Vô Song lúc này lại ấm áp một cách kỳ lạ. Dưới chân gã, một dải hào quang màu vàng kim nhạt khẽ gợn sóng, đẩy lùi những hạt sương độc và hơi lạnh buốt giá. Đó chính là Bức Tường Công Đức Kim Quang – lớp phòng ngự thụ động tuyệt đối mà gã vừa củng cố sau khi đột phá mốc hai vạn điểm công đức nhờ màn lắp đặt cột thu lôi vô tri ngày hôm trước.


“Ầm!!!”


Từ phía thung lũng khuất sương mù cách đó hai dặm, tiếng gào rú khóc lóc thảm thiết của Đại Tổng Giám Mục Lôi Chấn Sơn vẫn thỉnh thoảng vọng lại, làm rung chuyển cả những nhánh thông già bám đầy tuyết.


“Vườn sâm của ta! Linh chi của ta! Đứa nào đã dẫn sét đánh nát nó?! Ta thề sẽ băm vằm kẻ đó thành vạn mảnh!!!”


Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, khóe môi giật giật đầy bất lực. Gã thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, khẽ vỗ nhẹ vào đầu chú mèo béo Mộc Nhĩ đang cuộn tròn ngủ nướng. Trong giỏ, Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền nay đã bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ va chạm cứu người – khẽ va lách cách vào vách tre, phát ra âm thanh như đang cười nhạo sự xui xẻo của lão Tổng Giám Mục phản diện ngụy quân tử.


“Khụ... Hứa tiên sinh, ngài có nghe thấy tiếng gì không?” Sở Phi Yến – cô giáo mẫu giáo bất đắc dĩ của Nhà Mái Ấm An Lạc – khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Vô Song với vẻ sùng bái xen lẫn nghi ngờ. “Tiếng hét kia... nghe giống như của lão mũi trâu Lôi Chấn Sơn. Có phải sấm sét thiên kiếp hôm qua thực sự đã bẻ cong quỹ đạo để trừng phạt tội ác bán nước thánh giả của lão không?”


“Sở cô nương đúng là đa nghi quá rồi.” Vô Song lập tức bày ra vẻ mặt vô hại, rụt rè của một thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện. “Ta chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, làm sao biết được quy luật vận hành của ông trời. Chắc là do lão Tổng Giám Mục ăn ở thất đức, xây vườn rau mạ vàng quá chói mắt nên bị sét đánh trúng mà thôi. Chúng ta mau xuống núi, kẻo lũ trẻ ở mái ấm thức dậy không thấy cô giáo lại khóc nhè.”


Sở Phi Yến nuốt nước bọt, gật đầu nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi vầng hào quang kim quang đang phát sáng mờ mờ quanh người Vô Song. Cô nàng thần trộm tự nhủ: *Hứa tiên sinh quả thực là một đại lão tiên nhân ẩn thế đại từ đại bi. Ngài vừa điều khiển thiên lôi thiêu rụi tài sản của kẻ ác, vậy mà gương mặt vẫn bình thản, từ bi như không có chuyện gì xảy ra. Ta nhất định phải học tập tâm cảnh này!*


Sau khi đưa Sở Phi Yến về lại Nhà Mái Ấm An Lạc để cô nàng tiếp tục công việc gõ đầu trẻ bất đắc dĩ, Hắc Vô Song không hề nghỉ ngơi. Gã biết rõ, vườn rau hữu cơ bị thiêu rụi sẽ kích hoạt sự tức giận tột độ của Lôi Chấn Sơn. Lão ngụy quân tử đó chắc chắn sẽ dẫn quân đến càn quét Hắc Phong Trấn để tìm kẻ thủ phạm. Gã cần phải nhanh chóng khảo sát lối thoát hiểm an toàn nhất ở biên giới phía Nam: Đầm lầy Hắc Trạch.


Đầm lầy Hắc Trạch là ranh giới tự nhiên cực kỳ nguy hiểm giữa Hắc Phong Trấn và Biên giới Đại Hạ. Nơi này quanh năm bị bao phủ bởi lớp bùn lầy chứa độc tố kịch độc màu xanh lục sủi bọt khí mê-tan nồng nặc. Phàm nhân hay tu sĩ cấp thấp sẩy chân rơi xuống đây, nếu không bị bùn độc nuốt chửng thì cũng bị khí độc ăn mòn phổi mà chết.


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 20,000 điểm. Cảnh báo môi trường: Đầm lầy Hắc Trạch đang rò rỉ độc tố kịch độc Ngũ Độc Tán do các xưởng luyện độc cổ xưa tích tụ. Nếu có bất kỳ sinh linh nào tử vong tại đây, hệ thống sẽ phạt trừ 5,000 điểm công đức của ký chủ vì tội thiếu trách nhiệm quản lý địa bàn!”


Giọng nói máy móc đáng ghét của Sách Hồn vang lên trong đầu làm Vô Song suýt chút nữa thì nhảy dựng lên chửi thề.


“Mẹ kiếp! Cái đầm lầy này đã tồn tại cả ngàn năm nay, liên quan gì đến ta?! Tại sao ai chết ở đây cũng tính lên đầu ta hả?!” Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Nhưng nhìn vào chỉ số công đức lấp lánh trên Thiên Đạo Bảng, gã đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Gã không thể để mất 5,000 điểm công đức xương máu này được.


Gã quyết định vác theo một chiếc cuốc gỗ mòn vẹt mượn của lão nông Tống Phú trước đó, cùng một bao tải nhỏ chứa hàng vạn hạt giống sen thanh lọc bọc đất sét nung để tiến hành cải tạo cảnh quan sinh thái đầm lầy. Gã muốn biến nơi chết chóc này thành một hồ sen cảnh quan sạch sẽ để vừa tích đức, vừa triệt tiêu mối nguy hiểm cho dân làng.


Khi Vô Song vừa bước chân đến mép đầm lầy, mùi hôi thối nồng nặc của lưu huỳnh và khí mê-tan bốc lên khiến chú mèo béo Mộc Nhĩ lập tức thò hai vó trước màu trắng ra bịt chặt mũi, kêu “Meo...” một tiếng đầy oán hận rồi nhảy tót lên cành cây thông khô ráo cách đó mười mét, kiên quyết không chịu xuống đất.


“Mộc Nhĩ, ngươi đúng là đồ mèo phản chủ!” Vô Song lầm bầm mắng, khẽ nhíu mày nhìn bãi bùn xanh loét đang sủi bọt ùng ục trước mặt.


Đột nhiên, từ trên một cành liễu khẳng khiu, khẳng khiu rủ xuống giữa đầm lầy, một tiếng cười lạnh lùng, nham hiểm bỗng chốc vang lên:


“Ha ha ha! Hứa Lương Thiện! Ngươi tưởng ngươi xây cầu đá, phát cháo miễn phí là có thể làm chủ cái Hắc Phong Trấn này sao?! Hôm nay, Độc Cô Thần ta sẽ cho ngươi biết thế nào là vạn độc xuyên tâm!”


Hắc Vô Song giật mình ngước đầu nhìn lên. Đứng trên cành liễu mỏng manh chính là Độc Cô Thần – thiên tài độc môn của Ngũ Độc Giáo. Hắn mặc một bộ áo bào xanh lục thêu hình rết độc rực rỡ, gương mặt tái nhợt như người chết trôi, móng tay sơn màu đen xì tỏa ra mùi hôi thối của kịch độc Ngũ Độc Tán.


Hắn đang đứng bằng một chân trên cành liễu, tay cầm một chiếc hũ sành nhỏ chứa hàng vạn con trùng độc đang bò lổm ngổm, đầu ngẩng cao 45 độ hướng lên trời, tóc bay phấp phới trong gió độc. Hắn cố tình tạo dáng một cách vô cùng oai dũng và tàn ác, đúng chuẩn phong cách của một đại ma đầu tà phái kiêu ngạo.


“Ngươi... ngươi là ai?” Vô Song chớp chớp mắt sau tròng kính tre, vẻ mặt đầy ngơ ngác. “Đồng học à, cành cây kia bị mục rồi, ngài đứng trên đó nguy hiểm lắm.”


“Hừ! Nhát gan hèn hạ!” Độc Cô Thần kiêu ngạo hất tóc, vung chiếc hũ sành lên trời để làm màu. “Ta là thiên tài độc dược đệ nhất biên cương! Thân pháp của ta nhẹ nhàng như chim yến, làm sao có thể rơi... Á!!!”


*RẮC!!!*


Lời chưa kịp dứt, cành liễu vốn đã bị ma khí và độc tố của đầm lầy ăn mòn suốt trăm năm qua đột ngột gãy đôi làm đôi.


Độc Cô Thần đang đứng một chân làm màu, hoàn toàn mất đi trọng tâm cơ thể. Chiếc hũ sành đựng trùng độc văng ra ngoài, còn bản thân hắn thì rơi tự do thẳng đứng hướng xuống dưới.


*TÕM!!!*


Một tiếng động khổng lồ vang lên. Độc Cô Thần rơi thẳng mặt xuống vũng bùn lầy lún sâu kịch độc của Đầm lầy Hắc Trạch. Bùn xanh loét bắn lên tung tóe, dính đầy vào bộ áo bào xanh lục lộng lẫy của hắn.


“Khụ... ọc... cứu... cứu mạng!!!”


Độc Cô Thần giãy giụa điên cuồng, nhưng lớp bùn lầy độc hại dẻo quánh như keo dán bắp cải lập tức quấn chặt lấy chân tay hắn, kéo cơ thể hắn chìm xuống với tốc độ chóng mặt. Khí mê-tan bốc lên làm hắn ngạt thở, còn độc tố Ngũ Độc Tán rò rỉ từ đầm lầy bắt đầu ăn mòn hộ thể chân khí của hắn.


Hắc Vô Song đứng trên bờ, vội vàng sử dụng Nhân Quả Nhãn Cảnh để quan sát. Trên đầu Độc Cô Thần, một thanh chỉ số sinh mạng màu đỏ rực xuất hiện và đang tụt dốc không phanh:


[HP: 90% -> 70% -> 50%... Trạng thái: Ngộ độc kịch độc, ngạt khí mê-tan, sắp chìm nghỉm].


“Mẹ kiếp! Cái tên làm màu khốn nạn này!” Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. *Ngươi muốn ám sát ta thì cứ việc đi đường bộ, tại sao lại phải leo lên cành cây mục để tạo dáng làm gì?! Bây giờ ngươi sắp chết đuối trong vũng bùn của chính mình, Thiên Đạo Bảng mà trừ 5,000 điểm công đức của ta thì ta biết đi đâu đòi công lý?!*


“Ting ting! Cảnh báo: Chỉ số sinh mạng của Độc Cô Thần đang tiếp cận mức nguy hiểm. Nếu đối tượng tử vong, ký chủ sẽ bị phạt trừ công đức ngay lập tức!” Sách Hồn liên tục phát ra âm thanh cảnh báo nhấp nháy đỏ lòm trong tâm thức gã.


“Ta biết rồi! Câm miệng lại!” Vô Song vội vàng vứt bao tải hạt giống sen xuống đất, định bụng dùng ma lực để nhấc bổng Độc Cô Thần lên bờ.


Thế nhưng, gã vừa định vận chuyển Vô Thượng Ma Công, Sách Hồn đã lập tức cảnh báo: “Cảnh báo: Ma lực hắc ám của dòng họ Hắc chứa thuộc tính hỏa cực mạnh. Nếu truyền ma lực vào đầm lầy chứa đầy khí mê-tan độc hại này, sẽ kích hoạt phản ứng hóa học gây nổ tung diện rộng, thiêu rụi hoàn toàn mục tiêu thành tro bụi!”


“Mẹ kiếp! Ma pháp hủy diệt của ta lại vô dụng trong việc cứu hộ đường thủy sao?!” Vô Song tức điên người. Gã lập tức áp dụng Quy Lão Tức Khí Pháp, hít một hơi thật sâu, thở ra thật chậm để kìm hãm hoàn toàn ma khí rò rỉ trong đan điền, giữ cho cơ thể hoàn toàn ở trạng thái phàm nhân tĩnh lặng.


Gã vác chiếc cuốc gỗ mòn vẹt của lão nông Tống Phú lên, chạy nhanh đến mép đầm lầy độc hại. Gã không thể bước xuống bùn vì giáp kim quang bảo mệnh sẽ tự động kích hoạt đẩy lùi bùn độc, làm lộ thân phận tiên nhân ẩn thế. Gã chỉ có thể đứng trên một tảng đá lớn khô ráo, vươn dài cán cuốc gỗ ra phía trước, hét lớn:


“Độc Cô Thần! Bám chặt lấy cán cuốc của ta! Mau lên!”


Độc Cô Thần lúc này chỉ còn hở mỗi cái đầu và hai bàn tay sơn đen đang quào quào tuyệt vọng trên mặt bùn. Nghe thấy tiếng gọi, hắn không thèm nghĩ đến danh dự của một thiên tài tà phái nữa, vội vàng vươn tay chộp chặt lấy lưỡi cuốc gỗ mòn vẹt.


“Bám chắc chưa? Ta kéo đây!”


Hắc Vô Song gầm nhẹ một tiếng. Mặc dù đã phong ấn hoàn toàn ma lực hắc ám, nhưng thể chất Ma Vương nguyên thủy của gã vẫn vô cùng khủng khiếp, vượt xa phàm nhân Trúc Cơ Cảnh gấp trăm lần. Gã dùng hai tay nắm chặt cán cuốc gỗ, dồn lực vào hai vai, kéo mạnh một cái!


*RẮC... RẮC...*


Chiếc cuốc gỗ gia truyền mòn vẹt của lão nông Tống Phú phải chịu đựng một lực kéo khổng lồ từ hai phía: sức nặng của Độc Cô Thần cộng với lực hút dẻo quánh của bùn độc đầm lầy. Cán gỗ bắt đầu xuất hiện những vết nứt toác nguy hiểm.


“Ối ối! Cán cuốc sắp gãy rồi! Hứa tiên sinh cứu mạng!” Độc Cô Thần khóc ròng, bùn độc dính đầy vào miệng làm hắn ho sặc sụa.


“Câm miệng! Bám cho chắc!” Vô Song nghiến răng nghiến lợi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã khẽ dịch chuyển chân phải để lấy đà, dùng hết sức bình sinh của cơ bắp Ma Vương kéo mạnh thêm một lần nữa!


*XOẠT!!!*


Cơ thể Độc Cô Thần bị nhổ bật lên khỏi vũng bùn lầy lún sâu như một củ cải khổng lồ dính đầy đất cát. Hắn bay một vòng trên không trung rồi rơi bịch một cái xuống bãi cỏ khô ráo bên cạnh tảng đá của Vô Song.


Cùng lúc đó, một tiếng động giòn giã vang lên:


*RẮC!!!*


Chiếc cuốc gỗ mòn vẹt gia truyền của lão nông Tống Phú bị gãy đôi làm hai đoạn. Đoạn lưỡi cuốc bằng sắt rỉ sét rơi tõm xuống đầm lầy xanh loét, chìm nghỉm mất tăm.


“Hộc... hộc... mẹ kiếp... hỏng mất cái cuốc mượn của lão Tống rồi.” Vô Song nhìn đoạn cán gỗ gãy trên tay, đau lòng tột độ. Gã lại phải tốn Đồng Xu Đồng Nát để đền cho lão nông nghèo khổ đó rồi.


Độc Cô Thần nằm bò trên cỏ, liên tục nôn ra những ngụm bùn độc màu xanh lục hôi thối. Hắn run rẩy co giật, đan điền trống rỗng do chân khí bị độc tố ăn mòn. Hắn ngước đôi mắt tái nhợt nhìn Vô Song đang đứng thở dốc cạnh đống cán gỗ gãy, giọng run run đầy hoang mang:


“Ngươi... ngươi tại sao lại cứu ta? Ta... ta đến đây là để đầu độc nguồn nước, phá hoại danh tiếng của ngươi cơ mà? Ngươi rõ ràng là đối thủ của ta...”


“Ta cứu ngươi cái đầu ngươi ấy!” Vô Song mắng thầm trong lòng, mặt đầy cau có. *Nếu không phải vì cái hệ thống khốn nạn kia đe dọa trừ sạch công đức của ta, ta đã để ngươi biến thành phân bón hữu cơ cho hồ sen này rồi!*


“Khụ... Độc Cô đạo hữu đạo đức sáng ngời, ta làm sao có thể thấy chết không cứu.” Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, lập tức bày ra vẻ mặt từ bi, nhân hậu của Hứa Lương Thiện. “Mọi sinh linh trên đời đều bình đẳng. Ngươi dù có lầm đường lạc lối, nhưng mạng sống vẫn là vô giá. Ta hy vọng bát cháo chay và dòng nước sạch của Hắc Phong Trấn có thể cảm hóa được ma tính trong lòng ngươi.”


Độc Cô Thần ngơ ngác nhìn Vô Song. Những lời triết lý ánh sáng rỗng tuếch của gã, kết hợp với vầng hào quang kim quang ấm áp đang phát sáng xung quanh vạt áo vải thô, bỗng chốc biến thành một luồng sức mạnh tinh thần khổng lồ nện thẳng vào tâm trí của tên sát thủ tà phái nhút nhát này.


*Hắn... hắn cứu ta mà không cần đền đáp? Hắn coi mạng sống của một kẻ tà phái như ta là vô giá? Trời đất ơi, trên đời này thực sự có một thánh nhân đại từ đại bi đến mức ngu ngốc như vậy sao?!* Độc Cô Thần cảm động đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng hòa lẫn với bùn độc trên mặt.


“Ting ting! Cứu sống thành công đối thủ tà phái Độc Cô Thần, cảm hóa cưỡng chế tinh thần đối phương! Điểm công đức tích lũy: +1000 điểm!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 21,000 điểm! Hào quang phòng ngự Kim Quang Hộ Thể được tăng cường sức mạnh phòng ngự!”


Giọng nói của Sách Hồn vang lên đầy vui mừng làm Vô Song sướng phát điên. Gã thầm nghĩ: *Ha ha ha! Đúng là một món hời lớn! Cứu một tên làm màu mà kiếm được tận 1000 điểm công đức! Đáng giá, quá đáng giá!*


Nhưng nhìn bãi đầm lầy xanh loét vẫn đang sủi bọt độc phát ra mùi hôi thối trước mặt, Vô Song biết rõ mối nguy hiểm vẫn chưa được giải quyết triệt để. Gã nhặt bao tải nhỏ chứa hàng vạn hạt giống sen thanh lọc bọc đất sét nung lên, mỉm cười nhìn Độc Cô Thần:


“Đạo hữu, nhìn kỹ đây. Đây chính là cách ta thanh lọc cái đầm lầy chết chóc này.”


Vô Song vung tay lên, ném mạnh bao tải hạt giống sen ra giữa lòng Đầm lầy Hắc Trạch.


Bình thường, hạt giống sen phàm nhân gieo xuống bùn độc này sẽ lập tức bị ăn mòn thối rữa. Thế nhưng, những hạt giống này đã được Vô Song ngâm trong dòng nước sạch ngọt mát của nhà tắm công cộng suối nước nóng trước đó, vô tình hấp thụ một lượng nhỏ linh khí ấm áp từ ma lực sấy gạo của gã.


Ngay khi bao tải hạt giống chạm vào mặt bùn độc xanh loét, một hiện tượng dị biến sinh học thần kỳ bỗng chốc bùng nổ.


*Xèo xèo xèo...*


Độc tố Ngũ Độc Tán kịch độc gặp linh khí ấm áp trong hạt sen, bỗng chốc xảy ra phản ứng hóa học trung hòa cực mạnh. Lớp bùn xanh loét sủi bọt khí bỗng chốc chuyển thành một màu bùn xám đen tơi xốp, giàu chất dinh dưỡng hữu cơ.


Hàng vạn hạt giống sen nảy mầm với tốc độ chớp giật. Những chiếc lá sen khổng lồ màu xanh mướt, to bằng cả chiếc mâm đồng, nhanh chóng vươn lên khỏi mặt bùn, đâm thẳng lên bầu trời.


Chỉ trong vòng mười hơi thở ngắn ngủi, toàn bộ khu vực Đầm lầy Hắc Trạch chết chóc, rộng hàng dặm vuông, bỗng chốc biến thành một hồ sen cảnh quan rực rỡ sắc màu. Những bông hoa sen màu hồng nhạt, trắng tinh khôi nở rộ rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, tỏa ra một mùi hương thanh tịnh, ngọt ngào xua tan hoàn toàn mùi lưu huỳnh và khí mê-tan hôi thối.


“Meo...”


Chú mèo béo Mộc Nhĩ đứng trên cây thông ngửi thấy mùi hương sen thanh mát, lập tức nhảy xuống đất, chạy lon ton đến bên chân Vô Song, dụi dụi cái đầu béo múp vào vạt áo gã đầy nịnh bợ.


Độc Cô Thần ngồi bệt trên cỏ, đôi mắt trợn tròn đến mức suýt rơi ra ngoài. Hắn nhìn hồ sen rực rỡ tỏa hương thơm ngát trước mặt, rồi nhìn sang Hắc Vô Song đang thản nhiên đứng phủi bụi trên tay, đầu óc hoàn toàn sụp đổ hình tượng:


“Biến... biến đầm độc ngàn năm thành hồ sen tịnh thổ chỉ trong một nốt nhạc?! Đây... đây là đại thần thông cải tạo thiên địa của cảnh giới nào vậy?! Ngài... ngài thực sự chỉ là một thư sinh nghèo sao?!”


“Ta đã bảo ta chỉ là một thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện rồi mà.” Vô Song mỉm cười nhân từ, đẩy kính gọng tre. “Hồ sen này từ nay sẽ là nơi phàm nhân đến tham quan, hít thở không khí sạch sẽ để chữa bệnh phổi. Đạo hữu Độc Cô, ngài thấy cảnh quan này có đẹp không?”


“Đẹp... đẹp lắm...” Độc Cô Thần lắp bắp, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi và kính phục tột độ. Hắn tự nhủ: *Ngài ấy mạnh mẽ như vậy, thần thông vĩ đại như vậy, nhưng lại giả làm thư sinh nghèo để đi dọn rác, cứu người, xây hồ sen. Đây chính là cảnh giới Đại Từ Đại Bi cứu thế trong truyền thuyết! Ngũ Độc Giáo của ta so với ngài ấy chẳng khác nào đom đóm so với vầng trăng sáng!*


“Ting ting! Cải tạo thành công Đầm lầy Hắc Trạch thành Hồ sen cảnh quan sinh thái! Điểm công đức bảo vệ môi trường vĩ mô: +5000 điểm!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 26,000 điểm! Chúc mừng ký chủ!”


Tiếng thông báo ngọt ngào của Sách Hồn làm Vô Song muốn hét lên vì sung sướng. Gã đã tích lũy được hơn hai vạn sáu công đức, lôi kiếp diệt thế giờ đây chỉ còn là chuyện nhỏ!


Thế nhưng, ngay khi Vô Song đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, bầu trời phía biên giới phía Nam bỗng chốc tối sầm lại một cách bất thường. Một luồng oán khí màu đen kịt, lạnh buốt từ dưới lòng đất ranh giới bốc lên cuồn cuộn, che khuất cả ánh nắng ban mai.


Trong tâm thức của Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đột ngột phát ra tiếng chuông cảnh báo dồn dập rợn người:


“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Sự biến mất đột ngột của oán khí đầm lầy độc hại đã kích hoạt sự chú ý của tổng đàn Ma giới. Thanh tra Ma giới Lục Phán đang dẫn đầu đoàn kiểm toán oán khí tiến sát ranh giới Vực thẳm Vô Tận để điều tra lý do chi nhánh Hắc Phong Trấn thiếu hụt chỉ số tà ác hằng năm!”


Hắc Vô Song nghe thấy vậy, nụ cười trên môi gã lập tức đông cứng lại. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng khi nhìn thấy một bóng đen khổng lồ mặc quan phục Ma giới đang từ từ hiện rõ trên bầu trời biên cảnh phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!