Nhạc nềnLost Place

Tàn Tro Của Người Thầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đêm luồn qua khe hở của vách ván gỗ mục nát, mang theo cái lạnh buốt của sương muộn Quận 4 và mùi rác thải công nghệ ẩm ướt từ bờ kênh tẻ dội ngược vào căn gác xép hẻm 148 Tôn Đản. Lâm đứng lặng người bên cạnh chiếc bàn gỗ ép thô ráp, một tay ôm chặt lấy mạng sườn phải đang nhói lên từng cơn đau buốt do vết rạn xương sườn chưa lành. Cổ tay trái của anh, nơi những đường chỉ khâu dã chiến vừa được Mỹ Dung hoàn thành cách đây không lâu, run lên bần bật dưới lớp băng gạc trắng muốt. Mỗi nhịp đập của mạch máu dưới da như một mũi kim châm thẳng vào hệ thần kinh thùy trán, kích hoạt những dải tần số âm thanh o o đơn điệu nhưng chói tai trong đầu.


Mỹ Dung đứng nép sát vào góc tối cạnh cánh cửa ra vào ọp ẹp. Chiếc dao bấm lưỡi thép đen trong tay cô khẽ hé mở, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu một vệt sáng mỏng manh lên gương mặt sắc sảo đầy cảnh giác. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô không rời khỏi bóng người đang đứng run rẩy ở lối vào.


Đó là Giáo sư Vũ Đình Toàn.


Người thầy dạy toán ứng dụng cũ của Lâm đứng loạng choạng giữa ranh giới của ánh sáng vàng vọt từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng và bóng tối ngột ngạt của gác xép. Ông ướt sũng nước mưa, mái tóc bạc phơ chải ngược thường ngày giờ bết chặt vào vầng trán hốc hác, nhăn nheo. Chiếc kính lão gọng đen dính đầy những giọt nước mờ đục, che khuất đôi mắt vốn luôn rực sáng vẻ uyên bác của một học giả chính trực, giờ đây chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ và nỗi sợ hãi của một kẻ đang bị săn đuổi sát gót. Hai bàn tay ông co quắp, bám chặt vào khung cửa gỗ mục nát như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ cho cơ thể già nua, kiệt sức của ông không ngã quỵ xuống sàn nhà.


“Lâm... chạy đi...” Giọng Giáo sư Toàn thều thào qua kẽ răng run rẩy, những hơi thở dốc dập dồn mang theo luồng khí lạnh của đêm mưa. “Chúng... chúng đến rồi...”


Lâm nuốt nước bọt, cố nén cơn đau thắt ở lồng ngực để bước lên một bước. “Thầy... thầy nói ai đến? Có phải người của V-Mind không? Tại sao thầy lại biết tôi ở đây?”


Giáo sư Toàn không trả lời ngay. Ông loạng choạng bước vào trong phòng, bàn chân dính bùn đất trơn trượt trên nền ván gỗ kêu lên những tiếng *kẽo kẹt* đầy nặng nề. Từ trong túi chiếc áo khoác kaki sũng nước, ông run rẩy rút ra một vật thể nặng nề, thô ráp bọc trong một lớp lá chì xám xịt. Đó là một thiết bị lưu trữ phần cứng dã chiến, được hàn kín thủ công để ngăn chặn hoàn toàn mọi sóng điện từ rò rỉ ra ngoài.


“Thầy xin lỗi... Lâm... Thầy xin lỗi...”


Bất ngờ, đầu gối của người đàn ông lớn tuổi khuỵu xuống. Tiếng va chạm mạnh của xương khớp xuống nền gỗ vang lên khô khốc. Giáo sư Toàn quỳ sụp xuống trước mặt Lâm, hai tay dâng chiếc hộp bọc chì lên như một kẻ tội đồ đang cầu xin sự xá tội cuối cùng. Những giọt nước mưa pha lẫn mồ hôi lạnh chảy dài trên gò má nhăn nheo của ông, rơi xuống sàn ván tạo thành những vệt sẫm màu.


“Chính thầy... chính thầy đã hại chết Giang... hại chết Ghost...” Giọng ông nghẹn ngào, vỡ vụn ra giữa không gian tĩnh mịch. “Một năm trước... khi thầy nợ nần cờ bạc chồng chất vì những app vay tiền đen của tập đoàn... họ đã tiếp cận thầy. Bà Trịnh Khánh Vân... người đàn bà tàn nhẫn đó... bà ta hứa sẽ xóa sạch nợ cho thầy, đổi lại... thầy phải bán đứng thuật toán phân tích dữ liệu não bộ mà Giang đã tin tưởng giao cho thầy nghiên cứu. Thầy đã nghĩ... họ chỉ dùng nó để phát triển các chương trình trị liệu VR lâm sàng thông thường... Thầy không ngờ... chúng lại dùng nó để tẩy não, xóa sạch nhận thức của thằng bé... biến bộ não của nó thành một cỗ máy offline...”


*Bùm!*


Một tiếng sấm sét muộn màng rền vang ngoài bầu trời Quận 4, hắt một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo qua khe cửa ván, rọi thẳng vào gương mặt bàng hoàng của Lâm.


Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Lâm như sụp đổ. Người thầy mà anh kính trọng nhất, người duy nhất luôn khuyên anh từ bỏ lối sống khôn lỏi trốn nợ để quay lại với con đường nghiên cứu toán học thuần túy, lại chính là nguồn cơn của mọi bi kịch. Kẻ đã bán đứng linh hồn của Ghost cho quỷ dữ V-Mind, gián tiếp đẩy Lâm vào vòng xoáy phân mảnh nhân cách điên loạn này, đang quỳ gối dưới chân anh.


Một cơn giận dữ tột cùng bùng phát từ sâu trong thùy trán của Lâm. Vết sẹo ảo giác hình nhánh cây trên cổ tay trái bỗng chốc nhói buốt kịch liệt. Luồng máu nóng dồn lên mắt khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chuyển sang một màu đỏ lòe loẹt của sự phẫn nộ.


Trong đầu anh, tiếng thì thầm trầm ấm của Ghost đột ngột biến mất, thay vào đó là một tiếng gào thét điên cuồng, hung hãn rít lên bên tai trái:


*“Giết lão ta! Bóp cổ lão! Lão đã bán đứng tôi! Lão đã hủy hoại cuộc đời tôi! Giết lão ngay lập tức!”*


Bàn tay trái của Lâm vô thức co rụt lại thành hình móng vuốt, những ngón tay run rẩy kịch liệt, di chuyển theo một nhịp điệu vô cực méo mó chống lại đùi. Sức mạnh thể chất thô bạo của nhân cách Ghost đang cố gắng cưỡng đoạt quyền kiểm soát cơ thể anh một lần nữa. Lâm cảm thấy cơ bắp cánh tay mình căng cứng lên, một luồng xung lực bạo lực thôi thúc anh lao tới bóp nghẹt cuống họng của người thầy đang quỳ dưới đất.


“Lâm! Giữ bình tĩnh!”


Tiếng hét sắc lẹm của Mỹ Dung vang lên bên tai. Cô lao tới, nhưng không phải để ngăn cản Giáo sư Toàn, mà là để giữ chặt lấy bả vai phải của Lâm.


Lâm nhắm nghiền mắt, răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương hàm kêu lên ken két. Anh sử dụng bàn tay phải đeo chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ, đưa lên sát mũi hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tự nhiên tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp lập tức hoạt động như một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, kéo nhận thức của anh ra khỏi vũng lầy bạo lực của Ghost.


Anh bắt đầu áp dụng Bản Ngã Phản Biện, sử dụng logic toán học ứng dụng để thiết lập một rào cản nhận thức trong đầu. Anh tự nhẩm lại những định lý logic cơ bản của phép toán mệnh đề:


*Nếu ta giết lão ta bây giờ, dữ liệu trong hộp chì sẽ bị phá hủy. Nếu dữ liệu bị phá hủy, V-Mind sẽ thắng vĩnh viễn. Ta sẽ trở thành kẻ sát nhân hoang tưởng đúng như kịch bản của Lê Trí thiết lập. Sát nhân không phải là lối thoát của phương trình này.*


“Ghost... im miệng...” Lâm gầm lên một tiếng nhỏ qua kẽ răng.


Bằng một ý chí kiên cường bám chặt vào thực tại, Lâm cưỡng chế dập tắt luồng xung điện bạo lực của Ghost. Anh từ từ mở mắt ra, ánh mắt không còn vẻ đờ đẫn của một kẻ hoảng loạn, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, lý trí đến đáng sợ của một nhà khoa học.


Anh cúi người xuống, dùng bàn tay phải run rẩy đỡ lấy bả vai sũng nước của Giáo sư Toàn, đỡ ông đứng dậy ngồi lên chiếc ghế gỗ bám đầy bụi sắt của Hùng Khói.


“Thầy đứng lên đi.” Giọng Lâm khàn đặc, nhưng dứt khoát. “Tôi không giết thầy. Giang cũng sẽ không giết thầy nếu anh ta còn tỉnh táo. Hãy nói cho tôi biết, thiết bị này chứa cái gì?”


Giáo sư Toàn ngước nhìn Lâm qua cặp kính mờ nước, đôi mắt già nua đầy vẻ biết ơn xen lẫn sự dằn vặt khôn nguôi. Ông run rẩy chỉ vào chiếc hộp bọc chì dã chiến:


“Trong suốt một năm qua... thầy đã sống trong địa ngục của sự hối hận. Thầy đã dùng danh nghĩa cố vấn thuật toán cũ để lén truy cập vào hệ thống máy chủ của V-Mind. Thầy đã thu thập và biên dịch lại toàn bộ các mã truy cập lõi cũ của máy chủ V-Mind Core trước khi chúng nâng cấp giao thức bảo mật mới. Đây... đây là chìa khóa duy nhất để em có thể thâm nhập vào phân khu VIP 302 của phòng khám Tâm An... và tìm ra nơi chúng giấu cơ thể của Giang...”


Ông ho khằn khặc, một vệt máu nhạt rỉ ra nơi khóe môi già nua. “Sát thủ Bóng Đêm của tập đoàn... chúng đã phát hiện ra hành vi trích xuất dữ liệu của thầy. Chúng đã theo dõi thầy suốt từ Quận 1 sang đến đây. Lâm... thầy không còn nhiều thời gian nữa. Chúng sẽ không để thầy sống sót qua đêm nay...”


“Thầy Toàn, thầy phải trốn đi cùng chúng tôi!” Mỹ Dung bước lên, giọng cô không giấu nổi sự khẩn trương.


“Không... không kịp nữa rồi.” Giáo sư Toàn lắc đầu đầy cay đắng. “Chúng đã khóa toàn bộ danh tính số của thầy. Mọi camera nhận diện sinh trắc học trên đường lộ ngoài kia đã định vị được thầy. Nếu thầy đi cùng các em, tất cả chúng ta đều sẽ chết. Lâm... hãy giữ lấy cái này. Hãy giấu nó ở một nơi tuyệt đối an toàn... nơi không có bất kỳ kết nối mạng nào...”


Ông ấn chiếc hộp bọc chì nặng nề vào tay Lâm. Sức nặng của khối kim loại lạnh ngắt như một lời thề bằng sắt đè nặng lên tâm trí anh.


“Đi đi... thầy Toàn.” Lâm nhìn thẳng vào mắt người thầy cũ, sự đau đớn vì bị phản bội giờ đây đã chuyển hóa thành một sự tha thứ trầm lặng, đau đớn. “Cảm ơn thầy vì đã quay lại.”


Giáo sư Toàn nhìn Lâm một lần cuối, một nụ cười nhạt nhòa, mãn nguyện xuất hiện trên gương mặt hốc hác. Ông quay lưng, bước loạng choạng ra khỏi căn gác xép, tiếng bước chân già nua kêu *lộc cộc* trên cầu thang gỗ rồi chìm dần vào màn sương mù dày đặc của con hẻm Quận 4.


Căn gác xép chỉ còn lại Lâm và Mỹ Dung. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm lên không gian chưa đầy mười lăm mét vuông.


Lâm đứng bên cửa sổ ván gỗ, thính giác siêu nhạy của anh được kích hoạt tối đa nhờ sự đồng bộ thính giác dã chiến với Ghost. Anh có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những mái tôn rỉ sét, tiếng nước mưa nhỏ giọt tòng tòng dưới hẻm, và...


*Kééét!*


Một tiếng phanh xe rít chói tai, xé toạc bầu không khí im lặng của đêm muộn vang lên từ đầu hẻm lớn Tôn Đản, cách gác xép khoảng một trăm mét.


*Bầm!*


Một tiếng va chạm cơ học khô khốc, nặng nề dội lại qua vách tường. Tiếp theo đó là tiếng động cơ gầm rú điên cuồng của một chiếc xe tải không biển số đang tăng tốc bỏ chạy trong sương mù.


Tim Lâm như ngừng đập. Toàn thân anh đông cứng lại.


“Thầy Toàn...” Mỹ Dung thảng thốt kêu lên, chiếc dao bấm trong tay cô suýt rơi xuống đất.


Lâm không kịp suy nghĩ. Mặc kệ cơn đau rạn xương sườn đang cào xé lồng ngực, anh lao thẳng ra phía cửa, đổ người xuống chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp. Nhưng ngay khi bàn chân anh vừa chạm đến bậc thang cuối cùng dẫn ra con hẻm tối tăm, một bóng người cao lớn, đậm người đã bước ra từ góc khuất của bức tường gạch rêu phong, chặn đứng đường đi của anh.


Đó là Hải “Đầu Trọc”.


Gã cánh tay phải của Sáu Búa đứng đó dưới màn mưa phùn, chiếc áo mưa cánh dơi sẫm màu bay phần phật trong gió đêm. Cặp kính râm đen xộc xệch che khuất đôi mắt, nhưng nụ cười nham nhở, tàn nhẫn trên gương mặt trọc lốc của gã lộ rõ dưới ánh đèn đường sodium vàng vọt.


“Đi đâu mà vội thế, con nợ?” Giọng Hải Đầu Trọc trầm khàn, đầy vẻ đe dọa vật lý. “Sáu Búa vẫn đang đợi mày ở trụ sở dưới gầm cầu đấy. Mày nghĩ mày có thể trốn khỏi Quận 4 này sao?”


Lâm nghiến răng, thính giác siêu nhạy của anh nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu rú vang từ đằng xa vọng lại. Thượng úy Lê Văn Nam và lực lượng tuần tra biến chất chắc chắn đã nhận được tín hiệu để phong tỏa hiện trường vụ “tai nạn” của Giáo sư Toàn.


*Nếu ta cố vượt qua Hải Đầu Trọc để cứu thầy, ta sẽ bị bắt giữ lập tức. Thiết bị bọc chì sẽ bị tịch thu, mọi thứ sẽ chấm dứt.*


Lâm lùi lại một bước vào bóng tối của lối cầu thang. Anh ra hiệu cho Mỹ Dung đang nép phía sau giữ im lặng.


“Hải... tôi không trốn.” Lâm giả vờ run rẩy, giọng nói lộ rõ vẻ sợ hãi hèn nhát thường ngày để đánh lạc hướng gã giang hồ. “Tôi chỉ ra ngoài mua thuốc... Vết thương của tôi đau quá...”


“Khôn hồn thì cút vào trong phòng mà nằm.” Hải Đầu Trọc khạc một bãi nước bọt xuống vũng nước mưa dưới chân. “Đừng để tao phải dùng búa xách cổ mày đi.”


Lâm quay người lết ngược lên cầu thang. Nhưng anh không trở lại gác xép.


Lợi dụng bóng tối và sự thông thuộc địa hình hẻm chằng chịt của Quận 4, Lâm lách người qua chiếc cửa sổ thông gió nhỏ ở chiếu nghỉ cầu thang, trèo ra ngoài mái tôn rỉ sét dốc đứng. Cơn mưa lạnh buốt dội thẳng vào mặt anh, nước mưa thấm vào vết thương cổ tay trái gây ra một cảm giác rát bỏng, đau đớn tột cùng.


Anh ôm chặt chiếc hộp bọc chì dã chiến sát vào lồng ngực, di chuyển chậm rãi qua những mái tôn kêu *rầm rầm* dưới chân để tiếp cận Trạm biến áp cũ bỏ hoang đầu hẻm. Căn nhà gạch rêu phong hoang phế này, dán đầy những biển cảnh báo nguy hiểm điện giật chết người, là nơi không một gã giang hồ hay đặc vụ công nghệ nào thèm để mắt tới.


Lâm trèo qua bức tường gạch đổ nát, nhảy xuống nền đất ngập đầy rác sinh hoạt bốc mùi hôi thối của trạm biến áp. Trong bóng tối tuyệt đối của căn phòng gạch đổ nát, anh dùng thính giác siêu nhạy để xác định một khoang rỗng sâu bên dưới bục bê tông đặt máy biến thế cũ.


Anh đặt chiếc hộp bọc chì chứa mã truy cập lõi của Giáo sư Toàn vào sâu trong khoang rỗng, bọc ngoài bằng một tấm nilon cũ để chống ẩm mốc, rồi dùng những viên gạch vỡ xếp đè lên ngụy trang hoàn hảo.


*An toàn rồi. Thiết bị lưu trữ vật lý không kết nối mạng này sẽ không bao giờ bị AI của V-Mind quét ra.*


Lâm lén trèo ngược trở lại căn gác xép qua đường mái tôn. Khi anh vừa bước chân qua cửa sổ phòng, chiếc điện thoại nứt màn hình trong túi quần đột ngột rung lên một nhịp dài kèm theo tiếng bíp khô khốc của tin nhắn rác.


Lâm run rẩy rút điện thoại ra.


Tin nhắn gửi đến từ một số lạ được mã hóa bằng dải ký tự ngẫu nhiên. Anh nhấn mở.


Một bức ảnh độ phân giải cao hiển thị trên màn hình nứt loang lổ.


Đó là hiện trường vụ tai nạn giao thông ngay đầu hẻm 148 Tôn Đản dưới cơn mưa tầm tã. Giáo sư Vũ Đình Toàn nằm bất động trên vũng nước mưa đã nhuộm đỏ một màu máu tươi. Chiếc kính lão gọng đen của ông bị nghiền nát dưới bánh xe, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh thản một cách kỳ lạ giữa đống đổ nát. Vết hằn của lốp xe đen sẫm trên ngực ông được dàn dựng một cách lạnh lùng, dứt khoát—một tác phẩm hoàn hảo không để lại dấu vết y khoa của sát thủ “Bóng Đêm”.


Phía dưới bức ảnh là một dòng tin nhắn ngắn ngủi bằng phông chữ không chân màu đỏ rực:


“Kẻ tiếp theo là mày.”


Lâm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi cảm xúc lo sợ tầm thường trong lòng anh. Sự hèn nhát chạy trốn bấy lâu nay bỗng chốc bốc cháy, biến mất hoàn toàn dưới tàn tro của người thầy kính yêu.


Đôi mắt anh rực sáng lên một dải tần số sắc lạnh vĩnh viễn. Anh siết chặt chiếc điện thoại đến mức màn hình nứt rạn thêm những đường mới, vết sẹo ảo giác trên tay trái rỉ ra những giọt máu tươi thực thể ngoài đời thực thấm đẫm lớp băng gạc trắng.


“V-Mind... Trịnh Khánh Vân... Lê Trí...” Lâm thì thầm, giọng nói của anh giờ đây đã hòa làm một với dải tần số trầm ấm, đầy kiêu hãnh và căm thù của Ghost. “Tôi sẽ bắt các người phải trả giá.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!