Khu Tự Trị Phúc Lợi Và Kế Hoạch Đào Tẩu Biên Cương
Tiếng móng ngựa dồn dập rầm rập vang lên ngoài ngõ nhỏ, nện xuống mặt đường lát đá ướt át của Hắc Phong Trấn như những nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng lo sợ của Hắc Vô Song. Ánh sáng từ những ngọn đuốc của cấm vệ quân Giáo hội Ánh Sáng hắt qua khe cửa sổ gỗ của Nhà trọ An Lạc, vẽ nên những vệt sáng loang lổ, chập chờn trên trần nhà.
Trong phòng trọ tầng hai, mùi lẩu nấm chay Tuyết Liên bốc khói thơm phức, béo ngậy vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng bầu không khí ấm áp sảng khoái vừa rồi đã lập tức bị thổi bay, thay thế bằng một áp lực nghẹt thở.
Mục Thanh Vân – đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi của Ngọc Kiếm Sơn – lập tức slam mạnh bát gốm xuống bàn trà dột nát. Chân khí Trúc Cơ Cảnh Đỉnh Phong trong người hắn bùng nổ, làm tà áo choàng trắng thêu mây xanh bay múa phần phật. Thanh Vân Cổ Kiếm sau lưng hắn reo vang *oong oong*, tỏa ra kiếm ý sắc bén lạnh buốt.
“Hừ! Lôi Chấn Sơn này quả thực là một kẻ ngụy quân tử tham lam vô độ!” Mục Thanh Vân nghiến răng, khớp xương tay nắm chặt chuôi kiếm kêu lên *rắc rắc*. “Hắn cậy quyền thế của Giáo hội, hằng ngày ép buộc dân nghèo mua nước thánh giả với giá cắt cổ để trục lợi. Nay thấy Hứa tiên sinh phát cháo từ thiện cứu giúp dân lành, làm giảm doanh thu bất chính của hắn, hắn liền dẫn quân đến niêm phong! Tiên sinh yên tâm, có Mục Thanh Vân ở đây, kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của ngài, ta sẽ chém bay đầu hắn!”
Hắc Vô Song đứng bên cạnh, vội vàng đẩy gọng Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn trên sống mũi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Dưới tròng kính thạch anh, đôi mắt đỏ rực như lửa ngục của gã khẽ giật giật liên tục. Gã gào thét thảm thiết trong lòng:
*“Mẹ kiếp! Tên ngốc chính phái này bớt nói giùm ta một câu đi! Ngươi muốn chém bay đầu hắn, nhưng Thiên Đạo sẽ chém bay màu ta trước! Hệ thống khốn nạn kia vừa mới ting ting cảnh báo, nếu có bất kỳ vụ sát sinh hay bạo lực nào xảy ra dưới danh nghĩa của ta, điểm công đức hiện tại sẽ lập tức bị trừ sạch về không! Bức tường Kim Quang Hộ Thể mà ta vất vả tích lũy suốt năm ngày qua sẽ vỡ nát, và lôi kiếp diệt thế sẽ giáng xuống nát mông ta ngay lập tức!”*
Nghĩ đến cảnh tượng lôi phạt sấm sét rền vang rạch nát bầu trời, Vô Song khẽ rùng mình một cái. Gã cố gắng nặn ra một nụ cười từ bi, hiền hậu, đưa bàn tay run rẩy vỗ nhẹ lên vai Mục Thanh Vân để xoa dịu sát ý:
“Mục dũng sĩ, bình tĩnh... oan oan tương báo bao giờ mới dứt. Ánh sáng của Giáo hội vốn là để che chở chúng sinh, Lôi giám mục chắc chắn chỉ là hiểu lầm quy trình hành chính của quán cháo chúng ta mà thôi. Chúng ta là người tu hành tích thiện, tuyệt đối không thể dùng bạo lực giải quyết vấn đề. Hãy để tiểu sinh ra ngoài đàm phán ôn hòa với hắn.”
“Hứa tiên sinh... ngài quả thực là một bậc thánh nhân đại từ đại bi!” Mục Thanh Vân nhìn Vô Song với ánh mắt sùng bái tột đỉnh, kiếm khí xung quanh người hắn cũng dịu đi vài phần. “Đến nước này rồi mà ngài vẫn còn nghĩ tốt cho kẻ thù! Được, ta sẽ đi theo bảo vệ ngài, đề phòng lũ ngụy quân tử kia giở trò ám toán!”
***
Khi Hắc Vô Song cùng Mục Thanh Vân bước xuống đường phố trước cửa quán cháo đầu trấn, khung cảnh đã trở nên hỗn loạn vô cùng.
Hàng trăm dân làng nghèo khổ đang xếp hàng trật tự nhận cháo bỗng chốc dạt ra hai bên trong sự hoảng sợ. Hơn ba mươi cấm vệ quân Giáo hội mặc giáp sắt sáng loáng, tay cầm trường thương rực lửa chính khí đang hung hãn thiết lập các rào chắn gỗ xung quanh ba chiếc Nồi Sắt Vạn Quân khổng lồ.
Đứng ở trung tâm chính là Đại Tổng Giám Mục Lôi Chấn Sơn. Lão già mập mạp mặc áo choàng hồng y giáo sĩ thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay đeo đầy nhẫn ngọc bích quý giá, gương mặt chảy xệ đầy vẻ hách dịch và khinh khỉnh. Lão đang cầm một cuộn công văn da dê phát sáng nhẹ, hét lớn:
“Quán cháo này không rõ nguồn gốc xuất xứ, sử dụng nguyên liệu thảo dược bất hợp pháp từ bãi rác ma khí, gây mất an toàn vệ sinh dịch tễ nghiêm trọng cho phàm nhân! Theo thánh lệnh của Giáo hội, lập tức niêm phong toàn bộ nồi sắt, tịch thu kho lương thực!”
“Khoan đã!”
Một tiếng quát trầm ấm vang lên từ phía bóng tối của góc phố. Tả Hộ Pháp Dạ Sát bước ra, mặc giáp sắt gai đen xì dữ tợn, mặt sẹo rỉ máu giả đầy đáng sợ, nhưng trên người lại đeo một chiếc tạp dề màu hồng thêu ren điệu đà. Hắn vác theo sợi xích sắt xích quỷ nặng nề, đôi mắt trợn trừng hung ác nhìn Lôi Chấn Sơn:
“Lũ ngụy quân tử các ngươi dám động vào nồi cháo của tôn... à không, của Hứa tiên sinh? Có tin ta bắt cóc cả nhà các ngươi, ép ăn mười bát cháo nóng hổi cho đến chết không?!”
Huyết Mị cũng lướt ra từ bóng tối như một làn khói đỏ mờ ảo, tay cầm roi da ma thú thắt nút gai sắt, khẽ liếm môi cười lạnh lùng:
“Tả hộ pháp nói đúng lắm. Tôn thượng của chúng ta đang thực hiện một chiến dịch tâm lý vĩ mô cực kỳ thâm sâu, các ngươi chỉ là lũ sâu bọ mà cũng dám đến phá bĩnh sao? Hãy để ta dùng huyết trận này luyện hóa linh hồn các ngươi!”
Hắc Vô Song đứng phía sau suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Gã vội vàng lao lên đứng chắn giữa hai bên, hai tay dang rộng, hét lớn:
“Dừng tay!!! Dạ Sát! Huyết Mị! Hai ngươi lui lại cho ta! Ta đã dạy bao nhiêu lần rồi, làm việc thiện tích đức phải xuất phát từ cái tâm ôn hòa, không được dùng bạo lực đe dọa người khác! Hai ngươi muốn làm ta tức chết sao?!”
Dạ Sát và Huyết Mị giật mình, nhìn thấy vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể màu vàng nhạt trên đầu Vô Song đang nhấp nháy đỏ liên tục do biến động tâm lý dữ dội. Hai đại ma đầu trung thành lập tức rụt cổ lại, cúi đầu ngượng ngùng bước lui về phía sau. Dạ Sát lầm bẩm trong miệng:
“Tôn thượng bớt giận... Thuộc hạ chỉ là muốn bảo vệ tài sản của hợp tác xã từ thiện...”
Huyết Mị thì khẽ thì thầm bên tai Dạ Sát: “Ngươi thấy chưa? Tôn thượng quả là thâm hiểm! Ngài ấy muốn dùng vỏ bọc thư sinh yếu ớt để dụ dỗ đối phương lọt vào cái bẫy đạo đức, bắt chúng phải tự nguyện dâng hiến công đức! Chúng ta không được làm hỏng đại kế hoạch của ngài ấy!”
*“Đại kế hoạch cái đầu ngươi ấy!”* Vô Song khóc không ra nước mắt trong lòng. Gã khẽ đẩy nhẹ gọng kính tre, bước lên trước mặt Lôi Chấn Sơn, chắp tay cúi đầu, dùng thủ đoạn Đàm Phán Hành Chính Trì Hoãn đầy rườm rà:
“Lôi giám mục tôn kính, tiểu sinh là Hứa Lương Thiện, chủ quán cháo này. Ngài nói quán cháo của chúng tôi không rõ nguồn gốc xuất xứ và vi phạm an toàn vệ sinh, tiểu sinh vô cùng tôn trọng ý kiến kiểm tra của Giáo hội. Tuy nhiên, theo quy trình hành chính pháp lý của triều đình Đại Hạ, quán cháo của chúng tôi đã được cấp phép chính thức.”
Gã lóng ngóng thò tay vào vạt áo vải thô, rút ra một cuộn công văn đóng dấu đỏ chói lọi của phủ huyện Hắc Phong Trấn, từ tốn mở ra trước mặt Lôi Chấn Sơn:
“Đây là Công văn miễn thuế chợ và Giấy chứng nhận an toàn thực phẩm do đích thân quan huyện Tiền Bất Quy ký tên và đóng dấu phủ huyện hợp pháp. Nguồn nước dùng để nấu cháo là Nước Giếng Lọc Ma Pháp đã qua hệ thống Trận Pháp Than Hoạt Tính tự chế, đạt tiêu chuẩn y tế hoàn hảo. Thảo dược Tuyết Liên bãi rác Thanh Phong cũng đã được Tôn Thần Y của Tế Thế Đường kiểm định và chứng nhận có tác dụng thanh nhiệt giải độc cơ thể. Nếu ngài muốn niêm phong, xin vui lòng điền đầy đủ thông tin vào xấp biểu mẫu khiếu nại hành chính dài hai mươi trang này, sau đó gửi lên phủ nha huyện để chờ phê duyệt trong vòng ba mươi ngày làm việc.”
Lôi Chấn Sơn nhìn cuộn công văn có dấu đỏ chói lọi của quan huyện, lại nhìn xấp biểu mẫu dày cộp vẽ đầy những câu hỏi rườm rà mà Vô Song đưa ra, gương mặt mập ú của lão khẽ giật giật vì tức giận. Lão sneer một tiếng đầy khinh bỉ, vung tay hất văng xấp giấy tờ:
“Một tên quan huyện hèn nhát của triều đình phàm trần thì có quyền lực gì đối với Giáo hội Ánh Sáng?! Ta là Đại Tổng Giám Mục, đại diện cho ý chí tối cao của thần linh! Thánh lệnh của Giáo hội là tuyệt đối, không cần bất kỳ thủ tục hành chính phàm trần nào hết! Lính đâu! Đập nát ba cái nồi sắt này cho ta!”
“Ai dám đập!!!”
Một tiếng quát vang dội như sấm sét bùng nổ ngay bên cạnh Vô Song. Mục Thanh Vân bước lên một bước, Thanh Vân Cổ Kiếm rời vỏ ba tấc, tỏa ra kiếm khí chính tông rực rỡ sắc bén, chặn đứng đường tiến của cấm vệ quân Giáo hội. Đôi mắt hắn rực lửa chính khí, nhìn chằm chằm vào Lôi Chấn Sơn:
“Lôi Chấn Sơn! Ngươi dám khinh thường vương pháp Đại Hạ, tự ý cướp bóc lương thực của dân nghèo ngay trước mặt ta sao?! Ta, Mục Thanh Vân của Ngọc Kiếm Sơn, lấy danh nghĩa danh môn chính phái bảo chứng: Cháo của Hứa tiên sinh là thánh dược giải độc, đã cứu mạng kinh mạch và chữa khỏi hoàn toàn bệnh gút kinh niên của ta! Ngươi nói cháo có độc, chẳng lẽ ngươi đang nghi ngờ kiếm ý chính tông của Ngọc Kiếm Sơn ta bị ma khí thao túng sao?!”
Lôi Chấn Sơn giật nảy mình, nhìn thấy Mục Thanh Vân – thiên tài kiếm đạo nổi tiếng kiêu ngạo của Ngọc Kiếm Sơn – đang đứng ra bảo vệ vị thư sinh nghèo này với một sự cuồng sùng bái tột độ, lão lập tức hoang mang tột cùng. Lão biết rõ Ngọc Kiếm Sơn là thế lực chính phái khổng lồ, ngay cả Giáo hoàng ở thánh đô cũng phải nể mặt ba phần, lão tuyệt đối không gánh nổi hậu quả nếu xung đột trực tiếp với Mục Thanh Vân.
Đúng lúc này, từ dòng sông biên giới chảy xiết phía sau cầu đá Hắc Phong, một tiếng gầm rú trầm đục vang lên dưới lòng nước đen ngòm. Hắc Thủy Quỷ – yêu quái sông ngầm vốn bị sâu răng cấp tính tột độ do ăn bánh bao chay đậu đỏ của Vô Song – bỗng chốc nhô cái đầu khổng lồ đầy rêu phong lên mặt nước. Nó nhớ đến lời hứa dâng cúng kem đánh răng thảo dược sảng khoái của Vô Song, liền há to cái miệng sưng má to như quả bưởi, phun ra một luồng sóng nước khổng lồ cao mười mét gầm rú lao thẳng vào bờ sông.
*Ầm!!!*
Luồng sóng nước xiết đập mạnh vào giàn giáo công trường, bắn tung tóe nước lạnh buốt làm ướt sũng giáp sắt của đám cấm vệ quân Giáo hội, khiến ngựa chiến của chúng hoảng sợ hí vang dồn dập, hỗn loạn tháo chạy giẫm đạp lên nhau.
“Thần linh nổi giận rồi! Có thủy quái bảo vệ thánh nhân!”
Hàng ngàn dân làng nghèo khổ xếp hàng ăn cháo đồng loạt quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Vô Song mà dập đầu bái lạy cuồng nhiệt. Tiếng hô vang dội cả một góc trời biên thùy:
“Hứa tiên sinh vạn tuế! Thần cháo vạn tuế! Giáo hội Ánh Sáng cướp bóc dân nghèo sẽ bị thiên lôi đánh chết!”
Lôi Chấn Sơn nhìn thấy cảnh tượng dân chúng phẫn nộ dâng cao, lại nhìn thấy kiếm khí rực rỡ của Mục Thanh Vân đang chực chờ chém xuống, và luồng sóng nước quái dị của thủy quái phía sau, lão hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm nhòe nhoẹt cả lớp phấn son dưỡng da trên mặt mập ú. Lão biết nếu tiếp tục cưỡng chế niêm phong, lão chẳng những bị Mục Thanh Vân chém chết mà danh tiếng của Giáo hội tại vùng biên cương này cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn.
“Hừ... Hứa Lương Thiện! Ngươi hãy đợi đấy!” Lôi Chấn Sơn nghiến răng vung tay, vội vàng leo lên lưng ngựa chiến đang run rẩy. “Giáo hội sẽ không bỏ qua chuyện này! Rút quân!”
Đoàn cấm vệ quân Giáo hội lếch thếch vác rào chắn gỗ chạy trốn trong sự nhục nhã, dưới tiếng la ó, ném đá vỡ và vỏ chuối bẩn thỉu của hàng ngàn dân chúng phàm nhân nghèo khổ.
***
“Ting ting! Chúc mừng ký chủ đã hóa giải thành công đợt càn quét hành chính của Giáo hội Ánh Sáng không sát sinh!”
“Nhờ sự bảo vệ vững chắc của Mục Thanh Vân và sự sùng bái cuồng nhiệt của dân chúng, Hắc Phong Trấn chính thức được công nhận là ‘Khu Tự Trị Phúc Lợi’ kiểu mẫu đầu tiên của Ma giáo!”
“Tích lũy được thêm 2394 điểm công đức vĩ mô từ sự ổn định phúc lợi xã hội phàm nhân!”
“Tổng điểm công đức hiện tại: 9999 điểm! Cảnh giới Kim Quang Hộ Thể đạt mức viên mãn tối cao!”
Tiếng chuông vàng giòn giã, dồn dập của Sách Hồn vang lên trong tâm thức làm Hắc Vô Song sướng phát điên. Gã khẽ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ lồng ngực đang phập phồng lo sợ. Với lượng công đức khổng lồ này, giáp hộ thân kim quang của gã đã cứng cáp như sắt đá huyền thiết, tạm thời không còn sợ bị sét đánh nát mông nữa.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Đột nhiên, bầu trời quang đãng phía trên Hắc Phong Trấn bỗng chốc tối sầm lại một cách dị thường. Những đám mây đen kịt, dày đặc như mực từ bốn phương tám hướng cuộn xoáy điên cuồng kéo về, bao phủ hoàn toàn ngọn núi Hắc Phong Sơn và thị trấn biên thùy bên dưới. Bên trong những đám mây đen ấy, những luồng sấm sét màu tím rực lửa, rền vang những tiếng nổ *đùng đoàng* đầy uy áp hủy diệt.
“Ting ting! Cảnh báo khẩn cấp cấp độ tối cao từ Thiên Đạo Bảng!” Giọng nói của Sách Hồn đột ngột chuyển sang tông giọng run rẩy hoảng loạn chưa từng có. “Ký chủ tích lũy công đức quá nhanh, danh tiếng ‘Thánh nhân cứu thế’ đã vượt quá giới hạn an toàn của khu vực phàm nhân cấp thấp! Sự mất cân bằng năng lượng công đức và ma khí hắc ám trong người ký chủ đã kích hoạt cơ chế tự động dò tìm của Ý Chí Thiên Đạo!”
“Thiên Đạo đang nghi ngờ có kẻ hack hệ thống điểm công đức! Một luồng Thiên Kiếp Lôi Phạt cấp cao đang ngưng tụ trên Đỉnh Sét Đánh, dự kiến sẽ giáng xuống phong tỏa toàn bộ Hắc Phong Trấn trong vòng sáu tiếng nữa để thanh lọc triệt để!”
“Cái gì?! Thiên kiếp lôi phạt cấp cao sắp đánh xuống phong tỏa thị trấn sao?!”
Hắc Vô Song nghe xong suýt chút nữa thì nhảy dựng lên bắn cả kính gọng tre ra ngoài. Đôi mắt đỏ rực của gã co rụt lại tột độ vì sợ hãi.
*“Mẹ kiếp! Ta khổ sở làm việc thiện tích đức là để tránh sét đánh, thế mà bây giờ vì danh tiếng quá cao, tích đức quá nhanh lại thu hút lôi kiếp mạnh hơn đến diệt môn sao?! Cái hệ thống hành chính Thiên Đạo này có phải bị điên rồi không?!”*
“Ký chủ bình tĩnh!” Sách Hồn vội vàng hiến kế lách luật. “Theo Thiên Đạo Công Đức Quy Tắc, lôi kiếp chỉ khóa chặt lấy tọa độ của thực thể sở hữu hào quang công đức lớn nhất. Nếu ký chủ lập tức rời bỏ vị trí ông chủ quán cháo, ẩn danh bỏ trốn đến địa bàn hỗn loạn khác có chỉ số oán khí cao hơn để che giấu thân phận, lôi kiếp sẽ mất mục tiêu dò tìm và tự động giải tán!”
*“Bỏ trốn?! Đúng thế, ta phải bỏ trốn ngay lập tức!”* Vô Song vò đầu bứt tóc, đầu óc quay cuồng tính toán chiến thuật sinh tồn. *“Hắc Phong Trấn bây giờ đã trở thành khu tự trị phúc lợi quá nổi tiếng, ta ở lại đây chẳng khác nào làm bia ngắm bắn cho thiên lôi. Ta phải trốn lên Biên giới Đại Hạ – nơi hỗn loạn đầy rẫy các bang phái hắc đạo tàn bạo đang tranh chấp mỏ đá vôi bỏ hoang. Ở đó, ta có thể cải trang thành thư sinh nghèo Hứa Lương Thiện để tiếp tục làm việc thiện tích đức một cách thầm lặng mà không sợ bị Thiên Đạo dòm ngó!”*
Quyết định đã đưa ra, Vô Song lập tức quay trở về phòng trọ, khóa chặt cửa lại để chuẩn bị kế hoạch đào tẩu ban đêm.
Gã vội vàng lấy giấy mực lông ra viết một bức thư bàn giao công việc khẩn cấp cho Dạ Sát và Huyết Mị. Trong thư, gã dùng những lời lẽ triết lý sâu sắc để răn đe thuộc hạ:
*“Dạ Sát, Huyết Mị! Bản tọa phải tạm thời rời đi vi hành khảo sát địa hình biên giới Đại Hạ để chuẩn bị cho đại kế hoạch bành trướng vĩ mô tiếp theo. Ở lại Hắc Phong Trấn, ta giao toàn bộ việc quản lý quán cháo từ thiện đầu trấn và cầu đá Hắc Phong cho hai ngươi. Hãy nhớ kỹ lời ta dạy: Tuyệt đối cấm sát sinh, cấm dùng bạo lực đe dọa phàm nhân! Phải duy trì Luật Xếp Hàng Văn Minh và phát cháo đều đặn hằng ngày. Nếu hai ngươi tự ý dùng bạo lực làm hỏng danh tiếng khu tự trị, bản tọa quay về sẽ phạt hai ngươi ăn bắp cải luộc suốt ba năm liền!”*
Viết xong bức thư, Vô Song khẽ thở phào nhẹ nhõm. Gã biết với hình phạt ăn bắp cải luộc tàn bạo kia, Dạ Sát và Huyết Mị chắc chắn sẽ không dám làm bậy.
Gã bắt đầu thu dọn hành lý dã chiến của mình. Gã cẩn thận nhét Chiếc Muôi Đồng Cổ – bảo vật gia truyền múc cháo bị mẻ loang lổ vài góc nhỏ sau vụ cứu hộ Lãnh Huyết dưới sông – vào đáy giỏ tre cũ kỹ. Gã khoác lên mình chiếc Áo Choàng Vải Thô Chống Dò Tìm dệt sợi gai phàm trần để cách ly hoàn toàn dao động ma lực khỏi các thiết bị dò tìm của chính phái, rồi đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tre Chống Ma Nhãn lên sống mũi.
“Meo...”
Một tiếng kêu lười biếng vang lên từ góc giường. Chú mèo đen béo múp míp Mộc Nhĩ đang cuộn tròn như quả dưa hấu khẽ hé đôi mắt to tròn phát sáng vàng nhạt. Nó ngửi thấy mùi biến động công đức và biết chủ nhân sắp bỏ trốn đi chơi.
“Mộc Nhĩ, suỵt! Im lặng nào!” Vô Song vội vàng lao tới, ôm chặt lấy chú mèo béo nặng trĩu như tảng đá huyền thiết bỏ vào giỏ tre bên cạnh đĩa bánh bao chay dự trữ. “Chúng ta phải trốn đi ngay đêm nay, không được để Mục Thanh Vân hay đám thuộc hạ phát hiện ra!”
***
Đêm khuya, trời đổ cơn mưa giông tầm tã. Những hạt mưa lạnh buốt nện xuống mái ngói dột nát của Nhà trọ An Lạc kêu lên những tiếng *lộp bộp* dồn dập. Gió biên cương rít gào qua các ngõ nhỏ, xua tan đi làn khói sương mù ma khí u ám.
Hắc Vô Song khoác áo choàng đen rách nách che kín mặt, vác giỏ tre cũ kỹ trên vai, lẳng lặng mở lối cửa sau của nhà trọ bước ra ngoài đường phố tối tăm.
Mưa rơi xối xả làm ướt sũng tà áo vải thô của gã, nhưng vầng hào quang Kim Quang Hộ Thể mờ mờ bao quanh cơ thể đã tự động đẩy lùi những hạt nước mưa lạnh giá, giữ cho người gã luôn khô ráo ấm áp. Gã chậm rãi bước qua cây cầu đá Hắc Phong kiên cố, ngoảnh đầu nhìn lại thị trấn biên thùy nghèo nàn bấy lâu nay nay đang rực sáng những ánh đèn dầu ấm áp, đầy ắp tiếng cười phàm nhân nghèo khổ.
*“Tạm biệt Hắc Phong Trấn... tạm biệt quán cháo rắc rối của ta. Ta đi đây, mong rằng lũ thuộc hạ ngốc nghếch kia sẽ không tự ý thêu dệt thêm âm mưu tàn bạo nào nữa...”*
Vô Song thở dài một tiếng đầy châm biếm, ôm chặt lấy giỏ tre chứa mèo béo Mộc Nhĩ đang ngủ say, rồi dứt khoát bước chân qua hàng rào tre ranh giới rực sáng hào quang công đức, tiến thẳng vào màn mưa đen kịt hướng về phía Biên giới Đại Hạ hỗn loạn đầy sóng gió mới đang chờ đón gã ở phía trước...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!