Lời Tự Thú Từ Quá Khứ
Cơn đau dội lên từ mạng sườn phải kéo Lâm ra khỏi vũng lầy của sự vô thức. Anh rên rỉ qua kẽ răng, lồng ngực co thắt dữ dội khi cố gắng hít vào một hơi thở sâu. Mùi rỉ sét nồng nặc của mái tôn Quận 4 trộn lẫn với mùi cồn sát trùng và hương trầm dâu tằm dịu nhẹ tỏa ra từ cổ tay phải. Lâm chớp mắt liên tục, cố gắng xua đi lớp sương mù xám xịt đang bao phủ tầm nhìn.
Anh đang nằm trên chiếc nệm bông cũ kỹ trong căn gác xép quen thuộc hẻm 148 Tôn Đản. Phía trên đầu, những giọt nước mưa rỉ qua khe tôn mục nát rơi xuống chiếc xô nhựa bên cạnh tạo ra những tiếng *tỏng, tỏng* đều đặn. Tiếng mưa dông ngoài trời đã ngớt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa gỗ ọp ẹp.
Lâm khẽ chuyển động tay trái. Cảm giác đau nhói, buốt lạnh lập tức truyền thẳng lên thùy trán. Anh cúi đầu nhìn xuống. Cổ tay trái của anh đã được băng bó cẩn thận bằng một lớp gạc trắng tinh, những vết khâu y tế dã chiến đều đặn và sạch sẽ, hoàn toàn không phải là tác phẩm của một gã giang hồ thô lỗ hay một dược sĩ bán thuốc lậu. Vết thương rách sâu từ trận chiến dưới gầm cầu Tân Thuận đã được xử lý y tế một cách chuyên nghiệp.
“Đừng cử động mạnh. Tôi phải mất gần một tiếng đồng hồ trong bóng tối để khâu lại cái cổ tay nát bấy đó cho mày đấy.”
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo dải tần số trầm khàn quen thuộc vang lên từ góc tối của căn gác xép.
Lâm giật mình quay đầu sang bên phải. Mỹ Dung đang ngồi trên chiếc ghế gỗ bám đầy bụi sắt của Hùng Khói. Cô mặc một bộ đồ đen ôm sát cơ thể, mái tóc ngắn cá tính vẫn còn bám những hạt nước mưa lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô không rời khỏi gương mặt Lâm, tay cô đang khẽ xoay chiếc nhẫn bạc có khắc chìm ký hiệu vô cực—kỷ vật duy nhất của Ghost.
“Cô... Mỹ Dung? Tại sao tôi lại ở đây? Còn Hùng Khói? Còn bọn Sáu Búa...” Lâm thều thào, giọng nói khản đặc như có cát chà xát trong cổ họng.
“Hùng Khói đã đưa mày về đây trước khi đặc vụ V-Shield phong tỏa bờ kênh. Gã bạn thợ hàn của mày đang lẩn trốn ở đâu đó ngoài kia. Còn bọn Sáu Búa?” Mỹ Dung khẽ nhếch môi, một nụ cười không chút ấm áp. “Chúng đang bận rộn khâu lại cái khớp vai bị trật của gã đại ca và thu dọn hiện trường dưới gầm cầu. Nhưng cái đó không quan trọng bằng việc này.”
Cô đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía chiếc giường của Lâm. Chiếc ô đen sũng nước dựng sát vách ván gỗ mục nát khẽ nhỏ những giọt nước dài xuống sàn nhà. Mỹ Dung cúi người, khoảng cách giữa gương mặt sắc sảo của cô và Lâm chỉ còn chưa đầy mười xăng-ti-mét. Lâm có thể ngửi thấy mùi nước mưa lạnh lẽo và mùi nước hoa oải hương nhạt nhòa tỏa ra từ cơ thể cô.
“Nói cho tôi biết, Lâm 'Rác Số'.” Giọng cô thì thầm, nhưng từng chữ đều mang sức nặng của một cuộc thẩm vấn tâm lý cực hạn. “Mày là ai? Tại sao một gã kỹ sư hèn nhát, nợ nần chồng chất như mày lại có thể sử dụng các thế võ cận chiến chuyên nghiệp của Ghost? Và tại sao... ngay cả khi bất tỉnh nhân sự, ngón tay trái của mày vẫn vô thức gõ nhịp vô cực của anh ấy?”
Lâm cảm thấy nhịp tim mình vọt lên gần một trăm nhịp một phút. Vết sẹo hình nhánh cây ảo giác trên cổ tay trái bỗng chốc nhói buốt kịch liệt như một mỏ neo đau đớn nhắc nhở anh về sự tồn tại của nhân cách thứ hai. Trong đầu anh, tiếng thì thầm trầm ấm của Ghost vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu hãnh:
*“Nói cho cô ấy biết đi, Lâm. Cô ấy là người duy nhất có thể giúp chúng ta giải mã trò chơi này.”*
Lâm nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế cơn hoảng loạn hỗn loạn đang chực chờ bùng phát ở thùy trán. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đa nghi của Mỹ Dung, sử dụng logic toán học ứng dụng để hệ thống hóa lại câu từ:
“Tôi không phải là Ghost. Tôi là Lâm. Nhưng... nhận thức của anh ta đang tồn tại bên trong bộ não của tôi. Sau vụ tai nạn VR ở phòng thí nghiệm cũ, cổng thần kinh của tôi đã bị rò rỉ và tự động đồng hóa với các tệp dữ liệu rác của Ghost rò rỉ từ hệ thống của V-Mind. Tôi không mạo danh anh ta... Tôi chỉ đang bị mắc kẹt trong chính bộ não của mình.”
Mỹ Dung im lặng nhìn anh suốt gần một phút. Sự im lặng kéo dài đến mức Lâm nghe rõ cả tiếng muỗi vo ve bên tai trái đang bị ù nhẹ vĩnh viễn. Cuối cùng, cô lùi lại một bước, khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt dao động dữ dội giữa sự ngờ vực và nỗi đau đớn quá khứ.
“Mày nghĩ tôi sẽ tin câu chuyện khoa học viễn tưởng này sao?”
“Cô tin hay không không quan trọng.” Lâm gượng dậy, nén cơn đau buốt ở mạng sườn phải để bước xuống giường. Anh hướng mắt về phía góc phòng, nơi chiếc máy chủ Frankenstein bọc chì dã chiến vẫn đang hoạt động với những tiếng o o nhỏ của quạt tản nhiệt. “Nhưng chiếc thẻ nhớ Ghost-Code mà cô đang săn lùng... hệ thống của tôi đã khôi phục thành công một phân vùng dữ liệu bị khóa của nó trong lúc tôi bất tỉnh.”
Mỹ Dung lập tức quay phắt người lại nhìn về phía màn hình CRT cũ kỹ đang nhấp nháy những dòng lệnh màu xanh lam.
Lâm khập khiễng bước đến bàn máy tính, ngón tay run rẩy gõ liên tục lên bàn phím bụi bặm. Kỹ năng Khôi Phục Phân Vùng Bộ Nhớ Hỏng của anh đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Trên màn hình nền đen xám, một tệp tin video định dạng MP4 có tên mã hóa nguồn *"Confession_G_04.dat"* hiển thị một biểu tượng ổ khóa đã được mở màu xanh lá cây.
“Đây là cái gì?” Mỹ Dung bước tới sát bên vai anh, hơi thở của cô dồn dập hơn.
“Lời tự thú của Ghost trước khi bị 'hành quyết' nhận thức.” Lâm khẽ nói, ngón tay nhấn phím Enter.
Màn hình CRT cũ nhấp nháy kịch liệt trước khi chuyển sang một giao diện video có độ phân giải thấp, bám đầy những vệt nhiễu trắng của dữ liệu bị ghi đè nhiều lần.
Trong khung hình, một người đàn ông ngồi trong một căn phòng có những bức tường bo tròn sơn màu xám hấp thụ ánh sáng—chính là cấu trúc của phòng biệt giam 302 tại phòng khám Tâm An Quận 1 mà Lâm từng nhìn thấy trong các mảnh vỡ ký ức. Người đàn ông đó có mái tóc đen xõa che nửa mắt, gương mặt hốc hác, tái nhợt nhưng đôi mắt rực sáng một ý chí phản kháng kiên cường.
Đó chính là Ghost. Trịnh Hoàng Giang.
“Dung, nếu em đang xem đoạn video này, điều đó có nghĩa là kế hoạch của anh đã thất bại, và nhận thức của anh đã bị xóa bỏ cưỡng bức bởi thuật toán V-Mind Core.”
Giọng nói trầm ấm, dứt khoát của Ghost phát ra từ chiếc loa rè của máy tính dã chiến dội thẳng vào màng nhĩ của Lâm và Mỹ Dung. Mỹ Dung run rẩy đưa tay lên che miệng, những giọt nước mắt nóng hổi bất ngờ trào ra khỏi hàng mi sắc sảo của cô. Cô khụy gối xuống sàn gỗ, bám chặt vào thành bàn máy tính để giữ vững cơ thể.
Ghost trên màn hình tiếp tục nói, giọng anh điềm tĩnh một cách tàn nhẫn đối với chính số phận của mình:
“Anh viết đoạn mã tự học 'Mã Ma' này không phải để trả thù cá nhân, mà để bảo vệ sự toàn vẹn nhận thức của xã hội. Tập đoàn V-Mind, dưới sự điều hành của mẹ kế anh—bà Trịnh Khánh Vân, đang triển khai 'Dự Án Tỉnh Táo'. Họ không chỉ đơn thuần là điều trị trầm cảm. Họ đang sử dụng các thiết bị VR trị liệu kết hợp với các dải sóng âm cực trầm dưới 20Hz phát ra từ các loa ẩn để định hình và cấy ghép nhân cách giả lập vào não bộ bệnh nhân.”
Ghost ho nhẹ một tiếng rỉ máu, tay trái của anh vô thức gõ nhịp vô cực lên đùi—thói quen mà Lâm vừa thể hiện dưới gầm cầu.
“Thuật toán của họ phân tích dữ liệu sinh trắc học và hành vi thô của hàng triệu người dùng, từ đó lên kịch bản gaslighting y khoa hoàn hảo để bẻ gãy ý chí tự do. Họ biến những trí thức phản tỉnh, những kẻ chống đối thành những con rối phục tùng tuyệt đối. Và anh... anh đã phát hiện ra một chân tướng kinh hoàng hơn tất cả.”
Ghost trên màn hình tiến sát lại gần ống kính camera, ánh mắt anh nghiêm nghị đến mức đáng sợ:
“Họ không giết anh về mặt vật lý, Dung ạ. Vụ tai nạn rơi từ tầng thượng tòa nhà V-Mind chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo để đánh lừa dư luận và em. Cơ thể vật lý của anh... bộ não của anh vẫn đang được nuôi dưỡng ở trạng thái sống thực vật tại dưỡng trí viện Vạn An ở Đà Lạt. Họ đã xóa sạch nhận thức cũ của anh, biến bộ não của anh thành một siêu máy chủ sinh học offline để huấn luyện cho thuật toán AI V-Mind Core tự học. Bản ngã của anh hiện tại chỉ còn là một đoạn mã tự học Mã Ma đang lẩn trốn trên các đám mây dữ liệu rác.”
Video đột ngột bị nhiễu sóng kịch liệt, hình ảnh Ghost méo mó đi trước khi tắt ngấm, để lại màn hình CRT nhấp nháy dòng chữ màu xanh lạnh lùng: *"Connection Lost"*.
Căn gác xép rơi vào sự im lặng chết chóc. Tiếng khóc thầm lặng của Mỹ Dung vang lên nghẹn ngào giữa không gian tối tăm bốc mùi ẩm mốc.
Lâm đứng lặng người trước màn hình máy tính. Những mảnh vỡ ký ức của Ghost bên trong đầu anh bỗng chốc kết nối lại với nhau bằng một logic toán học ứng dụng hoàn hảo dưới danh nghĩa Bản Ngã Phản Biện. Anh bắt đầu hệ thống hóa lại các mốc thời gian thí nghiệm của V-Mind.
*Vụ tai nạn VR của anh... vụ tai nạn tàn phế chân trái của em gái Lâm Tuệ Anh... sự phản bội của gia đình trong quá khứ... tất cả đều có sự resonance—sự cộng hưởng nhận thức kỳ lạ với bi kịch gia đình của Ghost.*
“Anh ấy... vẫn còn sống...” Mỹ Dung thều thào, đôi mắt đỏ ngầu ngước nhìn Lâm. “Cơ thể của anh ấy vẫn đang ở Đà Lạt... Chúng ta phải giải cứu anh ấy.”
“Không dễ thế đâu.” Lâm trầm giọng, tư duy phản biện sắc bén của một nhà khoa học trỗi dậy trong anh. “V-Mind Core kiểm soát toàn bộ hệ thống camera an ninh và nhận diện sinh trắc học đô thị. Nếu chúng ta phát tán đoạn video này lên mạng xã hội, Phan Đạt—chuyên gia an ninh mạng của họ—sẽ xóa sạch dấu vết trong vòng ba mươi giây và định vị vị trí của chúng ta lập tức.”
Lâm di chuyển chuột, định sao lưu tệp video lên một máy chủ đám mây bảo mật dã chiến để phòng hờ. Nhưng ngay khi cổng mạng vừa kết nối, chiếc card mạng dã chiến trên máy chủ Frankenstein đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ liên tục.
*Tít! Tít! Tít!*
Tiếng còi cảnh báo bảo mật vang lên chói tai. Trên màn hình CRT, một bảng thông báo đỏ rực xuất hiện:
*"Warning: Unauthorized signature detected. V-Mind Core automated scan active. Terminating connection..."*
“Mẹ kiếp! Hệ thống tự động quét của họ đã phát hiện ra chữ ký số của Ghost-Code!” Lâm hét lên hoảng loạn.
Quạt tản nhiệt của máy chủ dã chiến bắt đầu rú lên điên cuồng, tỏa ra một mùi nhựa cháy khét lẹt do quá nhiệt thùy dương. Lâm không do dự, anh dùng tay phải giật phắt phích cắm nguồn điện chính của máy tính.
*Xoạch!*
Màn hình CRT tối sầm lại. Lâm run rẩy mở khay ổ cứng, rút chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code ra và nhét nhanh vào chiếc Hộp Faraday bọc chì dã chiến do Hùng Khói chế tạo, khóa chặt chốt cơ khí bằng đồng.
Sóng điện từ định vị của V-Mind bị chặn đứng hoàn toàn bởi lớp chì dày của hộp Faraday.
Lâm quỵ sụp xuống cạnh bàn máy tính, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thùy trán nhức nhối dữ dội như có hàng ngàn mũi kim châm vào vỏ não. Tiếng thì thầm của Ghost lại vang lên bên tai trái, yếu ớt nhưng đầy cảnh báo:
*“Họ đã biết chúng ta đang cố gắng giải mã... Kẻ đi săn đang đến rất gần rồi, Lâm.”*
Ngay lúc đó, từ phía dưới cầu thang gỗ ọp ẹp của căn gác xép, tiếng gõ cửa dồn dập, điên cuồng vang lên cắt ngang bầu không khí nghẹt thở.
*Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!*
Mỹ Dung lập tức rút từ sau thắt lưng ra chiếc dao bấm lưỡi thép đen, lách mình nép sát vào vách ván gỗ mục nát bên cạnh cửa ra vào, ánh mắt sắc lạnh cảnh giới. Lâm nén cơn đau rạn xương sườn, bám tay vào thành giường đứng dậy, tay phải nắm chặt chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ làm mỏ neo bảo mệnh.
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Giáo sư Vũ Đình Toàn—người thầy dạy toán ứng dụng cũ của Lâm—bước vào phòng. Nhưng ông không còn vẻ ngoài chỉnh tề, nghiêm nghị của một học giả như Lâm từng biết. Mái tóc bạc phơ của ông xõa rượi bám đầy nước mưa, chiếc áo sơ mi sờn cổ đẫm nước dán chặt vào khuôn mặt hốc hác, tái nhợt không còn một giọt máu. Đôi mắt lão đeo kính gọng đen của ông trợn trừng đầy hoảng loạn tột độ, hai bàn tay run rẩy kịch liệt khi bám chặt vào khung cửa.
“Lâm... chạy đi...” Giáo sư Toàn thều thào qua kẽ răng run rẩy, giọng nói của ông chứa đựng một sự sợ hãi tột cùng của một kẻ vừa nhìn thấy cái chết cận kề. “Chúng... chúng đến rồi...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!