Bột Sắn Dây Khử Độc Và Sự Thất Nghiệp Của Độc Sư
Tiếng cười khàn khàn, chói tai của độc sư tà ác Ôn Dịch vang vọng khắp vách đá âm u của Suối nước nóng Ma Quỷ. Lão đứng trên một mỏm đá cao, chiếc áo choàng xanh lục bẩn thỉu bay lướt thướt trong gió tuyết, tay cầm cây gậy gỗ đầu lâu rỉ ra những giọt máu xanh lục kịch độc đầy ghê tởm. Dưới chân lão, dòng nước suối nóng lưu huỳnh đang sủi bọt sùng sục, mang theo vệt độc dược màu tím thẫm vừa bị lão đổ xuống, chảy cuồn cuộn qua hệ thống đường ống bằng Nồi Sắt Vạn Quân Lý Đại Đầu hướng thẳng về phía nhà tắm công cộng của phàm nhân đầu trấn.
“Ha ha ha! Hắc Vô Song! Ngươi tưởng dẫn được nước nóng về trấn là có thể làm thánh nhân cứu thế sao?” Ôn Dịch trợn trừng đôi mắt ti hí đầy nham hiểm, gào thét đầy cuồng vọng. “Độc dược Ngũ Độc Ôn Dịch của ta một khi đã hòa vào nước nóng lưu huỳnh hỏa khí, độc tính sẽ tăng lên gấp mười lần! Chỉ cần nửa canh giờ nữa, toàn bộ phàm nhân tắm rửa ở nhà tắm công cộng kia sẽ bị thối rữa da thịt, nội tạng nổ tung mà chết! Lúc đó, để xem cái danh tiếng ‘Hứa Lương Thiện’ của ngươi còn giữ được không!”
Đứng ở bờ suối phía dưới, Hắc Vô Song khẽ đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Dưới tròng kính thạch anh tự chế, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Gã không phải sợ hãi trước bản mặt dữ tợn của Ôn Dịch, mà là đang hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng hiển thị trong tâm thức đang liên tục nhấp nháy chữ đỏ báo động đỏ lòm.
“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp: Độc tố cực mạnh đang tiếp cận khu dân cư phàm nhân. Nếu có một phàm nhân tử vong do nguồn nước ô nhiễm, hệ thống sẽ quy trách nhiệm quản lý cho ký chủ. Chỉ số công đức hiện tại: 14,999 điểm sẽ ngay lập tức tụt về mức âm vô hạn, kích hoạt Lôi Kiếp Sát Thân giáng lâm tiêu diệt ký chủ trong vòng ba mươi giây!”
“Mẹ kiếp! Cái hệ thống khốn nạn này!” Vô Song gào thét thảm thiết trong lòng. *Mười bốn ngàn chín trăm chín mươi chín điểm công đức của ta! Ta đã phải đi hốt phân bón hữu cơ, đi nhặt rác dọn bể phốt suốt bao nhiêu ngày qua mới tích lũy được bấy nhiêu! Chỉ cần một tên phàm nhân lăn ra chết, sét đánh thiên kiếp sẽ bổ nát mông ta ngay lập tức!*
Gã nhìn dòng nước độc màu tím thẫm đang chảy xiết trong đường ống sắt, đầu óc quay cuồng tìm cách giải quyết. Gã không thể dùng Vô Thượng Ma Công để đánh bay Ôn Dịch, vì luật cấm sát sinh của Thiên Đạo nghiêm cấm gã dùng bạo lực trực tiếp. Gã cũng định dùng thảo dược Tuyết Liên Bãi Rác nhặt được ở bãi rác ma khí Thanh Phong để lọc nước, nhưng Sách Hồn – tiểu nhân tí hon phát sáng vàng kim – lập tức bay quanh đầu gã và lắc đầu quầy quậy:
“Ting ting! Thảo dược Tuyết Liên gặp nước nóng lưu huỳnh nhiệt độ cao sẽ bị chín nhừ, biến dòng nước thành một nồi súp thảo dược đặc quánh chứ không có tác dụng trung hòa độc tính lưu huỳnh của Ngũ Độc Tán!”
“Nồi súp thảo dược cái đầu ngươi!” Vô Song nghiến răng kèn kẹt. Đúng lúc gã tưởng như đã rơi vào đường cùng, gã bỗng nhìn thấy chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt bên cạnh. Bên trong giỏ tre, ngoài Chiếc Muôi Đồng Cổ bị mẻ vài góc, còn có ba bao tải lớn chứa đầy bột mịn màu trắng tuyết. Đó chính là Bột Sắn Dây Thanh Mát – loại nông sản phàm trần rẻ tiền mà bà chủ quán chay Hoa Nương đã quyên góp miễn phí cho nhà bếp từ thiện của gã ngày hôm trước để nấu chè giải nhiệt.
Trong đầu Vô Song bỗng chốc bùng nổ một tia sáng thiên tài của tư duy hóa học thực phẩm phàm trần.
*“Khoan đã... Bột sắn dây phàm trần có tính chất thanh nhiệt giải độc cực mạnh, khi gặp nước nóng sùng sục sẽ tự động chín và tạo thành một lớp chất keo tinh bột khổng lồ. Độc dược của Ôn Dịch bản chất là các hạt phân tử độc tố hệ hỏa lưu huỳnh tự do. Nếu ta đổ bột sắn dây xuống nước nóng lưu huỳnh sùng sục này, lớp keo tinh bột chín sẽ tự động bao bọc, cô lập và hấp thụ toàn bộ các phân tử độc tố lưu huỳnh vào bên trong cấu trúc keo của nó, ngăn chặn chúng tiếp xúc với da thịt con người! Đây... đây chính là Sắn Dây Hóa Độc Quy Trình vĩ đại!”*
Nghĩ đến đây, Vô Song lập tức quay đầu lại, dõng dạc hét lớn với thợ rèn Lý Đại Đầu và đám lâu la Ma giáo đang đứng ngơ ngác xung quanh:
“Đại Đầu! Mau vác toàn bộ ba bao tải Bột Sắn Dây Thanh Mát đổ thẳng xuống bể lọc trung tâm của suối nước nóng cho ta! Nhanh lên!”
Lý Đại Đầu vạm vỡ, vai rộng như tấm thớt, đang cầm chiếc búa rèn khổng lồ nghe lệnh liền ngẩn người ra. Gã gãi đầu gãi tai hoang mang hỏi: “Hả? Hứa tiên sinh... Ngài bảo đổ bột sắn dây xuống suối nước nóng sao? Chúng ta đang đi giải độc cứu người, chứ có phải đi nấu chè sắn dây đâu?”
“Ngươi thì biết cái gì!” Vô Song sốt ruột đến mức muốn nhảy dựng lên, quát lớn: “Đây là bí pháp giải độc cổ xưa có tên là Sắn Dây Hóa Độc Quy Trình! Đổ xuống mau, nếu không cả trấn sẽ biến thành đống xương khô đấy!”
Dù không hiểu gì về nguyên lý khoa học vô tri này, nhưng trước uy áp vô hình bỗng chốc rò rỉ từ người Vô Song (do gã quá lo lắng), Lý Đại Đầu và đám lâu la Ma giáo cải trang không dám chậm trễ. Họ lập tức vác ba bao tải bột sắn dây khổng lồ, chạy rầm rập lên phía bể lọc trung tâm và trút sạch toàn bộ bột mịn màu trắng tuyết xuống dòng nước nóng lưu huỳnh đang chảy xiết.
*Ào ào ào!*
Hàng tấn bột sắn dây hòa vào dòng nước sôi sùng sục của Suối nước nóng Ma Quỷ. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc với nhiệt độ cao cực hạn và khí lưu huỳnh, phản ứng hóa học kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Bột sắn dây chín ngay lập tức, trương nở và biến dòng nước độc màu tím thẫm thành một hỗn hợp chất keo sủi bọt trắng xóa mượt mà.
Chưa dừng lại ở đó, Hắc Vô Song âm thầm vận dụng một tia ma lực ấm áp cực nhỏ truyền dẫn qua hệ thống đường ống sắt của Lý Đại Đầu để hỗ trợ quá trình lên men và kết dính tinh bột. Luồng ma lực hủy diệt nguyên thủy của dòng họ Hắc khi bị ép giảm xuống còn 0,0001% công suất vô tình tạo ra một tần số dao động hoàn hảo, thúc đẩy bột sắn dây hấp thụ sạch sẽ toàn bộ dịch độc màu xanh lục của Ôn Dịch vào bên trong lớp keo trắng xóa.
*Xèo xèo xèo!*
Tiếng sủi bọt bong bóng vang lên giòn giã khắp bể lọc. Chỉ trong vòng vài hơi thở, dòng nước độc chết chóc bỗng chốc biến dị hoàn toàn. Mùi lưu huỳnh hôi thối nồng nặc biến mất, thay vào đó là một mùi hương sâm dứa ngọt ngào, thơm phức và mát rượi lan tỏa khắp cả vùng biên thùy, khiến bất kỳ ai ngửi thấy cũng cảm thấy sảng khoái tinh thần và đả thông kinh mạch.
Ôn Dịch đứng trên mỏm đá cao nhìn cảnh tượng đó, nụ cười tàn nhẫn trên môi lão bỗng chốc cứng đờ. Lão trợn tròn mắt nhìn dòng nước suối nóng giờ đây đã biến thành một bể nước tắm thảo dược sủi bọt màu trắng sữa thơm lừng, lắp bắp gào lên đầy hoang mang:
“Cái... cái gì thế này?! Độc dược Ngũ Độc Ôn Dịch gia truyền ba đời của ta... sao lại biến thành nước chè sâm dứa sủi bọt thế này hả?! Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì để phá giải kịch độc của ta?!”
“Tà thuật cái đầu ngươi!” Vô Song thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lau mồ hôi trên trán rồi mỉm cười đầy đắc ý. “Đây là sức mạnh của hóa học thực phẩm phàm trần! Độc dược của ngươi gặp bột sắn dây chín đã bị cô lập hoàn toàn, giờ đây nó không những không có độc, mà còn biến thành một loại nước tắm sâm sủi bọt thảo dược cực kỳ thơm ngon, có tác dụng dưỡng da, tẩy tế bào chết và đả thông kiệt huyệt cho người tắm!”
“Ta không tin! Ngươi gạt ta!” Ôn Dịch nổi điên gào rú. Lão cầm cây gậy đầu lâu định lao xuống bể lọc để đổ thêm độc dược.
Thế nhưng, thợ rèn Lý Đại Đầu đứng bên cạnh, thấy lão già gầy gò này cứ liên tục quấy rối công trình xây dựng của Hứa tiên sinh, liền cảm thấy lòng tự trọng nghề nghiệp bị xúc phạm nặng nề. Gã vung chiếc búa rèn khổng lồ bọc đồng ra, dùng sức mạnh phàm nhân lực lưỡng đẩy nhẹ một cái vào mông Ôn Dịch.
“Tránh ra chỗ khác chơi, lão già dọn bể phốt!” Lý Đại Đầu hầm hừ quát.
*Tùm! Sủi bọt bong bóng!*
Cú đẩy của Lý Đại Đầu khiến Ôn Dịch mất thăng bằng, lao thẳng từ mỏm đá cao xuống bể nước nóng sủi bọt sắn dây thảo dược phía dưới. Lão già gầy gò chìm nghỉm dưới dòng nước trắng sữa thơm phức.
Hắc Vô Song và đám lâu la giật mình nhìn xuống bể nước. Vô Song lo lắng thầm nghĩ: *Hỏng rồi! Lỡ lão độc sư này bị chết đuối hoặc bị bỏng lưu huỳnh trong bể, Thiên Đạo Bảng có trừ điểm công đức của ta không?!*
Nhưng chỉ vài giây sau, đầu của Ôn Dịch bỗng nhô lên khỏi mặt nước sủi bọt. Lão già gầy gò không hề la hét hay đau đớn, mà trái lại, đôi mắt ti hí của lão đang nhắm nghiền đầy vẻ hưởng thụ. Lão khẽ thở ra một hơi dài đầy sảng khoái, vạt áo choàng xanh lục bẩn thỉu giờ đây đã được gột rửa sạch sẽ tinh tươm.
“Trời... trời đất ơi...” Ôn Dịch lẩm nhẩm, hai tay tự động xoa bóp bả vai gầy gò của mình. “Nước tắm này... sao lại ấm áp và dễ chịu thế này? Cái khớp gối đau nhức kinh niên suốt ba mươi năm qua của ta... sao tự dưng lại hết đau hoàn toàn rồi? Làn da nhăn nheo đầy ghẻ lở của ta... sao tự dưng lại mềm mịn như da em bé thế này hả?!”
Lão độc sư tà ác hoàn toàn quên mất âm mưu đầu độc hủy diệt của mình. Lão tự do bơi lội tung tăng trong bể nước sủi bọt sâm dứa, tay cào cào lớp bọt sắn dây đắp lên mặt làm mặt nạ dưỡng da với vẻ mặt vô cùng sung sướng và thỏa mãn.
“Ngọt quá! Thơm quá! Nhà tắm công cộng này thật sự là thiên đường!” Ôn Dịch gào lên đầy phấn khích, hoàn toàn thất nghiệp khỏi ngành độc sư tà phái.
Dân làng Hắc Phong Trấn từ phía dưới nghe mùi thơm sâm dứa ngọt ngào bay tới, cũng hăm hở vác theo khăn tắm chạy ập vào nhà tắm công cộng. Nhìn thấy dòng nước sủi bọt trắng sữa thơm phức và làn da mịn màng của lão độc sư đang tắm dạo, họ lập tức reo hò phấn khởi, thi nhau nhảy xuống bể tắm sảng khoái.
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã áp dụng thành công Sắn Dây Hóa Độc Quy Trình, hóa giải hoàn toàn kịch độc dịch bệnh của đối thủ!”
“Cải tạo thành công Suối nước nóng Ma Quỷ thành trung tâm Spa chăm sóc sức khỏe cộng đồng miễn phí cho dân nghèo!”
“Tích lũy được thêm 2500 điểm công đức phúc lợi y tế!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 17,499 điểm! Bức Tường Công Đức Kim Quang được củng cố vững chắc!”
Tiếng chuông vàng giòn giã vang lên liên tục trong tâm thức làm Hắc Vô Song sướng phát điên. Gã thầm nghĩ: *Ha ha ha! Mười bảy ngàn bốn trăm chín mươi chín điểm công đức! Mạng sống của ta lại được kéo dài thêm rồi! Cái nhà tắm công cộng này thật sự là một mỏ vàng công đức vĩ đại!*
Thế nhưng, sự thành công vang dội của nhà tắm công cộng sủi bọt sâm dứa lập tức thu hút hàng vạn người dân từ các vùng lân cận kéo đến tắm rửa và quyên góp tiền lẻ để ủng hộ. Chỉ trong vòng một ngày, chiếc hòm tiền quyên góp công đức bằng gỗ đặt trước cửa nhà tắm đã chứa đầy ắp hàng vạn Đồng Xu Đồng Nát lấp lánh.
Trong bóng tối của rặng tre già bên cạnh nhà tắm công cộng, một bóng dáng thiếu nữ nhanh nhẹn mặc đồ da xám bó sát đang im lặng quan sát đống tiền xu đồng nát khổng lồ kia. Cô nàng khẽ vung vẩy bộ chìa khóa vạn năng bằng đồng thau trên ngón tay thon gọn, đôi mắt lấp lánh mị quang đầy vẻ thèm thuồng.
Đó chính là siêu trộm trẻ tuổi Sở Phi Yến, kẻ vừa đặt chân đến thị trấn biên thùy và đã lập tức nhắm trúng hòm tiền quyên góp khổng lồ của Ma Vương để chứng minh tay nghề thần trộm vĩ đại của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!