Sương Mù Lạc Lối Và Tấm Bia Biết Nói
Màn đêm giông bão của Hắc Phong Trấn dần lùi lại phía sau, nhưng trước mặt Hắc Vô Song lúc này lại là một viễn cảnh còn tồi tệ hơn gấp bội.
Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi nước buốt lạnh thấu xương và những dải sương mù màu xám tro dày đặc. Đây không phải là sương mù tự nhiên, mà là thứ oán khí ma pháp tích tụ ngàn năm rò rỉ từ lòng đất biên cảnh, quánh đặc và có mùi hôi nồng của lá mục. Thung lũng Sương Mù hiện ra trước mắt gã như một cái miệng khổng lồ của một con quái thú cổ đại, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ sinh linh nào lầm đường lạc lối.
“Hắt xì!”
Hắc Vô Song hắt hơi một tiếng rõ to, bả vai run rẩy. Gã vội vàng đưa tay lên đẩy lại gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn đang trượt xuống chóp mũi. Tròng kính thạch anh mài thô lúc này bám đầy hơi nước mờ mịt, khiến tầm nhìn vốn đã bị giảm mất mười phần mười vào ban đêm của gã giờ đây chẳng khác nào một kẻ mù thực sự.
*“Mẹ kiếp! Cái kính chết tiệt này!”* Vô Song lầm bầm chửi rủa trong lòng. *“Nếu không phải vì đôi mắt đỏ rực như hai hòn than ngục này quá dễ gây chú ý, ta đã vứt quách nó đi từ lâu rồi! Thung lũng quỷ quái gì mà ma khí nồng nặc thế này, làm cái mũi nhạy cảm của ta ngứa ngáy không chịu nổi.”*
Dưới chân gã, một dải hào quang màu vàng kim nhạt bỗng chốc gợn sóng, nhẹ nhàng đẩy lùi những hạt nước mưa và sương độc xung quanh vạt áo vải thô xám xịt. Đó chính là Bức Tường Công Đức Kim Quang – lớp phòng ngự thụ động tuyệt đối mà gã đạt được sau khi tích lũy mốc 9999 điểm công đức viên mãn ở Hắc Phong Trấn. Lớp giáp này giữ cho gã hoàn toàn khô ráo và ấm áp, nhưng đối với một kẻ đang trốn chạy lôi kiếp như Vô Song, vầng sáng vàng kim lấp lánh này chẳng khác nào một tấm biển báo rực rỡ ghi dòng chữ: *“Tôi ở đây, xin hãy sét đánh tôi đi!”*
“Meo...”
Một tiếng kêu lười biếng, nặng trĩu vang lên từ chiếc giỏ tre đeo bên hông Vô Song. Mèo béo Mộc Nhĩ khẽ cựa quậy thân hình tròn vo như quả dưa hấu của nó, thò cái đầu đen xì với bốn vó trắng muốt ra ngoài. Đôi mắt to tròn của nó phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ mờ, cái mũi hồng hếch lên ngửi ngửi không khí, rồi lập tức rụt cổ lại, dùng hai chân trước che tai lại như thể muốn tiếp tục ngủ nướng.
“Ngươi còn ngủ được à, Mộc Nhĩ?” Vô Song gõ nhẹ lên đầu chú mèo béo. “La bàn công đức của ta ơi, mau ngửi xem lối ra ở hướng nào đi! Nếu chúng ta không ra khỏi cái thung lũng sương mù này trước khi trời sáng, vầng hào quang kim quang này sẽ thu hút toàn bộ sấm sét của thiên giới giáng xuống nát mông hai ta đấy!”
Mộc Nhĩ bị đánh thức thì tỏ vẻ vô cùng bất mãn. Nó khẽ hắt hơi một cái, rồi đột ngột dùng móng vuốt cào cào vào vạt áo của Vô Song, hướng thẳng về phía một bụi gai rậm rạp bên vách đá u ám.
“Ở hướng đó sao?” Vô Song nghi ngờ hỏi. Gã khom lưng, gạt những cành gai sắc nhọn sang hai bên, bước từng bước vụng về trong bóng tối.
Sau khi đi vòng qua một tảng đá khổng lồ rêu phong, sương mù xung quanh đột ngột trở nên mỏng hơn một chút. Ngay giữa một bãi đất trống hoang vu, cắm thẳng đứng một tấm bia đá cổ xưa cao hơn hai mét. Thân bia loang lổ vết nứt, bám đầy rêu xanh và những ký tự cổ tự động phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt vào ban đêm.
Đó chính là Bia Đá Tiên Nhân Chỉ Lộ.
Vô Song mừng rỡ, vội vàng bước tới gần, chắp tay cúi đầu đầy lịch sự: “Kính chào tiền bối bia đá. Tiểu sinh là Hứa Lương Thiện, đang dắt theo thú cưng đi ngang qua đây nhưng bị lạc đường trong sương mù. Mong tiền bối từ bi chỉ cho tiểu sinh lối ra hướng về biên giới Đại Hạ.”
Tấm bia đá im lặng suốt ba hơi thở. Đột nhiên, những ký tự cổ trên mặt đá vặn vẹo, biến đổi thành một khuôn mặt người bằng đá thô kệch nhưng vô cùng sống động. Cái miệng bằng đá khẽ mở ra, phát ra giọng nói khàn khàn, ngái ngủ và đầy hách dịch:
“Kẻ nào dám gõ vào địa mạch chi cốt của lão tử đó? Ồ... một tên thư sinh gầy gò đeo kính tre? Lại còn mang theo một con lợn đen biết kêu meo meo nữa chứ? Thật là một tổ hợp vô tri!”
“Meo!!!” Mộc Nhĩ nghe thấy chữ “con lợn” liền xù lông cổ lên, nhe răng nanh nhỏ xíu ra phản đối dữ dội.
“Tiền bối, đây là mèo béo Mộc Nhĩ, không phải lợn...” Vô Song mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cố gắng giữ giọng ôn hòa. “Xin tiền bối chỉ đường hướng về biên giới Đại Hạ.”
Bia Đá Tiên Nhân Chỉ Lộ hứ một tiếng rõ to, rêu phong trên đỉnh đầu nó rơi rụng rào rào: “Chỉ đường? Lão tử là địa mạch linh thạch ngàn năm, đứng phơi sương phơi nắng ở cái thung lũng khỉ ho cò gáy này suốt mười thế kỷ qua, chán sắp phát điên rồi! Muốn lão tử chỉ đường? Dễ thôi! Quy tắc cũ: Hãy kể cho lão tử nghe ba tin đồn nhảm giang hồ mới nhất, đặc biệt là chuyện đời tư phòng the của đám đại ma đầu hoặc trưởng lão chính phái. Nếu tin đồn đủ kích thích, lão tử sẽ mở sương mù chỉ lối. Nếu không... hừ hừ, cứ ở lại đây làm phân bón cho bụi gai đi!”
Hắc Vô Song nghe xong liền đứng hình tại chỗ. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:
*“Mẹ kiếp! Một tấm bia đá cổ xưa ngàn năm mà lại có sở thích nghiện hóng hớt tin đồn nhảm giang hồ sao?! Lại còn đòi nghe chuyện đời tư của đại ma đầu? Ta chính là Ma Vương tối cao đây này! Chẳng lẽ ta tự kể chuyện đời tư của chính mình cho ngươi nghe sao?!”*
“Tiền bối... chuyện này...” Vô Song lúng túng gãi đầu. “Tiểu sinh vốn là thư sinh nghèo chỉ biết đọc sách thánh hiền, hằng ngày đứng múc cháo từ thiện, làm sao biết được chuyện giang hồ bí mật của Ma giáo?”
“Không biết thì biến! Đừng có làm phiền giấc ngủ của lão tử!” Tấm bia đá hống hách nhắm mắt lại, ánh sáng huỳnh quang trên mặt chữ cổ bắt đầu tối dần.
Vô Song hoảng hốt. Gã định dùng một tia ma lực hắc ám nhỏ để lay động tấm bia, nhưng ngay lập tức, cuốn sổ tay Thiên Đạo Bảng Sổ Tay trong tâm thức gã phát ra tiếng “Ting ting!” cảnh báo đỏ chói:
*“Cảnh báo: Hành vi dùng bạo lực hoặc ma hỏa uy hiếp thần linh địa phương sẽ bị tính là oán nghiệp tàn ác! Điểm công đức sẽ bị trừ 500 điểm! Kính đề nghị ký chủ giữ thái độ ôn hòa!”*
*“Mẹ kiếp cái hệ thống hành chính máy móc này!”* Vô Song vội vàng rụt tay lại, mặt mày tái mét.
Đúng lúc hai bên đang rơi vào thế bế tắc vô tri, thì từ trong làn sương mù xám xịt phía sau bụi gai, một bóng đen quấn băng gạc đầy người như xác ướp đột ngột lướt ra nhanh như một cơn gió lốc.
“Sát!!!”
Một tiếng quát lạnh lùng, nghiêm túc vang lên. Bóng đen ấy vung thanh đoản đao gãy mũi lên, nhưng thay vì tấn công, hắn lại quỳ rạp xuống đất trước mặt Vô Song, hai tay nâng cao một chiếc hộp gỗ thông giữ nhiệt bốc khói nghi ngút:
“Tôn thượng! Thuộc hạ Thích Khách A Tứ, phụ trách bộ phận logistics giao cháo khẩn cấp của Ma giáo! Cháo nóng canh hẹ giải độc, giữ nhiệt hoàn hảo suốt mười hai tiếng vận chuyển đường dài, đã được giao tới nơi an toàn! Xin tôn thượng dùng bữa!”
Hắc Vô Song trợn tròn mắt nhìn Thích Khách A Tứ đang quỳ dưới đất, rồi nhìn bát cháo hành nóng hổi tỏa hương thơm phức trong hộp gỗ. Gã vội vàng đẩy kính tre, rít lên khe khẽ qua kẽ răng:
“A Tứ?! Sao ngươi lại ở đây?! Ta đã viết thư bàn giao quán cháo cho Dạ Sát và Huyết Mị, bảo các ngươi gác cửa xếp hàng ở Hắc Phong Trấn rồi cơ mà?! Sao ngươi lại bám theo ta tận vào cái thung lũng sương mù quỷ quái này?!”
A Tứ ngẩng đầu lên, gương mặt quấn băng gạc chỉ để lộ đôi mắt tự kỷ, nghiêm túc thái quá đầy chân thành:
“Báo cáo tôn thượng! Tả Hộ Pháp Dạ Sát nói rằng, Ma Vương đi vi hành thì không thể thiếu người hầu cận dâng cơm nước. Dạ Sát huynh đang khóc ròng ở Ma điện vì nhớ ngài, nên đã đặc biệt ra lệnh cho thuộc hạ phải dùng khinh công giao hàng siêu tốc bám theo ngài xuyên đêm. Dù có phải vượt qua núi đao biển lửa, thuộc hạ cũng phải đảm bảo tôn thượng được ăn cháo nóng đúng giờ!”
*“Ta muốn ăn cháo cái đầu ngươi ấy!”* Vô Song ôm đầu đau khổ. *“Ta đang bỏ trốn ẩn danh! Các ngươi bám theo thế này thì làm sao ta che giấu thân phận được hả lũ thuộc hạ nhiệt tình phá hoại này?!”*
“Ồ?!”
Tấm bia đá Tiên Nhân Chỉ Lộ bỗng chốc mở to hai mắt đá, ánh sáng huỳnh quang rực sáng trở lại. Nó nhìn chằm chằm vào A Tứ, rồi nhìn sang Vô Song với vẻ mặt đầy phấn khích:
“Ha ha! Lão tử nghe thấy cái gì thế này? Tôn thượng? Ma Vương? Tả Hộ Pháp Dạ Sát khóc ròng nhớ ngài? Ngươi... ngươi chính là vị Ma Vương mới kế vị đang làm chấn động giang hồ bằng quán cháo từ thiện kia sao?!”
Vô Song giật nảy mình, vội vàng xua tay lia lịa: “Không phải! Tiền bối nghe nhầm rồi! Tiểu sinh chỉ là thư sinh Hứa Lương Thiện nghèo khổ...”
“Bớt xạo đi!” Tấm bia đá cười ha hả, rêu phong rơi rụng rào rào đầy vui sướng. “Tên quấn băng gạc kia! Ngươi vừa nói Dạ Sát đang khóc ròng nhớ đại ca của hắn? Mau kể cho lão tử nghe xem, tên đại ma đầu Dạ Sát nổi tiếng đồ sát vạn người, mặt sẹo dữ tợn kia hằng ngày ở Ma điện có bí mật gì hài hước không? Nếu ngươi kể đủ ba chuyện, lão tử sẽ lập tức mở đường cho các ngươi!”
A Tứ nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ suốt ba giây, rồi thật thà gật đầu:
“Báo cáo bia đá tiền bối, chuyện này thuộc hạ biết rất rõ. Chuyện thứ nhất: Dạ Sát huynh tuy ngoại hình hung ác, nhưng thực chất cực kỳ sợ chó dữ. Hằng đêm, huynh ấy phải ôm chú mèo béo Mộc Nhĩ này đi ngủ thì mới không gặp ác mộng.”
“Meo?!” Mộc Nhĩ khẽ kêu lên một tiếng đầy khinh bỉ, như thể muốn nói: *“Hóa ra tên mặt sẹo kia coi ta là gối ôm bảo mệnh.”*
“Ha ha ha! Đại ma đầu Dạ Sát sợ chó dữ và ôm mèo ngủ?! Tuyệt vời! Tiếp đi!” Tấm bia đá cười đến mức thân bia rung bần bật, sương mù xung quanh khẽ dao động.
“Chuyện thứ hai:” A Tứ tiếp tục đều đều giọng nói tự kỷ của mình. “Vết sẹo rỉ máu giả dữ tợn trên mặt Dạ Sát huynh thực chất không phải do chiến đấu diệt môn vạn người như giang hồ đồn thổi. Đó là vết sẹo do nổ nồi áp suất huyền thiết khi huynh ấy cố gắng hầm khoai tây nấu súp chay từ thiện cứu tế phàm nhân theo chỉ thị của tôn thượng.”
“Hự!” Vô Song đưa tay che mặt, cảm thấy hình tượng tàn bạo của Tả Hộ Pháp nhà mình đã hoàn toàn bị hủy hoại sạch sẽ.
“Ha ha ha! Nổ nồi áp suất hầm khoai tây?! Ôi trời đất ơi, lão tử đứng đây ngàn năm chưa từng nghe chuyện nào buồn cười đến thế! Đại ma đầu Ma giáo đi làm đầu bếp chay bị nổ nồi! Ha ha ha!” Tấm bia đá cười ngặt nghẽo, những ký tự cổ phát sáng rực rỡ lấp lánh như đèn hội.
“Còn chuyện thứ ba?” Tấm bia háo hức thúc giục.
“Chuyện thứ ba:” A Tứ liếc nhìn Vô Song một cái, rồi thật thà nói tiếp. “Sau khi tôn thượng rời đi bỏ trốn ban đêm, Dạ Sát huynh vì quá đau buồn nên hằng ngày đã mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà của tôn thượng tặng, ngồi thêu hoa văn bắp cải hữu cơ lên tất chân của toàn bộ lâu la trong Ma điện để cầu nguyện cho tôn thượng bình an.”
*“Cái gì?! Dạ Sát mặc tạp dề hồng thêu bắp cải lên tất chân của lâu la?!”* Hắc Vô Song trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi. Gã gào thét thảm thiết: *“Mẹ kiếp! Ta bảo hắn duy trì trật tự quán cháo, chứ đâu có bảo hắn đi thêu bắp cải lên tất chân của thuộc hạ hả trời?! Hình tượng tàn bạo của Ma giáo chúng ta tiêu tùng thực sự rồi!”*
“Ha ha ha! Ôi cái địa mạch của lão tử! Đau bụng quá! Ha ha ha!”
Tấm bia đá Tiên Nhân Chỉ Lộ cười lớn đến mức điên cuồng. Luồng âm thanh chấn động từ tiếng cười của thực thể địa mạch ngàn năm tỏa ra xung quanh như một luồng sóng xung kích mạnh mẽ.
*Ầm!!!*
Làn sương mù xám xịt dày đặc bao phủ thung lũng bỗng chốc bị tiếng cười của tấm bia thổi bay ra hai bên, để lộ ra một khoảng không gian trống trải tạm thời rộng hơn ba dặm.
“Được! Thỏa mãn quá! Lâu lắm rồi lão tử mới được nghe những tin đồn nhảm chất lượng cao thế này!” Tấm bia đá lau nước mắt đá tưởng tượng, khẽ vẫy một luồng ánh sáng huỳnh quang xanh lam về phía thung lũng bên phải. “Lối ra hướng biên giới Đại Hạ ở hướng đông nam kia. Nhưng khoan đã...”
Khuôn mặt đá của tấm bia bỗng chốc trở nên nghiêm túc hơn, nó khẽ nhíu mày đá nhìn Vô Song:
“Ma Vương hướng thiện kia, lão tử nể tình tin đồn nhảm của ngươi rất hay nên tặng kèm cho ngươi một manh mối miễn phí: Gần lối ra thung lũng có một đoàn thương nhân phàm nhân đang gặp nạn. Bọn họ bị sương mù làm lạc đường, xe chở hàng đang mắc kẹt sát mép Vực thẳm Vô Tận, chuẩn bị rơi xuống vực thẳm rồi. Ngươi muốn tích đức tránh sét đánh đúng không? Mau đi cứu bọn họ đi!”
“Cái gì?! Thương nhân gặp nạn sát mép vực?!”
Hắc Vô Song giật mình. Gã lập tức tập trung tinh thần, kích hoạt Nhân Quả Nhãn Cảnh ẩn sau tròng kính gọng tre. Quả nhiên, qua làn sương mù mỏng phía xa đông nam, gã nhìn thấy một luồng oán khí và sát ý màu đỏ rực rỡ đang bốc lên từ phía vực thẳm – đó là điềm báo của cái chết và tai tai nạn thảm khốc sắp xảy ra.
“A Tứ! Mộc Nhĩ! Đi theo ta cứu người!”
Vô Song hét lớn một tiếng, thân hình cao lớn lướt đi nhanh như một bóng ma trong đêm tối.
***
Tại một vách đá dốc đứng sát mép Vực thẳm Vô Tận, khung cảnh vô cùng hỗn loạn và tuyệt vọng.
Một đoàn thương nhân phàm nhân gồm hơn mười người cùng ba cỗ xe chở đầy nông sản sạch đang bị mắc kẹt giữa sương mù dày đặc. Con đường đất trơn trượt do nước mưa ngưng tụ, bánh xe gỗ của cỗ xe đi đầu đã trượt ra ngoài mép vực thẳm, lơ lửng giữa không trung vô định. Tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân nghèo khổ và tiếng hí vang sợ hãi của ngựa chiến vang vọng khắp thung lũng u ám:
“Cứu mạng với! Bánh xe trượt rồi! Xe chuẩn bị rơi xuống vực thẳm rồi!”
“Sương mù dày quá, không nhìn thấy lối đi! Đừng có kéo dây thừng bừa bãi, vực thẳm ở ngay bên cạnh đấy!”
Đứng ở bờ sông phía dưới vách đá, Hắc Vô Song khẽ cắn răng. Gã biết nếu gã dùng Vô Thượng Ma Công khổng lồ của mình để nhấc bổng cỗ xe lên bờ, luồng ma khí hắc ám bùng nổ chắc chắn sẽ kích hoạt cơ chế tự động dò tìm của Ý Chí Thiên Đạo, lôi phạt sấm sét sẽ giáng xuống thiêu rụi cả gã lẫn đoàn thương nhân tội nghiệp này.
*“Không được dùng ma pháp bạo lực trực tiếp! Phải dùng phương pháp phàm trần để cứu hộ!”* Vô Song suy nghĩ chớp nhoáng trong đầu.
Gã đảo mắt nhìn xung quanh thung lũng dột nát, nhìn thấy hàng ngàn cành tre già dẻo dai mọc hoang dọc vách đá, lại nhìn thấy những viên đá vôi phản quang tự nhiên tỏa ra ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt rụng vương vãi trên nền đất ẩm.
“Đúng rồi! Hệ thống biển báo an toàn giao thông!” Vô Song mừng rỡ hét lên trong lòng.
Gã lập tức vứt giỏ tre đựng mèo béo Mộc Nhĩ cho A Tứ giữ, rồi vận dụng bộ pháp khinh công tối thượng của mình – Nhặt Rác Vô Ảnh Bộ.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Thân hình của Hắc Vô Song di chuyển nhanh đến mức tạo ra hàng chục tàn ảnh mờ ảo lướt qua lướt lại giữa các bụi tre và vách đá u ám. Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, bàn tay vĩ đại của gã đã bẻ gãy hàng trăm cành tre già kiên cố, đồng thời nhặt sạch toàn bộ những viên đá vôi phản quang rụng vương vãi trên nền đất bẩn.
Gã nhanh nhẹn dùng dây gai thô thắt nút chặt chẽ những viên đá phản quang rực rỡ lên đỉnh các cành tre, tạo thành những tấm biển chỉ đường phản quang tự chế phát ra ánh sáng xanh lam dịu mát, cực kỳ dễ nhìn xuyên qua sương mù.
*Phập! Phập! Phập! Phập!*
Với tốc độ bàn thờ của Nhặt Rác Vô Ảnh Bộ, Vô Song di chuyển dọc theo mép vực thẳm nguy hiểm, cắm liên tiếp 100 tấm biển chỉ đường phản quang tre kiên cố xuống đất, tạo thành một hàng rào ánh sáng xanh lam rực rỡ dài hơn nửa dặm, phân định rõ ràng ranh giới an toàn giữa con đường đất và vực thẳm vô tận.
“Đoàn thương nhân phía trước!” Vô Song dùng ma âm phục chúng ấm áp gào to, giọng nói vang vọng đè bẹp tiếng gió rít. “Xin vui lòng bình tĩnh! Nhìn theo hàng rào ánh sáng xanh lam dưới đất! Đó là lối đi an toàn! Hãy dắt ngựa đi sát theo hàng rào ánh sáng, tuyệt đối không được rẽ trái!”
Đoàn thương nhân đang hoảng loạn, bỗng nhiên nhìn thấy qua làn sương mù dày đặc xuất hiện một hàng rào ánh sáng xanh lam rực rỡ, chỉ dẫn rõ ràng lối đi an toàn như một đường băng cứu hộ giữa đêm giông. Người chưởng quỹ đại chưởng quỹ mừng rỡ phát khóc, vội vàng hét lớn:
“Có thần tiên chỉ đường rồi! Mau dắt ngựa đi sát theo ánh sáng xanh lam! Kéo cỗ xe đi theo hàng rào tre!”
Nhờ hệ thống biển báo phản quang tự chế của Vô Song, đoàn người thương nhân đã bình tĩnh trở lại, dắt díu nhau kéo cỗ xe chở hàng trượt bánh trở lại con đường đất kiên cố, từ tốn thoát khỏi mép Vực thẳm Vô Tận nguy hiểm tính mạng.
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc chiến dịch cứu hộ khẩn cấp đoàn thương nhân gặp nạn không sát sinh!”
“Nhặt sạch rác thải đá vôi phản quang bảo vệ môi trường thung lũng xanh sạch đẹp!”
“Tích lũy được thêm 1500 điểm công đức vĩ mô cứu người và bảo vệ an toàn giao thông đường bộ biên cảnh!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 11,499 điểm! Cảnh giới Kim Quang Hộ Thể được củng cố vững chắc rực rỡ!”
Tiếng chuông vàng giòn giã vang lên làm Hắc Vô Song sướng phát điên. Vầng hào quang màu vàng kim nhạt bao quanh người gã bỗng chốc bừng sáng rực rỡ rồi thu gọn lại vào đan điền ấm áp sảng khoái.
***
Khi đoàn thương nhân đã an toàn thoát khỏi thung lũng sương mù, người đại chưởng quỹ mập mạp mặc áo gấm lụa vội vàng dẫn đầu đoàn người chạy tới trước mặt Vô Song, quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy cuồng nhiệt:
“Cảm ơn ơn cứu mạng của tiên sinh! Nếu không có hàng rào ánh sáng thần kỳ của ngài, cả đoàn người và hàng hóa của chúng tôi đã rơi xuống vực thẳm tan xương nát thịt rồi! Ngài quả thực là thánh nhân cứu thế!”
“Mọi người xin vui lòng đứng lên, tiểu sinh chỉ là làm việc thiện tích chút đức mà thôi.” Vô Song vội vàng đỡ chưởng quỹ đứng dậy, khẽ đẩy kính tre che giấu ma nhãn. “Mọi người vận chuyển hàng hóa gì giữa đêm mưa gió biên cảnh thế này?”
Người chưởng quỹ lau mồ hôi lạnh trên trán, run rẩy trả lời: “Báo cáo tiên sinh, chúng tôi là thương nhân của Thương Hội Triệu Thị biên giới Đại Hạ, đang vận chuyển nông sản sạch về trấn. Nhưng dạo gần đây, tình hình biên cương hỗn loạn vô cùng. Bãi rác ma khí Thanh Phong gần lối ra thung lũng đang rò rỉ năng lượng độc hại cực kỳ nguy hiểm, đe dọa sinh thái toàn vùng.”
“Rò rỉ độc tố cực độc sao?” Vô Song cau mày nghi ngờ.
“Phải ạ!” Người chưởng quỹ lo lắng nói tiếp. “Nghe đồn có một nhóm ma đầu tà ác của tà giáo Huyết Sát Môn đã chiếm giữ bãi rác ma khí Thanh Phong để luyện chế kịch độc tà công. Bọn chúng lén lút rải chất thải độc hại xuống nguồn nước giếng công cộng phàm nhân, lại còn âm mưu bắt cóc trẻ em nghèo khổ Nhà Mái Ấm An Lạc của ngài để luyện huyết đan tàn bạo tột cùng hắc ám!”
*“Cái gì?! Huyết Sát Môn chiếm bãi rác luyện độc và muốn bắt cóc trẻ em của ta?!”*
Hắc Vô Song nghe xong liền chấn động tột độ.
Gã vội vàng thò tay vào chiếc giỏ tre cũ kỹ đeo bên hông, sờ soạng dưới đáy giỏ tre tìm kiếm. Quả nhiên, ngón tay gã chạm phải một cuộn giấy gấm nhỏ thô ráp – đó chính là Bức thư mật của tà giáo Huyết Sát Môn mà gã nhặt được trong giỏ tre trước khi bỏ trốn (due setup).
Vô Song vội vàng mở bức thư mật ra đọc dưới ánh sáng huỳnh quang xanh lam của tấm bia đá. Những dòng chữ đỏ ngầu rỉ máu tà ác hiện ra trước mắt gã, chi tiết hóa toàn bộ âm mưu tàn bạo của trưởng lão tà giáo Huyết Ma:
*“Gửi Huyết Ma trưởng lão: Toàn bộ công tác chuẩn bị bắt cóc trẻ em nghèo khổ tại Nhà Mái Ấm Hắc Phong Trấn đã hoàn tất. Chúng ta sẽ rải dịch bệnh Ngũ Độc Tán xuống giếng nước công cộng để làm hỗn loạn phòng thủ Ma giáo, sau đó thừa cơ bắt sạch lũ trẻ mang về bãi rác ma khí Thanh Phong luyện chế Huyết Đan tối thượng...”*
Bàn tay Hắc Vô Song nắm chặt bức thư mật, đôi mắt đỏ rực ẩn sau tròng kính gọng tre bỗng chốc bùng cháy một luồng sát ý ngùn ngụt lạnh buốt.
*“Mẹ kiếp! Lũ tà ma ngoại đạo Huyết Sát Môn khốn nạn này! Các ngươi muốn luyện tà công là việc của các ngươi, tại sao dám đụng đến nguồn công đức lẻ và những đứa trẻ mồ côi mà ta vất vả nuôi dưỡng hả?! Nếu các ngươi bắt cóc lũ trẻ, điểm công đức nuôi dạy trẻ của ta sẽ bị trừ sạch về không, và lôi kiếp diệt thế sẽ đánh nát mông ta ngay lập tức mất thôi!”*
Nghĩ đến cảnh tượng giáp bảo mệnh kim quang bị vỡ nát, Vô Song khẽ rùng mình một cái, tức giận đến mức răng nanh khẽ nghiến chặt vang lên những tiếng *ken két*.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!