Nhạc nềnResort5

Thêu Áo Cho Trẻ Và Trận Pháp Phòng Ngự Tối Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đông rít qua từng kẽ lá của rặng tre già đầu trấn Hắc Phong, mang theo những bông tuyết lạnh buốt đáp xuống mái ngói dột nát của Nhà Mái Ấm An Lạc. Cái lạnh của mùa đông biên thùy tràn về nhanh như một cơn bão, khiến những đứa trẻ mồ côi phàm nhân lẫn bán yêu trong mái ấm phải co rúm người lại, hàm răng va vào nhau lập cập. Dù hơi nước ngọt ngào nồng nàn mùi sâm dứa từ nhà tắm công cộng suối nước nóng cách đó không xa vẫn thoang thoảng bay qua, nhưng nó cũng không thể xua đi cái rét căm căm đang gặm nhấm những cơ thể nhỏ bé.


Đứng ở góc sân chơi, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã khẽ giật liên hồi. Trong giỏ tre cũ kỹ gã đeo bên hông, Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền nay đã bị mẻ thêm loang lổ vài góc nhỏ sau những vụ va chạm cứu người trước đó – khẽ va vào thành giỏ tạo ra tiếng kêu lách cách trầm buồn.


Trong tâm thức của Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng đang liên tục nhấp nháy những dòng chữ vàng nhạt đầy áp lực:


“Chỉ số công đức hiện tại: 18,499 điểm. Cảnh báo mùa đông: Nếu có bất kỳ đứa trẻ mồ côi nào tại Nhà Mái Ấm An Lạc bị nhiễm phong hàn dẫn đến tử vong, hệ thống sẽ quy trách nhiệm cho người sáng lập. Điểm công đức sẽ ngay lập tức bị trừ nặng về mức âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân!”


“Mẹ kiếp! Cái hệ thống khốn nạn này lại bắt đầu tống tiền ta rồi!” Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. *Ta đã phải vất vả bắt siêu trộm Sở Phi Yến làm giáo viên không lương, lại phải đi giải độc suối nước nóng muốn kiệt sức mới tích lũy được bấy nhiêu công đức. Nếu chỉ vì lũ trẻ thiếu áo ấm mà bị sét đánh nát mông, ta thà đi học thêu thùa còn hơn!*


Nghĩ là làm, Vô Song vội vã rảo bước đến tiệm may nhỏ của Dì Bảy Thêu Thùa ở góc chợ trung tâm. Dì Bảy là một phụ nữ phàm nhân phúc hậu, mập mạp, lúc nào cũng mặc bộ áo vải thô màu xanh lam và đeo chiếc kính gọng tre cũ kỹ. Nhìn thấy “Hứa tiên sinh” nhân từ bước vào, dì vội vàng buông cây kim thêu bằng bạc cổ xuống, đon đả chào hỏi:


“Ôi, Hứa tiên sinh! Ngài đến tìm tôi có việc gì thế? Nghe nói ngài vừa lập ra Nhà Mái Ấm An Lạc cứu giúp lũ trẻ nghèo khổ, tôi cảm động đến phát khóc đây này!”


“Dì Bảy quá khen rồi.” Vô Song khẽ cúi đầu, bày ra vẻ mặt vô cùng lễ độ của một thư sinh nghèo. Gã lấy từ trong giỏ tre ra chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm – chiếc áo khoác cũ kỹ dệt từ sợi gai phàm nhân dột nát – nhẹ nhàng đặt lên bàn. “Mùa đông lạnh giá đã tràn về, lũ trẻ ở mái ấm thiếu áo ấm trầm trọng. Hứa mưu muốn nhờ dì dạy cho kỹ thuật vá áo và thêu thùa cơ bản, để tự tay may những bộ quần áo ấm cho các con. Chỉ là... Hứa mưu không có nhiều tiền, chỉ có chiếc áo choàng gai thô này làm nguyên liệu.”


Dì Bảy nghe vậy, đôi mắt sau tròng kính tre khẽ đỏ ửng. Dì nghẹn ngào nói: “Hứa tiên sinh đúng là bồ tát sống! Ngài đã tự bỏ tiền túi ra làm bao việc thiện, giờ lại còn muốn tự tay may áo cho lũ trẻ. Được! Tôi sẽ dạy ngài kỹ thuật Thêu Thùa Bảo An Pháp gia truyền. Đây là cách thêu họa tiết hoa sen bảo vệ lên quần áo, giúp giữ ấm tinh thần cực tốt!”


Dì Bảy bắt đầu tận tình chỉ dẫn Vô Song cách cầm kim, luồn chỉ và đưa những đường kim đầu tiên. Thế nhưng, đối với một Ma Vương sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa nhưng đang bị phong ấn như Vô Song, cây kim thêu bạc nhỏ bé kia chẳng khác nào một cọng cỏ mỏng manh. Gã vụng về cầm kim thêu, ngón tay run rẩy cố gắng đâm qua lớp vải gai thô của chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm.


*Phập! Cạch!*


“Ối! Tiên sinh nhẹ tay một chút! Cây kim bạc cổ của tôi suýt nữa thì bị ngài bóp gãy làm đôi rồi!” Dì Bảy hốt hoảng la lên.


Vô Song toát mồ hôi hột, vội vàng xin lỗi. Để tránh làm gãy thêm kim thêu của Dì Bảy, gã buộc phải vận dụng một tia nhỏ ma lực hỏa hệ ấm áp (vốn là kỹ năng Ma Lực Ấm Rễ Cây) truyền vào đầu ngón tay để làm mềm lớp vải gai thô cứng ngắc.


Thế nhưng, luồng ma lực hắc ám ấm áp của gã khi đi qua cây kim bạc cổ và sợi chỉ thêu phàm nhân, vô tình bị bẻ cong bởi pháp tắc công đức kim quang đang bao quanh cơ thể gã. Sợi chỉ thêu bỗng chốc phát ra những luồng sáng vàng kim mờ mờ, lấp lánh cực kỳ mượt mà dưới ánh nắng ban ngày.


Vô Song mải mê thêu thùa, cố gắng tái hiện lại họa tiết hoa sen bảo vệ mà Dì Bảy vừa dạy. Nhưng do đôi tay thô kệch quen cầm đại đao hủy diệt vạn giới, họa tiết hoa sen của gã thêu ra trông méo mó, tròn múp míp và có nhiều lá xòe ra xung quanh...


Trông giống hệt một cây bắp cải hữu cơ khổng lồ!


“Ủa... tiên sinh thêu hoa sen kiểu gì mà nhìn giống cây bắp cải thế kia?” Dì Bảy gãi đầu ngơ ngác.


“Khụ... Đây là bắp cải cát tường!” Vô Song đỏ mặt, vội vàng ngụy biện. “Ăn bắp cải giúp thanh nhiệt thải độc cơ thể, thêu bắp cải lên áo sẽ giúp lũ trẻ luôn khỏe mạnh, không bị nóng trong người!”


“Ồ! Ra là vậy! Hứa tiên sinh quả thực có kiến thức y học thâm sâu!” Dì Bảy gật gù sùng bái.


Trong lúc Vô Song đang cặm cụi ngồi thêu bắp cải tại tiệm may, thì ở phía sau rèm cửa của ngôi nhà đối diện, một đôi mắt sắc lạnh tỏa ra khói đỏ mờ ảo đang âm thầm quan sát mọi hành vi của gã. Đó chính là Hữu Hộ Pháp Huyết Mị. Cô nàng ma đầu này luôn suy diễn mọi hành động của đại ca thành âm mưu tàn độc cấp quốc gia.


Nhìn thấy những luồng ma lực ấm áp rò rỉ từ ngón tay Vô Song tạo thành các đường chỉ phát sáng rực rỡ trên chiếc áo vải thô, Huyết Mị lập tức trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập vì kinh hoàng:


*“Trời đất ơi! Tôn thượng... ngài ấy không phải đang thêu bắp cải! Những đường chỉ phát sáng kia chứa đựng dao động ma lực cực kỳ tinh thuần, đan xen chặt chẽ thành một mạng lưới tuần hoàn hoàn hảo. Đây rõ ràng là ‘Vạn Ma Giáp’ – trận pháp phòng ngự tối mật cấp quốc gia của Ma tộc cổ xưa! Ngài ấy đang lén lút dệt trận pháp bảo vệ lên quần áo trẻ em để chuẩn bị cho một cuộc đại chiến diệt thế sắp tới!”*


Huyết Mị hoảng sợ tột độ, lập tức vận dụng khinh công bay thẳng về Ma Vương Điện để báo cáo khẩn cấp cho Tả Hộ Pháp Dạ Sát.


Dạ Sát lúc này đang mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà, tay cầm chiếc muôi đồng thau lớn đứng canh nồi súp bắp cải ở bếp ăn Ma điện. Nghe Huyết Mị hớt hải báo tin, gã đại hán cao hai mét lập tức đập mạnh chiếc muôi đồng xuống bàn đá vỡ vụn, trợn mắt gầm rú dữ dội:


“Cái gì?! Tôn thượng đang tự mình ngồi thêu thùa trận pháp phòng ngự tối mật để bảo vệ thế hệ mầm non của Ma giáo sao?! Ngài ấy là Ma Vương tối cao, đôi tay vĩ đại kia dùng để hủy diệt vạn giới, thế mà giờ phải cầm kim chỉ thêu thùa vì sự an nguy của chúng ta! Chúng ta là hộ pháp mà lại ngồi không nhìn đại ca vất vả thế này sao?! Thật là một sự sỉ nhục tột cùng!”


“Đúng vậy! Chúng ta phải chia sẻ gánh nặng với tôn thượng!” Huyết Mị cũng rực lửa cuồng nhiệt. “Truyền lệnh của ta! Gom hết toàn bộ lâu la, lính canh Ma giáo trong điện lại! Bắt buộc tất cả phải đi học thêu thùa ngay lập tức!”


Chỉ trong vòng nửa canh giờ, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu, có một không hai trong lịch sử Ma giới đã diễn ra tại sảnh chính u ám của Ma Vương Điện.


Hàng trăm gã lâu la, lính canh Ma giáo vạm vỡ, mặt sẹo dữ tợn, răng nanh chìa ra ngoài và xăm trổ đầy mình đang phải ngồi bệt dưới đất thành từng vòng tròn trật tự. Dạ Sát vác sợi xích sắt xích quỷ khổng lồ đi tuần tra xung quanh, đôi mắt trợn trừng hung ác quát lớn:


“Tất cả nghe lệnh! Bỏ đại đao xuống! Cầm kim chỉ lên! Đứa nào thêu lệch một đường chỉ, ta sẽ dùng xích sắt quất nát mông! Phải thêu đúng họa tiết bắp cải ma pháp mà tôn thượng đã khai sáng!”


“Dạ... dạ rõ!” Đám lâu la run rẩy đồng thanh hét lớn.


Những gã ma đầu hung hãn thường ngày chỉ biết chém giết, nay phải dùng những ngón tay thô kệch dính đầy máu khô để cầm những cây kim thêu bạc nhỏ xíu. Bọn họ cố gắng luồn chỉ, mắt ti hí nhìn chăm chăm vào mảnh vải gai thô dưới ngọn đèn dầu tù mù ban đêm.


*Phập! Phập! Phập!*


“Á! Kim châm vào tay đau quá đại ca ơi!” một gã lâu la da xanh loét mếu máo khóc lóc.


“Câm mồm! Đau cũng phải thêu! Tôn thượng vì tương lai Ma giáo còn không kêu ca, ngươi dám khóc lóc hả?!” Dạ Sát vung xích sắt gầm rú uy hiếp.


Đám lâu la vừa thêu vừa khóc ròng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dọc theo những vết sẹo dữ tợn trên mặt, hòa lẫn với những giọt máu tươi rỉ ra từ đầu ngón tay bị kim châm loang lổ. Bọn họ cố gắng dồn hết toàn lực để thêu những họa tiết bắp cải méo mó lên hàng ngàn chiếc áo ấm vải thô.


Sáng hôm sau, Hắc Vô Song quay trở về Ma Vương Điện để lấy thêm nguyên liệu vải gai, thì hoàn toàn bị chết lặng ngay tại cửa điện. Gã há hốc mồm, chén trà hoa cúc dại trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.


Trước mặt gã, hàng trăm ma đầu hung dữ đang ngồi xếp hàng ngay ngắn, cần mẫn cúi đầu thêu thùa dưới sự giám sát của Dạ Sát mặc tạp dề hồng. Tiếng kim thêu đâm qua vải vang lên sột soạt nghe cực kỳ rùng rợn nhưng lại mang một nhịp điệu vô cùng văn minh, trật tự.


“Các... các ngươi đang làm cái quỷ gì thế này?!” Vô Song gào lên đầy hoảng hốt, khẽ đẩy kính gọng tre.


Dạ Sát nhìn thấy Vô Song xuất hiện, lập tức vứt sợi xích sắt xuống, dập đầu sầm sầm xuống nền đá, khóc ròng cảm động: “Tôn thượng! Thuộc hạ đã biết lỗi rồi! Ngài không cần phải gánh vác một mình! Hãy để thuộc hạ cùng đám lâu la này chia sẻ gánh nặng dệt Vạn Ma Giáp bảo vệ mầm non! Chúng tôi đã thêu xong một ngàn chiếc áo ấm bắp cabge ma pháp rồi ạ!”


Huyết Mị cũng quỳ bên cạnh, dâng lên một chồng áo ấm vải thô được thêu họa tiết bắp cải lấp lánh ánh sáng vàng đỏ mờ mờ. Cô nàng hoang tưởng vĩ mô cung kính nói: “Tôn thượng! Trận pháp phòng ngự tối mật đã được chúng tôi hoàn thành hoàn hảo! Chỉ cần lũ trẻ mặc áo này vào, dù có bị tu sĩ chính phái tấn công, trận pháp bắp cải cũng sẽ tự động bảo vệ chúng!”


Vô Song nhìn chồng áo ấm thêu bắp cải méo mó nhưng đường chỉ vô cùng chắc chắn, khóe miệng gã khẽ giật giật liên tục. Gã định quát mắng đám thuộc hạ phá hoại này vì dám tự ý làm bậy, nhưng khi nhìn thấy những ngón tay bị kim châm chảy máu loang lổ của Dạ Sát và đám lâu la, lòng gã bỗng chốc mềm xuống.


*Mẹ kiếp... Dù bọn chúng hiểu lầm vĩ mô thành trận pháp phòng ngự Ma giáo, nhưng ít nhất bọn chúng đã thêu xong một ngàn chiếc áo ấm cho trẻ em mồ côi trong vòng một đêm mà không hề sát sinh hay dùng bạo lực làm hại ai. Sức lao động miễn phí chất lượng cao thế này, ta không dùng thì đúng là phí của trời!*


Nghĩ đến đây, Vô Song khẽ hắng giọng, bày ra vẻ mặt vô cùng thâm sâu khó lường. Gã khẽ gật đầu, vỗ vai Dạ Sát nói: “Tốt lắm. Các ngươi đã hiểu được tâm ý của ta. Hãy mau chóng mang số áo ấm này đến Nhà Mái Ấm An Lạc phân phát cho lũ trẻ kịp mùa đông.”


“Tuân lệnh tôn thượng! Ma Vương vạn tuế!” Đám lâu la Ma giáo mừng rỡ gào thét, nước mắt cảm động rơi lã chã vì được đại ca khen ngợi.


Chiều hôm đó, tại sân chơi Nhà Mái Ấm An Lạc, hàng ngàn chiếc áo ấm thêu hoa văn bắp cải rực rỡ đã được trao tận tay cho những đứa trẻ mồ côi nghèo khổ. Sở Phi Yến – lúc này đang bận rộn dọn dẹp vệ sinh sân chơi – kinh ngạc nhìn đám lâu la Ma giáo vạm vỡ đang nhẹ nhàng khoác áo ấm cho lũ trẻ với vẻ mặt vô cùng hiền từ bất đắc dĩ.


Ngay khi những đứa trẻ mặc áo ấm thêu bắp cải vào người, một hiện tượng kỳ diệu bỗng chốc xảy ra.


Ma lực ấm áp sấy khô tích tụ từ những đường kim thêu bạc cổ kết hợp với hào quang công đức của Vô Song bỗng chốc kích hoạt. Toàn bộ những chiếc áo bắp cải đồng loạt phát ra một vầng hào quang ấm áp, màu vàng đỏ mờ mờ bao quanh cơ thể lũ trẻ trong bán kính nửa mét, xua tan hoàn toàn cái lạnh giá của gió tuyết mùa đông biên thùy.


Lũ trẻ mồ côi phấn khích chạy nhảy tung tăng, cơ thể chúng tỏa ra ánh sáng ấm áp giống như những ngọn nến lung linh rực rỡ giữa đêm đông.


“Oa! Áo bắp cải ấm quá cô giáo ơi!”


“Nhìn cháu phát sáng nè cô giáo!”


Sở Phi Yến đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt tròn xoe sau lớp mặt nạ đen dã chiến khẽ trợn trừng kinh ngạc. Cô nàng khẽ lẩm bẩm: “Cái... cái này không phải là áo vải thô bình thường! Hào quang ấm áp này có lực phòng ngự nhẹ, có thể ngăn chặn gió tuyết và tà khí rò rỉ. Hứa Lương Thiện... ngài rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại có thể chế tạo ra loại pháp bảo phòng ngự mầm non vĩ đại thế này chứ?!”


Cách đó không xa, các tu sĩ chính phái của Ngọc Kiếm Sơn và các tông môn lân cận đang đi tuần tra biên giới, cũng hoàn toàn chấn động kinh hoàng khi nhìn thấy hàng ngàn đứa trẻ mồ côi đầu trấn đang mặc những chiếc áo bắp cải phát sáng rực rỡ, tỏa ra hào quang ấm áp làm chấn động cả một vùng trời biên thùy.


“Trời đất ơi! Trận pháp phòng ngự tối mật của Ma giáo xuất hiện rồi!” một tu sĩ trẻ hoảng hốt kêu lên.


Trong tâm thức của Hắc Vô Song, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng bỗng phát ra âm thanh báo động dồn dập, vang dội như tiếng chuông khánh đồng ngân vang:


“Ting ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành xuất sắc chiến dịch may áo ấm cứu trợ trẻ em mồ côi Nhà Mái Ấm An Lạc kịp mùa đông giá rét! Điểm công đức giáo dục mầm non tăng vọt: +1500 điểm!”


“Chỉ số công đức hiện tại: 19,999 điểm! Cảnh giới Công Đức Kim Thân đang tiến sát ngưỡng đột phá mới!”


Vô Song khẽ mỉm cười đầy đắc ý dưới lớp kính gọng tre tre. *Thật là tuyệt vời! Chỉ còn thiếu đúng 1 điểm nữa là ta sẽ đạt mốc hai vạn công đức! Lôi kiếp diệt thế tạm thời sẽ không thể đụng đến một sợi lông chân của ta!*


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi vầng hào quang ấm áp từ một ngàn chiếc áo bắp cải ma pháp của lũ trẻ bốc lên trời cao, lượng linh lực biến động quá mạnh và quá đậm đặc đột ngột kích hoạt phản ứng tự nhiên của quy luật Thiên Đạo.


*Ầm!!!*


Một tiếng sấm sét rền vang chấn động cả đất trời bỗng chốc vang lên từ phía chân trời xa xôi. Trên bầu trời u ám của Đỉnh Sét Đánh, những đám mây đen kịt như mực từ đâu đột ngột tụ tập cuồn cuộn, sấm sét màu tím lấp lánh lốp bốp rạch ngang trời đất, tỏa ra một uy áp hủy diệt lạnh buốt xương tủy khóa chặt lấy khu vực biên cương Hắc Phong Trấn.


Vô Song ngước đầu nhìn lên bầu trời đang cuộn xoáy sấm sét lôi kiếp thử nghiệm, nụ cười trên môi gã lập tức đông cứng lại. Gã khẽ đẩy gọng kính tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng khi nhận ra mây đen lôi kiếp đang hướng thẳng về phía mái ấm...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!