Bãi Rác Ma Khí Và Nhà Máy Phân Bón Sinh Học
Bình minh ngày thứ sáu trên cương vị Ma Vương tối cao của Ma Vương Điện không hề mang lại cho Hắc Vô Song bất kỳ cảm giác thư thái nào. Trái lại, bầu không khí lúc này còn nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi rác thải ma pháp rữa nát và một thứ mùi hôi thối vô cùng đặc trưng đang bốc lên nghi ngút từ phía trước.
Hắc Vô Song, lúc này đang khoác trên mình chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm dệt từ sợi gai phàm trần để che giấu ma lực, cẩn thận đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi. Phía sau gã, Thích Khách A Tứ – tên sát thủ quấn băng gạc đầy người hiện đã tự nguyện hoàn lương làm shipper dã chiến – đang lầm lũi vác theo chiếc hộp gỗ thông giữ nhiệt chứa một bát cháo hành nóng hổi. Bên hông Vô Song, mèo béo Mộc Nhĩ thò cái đầu đen xì ra khỏi chiếc giỏ tre, liên tục hắt hơi vì thứ mùi khó chịu đang bay lơ lửng trong không khí.
“Meo... meo...”
Mộc Nhĩ dùng hai vó trước màu trắng muốt bịt chặt mũi, đôi mắt to tròn phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ mờ đầy oán hận nhìn chằm chằm về phía trước. Nó khẽ cào cào vào vạt áo của Vô Song, như thể muốn cầu xin gã quay đầu lại.
“Ngoan nào Mộc Nhĩ, ta biết chỗ này thối lắm, nhưng chúng ta không thể quay lại.” Vô Song thở dài, thì thầm qua kẽ răng. “Bức thư mật của tà giáo Huyết Sát Môn mà ta nhặt được trong giỏ tre đã nói rõ rồi. Lũ khốn kiếp đó định dùng bãi rác ma khí Thanh Phong này làm nơi chế tạo kịch độc Ngũ Độc Tán để đầu độc giếng nước công cộng của dân làng. Nếu ta không ngăn chặn bọn chúng, giếng nước bị ô nhiễm, phàm nhân chết hàng loạt, Thiên Đạo Bảng sẽ trừ sạch 11,499 điểm công đức tích lũy của ta về con số không tròn trĩnh! Lúc đó, lôi kiếp diệt thế giáng xuống nát mông ta, ta biết đi đâu mà khóc?”
Nghĩ đến viễn cảnh những luồng sấm sét màu tím rền vang rạch nát bầu trời, Hắc Vô Song khẽ rùng mình một cái. Gã siết chặt nắm tay, bước nhanh qua một bãi đá cằn cỗi để chính thức tiến vào địa phận của Bãi rác ma khí Thanh Phong.
Nơi này quả thực là một cơn ác mộng sinh thái đối với phàm nhân. Khắp nơi là những đống phế thải luyện đan rỉ sét của các thế hệ Ma tu cổ xưa vứt bỏ suốt ngàn năm qua. Những vũng nước độc màu xanh lục sủi bọt khí sùng sục, bốc lên những làn khói độc xanh rì đầy ảo giác. Những bộ ma giáp hỏng rỉ sét nằm la liệt trên mặt đất cằn cỗi nhiễm độc. Nếu một người phàm bước vào đây, chỉ cần hít một ngụm khí độc cũng đủ để tẩu hỏa nhập ma ngay tại chỗ. Thế nhưng, đối với Hắc Vô Song, người đang sở hữu lớp phòng ngự Kim Quang Hộ Thể viên mãn, những làn khói độc kia vừa chạm vào vạt áo của gã đã bị một dải hào quang màu vàng kim nhạt nhẹ nhàng đẩy lùi ra xa.
“Kèn kẹt... kèn kẹt...”
Một âm thanh kỳ quái, nghe như tiếng xương khô cọ xát vào nhau vang lên từ phía sau một đống phế liệu khổng lồ.
Hắc Vô Song khẽ phẩy tay ra hiệu cho A Tứ dừng lại, rồi nấp sau một tấm khiên sắt rỉ sét, ghé mắt qua tròng kính thạch anh để quan sát.
Ngay giữa một vũng bùn độc sủi bọt, có một lão già lùn tịt, râu tóc bù xù như tổ chim, chiếc mũi đỏ rực vì nghiện rượu đang mặc một chiếc áo choàng loang lổ đầy vết thuốc bẩn thỉu. Lão già đang cầm một chiếc lò luyện đan bằng xương sọ thú khổng lồ, hí hửng đổ một thứ nước dịch kịch độc màu xanh lá cây đậm đặc xuống lòng đất.
Đó chính là Hắc Thần Y – trưởng lão y dược lập dị của Ma tộc, kẻ chuyên chế ra những loại độc dược hủy thiên diệt địa nhưng hằng ngày vẫn tự lừa mình dối người gọi chúng là “thần dược cứu thế”.
“Ha ha ha! Tuyệt vời! Chỉ cần đổ thêm mười lọ nước độc Ngũ Độc Tán này xuống đây, ma khí của bãi rác Thanh Phong sẽ nuôi dưỡng ra hàng vạn con độc cổ cực mạnh! Lúc đó, ta sẽ mang chúng đi dâng tặng cho Ma Vương tôn thượng! Tôn thượng chắc chắn sẽ khen ngợi ta là đệ nhất trung thần của Ma giới! Ha ha ha!” Hắc Thần Y vừa đổ chất độc vừa cười nắc nẻ, gương mặt tràn ngập vẻ điên rồ và tự mãn.
Đứng sau tấm khiên sắt, Hắc Vô Song nghe xong suýt chút nữa thì thổ huyết tại chỗ. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:
*“Mẹ kiếp! Hóa ra kẻ đứng sau âm mưu đầu độc giếng nước không phải là tà giáo bên ngoài, mà chính là cái tên thuộc hạ điên rồ của ta! Hắc Thần Y khốn nạn! Ngươi muốn dâng công cho ta bằng cách đầu độc phàm nhân sao?! Ngươi có biết là nếu ngươi làm thế, Thiên Đạo sẽ đánh chết ta trước khi ta kịp khen ngợi ngươi không hả?!”*
Tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, Hắc Vô Song không thể nhẫn nhịn được nữa. Gã bước ra khỏi bóng tối, ma khí hắc ám xung quanh cơ thể gã tuy bị phong ấn bởi Thiên Đạo Bảng nhưng uy áp tinh thần của một Ma Vương tối cao vẫn bùng nổ mạnh mẽ, khóa chặt lấy tọa độ của Hắc Thần Y.
“Hắc... Thần... Y!”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh buốt như từ dưới cửu u địa ngục vang lên, cắt ngang tiếng cười điên rồ của lão già lập dị.
Hắc Thần Y giật nảy mình, chiếc lò luyện đan bằng xương sọ thú trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống vũng bùn độc. Lão quay đầu lại, nhìn thấy một nam tử cao lớn, mặc áo vải thô xám xịt nhưng đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục đang trừng trừng nhìn mình sau tròng kính gọng tre.
“T-Tôn thượng?!” Hắc Thần Y run rẩy quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống nền đá rầm rầm. “Ngài... sao ngài lại ngự giá thân chinh đến cái bãi rác hôi thối này? Thuộc hạ Hắc Thần Y bái kiến tôn thượng! Chúc tôn thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
“Ngươi đang làm cái gì ở đây?” Vô Song bước tới gần, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Báo... báo cáo tôn thượng!” Hắc Thần Y run cầm cập, nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ cuồng nhiệt kiêu ngạo. “Thuộc hạ đang nghiên cứu cổ độc mới để dâng tặng ngài! Đây là nước độc Ngũ Độc Tán kịch độc, chỉ cần một giọt cũng đủ để làm thối rữa kinh mạch của mười tu sĩ Trúc Cơ! Thuộc hạ định dùng ma khí của bãi rác này để lên men độc tố, tạo ra một nguồn độc dịch vô tận chảy thẳng xuống hạ nguồn phàm nhân, giúp Ma giáo chúng ta bành trướng thế lực tà ác!”
Vô Song nghe xong, hít một hơi thật sâu để kìm hãm cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ. Gã thầm nghĩ: *Bình tĩnh... phải bình tĩnh... Quy Lão đã dạy thở rùa đen hít sâu thở chậm rồi. Nếu ta lỡ tay bóp chết tên điên này ở đây, điểm công đức của ta sẽ về không ngay lập tức.*
Gã nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, lạnh lùng tịch thu toàn bộ các lọ độc dược màu xanh lá cây đặt xung quanh lò luyện đan, nhét thẳng vào giỏ tre của mình.
“Từ hôm nay, cấm xả thải độc dược bừa bãi tại bãi rác Thanh Phong.” Vô Song lạnh giọng ra lệnh.
Hắc Thần Y ngơ ngác, gương mặt lập dị đầy vẻ hoang mang: “Hả?! Tôn thượng... sao ngài lại cấm? Đây... đây là kịch độc diệt thế mà thuộc hạ vất vả chế ra để giúp ngài đồ sát phàm nhân...”
“Đồ sát cái đầu ngươi!” Vô Song gõ mạnh chiếc muôi đồng cổ bị mẻ vài góc lên đầu Hắc Thần Y một cái rõ đau. “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Thế giới này cần sự hòa bình và phát triển bền vững! Việc xả thải độc hại của ngươi đang hủy hoại môi trường sinh thái biên cảnh, làm mạch nước ngầm bị ô nhiễm! Ngươi có biết thế nào là bảo vệ môi trường không hả?”
“Bảo... bảo vệ môi trường?” Hắc Thần Y xoa xoa cái đầu bị gõ sưng một cục, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Lão chưa từng nghe thấy khái niệm này trong ma điển của Ma tộc bao giờ.
Vô Song không thèm giải thích nhiều. Gã thọc tay vào vạt áo, rút ra một cuốn sổ tay rách nát – thực chất là cuốn cẩm nang công đức do lão đạo sĩ mù Tông Ngộ bán cho – rồi dõng dạc tuyên bố:
“Hôm nay, ta phạt ngươi lao động công ích chuộc tội. Ta lệnh cho ngươi áp dụng Ma Khí Ủ Phân Pháp để biến toàn bộ đống phế thải độc dược và rác thải ma pháp tại bãi rác này thành phân bón hữu cơ sinh học chất lượng cao!”
“Cái gì?! Ủ phân?!” Hắc Thần Y nghe xong liền khóc ròng, hai tay ôm chặt lấy chân Vô Song van xin thảm thiết. “Tôn thượng tha mạng! Thuộc hạ là Thần Y của Ma tộc, là dược sĩ kiêu hãnh chuyên chế độc dược hủy diệt, sao ngài lại bắt thuộc hạ đi hốt phân, ủ phân hữu cơ của phàm nhân?! Việc này... việc này thà giết thuộc hạ đi còn hơn!”
“Ngươi không muốn làm?” Đôi mắt đỏ rực của Vô Song híp lại sau tròng kính tre, tỏa ra một luồng sát khí mờ mờ.
“Không... thuộc hạ không dám chống lệnh!” Hắc Thần Y sợ bắn người, nhưng bản tính lập dị, xảo quyệt của lão lại trỗi dậy. Lão nghĩ thầm: *Tôn thượng chắc chắn đang thử thách lòng trung thành của ta! Hoặc là ngài đang muốn dùng phân bón này để che giấu một loại độc dược tàn bạo hơn! Đúng thế, ta phải tìm cách trốn đi để chế độc tiếp!*
Nghĩ là làm, Hắc Thần Y đột ngột vung tay lên, kích hoạt kỹ năng Độc Khí Phun Trào. Một làn khói độc màu xanh lục dày đặc bốc lên cuồn cuộn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn xung quanh hòng giúp lão dùng độn thuật tẩu thoát.
“Tôn thượng! Thuộc hạ xin cáo lui trước để nghiên cứu thêm!” Tiếng cười lém lỉnh của Hắc Thần Y vang lên từ trong làn khói độc.
Thế nhưng, lão đã quá coi thường năng lực của vị Ma Vương đang khát khao tích đức để sinh tồn.
Hắc Vô Song đứng yên tại chỗ, không hề hoảng loạn. Gã khẽ vận chuyển một tia ma lực ấm áp sấy khô – thứ ma lực mà gã vẫn dùng hằng ngày để sấy khô gạo lúa mạch dã chiến. Luồng ma lực ấm áp, khô ráo này tỏa ra xung quanh cơ thể gã như một luồng gió nóng từ sa mạc.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Ngay khoảnh khắc làn khói độc màu xanh lục chạm vào luồng ma lực ấm áp của Vô Song, một hiện tượng vật lý hóa học kỳ diệu đã xảy ra. Toàn bộ hơi ẩm và độc tố lỏng trong khói độc lập tức bị sấy khô hoàn toàn, đông tụ lại thành những hạt bột mịn màu xanh lá cây nhạt, odorless (không mùi) và rơi rụng rào rào xuống mặt đất cằn cỗi nhiễm độc.
Hắc Thần Y đang chuẩn bị độn thổ, bỗng thấy khói độc của mình biến mất sạch sẽ, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp bột mịn màu xanh lá cây như bột trà xanh. Lão già lập dị đứng hình tại chỗ, miệng há hốc mồm kinh ngạc nhìn Vô Song:
“T-Tôn thượng... ngài... ngài chỉ dùng một hơi thở ấm áp đã biến độc khí vô hình của thuộc hạ thành bột khô sao?! Đây... đây là thần thông quảng đại gì thế này?!”
“Đó là khoa học sấy khô!” Vô Song lạnh lùng đẩy kính tre. “Ngươi đã thấy tác dụng của việc sấy khô chưa? Giờ thì mau bắt tay vào việc ủ phân cho ta!”
Đúng lúc này, từ phía sau đống phế liệu, một bóng dáng nhỏ bé vác theo một chiếc cuốc gỗ khổng lồ mòn vẹt đột ngột lướt ra nhanh như một cơn gió lốc.
“Tôn thượng! A Ngốc đến giúp ngài dọn rác đây!”
Cậu bé ma tộc 12 tuổi, có chiếc sừng nhỏ trên trán – A Ngốc – xuất hiện với gương mặt ngây thơ, hoạt bát và tràn đầy nhiệt huyết. Cậu bé vừa nhìn thấy đống bột độc màu xanh lá cây dưới đất liền mừng rỡ hét lên:
“Oa! Nhiều bột trà xanh ủ phân quá! Tôn thượng, để thuộc hạ dùng Thần Nông Kiếm Pháp xới đất chuẩn bị ruộng bắp cải hữu cơ cho ngài!”
Chưa đợi Vô Song kịp ngăn cản, A Ngốc đã vung chiếc cuốc gỗ khổng lồ lên. Cậu bé vận chuyển một luồng nhỏ linh khí ma tộc ấm áp vào cán cuốc, bắt đầu thi triển bộ kiếm pháp cuốc đất tốc độ cao do mình tự sáng tạo.
*Vút! Vút! Vút! Phập! Phập! Phập!*
Chiếc cuốc gỗ di chuyển nhanh đến mức tạo ra hàng chục tàn ảnh rực lửa ma khí ấm áp mờ mờ. Sức mạnh từ Thần Nông Kiếm Pháp của A Ngốc đi đến đâu, mặt đất cằn cỗi nhiễm độc cứng như đá của bãi rác Thanh Phong lập tức bị xới tơi xốp sâu tới tận một mét siêu tốc. Những đống rác thải ma pháp, phế liệu rỉ sét và bột độc xanh lá cây nhanh chóng bị cuốc gỗ trộn đều tăm tắp vào lòng đất tơi xốp, tạo thành một hệ thống luống đất nông nghiệp vô cùng ngăn nắp và khoa học.
Hắc Thần Y đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng một tiểu ma đầu tạp dịch yếu ớt nhất Ma giáo lại có thể dùng kiếm pháp cuốc đất đập nát ma khí bãi rác dễ dàng như vậy, đầu óc lão lập tức rơi vào trạng thái hoang tưởng vĩ mô tột độ. Lão tự suy diễn thầm nghĩ:
*“Trời đất ơi! Đến cả một tiểu tạp dịch nhặt rác của tôn thượng cũng sở hữu kiếm pháp cuốc đất thâm sâu thế này! Bản vẽ ủ phân hữu cơ của tôn thượng đưa ra chắc chắn là một bộ ma điển tối cao dùng để chuyển hóa ma khí ô nhiễm thành linh khí sạch sinh học! Đúng thế! Tôn thượng không phải bắt ta đi hốt phân, ngài đang truyền dạy cho ta pháp môn tối cao: biến độc dược tàn phá thành năng lượng sinh trưởng vô tận! Ta... ta đã quá ngu muội khi nghi ngờ lòng tốt của ngài!”*
Nghĩ đến đây, Hắc Thần Y bỗng chốc bừng tỉnh ngộ. Lão quỳ sụp xuống trước mặt Vô Song, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì cảm động:
“Tôn thượng đại từ đại bi! Thuộc hạ đã hiểu ra dụng ý thâm sâu của ngài rồi! Ngài dùng Ma Khí Ủ Phân Pháp này để khai sáng cho thuộc hạ con đường y dược sinh học mới! Thuộc hạ nguyện dùng ma hỏa sưởi ấm của mình để lên men đống phân bón này suốt ngày đêm không ngừng nghỉ!”
Hắc Vô Song đứng trơ mắt nhìn lão già lập dị đang tự mình thông não và khóc lóc cảm động, gã chỉ biết âm thầm thở dài một tiếng đầy bất lực trong lòng: *Mẹ kiếp... cái đám thuộc hạ hoang tưởng này... Các ngươi tự suy diễn thành tà công tối cao cũng được, miễn là chịu khó đi làm việc thiện dọn rác tích đức cho ta là tốt rồi.*
“Được rồi, hiểu ra là tốt.” Vô Song ho nhẹ một tiếng, cố giữ vẻ uy nghiêm của Ma Vương. “A Ngốc, tiếp tục xới đất. Hắc Thần Y, dùng ma hỏa ấm áp của ngươi để giữ nhiệt độ đống ủ ở mức thích hợp, thúc đẩy quá trình phân hủy hữu cơ siêu tốc!”
“Thuộc hạ tuân lệnh!”
Hắc Thần Y hăm hở lao vào công việc. Lão vung tay phóng ra những luồng ma hỏa sưởi ấm dịu nhẹ, điều chỉnh nhiệt độ đống đất tơi xốp cực kỳ chính xác. A Ngốc thì múa cuốc gỗ rầm rập, xới đất trộn phân bón đều tăm tắp không lệch một tấc đất.
Chỉ trong vòng hai canh giờ lao động cật lực, toàn bộ bãi rác ma khí Thanh Phong ngập tràn độc tố rác thải ngàn năm đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Hàng chục tấn phân bón hữu cơ sinh học màu nâu đen, tơi xốp và giàu chất dinh dưỡng đã được tạo ra, xếp thành những đống khổng lồ ngăn nắp dọc biên cảnh.
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc chiến dịch cải tạo sinh thái bãi rác ma khí Thanh Phong thành công không sát sinh!”
“Thu phục và cảm hóa Hắc Thần Y hoàn lương làm nhà nghiên cứu nông nghiệp hữu cơ sinh học!”
“Tích lũy được thêm 2000 điểm công đức vĩ mô bảo vệ môi trường biên cảnh!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 13,499 điểm! Cảnh giới Kim Quang Hộ Thể phát sáng rực rỡ!”
Tiếng chuông vàng giòn giã vang lên trong tâm thức làm Hắc Vô Song sướng phát điên. Vầng hào quang màu vàng kim nhạt bao quanh người gã bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, tỏa ra hơi ấm dễ chịu xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt của buổi sáng biên cương.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khoảnh khắc đống phân bón hữu cơ khổng lồ được hoàn thành, một thứ mùi hôi thối đặc trưng của phân bón lên men tự nhiên kết hợp với thảo dược biến dị bắt đầu bốc lên nghi ngút, bay xa hàng dặm xung quanh.
Mùi hôi thối nồng nặc bám chặt lấy vạt áo vải thô xám xịt của Hắc Vô Song. Mèo béo Mộc Nhĩ đang ngủ trong giỏ tre bỗng ngửi thấy thứ mùi khủng khiếp này liền giật nảy mình nhảy dựng lên. Nó trợn tròn đôi mắt to tròn nhìn Vô Song, gương mặt mèo béo méo xệch đi vì buồn nôn. Nó kêu lên một tiếng “Meo!!!” đầy kinh hoàng rồi lập tức nhảy ra khỏi giỏ tre, chạy xa gã mười mét, dùng hai vó trước bịt mũi và nhất quyết từ chối lại gần chủ nhân.
“Mộc Nhĩ! Quay lại đây! Ta là chủ nhân của ngươi cơ mà!” Vô Song khóc không ra nước mắt, cố gắng gọi chú mèo béo nhưng Mộc Nhĩ chỉ đứng xa gầm gừ xua đuổi.
Đúng lúc này, một luồng gió lạnh buốt thấu xương bất ngờ từ phương Bắc thổi tới, làm rung chuyển cả thung lũng. Bầu trời biên cương đang hửng sáng bỗng chốc bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, dày đặc hơi nước đóng băng. Nhiệt độ xung quanh sụt giảm thảm hại xuống dưới âm độ chỉ trong vòng vài hơi thở.
“Trận bão tuyết này...”
Vô Song rùng mình, nhìn lên bầu trời đang bắt đầu rơi những bông tuyết khổng lồ đầu tiên. Trận bão tuyết bất ngờ đe dọa đóng băng toàn bộ vùng biên thùy, làm hỏng kế hoạch trồng trọt bắp cải hữu cơ của gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!