Nhạc nềnResort5

Đỉnh Sét Đánh Và Cột Thu Lôi Cứu Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đông rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Đỉnh Sét Đánh, kéo theo từng bông tuyết lạnh buốt rơi xuống vạt áo vải thô xám xịt của Hắc Vô Song. Trên bầu trời, mây đen cuộn xoáy như một cái phễu khổng lồ rỉ sét, sấm sét màu tím và đỏ rực đan xen vào nhau rống lên những tiếng gầm chấn động cả đất trời. Uy áp hủy diệt của Thiên Đạo đang khóa chặt lấy tọa độ của Nhà Mái Ấm An Lạc dưới chân núi, nơi một ngàn đứa trẻ mồ côi đang ngơ ngác mặc những chiếc áo ấm bắp cải phát ra hào quang ấm áp.


Hắc Vô Song đứng ở rìa vực đá, khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã ẩn sau tròng kính thạch anh đang giật giật liên hồi vì căng thẳng. Trong giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền nay đã bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ cứu người – khẽ va lách cách vào vách giỏ, phát ra âm thanh như đang run rẩy trước lôi kiếp.


Trong tâm thức của Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang liên tục nhấp nháy những dòng chữ đỏ lòm phát ra âm thanh cảnh báo đầy thúc giục:


“Ting ting! Chỉ số công đức hiện tại: 19,999 điểm. Cảnh báo khẩn cấp: Biến động linh lực từ một ngàn chiếc áo ấm bắp cải ma pháp dệt sợi gai đã kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân thử nghiệm của Thiên Đạo. Nếu có bất kỳ phàm nhân nào tại mái ấm bị sét đánh tử vong, điểm công đức sẽ ngay lập tức tụt về mức âm vô hạn! Kính đề nghị ký chủ nhanh chóng giải quyết thiên tai!”


“Mẹ kiếp! Chỉ thiếu đúng 1 điểm công đức nữa là ta đột phá mốc hai vạn, thế mà cái ông trời già này lại muốn dùng sét đánh nát mông ta!” Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. Gã vô cùng uất ức. Gã đã phải chịu đựng bao nhiêu hiểu lầm dở khóc dở cười, bắt cả Tả Hộ Pháp Dạ Sát mặc tạp dề hồng ngồi thêu thùa suốt đêm để tích đức, thế mà giờ lại bị thiên kiếp dí sát sườn.


Nếu gã dùng Vô Thượng Ma Công của dòng họ để trực tiếp đập tan đám mây lôi kiếp kia? Không được! Sách Hồn đã cảnh báo, việc dùng ma lực bạo lực để chống trả thiên kiếp sẽ bị tính là hành vi khiêu khích Thiên Đạo, điểm công đức tích lũy sẽ ngay lập tức bị trừ sạch về không. Gã sẽ bị sét đánh thành tro bụi ngay lập tức.


“Không thể dùng pháp thuật bạo lực... Vậy thì ta phải dùng đến sức mạnh của khoa học kỹ thuật phàm trần!” Đôi mắt Vô Song bỗng bừng sáng lên một tia xảo quyệt.


Gã quay đầu nhìn về phía chiếc hòm gỗ khổng lồ mà gã vừa bắt đám lâu la Ma giáo vận chuyển lên núi ban đêm. Bên trong hòm chính là Cột Thu Lôi Đồng Cổ Vạn Niên – một thiết bị cơ khí khổng lồ bằng đồng thau nặng hàng vạn cân, vốn là một phần của trận pháp phòng ngự sấm sét cổ xưa bị vứt xó trong kho phế liệu của Ma Vương Điện. Cột đồng thau này được dệt bằng những sợi dây đồng dày cộm, có khả năng dẫn điện và chịu nhiệt cực kỳ khủng khiếp.


“Hứa tiên sinh! Ngài vác cái cột đồng này lên đây làm gì thế? Nhìn nó giống như một thứ vũ khí tà ác dùng để đâm thủng bầu trời vậy!”


Một giọng nói lanh lảnh, đầy nghi ngờ vang lên từ phía sau tảng đá lớn. Vô Song giật nảy mình, vội vàng xoay người lại. Người vừa bước ra là Sở Phi Yến – cô giáo mẫu giáo bất đắc dĩ của mái ấm. Cô nàng thần trộm mặc bộ đồ da xám bó sát, tóc buộc hai bên nhí nhảnh, đôi mắt sắc sảo đang nhìn chằm chằm vào cây cột đồng khổng lồ với vẻ cảnh giác tột độ.


“Khụ... Sở cô nương! Sao cô lại lên đây?” Vô Song khẽ đẩy kính gọng tre, lập tức bày ra vẻ mặt vô hại của một thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện. “Ta... ta thấy trời sắp giông bão lớn, sợ sấm sét đánh trúng mái ấm của lũ trẻ. Cho nên ta lén vác cây cột đồng phế liệu này lên đây để làm cột thu lôi sưởi ấm... À không, để bảo vệ an toàn cho mọi người!”


“Cột thu lôi?” Sở Phi Yến nhướng mày, vẻ mặt đầy hoài nghi. “Ta chưa từng nghe nói đến loại pháp bảo nào có tên như vậy. Nhìn những đường vân đồng rỉ sét kia xem, rõ ràng nó tỏa ra ma lực hắc ám mờ mờ. Ngài... ngài rốt cuộc đang che giấu âm mưu gì? Có phải ngài muốn dùng thứ này để triệu hồi ma đầu hủy diệt thị trấn không?”


“Sở cô nương đúng là biết đùa!” Vô Song cười khổ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. *Âm mưu cái đầu cô ấy! Ta đang muốn cứu cái mạng nhỏ của ta và lũ trẻ đấy! Nếu không nhanh tay lắp đặt, thiên lôi giáng xuống thì cả ta và cô đều biến thành thịt nướng lò đất!*


Không thèm giải thích nhiều, Vô Song vác cây cột đồng khổng lồ lên vai, giả vờ như đang dùng hết sức bình sinh của một phàm nhân yếu ớt, bước từng bước nặng nề lên đỉnh núi đá cao nhất. Gã nhanh chóng đào một chiếc hố sâu dưới nền đất nhiễm ma khí, cắm chặt Cột Thu Lôi Đồng Cổ Vạn Niên xuống đất. Sau đó, gã lén truyền một tia ma lực ấm áp sấy khô sợi dây dẫn đồng lớn, chạy dọc theo sườn núi dốc đứng, nối thẳng vào hệ thống Nồi Sắt Vạn Quân Lý Đại Đầu trong nhà bếp dã chiến dưới chân núi.


Ý đồ của Vô Song rất đơn giản và thực dụng: Gã muốn dùng cột đồng để hút toàn bộ năng lượng sấm sét của lôi kiếp, dẫn nó chạy theo dây đồng xuống nhà bếp để nấu chín mười ngàn suất cháo từ thiện, sưởi ấm cho mái ấm và đun nóng nước tắm sâm dứa cho phàm nhân. Như vậy, gã vừa bảo vệ được mái ấm, vừa tiết kiệm được 90% chi phí củi gỗ ma hỏa, lại vừa có thể kiếm thêm điểm công đức bảo vệ môi trường! Đúng là một mũi tên trúng ba con nhạn!


Thế nhưng, ngay khi Vô Song vừa buộc chặt sợi dây đồng cuối cùng vào cột tháp, một tiếng cười ngạo nghễ, chói tai bỗng chốc vang lên từ phía đỉnh đá đối diện:


“Ha ha ha! Kẻ nào dám bén mảng đến địa bàn của Lôi Tộc ta?! Một tên thư sinh nghèo hèn dơ bẩn mà cũng đòi nghịch sấm sét sao?!”


Từ trong màn sương mù sấm sét, một thanh niên tóc xanh dựng đứng rực điện bước ra. Hắn mặc bộ giáp đồng thêu hình sấm sét lấp lánh, tay luôn cầm hai quả cầu đồng tích điện phát ra tiếng nổ lốp bốp liên tục. Đó chính là Lôi Động Thiên – thiếu chủ kiêu hãnh của Lôi Tộc. Hắn nhìn thấy Vô Song đang đứng cạnh cột đồng khổng lồ, lập tức cười khinh bỉ:


“Ta là Lôi Động Thiên! Hôm nay ta lên Đỉnh Sét Đánh này để tiếp nhận lôi kiếp rèn luyện thể xác, đồng thời dùng sấm sét vĩ đại để tiêu diệt Ma giáo tàn bạo dưới chân núi! Tên thư sinh kia, khôn hồn thì cút ngay lập tức, nếu không lôi điện của ta sẽ đánh ngươi thành tro bụi!”


Vô Song ngơ ngác nhìn tên thiếu chủ Lôi tộc đang làm màu quá đà kia. Gã khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *Lại thêm một tên ngốc thích tự sát. Sét thiên kiếp đỏ rực kia chứa đựng uy lực hủy diệt của Thiên Đạo, ngay cả Ma Vương như ta còn phải trốn, thế mà ngươi lại muốn dùng nó để rèn thể xác? Đầu óc của Lôi tộc các ngươi đều bị chập điện hết rồi sao?*


“Đại ca ơi, ta khuyên ngài đứng dịch ra một chút.” Vô Song giả vờ nhút nhát, run rẩy nói qua kẽ răng. “Cái cột đồng này của ta dẫn điện mạnh lắm. Ngài mặc giáp đồng, tay cầm cầu đồng đứng gần đây dễ bị sét đánh trúng lắm đó.”


“Hừ! Nực cười!” Lôi Động Thiên kiêu ngạo vung hai quả cầu đồng lên trời, tạo ra những tia chớp xanh loét bao quanh người. “Ta sinh ra từ sấm sét, lôi điện là thuộc hạ của ta! Sét né ta ra còn không kịp, làm sao có thể đánh trúng ta?! Nhìn đây! Lôi Đình Vạn Kích!”


Cùng lúc đó, trên tầng mây cao vạn trượng, thần sét Lôi Công của thiên giới đang uể oải ngồi trên tòa sen đồng. Tay hắn cầm búa đồng và nêm đồng tích điện khổng lồ, mắt đeo kính gọng tre đen xì để soi bản đồ định vị của Thiên Đạo Bảng.


“Khụ... hôm nay chỉ tiêu phóng lôi kiếp thử nghiệm xuống Ma Vương Điện là mười luồng sét.” Lôi Công lầm bẩm mệt mỏi. “Ủa, sao tự nhiên ở Đỉnh Sét Đánh lại xuất hiện một điểm có độ dẫn điện cao bất thường thế kia? Một cây cột đồng khổng lồ cắm sâu dưới lòng đất... Tuyệt vời! Thiên đạo quả thực thương tình kẻ làm công ăn lương như ta, có điểm dẫn sét thế này thì nhắm bắn dễ hơn nhiều!”


Lôi Công phấn khởi vung mạnh búa đồng gõ vào nêm đồng.


*ẦM!!!*


Một luồng sét lôi phạt đỏ rực như máu, dày bằng cả vòng ôm của một người trưởng thành, rống lên một tiếng kinh thiên động địa nhắm thẳng vào Đỉnh Sét Đánh mà giáng xuống!


Lôi Động Thiên nhìn thấy luồng sét đỏ rực khổng lồ kia, đôi mắt xanh của hắn bỗng chốc sáng rực lên sự cuồng nhiệt cuồng tín. Hắn vội vàng nhảy lên mỏm đá cao nhất, vung hai quả cầu đồng ra trước ngực, hét lớn:


“Ha ha ha! Thiên lôi đã nghe theo tiếng gọi của ta! Hãy nhìn sức mạnh vĩ đại của Lôi tộc đây!!!”


Thế nhưng, đời không như là mơ, và sấm sét của Thiên Đạo thì hoàn toàn tuân thủ các định luật vật lý phàm trần chứ không hề quan tâm đến lòng tự tôn của thiếu chủ Lôi tộc.


Luồng sét đỏ rực khổng lồ giáng xuống với tốc độ ánh sáng, hoàn toàn bỏ qua hai quả cầu đồng nhỏ bé của Lôi Động Thiên, bẻ cong quỹ đạo một cách mượt mà mượt mà và lao thẳng vào đỉnh nhọn của Cột Thu Lôi Đồng Cổ Vạn Niên!


*ẦM!!!*


Tiếng nổ chấn động làm rung chuyển toàn bộ ngọn núi đá. Cột đồng thau khổng lồ rực sáng lên một màu vàng đỏ chói mắt.


Lôi Động Thiên đứng ngay bên cạnh, uy áp sấm sét cực mạnh thổi bay hắn ra xa mười mét. Hắn ngã nhào xuống đất cát bẩn thỉu, toàn bộ mái tóc xanh dựng đứng rực điện bỗng chốc bị giật xoăn tít lại như những sợi mì tôm ăn liền bị cháy đen. Giáp đồng trên người hắn phát ra tiếng nổ lốp bốp, khói đen bốc lên nghi ngút từ mông và nách.


“Cái... cái gì?! Sét... sét lại phản bội ta sao?!” Lôi Động Thiên ngơ ngác nhìn hai quả cầu đồng đã bị ám muội đen thui trên tay, đầu óc quay cuồng phát điên vì hoang mang.


Trong khi đó, luồng năng lượng khổng lồ từ thiên lôi đỏ rực đã bị cột đồng hút chặt, chạy dọc theo sợi dây dẫn đồng lớn truyền xuống sườn núi dốc đứng.


Dưới chân núi, trong nhà bếp dã chiến của Nhà Mái Ấm An Lạc, Tả Hộ Pháp Dạ Sát đang mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà, tay cầm chiếc muôi đồng thau lớn đứng canh nồi súp bắp cải. Đột nhiên, hệ thống dây đồng quấn quanh Nồi Sắt Vạn Quân Lý Đại Đầu rực sáng lên những tia chớp màu đỏ mờ mờ.


*Xèo xèo xèo...*


Nước lạnh trong nồi sắt khổng lồ bỗng chốc sôi sùng sục sủi bọt khí cuồn cuộn. Mùi thơm ngào ngạt của súp bắp cải nóng hổi lập tức tỏa ra khắp không gian. Cách đó không xa, dòng nước lạnh chảy vào suối nước nóng cũng bỗng chốc ấm áp lên nhanh chóng, tỏa ra mùi hương sâm dứa ngọt ngào sảng khoái tinh thần.


“Trời đất ơi!” Dạ Sát trợn tròn mắt dữ tợn nhìn nồi súp sôi siêu tốc. Gã lập tức dập đầu sầm sầm xuống đất cát, khóc ròng cảm động: “Tôn thượng vĩ đại vạn tuế! Ngài lại dùng thần thông tối cao để chuyển hóa lôi kiếp thành nhiệt lượng nấu súp bắp cải cho chúng ta! Ngài đúng là nhà chiến lược ẩm thực vĩ đại nhất Ma giới!”


Trên Đỉnh Sét Đánh, Hắc Vô Song nhìn thấy sợi dây đồng dẫn điện hoạt động hoàn hảo, trong lòng mừng rỡ tột độ. Gã khẽ liếc nhìn cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng trong tâm thức, chỉ số công đức đang nhảy múa liên tục:


“Ting ting! Chuyển hóa thành công năng lượng thiên tai thành tài nguyên sinh hoạt phúc lợi phàm nhân! Điểm công đức bảo vệ môi trường: +1 điểm!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 20,000 điểm! Chúc mừng ký chủ đột phá cảnh giới mới thành công!”


“Ha ha ha! Ta sống rồi! Ta không bị sét đánh nữa!” Vô Song suýt chút nữa thì nhảy dựng lên hét lớn vì sung sướng.


Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc gã đang đắc ý nhất, một sự cố kỹ thuật vô cùng nghiêm trọng đã xảy ra. Sợi dây dẫn đồng phàm trần do Vô Song tự chế tuy dày cộm nhưng làm sao có thể chịu đựng nổi toàn bộ năng lượng khổng lồ của luồng lôi phạt đỏ rực liên tục.


*Xoẹt! Đoàng! rắc...*


Sợi dây đồng ở đoạn sườn núi bỗng chốc bị quá tải nhiệt lượng, nổ tung và đứt rời làm đôi.


Luồng sét lôi phạt khổng lồ còn dư thừa trên cột đồng mất đi đường dẫn xuống lòng đất, bắt đầu tích tụ và vặn vẹo điên cuồng. Nó tìm kiếm một điểm có độ dẫn điện cao khác ở gần đó để giải phóng năng lượng.


Cách Đỉnh Sét Đánh đúng hai dặm về phía Tây, giữa một thung lũng khuất sương mù, chính là khu vườn rau hữu cơ sang trọng của Đại Tổng Giám Mục Lôi Chấn Sơn. Khu vườn này được rào chắn bằng những cột sắt mạ vàng ròng sáng loáng, bên trong trồng đầy những loại thảo dược quý hiếm như “Nhân Sâm Ánh Sáng” và “Linh Chi Hữu Cơ” trị giá hàng ngàn linh thạch thô để bán giả dối chữa bệnh cho tín đồ nghèo khổ.


Những cột sắt mạ vàng ròng rực rỡ kia, đối với luồng sét dư thừa đang điên cuồng tìm chỗ tiếp đất, chẳng khác nào một tấm biển quảng cáo khổng lồ phát sáng.


*VÚT!!!*


Luồng sét đỏ rực khổng lồ bị chuyển hướng hoàn toàn, lao vút qua thung lũng ranh giới với tốc độ chớp giật, găm thẳng vào giữa khu vườn rau mạ vàng của Lôi Chấn Sơn!


*UỲNH!!! BOOM!!!*


Một vụ nổ khủng khiếp bùng nổ rực rỡ giữa thung lũng. Toàn bộ khu nhà kính bằng thủy tinh dát vàng ròng, hàng vạn gốc nhân sâm và linh chi quý hiếm bỗng chốc bị thiêu rụi thành những đống than đen xì bốc khói nghi ngút. Các cột sắt mạ vàng bị sét đánh nóng chảy, méo mó vẹo vọ như những con rết rỉ sét.


Từ trong ngôi biệt thự lộng lẫy bên cạnh vườn rau, Đại Tổng Giám Mục Lôi Chấn Sơn đang mặc bộ áo choàng hồng y giáo sĩ lộng lẫy hớt hải chạy ra. Nhìn thấy khu vườn rau hữu cơ trị giá hàng ngàn linh thạch thô – nguồn thu nhập tài chính bất chính lớn nhất của mình – nay chỉ còn là một hố đen thui bốc khói hôi thối, lão sụp đổ hoàn toàn tinh thần.


Lôi Chấn Sơn quỳ sụp xuống vũng bùn đất bẩn thỉu, hai tay ôm đầu, mặt mũi bầm dập vì khói bụi, gào rú khóc lóc thảm thiết vang vọng cả thung lũng:


“Vườn rau của ta!!! Linh chi của ta!!! Nhân sâm của ta!!! Đứa nào?! Đứa nào đã dám dẫn sét đánh vào đây phá hoại tài sản của Giáo hội?! Ta thề sẽ băm vằm kẻ đó thành vạn mảnh!!!”


Tiếng khóc lóc, gào rú đầy tuyệt vọng của lão Tổng Giám Mục phản diện ngụy quân tử vang vọng khắp núi rừng biên cương, mang lại một không khí vô cùng hài hước và sảng khoái cho Đỉnh Sét Đánh.


Trên đỉnh núi, Lôi Động Thiên vẫn đang ngồi bệt dưới đất, đầu tóc mì tôm cháy đen khẽ giật giật vì điện giật. Hắn ngơ ngác nhìn Vô Song đang thản nhiên thu dọn đống dây đồng đứt rách rưới, run rẩy nói:


“Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?! Tại sao sấm sét của ta lại nghe lời ngươi dẫn đi sưởi ấm nồi cháo phàm nhân phàm trần?!”


“Ta đã bảo ngài đứng dịch ra rồi mà ngài không nghe.” Vô Song khẽ lắc đầu thở dài, vẻ mặt vô cùng nhân từ thương hại. Gã đeo lại Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn thật chặt, xách giỏ tre cũ kỹ lên vai, khẽ vỗ nhẹ vào đầu chú mèo béo Mộc Nhĩ đang thò đầu ra hít thở mùi sâm dứa thơm phức từ dưới chân núi bốc lên.


“Sở cô nương, bão tan rồi. Chúng ta xuống núi ăn cháo nóng thôi!” Vô Song mỉm cười nhân hậu nhìn Sở Phi Yến vẫn đang đứng há hốc mồm kinh ngạc.


Sở Phi Yến nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt sắc sảo nhìn bóng lưng thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện đang thong thả đi xuống núi giữa màn tuyết rơi nhẹ. Sự nghi ngờ và sùng bái trong lòng cô nàng thần trộm đối với vị “tiên nhân ẩn thế” này đã đạt đến mức cực hạn tột đỉnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!