Nhạc nềnLost Place

Tiếng Chuông Tỉnh Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xe cảnh sát rú vang dồn dập từ phía đầu hẻm lớn Tôn Đản dội vào vách tường gạch ẩm mốc, băm nát bầu không khí đặc quánh sương mù của đêm Quận 4. Lâm loạng choạng lết đi bên hông những dãy nhà tôn rỉ sét, một tay ôm chặt lấy mạng sườn phải. Cơn đau từ vết rạn xương sườn sau trận chiến dưới gầm cầu Tân Thuận mỗi lúc một dữ dội, cào xé lồng ngực anh theo từng nhịp thở dốc. Dưới lớp gạc trắng quấn quanh cổ tay trái, vết sẹo ảo giác hình nhánh cây rỉ máu thực thể đang nhói buốt kịch liệt. Máu tươi rỉ ra, thấm đẫm dải băng, rớt xuống nền đất ẩm ướt thành những vệt sẫm màu dưới ánh sáng chập chờn của đèn sodium đô thị.


Trong đầu anh, tiếng thì thầm trầm ấm của Ghost đã biến thành một chuỗi âm thanh nhiễu loạn điên cuồng. Sự ra đi đột ngột của Giáo sư Vũ Đình Toàn dưới bánh xe của sát thủ “Bóng Đêm” đã bẻ gãy hoàn toàn sự cân bằng sóng não mỏng manh của Lâm. Nhân cách Ghost liên tục gào thét báo thù, đòi cưỡng đoạt quyền kiểm soát thể xác để lao ra ngoài vạch trần tội ác của V-Mind. Sự xung đột nhận thức cực hạn đẩy thùy trán của Lâm vào trạng thái quá tải nhiệt. Tai trái anh o o liên tục, tầm nhìn nhòe đi, những mảng màu sắc xung quanh bắt đầu biến dạng thành những vệt đỏ lòe loẹt của cơn loạn thần cấp tính.


“Phải tìm một mỏ neo... phải tắt tiếng ồn này đi...” Lâm lầm bầm qua kẽ răng run rẩy. Bàn tay phải của anh siết chặt lấy chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ đeo trên cổ tay. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp lúc này là sợi dây xích duy nhất giữ cho bản ngã hèn nhát của anh không bị cơn điên của Ghost nuốt chửng vĩnh viễn.


Anh biết mình không thể quay lại gác xép. Thượng úy Lê Văn Nam và lực lượng cảnh sát biến chất đang phong tỏa toàn bộ khu vực dưới danh nghĩa truy tìm nghi phạm giết người hoang tưởng bạo lực. Lâm phải trở thành một kẻ vô hình. Và nơi trú ẩn an toàn nhất lúc này chính là Chùa cổ Khánh Hội – ngôi chùa nhỏ nằm khuất sau rặng nhãn già cổ kính, nơi có chiếc chuông đồng cổ phát ra tần số đặc biệt mà Nam Tần Số từng nhắc tới.


Lâm lách qua khe hở của một bức tường rào đổ nát, bước vào khuôn viên chùa cổ Khánh Hội khi ánh chiều tà đang dần lịm tắt. Không gian thanh tịnh của ngôi chùa lập tức bao bọc lấy anh, đối lập hoàn toàn với sự xô bồ, nghẹt thở của thế giới giang hồ ngoài kia. Mùi nhang trầm thoang thoảng hòa quyện với mùi lá nhãn rụng ẩm ướt xoa dịu khứu giác đang căng thẳng của Lâm.


Từ trong chánh điện bước ra, dáng người thanh thoát của Sư thầy Thích Thanh hiện lên dưới bóng chiều tà. Thầy mặc chiếc áo cà sa màu vàng nhạt sờn cũ, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động. Đôi mắt từ bi của thầy lướt qua bộ dạng tơi tả, bết đầy máu và bùn đất của Lâm. Thầy không hỏi han, không hoảng hốt, chỉ khẽ cúi đầu chào rồi chỉ tay về phía góc sân chùa dưới gốc cây bàng cổ thụ.


“Thí chủ đang mang một gánh nặng nhận thức quá lớn. Hãy ngồi xuống đây, tĩnh tâm lắng nghe tiếng chuông đồng. Mọi tiếng ồn trong đầu rồi sẽ trôi đi.” Giọng nói của Sư thầy ấm áp, mang một dải tần số phẳng lặng tự nhiên khiến nhịp tim đang đập loạn của Lâm khẽ dịu lại.


Lâm ngồi kiết già dưới gốc bàng cổ thụ, lưng tựa vào thân cây xù xì. Anh nhắm nghiền mắt, hai tay buông lỏng trên đùi, cố gắng tập trung vào hơi thở nông theo phương pháp Thiền Định Chuông Đồng mà Sư thầy hướng dẫn. Tay phải anh vẫn miết nhẹ vào hạt vòng trầm dâu tằm, dùng mùi hương quen thuộc của mẹ làm mỏ neo khứu giác.


*Boong...*


Sư thầy Thích Thanh vung vồ gỗ, gõ một nhịp lên chiếc chuông đồng cổ lớn đặt ở lầu chuông.


Tiếng chuông ngân vang, trầm ấm và dứt khoát, xé toạc không gian tĩnh mịch của chùa cổ. Sóng âm vật lý lan tỏa trong không khí, tạo ra những đợt rung động nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng Lâm. Thính giác siêu nhạy của anh lập tức bóc tách dải tần số của tiếng chuông. Đúng như Nam Tần Số đã phân tích, tiếng chuông đồng cổ này phát ra tần số triệt tiêu chuẩn xác 110Hz – một dải tần đặc biệt có khả năng cộng hưởng ngược với các bước sóng hỗn loạn của thùy trán.


*Boong... boong...*


Mỗi nhịp chuông ngân vang như một làn nước mát rượi dội thẳng vào vỏ não đang bốc cháy của Lâm. Anh cảm nhận rõ ràng những luồng xung điện hỗn loạn do nhân cách Ghost kích hoạt đang bị dập tắt dần dưới tác động của sóng âm 110Hz. Tiếng gào thét báo thù trong tai trái nhỏ dần, nhường chỗ cho sự phẳng lặng, trống rỗng đầy bình yên. Nhịp tim của anh giảm xuống mức ổn định 65 nhịp/phút. Cơn đau buốt ở mạng sườn phải và vết sẹo cổ tay trái dịu hẳn đi. Lâm thở ra một hơi dài, cảm giác tỉnh táo lâm sàng quý giá đang quay trở lại trong huyết quản.


Tuy nhiên, sự bình yên đó không kéo dài được lâu.


Giữa tiếng ngân vang của nhịp chuông thứ ba, thính giác siêu nhạy (Hyper-acusis) của Lâm đột ngột bắt được một âm thanh lạ lạc lõng.


*Xoạch...*


Tiếng động cực kỳ khẽ, chỉ là tiếng màn trập cơ học của một chiếc máy ảnh kỹ thuật số từ khoảng cách khoảng ba mươi mét phía sau rặng nhãn già sát tường rào chùa. Người bình thường sẽ hoàn toàn bỏ qua âm thanh này giữa tiếng chuông chùa rền vang, nhưng đối với thính giác đã bị biến đổi của Lâm, tiếng động đó sắc lẹm như một lưỡi dao cắt ngang sự tĩnh lặng.


Lâm không mở mắt. Anh biết nếu mình cử động đột ngột, kẻ bám đuôi sẽ phát hiện ra sự cảnh giác của anh. Anh áp dụng kỹ thuật giả lập nhịp tim thấp để giữ nguyên trạng thái thiền định, đầu hơi nghiêng để tai trái hướng về phía nguồn phát âm thanh.


*Xoạch... xoạch...*


Tiếng màn trập lại vang lên, kèm theo tiếng bước chân lội nhẹ trên đám lá nhãn khô. Kẻ đó đang di chuyển rất chậm, cố gắng giữ khoảng cách an toàn. Thông qua tiếng rột rẹt của dây khóa kéo balo và tiếng thở nhẹ dứt khoát, Lâm nhận diện được mục tiêu.


Đó là Trần Tiến – gã thám tử tư chuyên nghiệp được Trịnh Khánh Vân thuê để săn lùng anh. Gã đang cầm chiếc máy ảnh siêu zoom hồng ngoại, ẩn nấp sau những tán lá nhãn để chụp lại vết sẹo rỉ máu trên cổ tay trái của Lâm nhằm xác nhận sự tồn tại của Ghost.


Lâm cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy. Anh đang ở trong tình thế cực kỳ nguy hiểm. Thể xác anh đang quá suy nhược do chấn thương xương sườn và mất máu, không thể thực hiện một cuộc cận chiến vật lý với một thám tử tư chuyên nghiệp có trang bị vũ khí. Căn gác xép đã bị phong tỏa, nếu danh tính số của anh bị Trần Tiến báo cáo trực tiếp cho V-Mind, vòng vây của đặc vụ V-Shield sẽ khép chặt quanh ngôi chùa này trong vòng mười lăm phút.


Lâm lén đưa tay phải vào túi áo khoác, chạm vào chiếc điện thoại nứt màn hình. Anh cố gắng kích hoạt phần mềm quét sóng vô tuyến tầm ngắn để bẻ khóa hoặc gây nhiễu máy ảnh của Tiến, nhưng những bức tường gạch dày bọc vôi cổ kính của chùa cổ Khánh Hội đã hấp thụ và cản hoàn toàn mọi sóng vô tuyến yếu ớt phát ra từ thiết bị tự chế của anh. Kế hoạch can thiệp công nghệ thất bại.


Sư thầy Thích Thanh đứng trên lầu chuông, đôi mắt từ bi của thầy đã thu trọn toàn bộ sự việc. Thầy nhìn thấy bóng đen của Trần Tiến rình rập sau rặng nhãn, và thầy cũng nhìn thấy sự run rẩy vô thức của Lâm dưới gốc bàng.


Thầy Thanh khẽ mỉm cười, một nụ cười an nhiên chứa đựng sự thông thái của một bậc tu hành làm chủ hoàn toàn nhận thức thực tại. Thầy nâng vồ gỗ lớn, không gõ vào mặt chuông như bình thường, mà chủ động dùng lực mạnh gõ vào phần vành đáy của chiếc chuông đồng cổ – nơi tập trung dải tần số cộng hưởng cao nhất.


*BOONG!!!*


Một tiếng ngân vang dội, cực lớn xuất hiện, tạo ra một luồng sóng âm vật lý mạnh mẽ chấn động toàn bộ không gian sân chùa. Luồng sóng âm 110Hz đạt đến cường độ cực đại, không chỉ xoa dịu thùy trán của Lâm mà còn tạo ra một dải tần số nhiễu động âm học cực mạnh lan tỏa ra xung quanh.


Tiếng chuông gầm vang đột ngột làm Trần Tiến giật mình, chiếc máy ảnh trên tay gã khẽ chao đảo. Sóng âm cực đại từ chiếc chuông đồng cổ cộng hưởng với các linh kiện điện tử nhạy cảm, bẻ gãy hoàn toàn tần số nhiễu động của thiết bị định vị tầm ngắn và máy thu phát sóng giấu trong balo của gã thám tử tư, khiến màn hình thiết bị của gã tạm thời bị nhiễu trắng xóa.


Lâm lập tức nhận ra cơ hội vàng mà Sư thầy Thích Thanh đã tạo ra cho mình. Tiếng chuông chùa lúc này đóng vai trò như một bộ lọc nhiễu âm học tự nhiên. Anh chủ động di chuyển đồng bộ với mỗi nhịp chuông ngân, dùng tiếng chuông rền vang để triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân của mình.


Lâm lột bỏ chiếc áo khoác hoodie xám cũ dính máu vắt lên bục đá dưới gốc bàng cổ thụ để làm mồi nhử đánh lừa góc máy ảnh của Trần Tiến. Trong bóng tối nhập nhoạng của chiều muộn, anh cúi thấp người, lách nhanh qua lối cửa hông nhà tổ của chùa, thoát ra con hẻm nhỏ phía sau một cách hoàn toàn im lặng.


Khi đã đứng an toàn trong bóng tối của con hẻm nhỏ khuất sau bức tường gạch cổ kính, Lâm thở dốc, bám chặt tay vào vách tường để giữ thăng bằng. Anh biết mình đã thoát khỏi sự bám đuôi trực tiếp của Trần Tiến trong gang tấc, nhưng cái giá phải trả là chiếc áo khoác cũ dính máu đã bị bỏ lại. Trần Tiến chắc chắn sẽ thu thập được mẫu máu đó để xét nghiệm DNA, gửi báo cáo trực tiếp cho Trịnh Khánh Vân để chứng minh sự đồng hóa thần kinh của anh với Ghost.


Lâm run rẩy rút từ trong túi quần ra chiếc Kính lọc sắc quang học – chiếc kính bảo hộ hàn cũ được bọc màng phân cực của Minh Ảo Ảnh mà anh luôn mang theo. Anh đeo kính vào mắt, nhìn ngược trở lại vách tường gạch cổ kính của chùa Khánh Hội dưới ánh nắng chiều muộn đang tắt dần.


Dưới lớp kính lọc sắc, ánh sáng metamerism thay đổi màu sắc của tường gạch đột ngột bị bóc tách. Lâm bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ khi phát hiện trên vách tường chùa cổ bắt đầu phản chiếu những họa tiết ẩn kỳ lạ, những đường vẽ khúc xạ ánh sáng siêu nhỏ chạy dọc theo các khe gạch rêu phong tạo thành cấu trúc của một bản đồ mạng lưới thần kinh phức tạp mà mắt thường không bao giờ có thể nhìn thấy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!